Teq's Blog

Archive for the ‘Mặc cảm Nga lợn’ Category

Chuyện Magnitogorsk số 7

with one comment

Tôi đã gói ghém tất cả hành lý của mình, đóng vào vali. Cái vali tôi mượn của mẹ, khi đi còn rộng rãi, khi về đã đầy ặc. Đè mãi mới kéo được khóa. Một là do khi đi thì vợ tôi xếp đồ cho nên gọn gàng, giờ đây tôi xếp lại tới hai lần vẫn không gọn được. Hai là nó cũng nặng thêm. Một cái chân để đàn khá cồng kềnh, mấy chai rượu Cognac Ararat, loại tôi hay uống dưới bar, và một vài đồ linh tinh mua ở đây.

Ararat ở đây bán rẻ, về tới HN chúng sẽ đội giá lên ít nhất 2 lần. Thói lắm mồm đôi khi hại thật. Tôi kể cho hai thằng đồng nghiệp về Ararat và chúng bắt chước tôi cùng vét sạch các chai Cognac ngon ở chợ quê Magnitogorsk. Mặc dù, tôi cam đoan chúng không thể phân biệt nổi whisky và brandy. Chuyện tôi kể, là nghe bạn Hải cave kể. Bạn kể rằng bọn Pháp khệnh khạng vốn chỉ dùng tên cognac để đặt cho loại brandy hảo hạng xứ Cognac, vào tầm trước 1900 bọn Armenia cũng làm brandy và đi thi, quá ngon, nên được đặc cách đặt tên là Cognac, Cognac Armenia, với thương hiệu Cognac Armenia nổi tiếng xuyên thời Liên Xô và cả bây giờ, là Ararat.

Bạn Hải cave không kể, làm sao tôi biết được giá trị, chỉ uống thấy ngon mà thôi. Trong nhà có cave quả nhiên lợi hại. Tôi mua mấy hạng Ararat. Hạng bét, 3 năm, vẫn ngon nhưng hơi hắc, tôi dùng để tôi uống. Hạng nhì, 5 năm, không còn hắc, rất ngon, tôi sẽ dùng để uống với bố và thằng em trai, và biếu sếp. Hạng nhất, mềm môi, mượt mà, uống như uống từ môi người đẹp, tôi sẽ xách đến nhà bạn Kỳ, để mấy thằng Kỳ Tâm Hiệp Hải cùng thưởng thức. Bọn chúng sành rượu hơn tôi (tôi uống loại 3 năm là ok) nhưng cần phải mang chai 15 năm cho chúng thưởng thức. Chúng là bọn mạt hạng đến nỗi tôi tin rằng người ta cầu kỳ chế ra những thứ rượu tinh tế cá tính nhất là để cho tầm bọn chúng uống. Có thể Ararat có nhiều loại xịn hơn nữa, nhưng đây là xịn nhất ở Magnitogorsk rồi và giá trị là ở đó.

Tôi nhìn quanh bàn mình, vẫn còn vài thứ cần nhét vào vali nữa. Thôi, tí nữa xong entry Magnitogorsk cuối cùng này tôi sẽ tìm cách nhét chúng vào vali, để sớm mai lên đường.

Tôi vẫn còn một hành lý nữa cần đóng gói, là lời chào tạm biệt của vợ chồng Ilya.

***

Liubia ôm tôi tạm biệt, rồi nàng giơ bàn tay lên đập tay với tôi, rồi xốc balo lên vai, đi qua khoảng sân, khuất dạng vào bóng tối nơi những cây bạch dương cuối mùa đông vẫn khô khốc nhưng chỉ năm mười ngày nữa sẽ đâm chồi. Liubia 22 tuổi, hơi béo, tóc dài, có đôi mắt nâu rất đẹp. Nàng tất nhiên là một gái đẹp. Tối nay nàng đến chỉ để uống với tôi một ly Ararat để tạm biệt.

Tối qua, khi tôi đứng hút thuốc với Ilya, thì gặp Liubia đang ra về, nàng đứng lại chào và hút thuốc cùng. Ilya nói, Đức chỉ còn ở đây ngày mai, Liubia làm bộ giơ tay lên quệt nước mắt, rồi cười, nói, hãy quay trở lại. Rồi nàng bảo, hôm nay cũng là ngày cuối cùng tôi làm ở đây, ở cái restaurant và cái bar chết tiệt này. Tôi nói, vậy ngày mai cô không làm việc ở đây, cô có thể đến và uống với tôi một ly không, Liubia nhận lời. Và Liubia đã đến chỉ để uống với tôi đúng một ly Ararat.

Chúng tôi ngồi xuống bàn. Liubia không thể nói một từ tiếng Anh nào còn tiếng Nga của tôi thì rất sơ sài. Nhưng tôi vẫn buông lời ngợi khen tán tỉnh nàng. Một người ngoại quốc kém ngôn ngữ luôn có đặc quyền là hắn có thể nói những câu rất đơn giản rất mộc mạc nhưng rất lọt tai người nghe. Tôi nói, tôi thích thành phố này, vì ở đây tôi có những người bạn đáng yêu như cô, và như Ilya (tôi thêm thằng Ilya vào cho nó trung tính). Liubia cười vui sướng.  Liubia, cô có đôi mắt rất đẹp, mà người ta sẽ muốn nhìn không dứt. Liubia cười đúng như nét cười vui vẻ của một cô gái 195x cười trong một bộ phim cũ. Tôi lại nói, Liubia, cô rất xinh đẹp và còn rất trẻ, tôi thật lòng mong ước cô sẽ hạnh phúc và gặp nhiều may mắn. Liubia giơ hai bàn tay áp lên má, đỏ mặt (nếu ai hay đọc truyện Nga thì sẽ thấy người ta luôn tả các cô gái Nga đỏ mặt khi nghe lời tán dương, và đó là sự thật), nói, tôi rất vui và rất cảm ơn anh vì những lời nói tốt đẹp như thế. Ở đây, ở Magnitogorsk này, người ta không nói những lời tốt đẹp với nhau, tôi thật hạnh phúc vì được nghe những lời tốt đẹp.

Rồi tôi nhìn đồng hồ, một ly Ararat và 15 phút đã hết, đến giờ Liubia phải về. Chúng tôi ra hút điếu thuốc và chia tay nhau, nàng ôm tôi như một người con gái rồi đập tay với tôi như một thằng con trai, khoác balô đội mũ lưỡi trai rồi khuất bóng vào rặng bạch dương trụi lá mà năm mười ngày nữa sẽ đâm chồi.

***

Ilya nói với tôi, tối qua, rằng, tôi nói thật đấy, xin hãy tin, anh là bạn tốt nhất của tôi, best of the best (Ilya đang tập nói tiếng Anh và luôn dùng tiếng Anh khi có thể). In this city, this Magnitogorsk city, more, very more bad persons, bad guys. Ilya luôn dùng từ “more” để nói cái gì đó nhiều. Ilya nói thế sau khi tôi đưa nó một nghìn rúp, tương đương 20 đô. Ilya cả buổi có vẻ rất buồn bực, vì chia tay với  tôi, nhưng còn vì gì đó khác và tôi gặng hỏi thì được biết nó phải trả tiền nhà nhưng còn thiếu một ít, một nghìn rúp.

Ở đây, nhưng người tử tế hoành tráng, có thể nghĩ rằng tóm lại là vay tiền. Nhưng tôi không nghĩ thế, tôi biết thế nào là khó khăn và nợ nần. Tôi biết cái cảm giác khi ngồi điểm danh các bạn bè người quen xem ai có thể vay tiền. Tôi biết sự cay đắng nhục nhã ấy, chẳng phải một lần, mà lần gần nhất còn rất gần đây còn chưa ráo bàn phím. Tôi chẳng để Ilya phải nói, tôi biết nó muốn gì, khi nó nói ngày mai phải trả tiền nhà mà còn thiếu một ít nên lo lắng. Tôi nói luôn, kèm theo vài từ chửi bậy tiếng Nga, mà dịch mượt mà ra tiếng Việt thì là “đéo gì, anh đưa mày tiền để đủ sáng mai đi trả tiền nhà, có cái đéo gì đâu, chả có nợ nần gì cả, anh biếu mày dcm dcm đừng giương mắt ra thế”. Ilya lấy cái tablet của tôi, mở translator, viết một câu rất dài ngữ pháp chuẩn mực từ ngữ như SGK mà nó biết rằng chỉ nói thì tôi sẽ không hiểu, phải viết, rằng tôi rất xấu hổ và tôi chưa bao giờ hỏi tiền ai nhưng hôm nay thế nào mà tôi lại nói ra như thế và tôi không biết làm sao để tỏ lòng biết ơn. Tôi trả lời lại trên tablet dù tôi chửi bậy tiếng Nga tốt, nhưng vẫn viết trên translator cho lịch sự, dịch ra tiếng Việt xuôi tai sẽ là “dcm nói như k..!”.

