Teq's Blog

Giao thừa năm mới

with 4 comments

Tôi có nhiều điều để nghĩ trong đêm nay, vì thế lại ngồi máy tính, sau nửa chai Ararat với ông em trai. Để tôi dốc nốt phần còn lại của chai whisky này đã. Một chai Chivas, cụ cái hãng Chivas, mẹ tôi xách về từ đâu đó cho tôi, cho nên nó ngon làm sao. Tôi dốc hết chai được phân nửa cái chén uống trà to. Hãy quên đi những chuyện như là uống whisky phải làm sao dùng cốc như thế nào. Chai này của mẹ tao mang về, do đó tao uống kiểu gì cũng đều ngon cả.

Tôi đưa vợ con đi xem bắn pháo hoa. Đã nhiều năm nay chúng tôi thường xem pháo hoa ở chỗ đó. Phải đúng ở chỗ đó. Đến nỗi khi tôi bảo vợ đứng dịch ra một chút, để xem cho rõ, chứ chỗ này bị vướng cột đèn, xem pháo hoa bị chắn cột đèn. Nhưng vợ tôi không chịu dịch đi, em muốn đứng ở chỗ đó. Tôi ôm cái eo của em, em tựa đầu vào vai tôi, nhìn pháo hoa rực rỡ sau cái cột đèn, sau bao nhiêu những tình yêu và đau khổ mà tôi đã gây ra, và chắc là tôi còn sẽ còn gây ra. Căn nhà cũ của vợ chồng tôi cách đây không xa, chúng tôi có nhiều kỷ niệm. Vài ba năm ấy, tầm tối 30 Tết, chúng tôi sẽ cố gắng bán hàng, rồi lên nhà tắm rửa, rồi cho bọn trẻ con lên xe ô tô, chở đến đúng chỗ này để trẻ con xem pháo hoa. Rồi chúng tôi đến xông nhà bố mẹ vợ, uống một vài ly rượu, rồi chúng tôi về nhà tôi, uống rượu với ông bà già, rồi về, rồi tôi sẽ mang vàng mã xuống đốt ở cái lò công cộng chân chung cư. Ôi bao là thương nhớ. Tôi còn nhớ những con ốc sên trượt trên lá cỏ mà những đứa trẻ của tôi tìm thấy, khi tôi dẫn chúng chập chững tập đi.

Hôm rồi tôi dọn văn phòng, dọn cả những tờ giấy cũ ghi chứng từ thuê nhà. Căn hộ chúng tôi đi thuê những năm ấy. Chúng tôi ôm đứa bé trai đầy tuổi để đến căn hộ chung cư ấy, rồi chúng tôi đẻ bé gái thứ hai ở đấy. Tôi đã bảo vợ mình, thôi ăn cơm đi, xong rồi mình đi đẻ. Rồi trong cái bếp nhỏ nơi tôi đặt bàn máy tính của mình, tôi đã ru những đứa con trên tay, trong tiếng nhạc. Rồi khi bọn trẻ đã ngủ, khi ấy tôi lại ngồi vào bàn máy tính và rầu rĩ.

Tôi rầu rĩ vì những điều gì, toàn những điều nhảm nhí mà thôi. Tôi muốn được là hình ảnh mà cha mẹ tôi muốn tôi là, tôi muốn là đại ca trong những hội nhóm vớ vẩn, tôi muốn được là tôi, một tôi hoành tráng mà tôi muốn là. Đó là cách mà tôi để cho cuộc sống của tôi diễn ra, và nó thật vớ vẩn quá.

***

Đêm ba mươi hôm nay, tôi uống rượu với thằng em trai. Chúng tôi nói những điều hoành tráng và giản dị. Khi nào tôi nói hoành tráng thì thằng em nói giản dị, và ngược lại. Rồi vợ tôi ở trên nhà nhắn tôi một cái tin. Tôi đứng dậy, vào nhà, vác thùng bia Ken trên vai, ra mở cổng bước những bước hoành tráng đàng hoàng mà tôi luôn đàng hoàng như vậy, tiến tới bãi rác.

Đã sang Mùng một Tết, ở bãi rác còn hai anh chị công nhân môi trường. Chị chửi anh gì đó rồi đẩy cái xe