Rồi hai thằng ra ngoài hút thuốc, tôi đưa Ilya nghìn rưởi, bảo, đây góp vào mai trả tiền nhà, và mua cho vợ chú mấy bông hoa. Ilya nói, tiền mua hoa thì không, giờ hàng hoa còn mở cửa, nếu anh muốn mua hoa tôi sẽ đưa anh đi. Tôi gật đầu. Đoạn Ilya ra nổ máy con Lada siêu ghẻ (mà tôi biết lần trước tôi nghe nhầm, thằng này không đủ tiền mua xe đâu mà nó sửa lại xe của ai đấy cho không). Ilya đưa tôi ra hàng hoa, tôi thấy những bông hồng rất đẹp nhưng tôi không hiểu gái Nga đủ để biết là một thằng bạn chồng thì có nên gửi tặng hoa hồng hay không. Tôi chỉ hoa khác, nhưng Ilya lắc đầu, tôi hỏi thế vợ chú thích hoa gì, Ilya chỉ hoa hồng. Tôi mua 3 bông hồng bạch rồi thêm 2 bông hồng đỏ. Vào xe, tôi đưa cho Ilya, nói, đây là anh tặng vợ chú, hãy nói với cô ấy là anh muốn bày tỏ niềm vui và tự hào vì có người bạn như chú. Ilya giơ hai tay lên trời, “Oh my God, you are the best” cảm ơn anh, vợ tôi cực kỳ cực kỳ thích hoa hồng, nhưng tôi chẳng bao giờ đủ tiền mua hoa tặng cô ấy. Khi tôi cầm bó hoa này về nhà, cô ấy sẽ nhảy lên bá cổ tôi và hôn tôi.

Ilya bừng cháy và đạp côn pạc pạc, nhấn ga cua một vòng bá đạo qua ngã tư, xe Lada chồm lên phấn khích. Đã lâu tôi chẳng mua hoa tặng vợ tặng mẹ hay con gái mình. Tôi biết mình thật lởm. Nhưng cuộc đời, có những nếp gấp xéo như thế. Anh có thể là bạn tốt của một người lạ nhưng anh là một thằng lởm với bản thân mình và những người thân. Và ngược lại.

Hôm trước, ngày đâu tiên tôi đi trượt tuyết, Ilya dẫn tôi đi, bằng con xe Lada ghẻ này. Nó dạy tôi trượt tuyết, rồi về nhà Anna ăn cơm trưa, rồi lại đưa chúng tôi đi Bania, phòng tắm hơi cổ truyền. Nó đứng dạng chân chim cò lông nhông cầm lá cây quất lên người tôi và các bạn, miệng nói những câu thành ngữ tiếng Nga đại loại tôi không thể hiểu được. Vợ nó gọi điện liên tục. Hôm sau, nó nói, về vợ mắng. Ilya trả lời vợ, anh ấy là người rất tốt, tôi đi với anh ấy có gì sai. Vợ Ilya vẫn mắng. Ilya nói, thế là tôi bèn bế cả cô ấy cả bộ ngực của cô ấy vào phòng, và làm tình hai tiếng, xong, thế là hết mắng, Ilya cười lên khanh khách.

Đấy, lại nhắc tới Anna, Anna là một cô béo. Đi trượt tuyết về cô ấy mời chúng tôi tới một ngôi làng nhỏ mà rất giàu có, và gặp mẹ và chú và thím của cô. Ông chú của Anna rất hoành tráng, giàu có, sở hữu một chiếc xe xịn và một ngôi nhà 100% gỗ vô cùng xịn. Ông chú của Anna kết tôi vì tôi biết uống rượu vodka đúng kiểu với ông ta. Và vì tự nhiên ông ta thấy thích. Ông ta là fan của Putin. Ông ta và vợ ông ta cười xì một tiếng khi tôi nói đến Ukraina, “giờ làm gì còn Ukraina”. Thế là tôi dừng, lịch sử chính trị đéo gì, vodka đi. Ông ta là một mugic , chỉ xem TV và đừng hỏi tại sao Putin vẫn có chỗ đứng trong lòng những người mugic như ông ta. Nhưng chuyện đó rốt lại không quan trọng. Và dù ông ta vẫn quý Việt Nam theo một cách rất khó ưa, tất nhiên khó ưa đối với tôi, là vì VN chúng mày bắn AK rất giỏi, bem nhau với Mỹ, dcm bọn Mỹ! Tôi với ông ta dốc quá nửa lọ vodka với nhau, mà nói chỉ có vài câu Mỹ với VN bem nhau, Nga với Đức bem nhau ở WWII. Tôi đã hết tuổi tự hào dân tộc cũng như hết tuổi vui vẻ khi thấy một lão tây biết đến VN vì bắn AK tốt, nhưng không sao, ông ấy là một người đáng quý đáng yêu. Và mùa xuân sắp đến, và mặt hồ gần nhà ông ấy đang sắp tan băng, và cây thông trong nhà ông rất đẹp, và vì ông ấy là một người tốt. Ông bá vai bá cổ tôi để chụp ảnh, rồi khi ra về, ông vào nhà rồi chạy ra tay cầm một con chim sẻ bằng thạch cao, nói, tao chả có gì tặng mày, thôi cầm con chim sẻ này về bày hoặc cho con chơi.

***

Tôi cứ liên thuyên mãi. Ngày mai chia tay thành phố này rồi.

Bây giờ tôi tắt máy tính, xếp vào vali, tất cả sẵn sàng. Tôi sẽ tháo toàn bộ quần áo còn đang mặc cho vào túi bẩn cất vào vali, xếp bộ quần áo ngày mai cho ngay ngắn trên ghế, rồi lông nhông ngủ. Sáng mai 5h30 tôi dậy tắm và mặc quần áo mới, rồi ăn sáng và đi.  Ilya hứa cùng vợ đến đưa tôi ra sân bay để tiễn tôi. Nếu chú ta đến, tôi sẽ để hai đồng nghiệp của tôi đi xe của công ty đối tác. Tôi sẽ đi siêu xe Lada cực ghẻ của Ilya. Tôi chắc chắn rằng cậu ta sẽ ôm lấy tôi và nhấc tôi lên khỏi mặt đất bằng đôi cánh tay khỏe mạnh của cậu ta. Còn tôi sẽ lịch thiệp duyên dáng và tôn trọng nhất có thể, cúi chào vợ của Ilya, có thể tôi sẽ hôn tay nàng như trong phim.

Nếu tôi là gái, chắc chắn tôi sẽ ướt nước mắt khi vẫy tay chào Ilya Balandin bồi bàn 23 tuổi và vợ chàng. Nhưng vì tôi là giai, nên tôi sẽ đặt tay lên ngực và cúi chào vợ chồng chàng, nói, “Đéo gì, tạm biệt nhé, anh sẽ nhớ chú và cái thành phố Magnitogorsk như k.. này, cái lỗ đít của nước Nga! Chúc may mắn và biết đâu gặp lại”.

Tạm biệt Ilya và cái thành phố mạt rệp này của chú, nhưng chú và thành phố buồn tẻ này đã khắc một vết sâu rất sâu rồi.

Advertisements

Written by Tequila

April 16, 2015 at 3:54 am

Chuyện Magnitogorsk số 6 – Bật lửa của Balandin

leave a comment »

Trong Chiến tranh thế giới thứ 2, Magnitogorsk đóng góp 13 nghìn liệt sỹ, tức là hàng chục nghìn thậm chí cả trăm nghìn người đã tham gia chiến tranh. Thử tưởng tượng rằng, có một người thanh niên trong số họ, tên là Mikhail Balandin hay Artur Balandin hay vân vân, thôi gọi là Artur đi. Đàn ông ở đây nhiều người tên Artur.

Artur Balandin dong dỏng cao, tóc vàng, sinh tầm đầu 1920s, tới khi chiến tranh nổ ra thì anh 19 – 20 tuổi, cầm súng ra trận. Artur tham gia rất nhiều trận đánh, suốt từ 1941 đến hết chiến tranh, trải qua nhiều mặt trận, từ nội địa Nga tới Warsaw tởi Berlin. Suốt cả cuộc chiến, lúc nào trong túi anh cũng có một chiếc bật lửa mà một đồng đội lớn tuổi đã tặng cho anh từ những ngày đầu quân ngũ.  Đó là một chiếc bật lửa rất đẹp bằng thép trắng, thân bật lửa gắn một miếng mạ đồng có hình chân dung nhìn nghiêng của một vị tù trưởng da đỏ. Anh luôn giữ nó trong túi ngực trái, nơi có chiếc ví nhỏ giữ hình người yêu xinh đẹp của anh.

Anh tin rằng đó là chiếc mật lửa mang lại may mắn, giữ cho anh mạng sống để trở về. Và anh đã trở về thật, không nằm trong số 13 nghìn ngôi mộ liệt sĩ của Magnitogorsk, và lành lặn. Vợ anh sinh cho anh mấy người con, trong đó có người con trai út là Vladimir Balandin. Rất nhiều năm sau đó, Vladimir lấy vợ và sinh ra một đứa con trai, nhưng thằng bé vừa chào đời được hai năm thì Vladimir rủi ro mất sớm. Ông già Artur Balandin lòng buồn vô hạn, chợt nhớ tới chiếc bật lửa Tù trưởng da đỏ, vật mang lại may mắn. Ông bèn lục lại nó tận dưới đáy hòm đồ cũ thời chiến tranh, tặng nó cho người con dâu. Tới khi đứa bé lớn lên, thì mẹ nó giao lại chiếc bật lửa cho nó, như một kỷ vật vô giá của người ông nội đã mất.

Thằng bé có tên Ilya Balandin. Và đây là chiếc bật lửa kỷ vật của ông nội nó, vật may mắn đã giúp ông nội của Ilya vượt qua hàng nghìn dặm chiến trận kinh hoàng của WWII.

IMG_20150412_002011

***

Buổi tối ở Magnitogorsk thời gian rất dài. Tới gần khuya, tôi thường xuống bar ngồi làm vài cốc bia. Ở bar hoặc có em Victoria mi nhon mông cong mặt lúc nào cũng vênh ngược lên trời, hoặc em Olessia nhỏ xinh nhưng mặt lúc nào cũng buồn như bị bồ đá, hoặc em già Katherin luôn tươi cười nhưng chỉ cười và không bao giờ nói gì. Tôi luôn ngồi nói chuyện với Ilya.

Ilya nợ tiền một bọn mà nó gọi là Mafia, thường phải làm việc cật lực từ sáng đến khuya, hết ở bar lại đi làm bảo vệ. Một tuần sẽ có hai cho đến ba đêm nó không được ngủ. Thật vất vả. Ilya mới có 23 tuổi, rất trẻ, và có một cô vợ cũng rất trẻ. Ilya cao hứng khoe rằng, vợ của nó có một bộ ngực khủng rất rất đẹp và nó yêu bộ ngực đó đến nỗi sẵn sàng làm mọi thứ trên đời, dù vất vả đến mấy. Tôi uống cốc bia rồi bảo, nhiều lúc anh muốn anh có thật nhiều tiền. Nó hỏi tại sao. Vì anh có nhiều tiền thì anh có thể giúp chú. Ilya nói, cảm ơn, nhưng tôi sẽ tự vượt qua khó khăn. Anh thấy đấy, tôi rất khỏe, tôi có thể làm việc cả ngày cả đêm. Nhưng nó nói thêm, phải cái, tôi là một thằng ngốc, một thằng durak.

Tôi bảo, anh thấy chú rất buồn cười nhưng không phải một thằng durak, thời gian còn dài và biết đâu sau này chú sẽ kiếm được rất nhiều tiền. Ilya cười, nói, hy vọng thế. Những câu chuyện của chúng tôi cứ nhẩn nha lanh quanh như vậy. Tôi bảo Ilya, cuối tuần này chú rảnh không, đưa anh với hai thằng đồng nghiệp anh đi lên núi, thử trượt tuyết một phát. Ilya đồng ý ngay, bảo, tôi đang sửa cái xe, nhưng đến cuối tuần chắc xong, tôi sẽ đưa anh đi và dạy anh trượt tuyết. Tôi đã đi nghĩa vụ 2 năm, ở trong quân ngũ tôi học được mọi thứ, từ lái xe, cưỡi ngựa, bắn súng, và cả trượt tuyết.

Tối hôm kia tôi về khá muộn, chơi bowling với mấy thằng đối tác, uống rõ lắm bia. Lất ngất về tới, Ilya nhìn thấy bèn gọi vào bar, rồi bảo, xe đã sẵn sàng, có xem xe không. Tôi ra sân, chui vào con xe Lada Samara siêu ghẻ, số má lọc xọc, đạp côn pạc pạc mấy phát mới ăn, máy gầm lên rất phê, rồi lượn một vòng ra sân sau khách sạn rồi lượn về, không dám ra đường nhỡ cảnh sát bắt bỏ mẹ. Tôi bảo, đây là con xe phê nhất anh từng lái, Ilya rất khoái trá. Xe này tôi mua mấy tháng trước, giá nghìn rưởi đô.

Đêm qua tôi xuống bar, bảo Ilya, còn vài chục phút nữa là sang ngày mới, là ngày sinh nhật anh, chú có uống vodka với anh không. Ilya từ chối, bây giờ tôi còn phải đi làm ca nữa. Thôi hẹn nhau ngày mai đi trượt tuyết.

***

Trưa nay trượt tuyết một hồi, Ilya khen tôi giỏi, dễ dạy, nhưng vẫn còn kém lắm hehe. Rồi rời bãi tuyết, tháo giày, ra ghế đá ngồi thở. Đoạn, Ilya nói, tôi có một món quà nhỏ tặng sinh nhật anh. Quà nhỏ nhưng rất quý.

Đây là chiếc bật lửa của ông nội tôi, bật lửa này ông tôi có khi tham gia quân ngũ. Sau ông nội tôi cho mẹ tôi, rồi đến tôi giữ. Hôm nay tôi tặng nó cho anh. Đây là chiếc bật lửa may mắn. Tôi giật mình sửng sốt trước giá trị của món quà. Bèn hỏi lại cho kỹ, ông nội của chú tham gia quân ngũ khi nào, thì được biết đó là chiến tranh thế giới thứ hai. Chiếc bật lửa này mang lại may mắn, ông nội tôi luôn giữ nó bên mình, nay tôi tặng nó cho anh, người bạn tốt nhất của tôi, hãy giữ nó bên mình và nó sẽ mang lại cho anh may mắn.

Tôi chả biết tại sao tôi lại là bạn tốt nhất của thằng Ilya, tuyền chỉ ngồi bar tự uống bia, còn chưa mời được nó ly nào vì nó không uống trong giờ làm việc. Nhưng tính lịch sử của kỷ vật và tình cảm chân thành vô điều kiện của người tặng, khiến tôi gai cả sống lưng. Tôi đứng dậy, đặt tay lên ngực cúi chào và nói cảm ơn. Ilya Balandin cũng đặt tay lên ngực chào đáp lại, và nói, đây là chuyện từ trái tim tới trái tim. Đoạn Ilya cười khanh khách lên, oh shit, đi hút thuốc đi.

***

Khi về tôi sẽ thử bơm gas vào xem cái bật lửa 1940s thậm chí 1930s này có còn dùng được không. Tôi ngạc nhiên thấy bộ phận đánh lửa của nó vẫn hoạt động, vẫn đánh tia lửa.

Cảm ơn Ilya Balandin.

Anh chả có gì tặng lại hay đáp lại chú. Chỉ mong chú và bộ ngực khủng nhà chú sẽ gặp nhiều may mắn.

Written by Tequila

April 12, 2015 at 5:19 am

Magnitogorsk số 5 – Linh tinh

with 2 comments

Có lẽ chuyến đi này không có cơ hội được nhìn thấy mùa xuân nước Nga. Chỉ còn ở đây gần hai tuần nữa, mà thời tiết chẳng có vẻ gì là thay đổi cả. Hôm qua mới ấm lên +6  +8 độ C, hôm nay đã lại tụt xuống – 5.

Tối nay xuống bar làm cốc bia, vắng ngắt. Hôm nay thằng Ilya không làm, nên cũng không có ai nói chuyện. Hôm nay là ngày nghỉ của Ilya, nó không phải làm và được ở nhà với vợ, đó là thời gian tuyệt nhất trong tuần, nó nói. Hai em gái trực bán hàng là Olessia và Victoria đưa tôi cốc bia và lại ra bàn ngồi cười hí hí với nhau trước màn hình laptop của các em, check mạng xã hội Nga nhợn, mạng vk.com.

Chả biết làm gì, tôi bèn lôi tablet ra vẽ. Con tablet còi chạy hệ điều hành Windows 8.1 này, rất lợi hại, tôi thường dùng chương trình OneNote của nó để viết thay cho sổ tay công việc, vứt hết các loại sổ giấy. Bút của con tablet còi này rất tuyệt vời, mà chỉ tuyệt với OneNote, viết rất thật tay, nhẹ thì nét thanh mà mạnh thì nét đậm. Tôi dùng nó để vẽ luôn.

 

Bar khách sạn Avrora, số 122/1 đường Các Mác, thành phố Magnitogorsk, 23h ngày 3/4/2015. Bar trang trí theo phong cách thời Stalin, rèm cửa đỏ rua vàng, giá sách chất đầy Lê Nin toàn tập, tường treo những tấm chân dung tướng lĩnh lãnh tụ, nhân viên mặc áo trắng thắt khăn quàng đỏ. Ngồi bar này, lơ mơ thì có thể uống bia tươi, mà tập trung nghiêm túc thì có thể làm vài ly Cognac Ararat, thương hiệu nổi tiếng của Liên bang Xô Viết.

 

bar Avrora hotel

Written by Tequila

April 4, 2015 at 2:43 am

Linh tinh 30/3/2015

leave a comment »

Ôi thời gian trôi qua quá nhanh.

Tôi lại gặp một vấn đề y như ngày xưa, là thời gian của một ngày ở đất Nga này quá dài, và có quá nhiều lúc một mình. Và do đó, nhạc, bia, và viết. Nãy viết một entry kể đi nghe thính phòng ở nhà hát Opera Magnitogorsk xong, mới có 12h. Biết làm cái quái gì tiếp theo, khi mà 9h45 sáng mai mới cần dậy tắm rửa, 10h15 thì xuống tầng 1 khách sạn ăn sáng, 10h45 thì xe sẽ đến đón đi làm. Ít nhất, cũng phải thức đến 2h. Chả biết làm gì, bèn xuống quầy bar thì quầy bar đã đóng cửa, ngày chủ nhật nó chỉ mở đến 12h đêm.

Xem phim thì chán, đọc sách cũng chán. Có nhiều thời điểm không muốn nạp thêm vào, chỉ muốn xả rác.

***

[Mỹ Tâm – Đường xưa] Tiếng yêu ngày nào, em thương nhớ, em âm thầm…

Khatia Buniatishvili bước tới cây dương cầm, ngồi xuống, dáng vẻ cực sexy. Nhạc trưởng đầu trọc mũi khoằm vảy cái que, nàng bèn gõ phím păng păng păng păng… sau đó nhạc trưởng liếc mắt một cái, lập tức có thằng đeo kính giương cây kèn gì (quên tên rồi, dài dài chả biết gọi là kèn hay sáo, tóm lại là thổi kèn) lên thổi “Tiếng yêu ngày nào, em thương nhớ, em âm thấm…” nó thổi sai mẹ chữ “thầm” thành “thấm”, đáng phải về nốt mi thì lại vẫn là nốt la. Thằng này chưa nghe Mỹ Tâm. Thế là em Khatia cũng gõ piano sai theo, đang chơi Đường Xưa thì thành ra bản Concerto cho Piano cung La thứ, op.54 của Schumann.

Ở đây tôi không định quy kết tác giả Đường Xưa đạo nhạc Schumann. Đơn giản có khi người nhạc sỹ ấy cũng hay nghe cổ điển, mà cổ điển thì có đủ mọi giai điệu trên đời, đôi khi chỉ vô thức mà bắt đầu bản nhạc bằng một nét của nó. Rồi từ nét ấy, ra bài Đường Xưa là một bài hát rất hay của nhạc Việt Nam.

Còn thì, cảm ơn youtube, nó lôi ra cho tôi biết bao nhiêu bản nhạc hay. Lại còn đẹp nữa. Như Khatia Buniatishvili này, người Georgia, là một pianist có ngoại hình phong nhũ phì đồn thật vô cùng sexy. Người xem Youtube không thể rời mắt khỏi màn hình, vì nàng quá đẹp. Nàng chơi nhạc như đang làm tình với cây piano, như là làm tình với người đàn ông mà nàng yêu thương tôn thờ và căm ghét. Thương thay những thằng nhạc công chơi cùng dàn nhạc với nàng, khi nàng chơi những trường đoạn độc tấu thì chúng phải gác đàn lại và ngồi nghe, ngắm nàng. Vì chúng là nhạc công cổ điển, nên phải hết sức nghiêm trang, nhưng vẻ nghiêm trang của chúng làm cho anh em ta đều biết là chúng đang nghĩ những cái gì. Hãy xem một concerto của Khatia Buniatishvili. Oh my God!

Mà phải là thốt lên “Oh my God!” với giọng của thằng Ilya bồi bàn 23 tuổi ở khách sạn này.

***

Đêm qua, trời âm 10 độ, tôi với Ilya ra ngoài hút thuốc. Tôi nói bằng thứ tiếng Nga cùi bắp của tôi, nó nói bằng thứ tiếng Anh cùi bắp của nó, hai thằng vẫn hiểu nhau tương đối, khi nào không hiểu thì cười và chửi bậy bằng các thứ tiếng khác nhau. Nó hỏi tôi, sao anh lại hút LM đỏ, thuốc đấy thật kinh tởm. Tôi bảo, cũng tởm đấy, nhưng nó là kỷ niệm của anh. Mười hai năm trước khi anh ở Moscow, anh chỉ hút thuốc này.

Ôi cái thời mười năm mười hai năm trước của tôi ở Moscow, thời khổ sở vất vả và trong trắng tuổi trẻ của tôi. Thời mà chỉ biết yêu bản thân mình một cách đầy tin tưởng, thời mà yêu người khác thật là trong sáng không bội phản, thời mà còn muốn khóc khi làm người khác buồn, thời mà nỗi cô đơn chỉ đơn giản là vì mình đang một mình một cách vật lý. Thời mà khi nào buồn thì chỉ đôi ly vodka có thể biến buồn thành vui, ngày mai là ngày khác, kệ mẹ thế giới. Thời mà có thể nhìn thẳng vào mắt kẻ địch và đề nghị ra tôi với ông ra ngoài tuyết phang nhau luôn ông đừng có dọa tôi đéo sợ đâu. Thời mà yêu gái tới quên cả cha mẹ, rồi khi mẹ trách phiền, thì buồn tới nỗi khóc ròng nước mắt thấm ướt vai áo khi nghe một thằng kéo vilolin lúc đang say rượu và thấy có lỗi với mẹ. Cái thời đó mới đẹp làm sao.

Cái thời đó mới đẹp làm sao. Và tôi lúc đó thật là đáng yêu làm sao, như bức ảnh này, giờ xem lại thấy mình đẹp giai đáng yêu vãi đái. Mà bây giờ thì như bạn Huệ Chi nói, đã bao nhiêu sương gió rồi.

IMG_20150103_222456

Thằng Đức 2006 kia mày cười cái đéo gì?

***

Anh nhớ mày, thằng Đức 2002 – 2006. Anh thấy anh say rồi vì anh đã uống đến lon thứ 4, bia Baltika số 7 chứ không phải số 3 khi xưa của chúng ta. Anh hút Paliament thấy hợp vị chứ không hút LM đỏ ngày xưa của chúng ta.

Anh giờ cũng chả còn có điều gì để chia sẻ với chú nữa. Thôi nghe nhạc đi.

[Mỹ Tâm] – Tiếng yêu ngày nào cho em nhớ anh tời bời….” 

Written by Tequila

March 30, 2015 at 4:40 am

Chuyện Magnitogorsk số 4 – Nhà hát Ballet và Opera

with one comment

Mấy ngày mới đến Magnitogorsk này, mỗi ngày lại thấy một điều mới mẻ cần ghi lại.

Như đã kể, dạo gần đây tôi bị chìm vào nhạc cổ điển. Cổ điển thì tôi vốn nghe vớ nghe vẩn thôi, nghe nhạc nhẹ rock riếc là chủ yếu, cổ điển chỉ thỉnh thoảng hôm nào khỏe mới xơi, hoặc chỉ thường nghe Chopin là chủ yếu, đỡ mệt. Nhưng gần đây, như thể có một bản pack mới được cài vào đầu, tôi nghe cổ điển rất vào. Độc tấu, tam tứ tấu, concerto, giao hưởng, opera, nhạc kịch… xơi tuốt. Mà cũng bỏ luôn cái thói “giá như không có ruồi”, tức là cứ bảo nghe cổ điển là chất lượng âm thanh phải tốt, nguồn vào phải tốt, dàn máy phải xịn, phòng phải rộng, phải nhiều thời gian ngồi nghe…. bỏ hết mấy thứ vớ vẩn ấy. Tôi nghe mọi lúc mọi nơi, bằng mọi thứ, trên xe buýt khi đi bộ bằng headphone, ngồi máy tính ở nhà nghe từ youtube bằng quả âm ly đểu giá 2tr và đôi loa đi xin được, mấy ngày nay thì nghe bằng loa máy tính giá 400k cũng vẫn chả thấy làm sao cả, phê như thường.

***

Hay nghe nhạc cổ điển, đến chọn phim để xem cũng tình cờ gặp phải toàn phim có nhạc cổ điển. Hôm lâu thì xem phim Nhật, có thằng nhạc công cello thất nghiệp về quê làm nghề khâm lượm xác chết. Xem nó khâm lượm xác cũng duyên dáng như kéo cello. Hôm trước ngồi máy bay sang đây, chọn đại một phim trong danh mục của VietnamAirlines để ngồi xem, thì cũng với ngay phải một phim có nhạc cổ điển. Phim rất hay, ai vừa muốn ngắm gái lại vừa muốn nghe nhạc cổ điển và nhạc rock thì nên xem phim đó, phim If I stay (2014). Nhạc nhẹ trong phim thì hơi cùi bắp nhưng bù lại có những trích đoạn của Bach và Beethoven rất phê.

Xuống máy bay, vẫn bâng khuâng vì mấy đoạn Cello của Bach, tôi lại cắm tai phone nghe Hilary Hahn kéo các bản của Bach, chờ hải quan hai tiếng không sốt ruột. Trộm nghĩ là lần này mò sang Nga, không bố trí được vào Nhà hát Bolshoi Moscow thì ắt phải tìm xem Magnitogorsk có cái nhà hát nào không để đến nghe.

Google thấy Magnitogorsk có nhà hát, gọi là Nhà hát Ballet và Opera Magnitogorsk, lại đúng hôm nay Chủ nhật có chương trình nhạc thính phòng, do các soloist địa phương biểu diễn, bèn đi nghe. Giá vé 250 rúp tức là 4$ quá rẻ. Gọi là nhạc thính phòng cho nên nó được tổ chức trong một phòng nhỏ, chỉ có hơn một trăm ghế ngồi. Toàn ông già bà cả đi nghe, à không, toàn bà già, đàn ông được mấy mống. Sao các bà già lại nghe nhạc nhiều hơn các ông già nhỉ?

Tuy vậy, cũng có 2 mống khán giả là gái trẻ, rất trẻ, chắc chưa được 18 tuổi. Khi phê quá rút điện thoại ra để quay lại một hai bài hát, tôi có lướt qua 2 cô bé này, để minh chứng việc  nói gái Magnitogrosk đẹp không phải là bốc phét.

***

Tất cả các Soloists, và hai cô gái chơi piano, đều là người của nhà hát Ballet & Opera Magnitogorsk. Đây là một điều khá ngạc nhiên, vì ở thành phố 400 nghìn dân cũ kỹ buồn tẻ nhà quê này, người ta vẫn có được một nhà hát lớn như thế với đầy đủ biên chế nhạc công, ca công và vũ công.

Google thì lại ngạc nhiên hơn. Ngôi nhà hát lớn này thì có lâu rồi, nhưng Đoàn nghệ thuật Ballet và Opera Magnitogorsk thì mới được thành lập từ 1996. Vào cái thời mà Liên Xô đã sụp đổ và nghệ thuật bao cấp mậu dịch quốc doanh đã không còn, thời khủng hoảng ấy, người ta vẫn nghĩ đến việc thành lập một nhà hát, duy trì nó để phát triển văn hóa của thành phố.

Hôm nay các nghệ sĩ của nhà hát trình bày một loạt ca khúc cổ điển, thế quái nào bài nào cũng hay. Bảo sao các khán giả già cả cứ một mực kính trọng vỗ tay không ngớt cho các nghệ sỹ. Những nghệ sỹ opera của họ hát rất hay, quá hay so với dự đoán của tôi. Piano chơi cũng rất hay.

Tôi cố quay trộm lại vài clip, nhưng chất lượng không tốt lắm, cũng vì cảm thấy xấu hổ nếu cứ ngồi giương điện thoại lên quay, dù ngồi hàng cuối.

 

 

 

Thật đáng nể, những nghệ sỹ và những người dân của thành phố công nghiệp buồn tẻ và khô khan này. Họ vẫn duy trì và phát triển cho riêng mình một mảnh ghép trên tấm bản đồ âm nhạc đầy tự hào của nước Nga.

Khán giả có hơi già cả một chút, quá già cả – toàn các bà già về hưu đi tàu điện đến rồi lại kéo nhau lên tàu điện về. Nhưng có lẽ là chương trình ca khúc thính phòng hôm nay không hấp dẫn nhiều giới. Chứ còn, nhà hát có một lịch biểu diễn dày đặc trong năm, họ không thể ít khán giả được. Mỗi tuần đều có chương trình mới. Và vào cuối tháng tư (thật tiếc lúc đó tôi đã về rồi), họ có một chương trình ấn tượng kéo dài một tuần với các nghệ sỹ quốc tế đến từ Pháp, Italia và Mông Cổ. Những buổi biểu diễn đó, ví dụ như buổi diễn vở Carmen, chắc chắn sẽ kéo được đông đảo các đàn ông đàn bà giai thanh gái lịch của thành phố này đến nhà hát, chứ không phải chỉ có 2 cô bé xinh xắn kia.

Riêng về khoản này, người đàn ông sành điệu đến từ Hà Nội 36 phố phường – thủ đô nước CHXHCN Việt Nam – cảm thấy ghen tị với bọn Magnitogorsk nhà quê.

P/S: Xin lỗi nói như thế là quá lời, không được đúng đắn cho lắm.  Từ mấy năm gần đây, Dàn nhạc giao hưởng Việt Nam (VNSO – https://www.facebook.com/vietnamnationalsymphonyorchestra?pnref=lhc) đang có những bước phát triển đáng kể và họ cũng có một chương trình rất hoành tráng cho năm 2015. Cần phải ủng hộ VNSO để Nhà hát lớn và Dàn giao hưởng của chúng ta không chỉ phục vụ bọn tây lông đến HN làm thuê.

Written by Tequila

March 30, 2015 at 2:10 am

Chuyện Magnitogorsk số 3 – Nỗi sợ

with 4 comments

Trong các trò nghịch của mình, có thể tôi sẽ truyền dạy cho thằng con vài thứ, riêng thói lang thang phiêu lưu có khi phải xem lại. Bởi vì, thỉnh thoảng, kinh vãi đái. Bây giờ về tới khách sạn rót một cốc trà nóng ngồi gõ máy tính, nghĩ lại vẫn thấy lạnh cả sống lưng.

***

Hôm nay thứ bảy ngày nghỉ, bèn đi chơi. Tôi và hai thằng kia quyết định đi bộ thăm thú thành phố, đi về phía sông Ural. Tới cầu bắc qua sông, hai thằng kia cắm cúi chụp ảnh mãi không ngừng, tôi bèn tách đội đi bộ tiếp một mình.

Cầu bắc qua sông, dài khoảng nửa cây số. Bên tay trái, một nửa mặt sông vẫn còn đóng băng, bên phải thì băng đã tan hết. Gió lồng lộng thổi, trời xanh ngắt mặt nước cũng xanh ngắt. Cây bên đường và những cây bụi trên những doi đất nổi trên mặt sông đều khô queo chưa mọc ra cái lá nào.

ural river

Tôi muốn sang phía bên trái cầu, nhưng phải đi rất xa mới tới chỗ có thể qua đường. Vắng teo chẳng có mống người đi bộ nào cả, chỉ có xe điện chạy lịch xịch và những chiếc ô tô phóng qua vun vút. Đi mãi đi mãi, gió lạnh quá dù tôi đã mặc tới hai cái áo len. Tới cuối đường, thấy có một cái bến chờ xe điện, tôi bèn bước vào để tránh gió. Trong bến có một thằng đang ngồi, tay cầm một lon bia Klinskoe, bên cạnh có ba lon khác. Nó ngồi im như phỗng, chả thèm nhìn tôi, cứ chăm chăm nhìn sang bên kia đường, thỉnh thoảng cử động cánh tay phải để rót bia vào mồm.

IMG_20150328_163545

 

Trông nó buồn thê thảm như bị gái đá hay bị mất việc vậy, chứ không giống người lang thang nghiện rượu. Túi bia Klinskoe kia thừa sức mua được một chai vodka. Chắc chắn không phải là thằng nghiện rượu mà là một thằng đang buồn.

Đối diện chỗ chúng tôi ngồi là một nhà máy điện hay một phân xưởng của nhà máy luyện thép hay gì đó chả biết, có ba cột ống khói, thả khói đặc quánh lên trời. Không khí có mùi đậm đậm. Chắc những gì người ta nói về tình trạng ô nhiễm của Magnitogorsk là sự thật. Ba ống khói này, cùng với một đống ống khói của Con Tàu Đen cách đây chừng 1km, luôn xả khỏi lên bầu trời thành phố như vậy.

Thôi kệ thằng buồn kia. Tôi quyết định sang đường, đây là chỗ có vạch sang đường rồi. Tôi sẽ đi ngược lại về phía thành phố, phía Châu Âu, rồi hết cầu sẽ xuống phía sông đóng băng. Tôi muốn thử một lần bước đi trên mặt sông đóng băng.

 

***

Đi mất gần nửa tiếng mới quay lại được về bên kia cầu. Tôi mua một bao thuốc, rồi đi về phía sông, chui xuống bờ sông. Bát ngát một vùng băng trắng toát, phía xa xa giữa những bụi lau sậy khô queo có bóng người, chắc là một ông già nào đó đục lỗ dưới mặt băng để câu cá. Tôi đi về phía đó.

Đi khoảng 100m, thì gần tới chỗ bụi lau rồi. Tôi định sẽ ra gần chỗ người câu cá, để chắc chắn rằng mặt băng chỗ đó rắn thì ông ta mới đi được. Và tôi sẽ bước ra sông, có thể nói chuyện với ông ta một tí, và chỉ cần bước ra mặt băng vài ba mét để chụp tự sướng một cái ảnh là được rồi, không cần ra quá xa nguy hiểm.

Tôi châm điếu thuốc. Bất đồ nhận thấy có một bóng người khác, không phải ông già câu cá phía xa, bước ra khỏi bụi lau. Một thằng đàn ông trẻ. Nó đứng hai tay buông thõng, chân hơi dang ra, bất động. Nó mặc một cái áo khoác mỏng có mũ, mũ kéo trùm qua đầu, nắng vàng chiếu gắt khiến cái mũ đổ bóng xuống khuôn mặt nó. Chỉ thấy đôi mắt sáng quắc. 

Tôi giật mình, chào lớn tiếng “Xin chào”. Nhưng nó không trả lời, vẫn bất động. Tôi liếc nhìn xung quanh, không một bóng người, có khi người câu cá kia lại là đồng bọn của thằng này. Nỗi lo bắt đầu trùm lên tôi. Tôi chào lần nữa, nó vẫn không trả lời. Ba mươi giây sau, nó dợm bước lừ lừ tiến lại phía tôi. Khi nó bắt đầu đi, thì mặt trời chiếu thẳng vào mặt nó khiến tôi nhìn thấy khuôn mặt. Đó là một đôi mắt to, sáng, gườm gườm với đôi lông mày xếch. Vẻ mặt lừ lừ của nó có một vẻ gì đó ghê rợn khiến tôi rợn hết cả tóc gáy, lạnh toát sống lưng. Đó là đôi mắt đầy nguy hiểm, như của một kẻ tội phạm, một tên cướp.

Nhiều hình ảnh tưởng tượng lướt qua trong não tôi trong một phần mười giây. Trong đó, hình ảnh tồi tệ nhất là tôi sẽ bị giết, bị ném xuống cái lỗ câu cá dưới dòng sông băng kia. Thôi bỏ mẹ mình rồi!

Nó bước đến bước thứ ba thì tôi quay đầu bước đi. Tôi không chạy. Tôi nghĩ hễ chạy là nó biết mình đang sợ vãi đái và tình hình còn nguy hiểm hơn. Tôi bước chậm chậm đúng bằng vận tốc những bước chậm chậm của nó, tiến về phía đường. Tôi tính toán, từ đây lên mặt đường tới chỗ có người là khoảng 200m, nó đang cách tôi mười lăm mét. Trong điều kiện bình thường, nếu tôi không đen đủi vấp ngã ở đám băng trơn đoạn kia, thì tôi hoàn toàn đủ thời gian để chạy kịp. Lên tới chỗ có người, nó sẽ không làm gì tôi được nữa.

Đó là ba phút mà nỗi sợ phủ lên tôi từ đầu tới chân, lạnh toát như bị dội một gáo nước. Vận tốc của thằng kia tăng dần, tôi cũng bước nhanh dần. Chắc chắn không còn nghi ngờ gì nữa, nó đang bám theo tôi và tôi là mục tiêu.  Ôi cuối cùng cũng lên được đến đường, và dường như tôi đi hơi quá nhanh so với mình nghĩ, vì khi quay lại thì nó cách tôi khoảng ba mươi mét rồi, nhưng vẫn bám theo tôi. Khi tôi đến được chỗ những chiếc xe đầu tiên đậu bên lề đường, thì nó bắt đầu chạy. Đuổi theo tôi. Tôi thấy hoảng lên, định chạy. Nhưng lại có một ý kiến nữa nổi lên, là, này, đéo được sợ hãi như thế, hãy kiềm chế nỗi sợ hãi, đây là mặt đường rồi. Tôi nhớ lại bài học của bạn Hiệp dạy cho hôm sau tết, khi say khướt tequila, và bài học ngày xưa hồi bé có lần cha tôi dạy, là khi phải đánh nhau mà mình thế yếu, thì phải làm sao thật nhanh và mạnh, chặt cho kẻ địch một cái thật mạnh vào cần cổ, sát dưới cằm. Tôi hít một hơi sâu rồi dừng lại, quay mặt về phía thằng kia, chờ nó đến. Thay cho nỗi sợ, là cảm giác hồi hộp và hơi lạnh lùng xanh chín.

– Cho xin điếu thuốc – đấy là lời mà kẻ địch nói khi tiến lại phía tôi.

Tôi thở phào, nhưng cũng không tự chế giễu mình vì đã sợ hãi. Ở một nơi không người như bờ sông kia, với một kẻ như thế này, thì việc tôi rảo bước lên đường cái là chính xác. Và thằng này không phải là tội phạm, nhưng nó là một kẻ lang thang. Từ đầu đến chân nó bẩn thỉu bụi đất, tóc bết lại, khóe mép vương dãi như đã lâu rồi không rửa mặt đánh răng. Một mùi hôi nồng nồng toát ra từ đôi bàn tay to bè đen sì không cắt móng tay của nó, khi nó nhận từ tôi điếu thuốc.

– Anh đi đâu đấy mà ra sông?

– Đi dạo chơi.

– Thế à, tôi tên là Zairk (đại loại thế, tôi không nghe rõ lắm).

– Tôi tên là Đức.

Rồi hai thằng bắt tay nhau, đi sóng bước về phía chợ. Tay nó đúng là hôi thật, khô ráp, và cảm nhận được đó là đôi bàn tay cực khỏe, có thể bẻ gãy cánh tay tôi không khó khăn gì. Nói chuyện, cười và nhìn vào mắt nhau, tôi yên tâm vì khi nó cười thì cảm thấy nó là một thằng bé ngoan. Nhưng một thằng bé ngoan nhất cũng có thể vì nghèo đói mà nổi lòng tham và đánh cướp một người bên bờ sông, tôi lại thấy mình té là đúng chứ không sai, biết đâu nó đang đói thì sao, hay là nghiện ma túy thì sao…

Hai thằng đứng bên một thùng rác để hút nốt điếu thuốc. Tôi bảo, “chú có uống bia không, anh mời?”, Zairk gật đầu. Tôi dẫn nó vào quán bia tươi bên đường. Bước vào quán, thằng đứng quầy và con mụ tiếp viên có cặp mông vĩ đại đều trố mắt nhìn chúng tôi, một thằng Việt Nam và một thằng lang thang cơ nhỡ. Chắc chúng quá ngạc nhiên thấy hai thằng khách kì lạ như vậy. Vào bên trong nhà mới thấy mùi vị của thằng Zairk quả nhiên là không tắm cả mùa đông. Và chắc chắn là nó chẳng bao giờ dám bước chân vào một quán bia tươi sang trọng như thế này. Tôi gọi hai cốc to, loại ngon, Zairk ngại ngùng tiến bước về bàn xa nhất ở phía góc quán. IMG_20150328_171847 (1)

Thằng ku thật là xinh giai.  Đôi mắt của nó rất đẹp, rất đàn ông, khuôn mặt thon dài, mũi cao. Loại này, nếu cho tắm rửa sạch sẽ, mặc một cái sơ mi kẻng, thắt cà vạt, khoác bộ vest vào, thì ắt sẽ cực ngon nghẻ. Tôi xin nó cho chụp một tấm ảnh, để kỷ niệm, nó e ngại rồi cũng đồng ý.

Nhưng cũng đôi mắt này, đã toát ra cái nhìn lạnh cả sống lưng, dưới cái mũ trùm đầu khi đứng bên sông băng. Tôi bảo nó:

-  Lúc nãy ở dưới bờ sông, tôi sợ quá, tôi tưởng chú định đánh tôi.

– Tại sao lại đánh?

– Không biết. Tôi sợ. Lúc đó tôi chỉ có một mình. Hơn mười năm trước ở Moscow tôi từng bị đập một cái chai vào đầu, tôi sợ chú cũng làm thế với tôi.

– Tôi chẳng đánh ai bao giờ. Đánh người là không tốt.

Zairk nói nhiều và nhanh, tôi chỉ nghe được lõm bõm. Zairk 21 tuổi, không nghề, thất nghiệp, bò tới Magnitogorsk này làm khuân vác và bất cứ việc gì người ta thuê trong chợ. Có những ngày, hàng từ Siberia về nhiều, thì kiếm được khá, nhưng hầu hết là chẳng có mấy việc để làm. Một tháng Zairk kiếm được khoảng 100 USD. Số tiền đó đúng là chỉ vừa để có cái đút vào mồm. Không bia, không thuốc lá, không vodka, không quần áo ấm, không chỗ ngủ, chắc chắn là cũng không bạn gái, không bạn bè.

Đôi lúc mắt của Zairk lại ánh lên vẻ lạnh lẽo như khi ở bờ sông đã khiến tôi hoảng sợ. Nhưng khi nhìn gần thế này, thì vẻ lạnh lẽo đó không phải là cái lạnh của sự ác độc, mà là cái lạnh của nỗi buồn, sự cô đơn, thất vọng và chẳng biết làm gì với cuộc sống tệ hại nghèo đói này. Ở đâu cũng có những cuộc đời vô vọng như thế này. Mỗi lần gặp một cuộc đời như thế, tôi lại chạnh lòng.

Tôi bảo Zairk, bây giờ tôi phải đi rồi. Dù sao, dù nó ngoan đi nữa, cũng không thông minh khi ở cạnh nó quá lâu và nói nhiều khiến nó biết chỗ ăn chỗ ở của mình. Tôi sẽ vui nếu gặp lại Zairk, nhưng phải ở chỗ an toàn, không phải lại là bờ sông hoang vắng. Những cuộc đời vô vọng thì sẽ luôn bị người ta đóng cửa lại như thế, biết làm sao được. Tôi trả tiền và hai thằng ra khỏi quán, đứng hút với nhau một điếu thuốc nữa.

Zairk nói, cảm ơn anh vì cốc bia, và vì tình bạn. Tôi nghĩ có nên biếu nó vài trăm rúp không, nhưng lại thôi, vì vài trăm chả giải quyết gì cái cuộc đời vô vọng này của nó, lại còn có thể mất đi sự tôn trọng chân tình với nhau. Tôi đưa nó bao thuốc, mới hút có 5 điếu, bảo nó, chú cầm đi, anh không thích thuốc này, chán, anh chỉ thích thuốc Việt Nam. Zairk cầm. Bắt tay nhau, nói tạm biệt, nói vui vì đã gặp nhau. Tôi bước về phía phố xá nơi có khách sạn của mình. Zairk quay bước về lại phía dòng sông.

Tạm biệt Zairk, kẻ đã tặng tôi khoảnh khắc sợ hãi lâu lắm rồi mới gặp lại, hãy cố gắng mà vật lộn với cuộc đời này. Chúc Zairk may mắn.

***

Trong dòng đời bất tận này, đôi khi chúng ta cắt ngang qua nhau, lưu lại cho nhau một kỷ niệm nho nhỏ, chỉ để sau này nhớ lại rằng ở chỗ đó vào lúc đó, đã gặp nhau. Như tôi và Zairk, năm điếu thuốc, hai cốc bia tươi, và nỗi sợ hãi bên bờ dòng sông băng hoang vắng.

Written by Tequila

March 28, 2015 at 10:27 pm

Chuyện Magnitogorsk số 2

with 3 comments

Mùa đông có một thứ mùi rất riêng biệt, trong mát, khi hít sâu thì như thể những tinh thể băng giá quyện vào và bốc hơi như một làn sương mỏng để lại vị gai gai sắc sắc. Tôi ném điếu thuốc vào thùng rác, rút điện thoại ra chụp ảnh đống băng lổn nhổn bẩn thỉu còn sót lại của những ngày cuối đông. Hôm nay ấm, 2 độ C, khi mặc đủ áo ấm và đứng ngoài mặt trời, thì có cảm giác mát mẻ như mùa hè, và mùa đông chỉ còn là cái áo khoác ta đang mặc mà thôi.

Tôi lại bấm điện thoại chụp một bức ảnh nữa. Tôi không phải dân chụp ảnh, nhưng gần đây đi đâu xa xa tôi vẫn hay chụp bằng điện thoại, để lưu lại tư liệu nhỡ lúc nào thích thì dán vào bài viết, như thế này. Còn thì, khi đến đâu đó lạ lạ, cái mà tôi thích không phải là chụp ảnh đánh dấu, mà là lọ mọ tìm hiểu lịch sử văn hóa và con người.

IMG_20150325_093732

Một con đường của Magnitogorsk, phía cuối đường sẽ là cầu qua sông Ural, qua bên kia cầu là Châu Á

Sông Ural

Nước Nga rộng lớn này thực sự là quá rộng và quá dày về mặt địa lý lịch sử văn hóa và con người. Sờ vào chỗ nào cũng biết bao điều thú vị. Mà như một chú Nga rậm râu nào đó đã nói, người ta không thể hiểu nước Nga bằng lý trí mà chỉ có thể hiểu bằng tâm hồn. Ý chú ấy nói có thể hiểu là, chỉ có thể hiểu được nước Nga và người Nga, sau khi đã đổ nửa lọ vodka vào cuống họng.

Sông Ural là biên giới tự nhiên của Châu Âu và Châu Á. Nó bắt nguồn từ dãy núi Ural của Nga, chảy sang đất Kazakhtan rồi đổ vào Biển Caspi.

Ural_river

Sông Ural dài 2.428 km, là sông dài thứ 3 của Châu Âu, trên bảng xếp hạng của Châu Âu thì nó được đi đá Champion League. Nhưng nó cũng là sông của Châu Á, mà trên bảng xếp hạng của Châu Á thì nó là sông dài thứ 18, lóp ngóp lo trụ hạng.

Sông này có tên cổ là Yaik, lưu vực sông Yaik có bọn Cô-dắc sinh sống, những người đàn ông chày bửa tự do láo toét ngang tàng lãng mạn mê uống rượu làm thơ và chém nhau hơn mê gái, gọi là bọn Cô-dắc Yaik. Vào thế kỷ 18, bọn Cô-dắc Yaik khởi nghĩa dưới cờ của thủ lĩnh Pugachev, không chỉ chiếm vùng sông Yaik mà cả khu đông nam Nga. (Cuộc khởi nghĩa này của Cô-dắc vùng sông Yaik và sông Đông về sau đã được anh Puskin nhắc đến trong truyện Người con gái viên đại úy, một truyện ngắn tuyệt hay dù tôi không còn nhớ chữ nào, chỉ nhớ là rất hay). Nữ hoàng Ekaterina thấy bọn này quá láo, bèn cử đại binh đánh dẹp. Dẹp tan bọn Cô dắc Yaik, bà lo rằng bọn chúng sẽ lại khởi nghĩa, bèn nghĩ ra một kế mà đúng là chỉ có gái mới nghĩ ra được, là đổi tên sông Yaik thành Ural. Sông bị đổi tên, thành phố Yaikst bị đổi tên thành Uralks, bọn Cô-dắc Yaik thành ra bọn Cô-dắc Ural. Những ký ức anh hùng của cha ông bọn chúng, bị chuyển đổi thành ký ức gắn trên một cái tên khác, ký ức của những người khác. Như kiểu đang yêu em Thủy tự nhiên em ấy giờ thành ra em Hà, yêu tiếp cũng được  nhưng mà nó không giống xưa nữa. Bọn Cô-dắc Yaik từ đó hết khởi nghĩa.

Thành phố Magrnitogorsk – cái đít của nước Nga – theo định nghĩa của Ilya 23 tuổi làm bồi bàn, nằm ở phần ngọn của sông Ural.

Magnitogorsk – Magnetic Mountain City

Magnitogorsk là một thành phố trẻ, được thành lập từ năm 1929, là một điểm quan trọng trong Kế hoạch 5 năm lần thứ nhất của Đại thi hào Stalin, kẻ mà với niềm tin sắt đá và sự lãng mạn của mình, đã đóng một ấn triện vĩ đại lên bức tranh lịch sử sáng tươi đầy máu và nước mắt của thế kỷ 20.

Trong bài thơ này của mình, đại thi hào Stalin miêu tả thành phố mới Magnitogorsk là trung tâm luyện thép của nước Liên Xô, tức Nga lợn và các bạn. Chàng mời vài thằng bên Mỹ vài thằng bên Đức sang tư vấn xây dựng nhà máy thép. Bọn tư vấn khuyên xây nhà máy thế này, khu ở của công nhân thế kia, cách nhau ra làm sao đó để thuận tiện và không bị ô nhiễm ảnh hưởng, vân vân và vân vân. Trưởng ban tư vấn chưa kịp hoàn thiện các thứ vân vân trên bản đề xuất của mình, thì Stalin đã cho xây dựng rồi, những người cộng sản đương nhiên sợ gì khói nhà máy. Và nhà máy được xây sát bên bờ châu Á của sông Ural, khu sinh sống của công nhân thì ở sát bên bờ châu Âu, khói nhà máy phủ lên bên này sông. Bây giờ cũng vẫn như thế, người dân Magnitogorsk sống dưới bầu trời đầy khói. Thành phố được xếp hạng ô nhiễm hạng đầu bảng trên thế giới. Trẻ con đứa nào cũng ho hen. Thế nên thằng Ilya gọi Magnitogork là cái đít của nước Nga cũng có lý của nó.

Ngôi nhà chính của nhà máy thép MMK (or MISW Magnitogorsk Irn and Steel Works) dài 1km, được gọi là Con tàu đen, đến nay vẫn y chang như trong bài thơ của Stalin. Có một tượng đài ở Magnitogorsk, xấu như thể được thiết kế bởi điêu khắc gia Việt Nam, tượng đài hình cái lều bạt, tưởng niệm những người công nhân đầu tiên xây dựng nhà máy MMK, sống trong những cái lều tạm bợ để qua mùa đông.

IMG_20150325_093456

Đại chiến Thế giới thứ hai nổ ra, Stalin cho chuyển hết những tập đoàn công nghiệp Nga khắp vùng Moscow và Ukraina về mạn Ural. Chỗ này cần nói thêm. Bọn Nga lợn mặc dù có lịch sử hào hùng dày dặn, từ chiến tranh đến văn chương đến khoa học đều là hàng khủng của thế giới, gái cũng thuộc loại đẹp nhất thế giới, nhưng vì bọn giai mặt cứ ngu ngu ngố ngố nên bọn chúng luôn có mặc cảm nhược tiểu. Thật kỳ lạ tại sao bọn gái đẹp vậy lại cứ đẻ ra bọn giai mặt ngu. Thế là bọn chúng cứ vừa hâm hâm ngô ngọng lại vừa dễ khùng lên khi có ai đó chạm tự ái. Bọn chúng cũng dũng mãnh, như tất cả các dân tộc nào còn tồn tại được đến ngày nay đều dũng mãnh cả. Nhưng cái lợi thế lớn nhất của chúng là đất chúng quá rộng. Bọn Mông Cổ đánh từ phương đông sang, thì chúng dạt về phương Tây. Bọn Thổ đánh từ phương Nam lên thì chúng dạt về phương bắc. Bọn Pháp đánh từ phương Tây sang thì chúng dạt về phương Đông. Cứ thế, bàn cờ quá rộng, chả ai thắng được chúng hoàn toàn. Lạnh quá lại không có vodka uống, thế là ngoại xâm lại thua hoặc tự rút đi.

Đại chiến WWII cũng vậy, khi xảy ra chiến tranh thì đại thi hào Stalin một mặt cho quân ứng chiến, mặt khác chuyển hết nhà máy về sâu trong lục địa, về miền Ural xa lắc. Hitler có đánh được hết các Minks, Moscow, Leningrad… đi chăng nữa, thì nguồn nhân mạng và kho thuốc súng của Liên Xô vẫn được bảo toàn từ phía Ural.

Và đây là hình ảnh biểu tượng cho thành phố Magnitogorsk thời WWII. Người Magnitogorsk làm ra thanh gươm và trao nó cho những người lính ra chiến trận. Đó là nhiệm vụ chiến lược của Magnitogorsk.

1661100215011525

Tượng đài ở trung tâm Magnitogorsk. Người thợ rèn Magnitogorsk trao thanh gươm cho người lính, người lính nhận thanh gươm trừng mắt tiến về phía Tây phía Châu Âu.

Tuy nhiệm vụ chính của Magnitogorsk là luyện thép, làm hậu phương, nhưng Magnitogorsk cũng đóng góp cho WWII mười ba nghìn liệt sỹ. Hồi bé xem phim Xã hội chủ nghĩa thì thấy người lính Hồng quân thật tuyệt vời thật anh hùng mà đầy tình người, gần đây xem phim Tây Âu thì thấy người lính Hồng quân thật bựa, thô thiển, chiếm được chỗ nào cũng uống rượu say đánh người rồi hiếp gái. Sự thật nằm ở đâu đó giữa hai thái cực đấy. Họ chỉ là những củ khoai bị các bếp trưởng Hitler Stalin cùng đồng nghiệp chế biến thành món khoai tây nghiền trong cuộc thi Master Chef vĩ đại ấy.

Chúng tôi được một bà giáo tiếng Anh già làm hướng dẫn viên du lịch dẫn đi một vòng Magnitogorsk. Tới tượng đài này, bà ấy nói, chân tượng đài được lát bằng đá granit vân đỏ, tượng trưng cho máu của người lính và người công nhân đã đổ xuống. Tôi không khỏi ngậm ngùi khi nhìn những phiến đá khắc tên mười ba nghìn anh hùng liệt sỹ Magnitogorsk. Cũng như lần nào cũng ngậm ngùi khi nhìn hai người lính đứng nghiêm bên Ngọn lửa bất từ ở Quảng trường Đỏ hay ngọn lửa ở Công viên chiến thắng ở Moscow. Cũng như lần nào cũng ngậm ngùi khi nhìn những dãy mộ bát ngát nghĩa trang liệt sỹ ở Việt Nam, hay lần nào cũng ngậm ngùi khi nhìn cái tượng đài liệt sỹ ở thị trấn quê hương ông cha mình.

Bọn họ đáng lẽ ra có quyền được sống dặt dẹo, uống rượu, bốc phét với nhau, tán gái, phản bội, nợ tiền nhau, bị con cái chê bai, vân vân… hơn là danh anh hùng được truy tặng sau khi đã chết theo vô vàn cách mà chẳng giống trong phim. Nhưng lịch sử của loài người là lịch sử chiến tranh.

IMG_20150325_102242

Và đây là một điểm nhấn nữa của Magnitogorsk, mộ của một cha cố, nằm trước nhà thờ Chính thống giáo lớn nhất thành phố. Anh cha cố này, không hiểu sao, chưa google, lại bị anh Stalin thịt. Stalin giết rất nhiều người, tất nhiên giết một cha cố thì không có gì lạ cả, nhưng anh cha cố này chắc cũng hoành nên được người dân giữ lại mộ để tưởng niệm.

Đối diện mộ anh cha cố này ba trăm mét, là tượng đài của một vị thánh. Vào thế kỷ mười tám, khi thành phố này chưa có, chỉ là một khu mỏ lác đác có những gia đình thợ mỏ đến khai thác, thì ở đó có một người ăn xin. Người ăn xin hiền lành, chỉ xin ăn không xin tiền, chả nói năng gì cả. Sau khi người ăn xin chết, người ta phát hiện ra (???) đó là một vị thánh. Trở thành thánh thật đơn giản, chuyện này cần phải google.

***

Trên đây là tất cả những gì tôi đã biết về Magnitogorsk, qua nghe chuyện, google và wiki. Ngày nay MMK vẫn là tập đoàn thép lớn nhất Nga, dù ngọn núi Magnetic của nó đã bị đào tới đáy như người ta hút một cái mụn trứng cá, thì quặng vẫn được chở về đây từ khắp nước Nga để luyện thép, sản lượng của nó vẫn rất lớn. Đến nửa dân số của thành phố làm việc liên quan đến MMK bên kia sông Ural.

Trong một năm vừa qua, trong khi Sa Hoàng Putin đưa Crimea về với Đại Nga, thì tiền rub mất giá một nửa. Người dân ở Magnitogorsk, theo lời Ilya bồi bàn 23 tuổi nói, đã nghèo lại càng nghèo đi đáng kể. Tối nay ba thằng chúng tôi đi ăn nhà hàng, ăn no căng bụng toàn thịt bò bít tết, cá hồi, bia tươi, tính ra VNĐ có 200k mỗi thằng. 9h tối ra khỏi nhà hàng, phố đã vắng teo.

Hôm qua bà giáo viên tiếng Anh già dẫn chúng tôi đi thăm thành phố, qua đại lộ mang tên Lenin, bà nói, “sau Perestroika – Đổi mới – có trưng cầu dân ý để đổi tên đại lộ Lenin. Nhưng người dân thành phố cho rằng, dù sao đi nữa thì Magnitogorsk được khai sinh bởi những người đó bởi thời đó, không có họ thì không có chúng tôi ở thành phố này, cho nên vẫn cần giữ lại tên đại lộ, vẫn cần là đại lộ Lenin”. Và thằng Ilya 23 tuổi, cùng với ước mơ Mexico của nó, cùng với nỗi bực tức Magnitogorsk cái lỗ đít của nước Nga, vẫn hỏi tôi, anh có thích nơi này không. Tôi nói có, thành phố này không long lanh, nhưng nó có những đại lộ rộng, nó có những câu chuyện lịch sử, và con gái của nó rất đẹp. Ilya cười rất vui.

Tôi nói thêm, như là Victoria (em gái tóc đen cực xinh sáng thì phục vụ bữa sáng tối thì phục vụ quầy bar), cô ấy thật là đẹp. Ilya nói, “No, she is not beautiful, she is wonderful”.

***

Tối nay đi ăn về tôi lại vào bar làm một ly bia Baltika số 7. Hôm nay không có Ilya cũng không có Victoria xinh đẹp, chỉ có một bạn béo tên là Acnaxia. Tôi ra ngoài hút thuốc, trời đêm dưới 0 cũng rất lạnh, tôi run lập cập bước vào. Qua bức tượng Lenin, tôi chụp một tấm ảnh, rồi định vuốt má cảm ơn cụ tiếp, thì giật mình thấy hóa ra có một bà cụ đang đứng trông cửa. Ở Nga nhà hàng nào cũng có một bà già ngồi trông giữ quần áo cho khách.

IMG_20150326_230849

Tôi không dám vuốt má Lenin nữa, mà chào bà cụ, nói rằng, “trời lạnh quá”, bà cụ nói, “phải rồi, rất lạnh, hãy giữ gìn sức khỏe”. Nhìn lại bức tượng, trông Lenin thật là cau có, nhưng thật cần phải tôn trọng ngài.

Written by Tequila

March 27, 2015 at 3:06 am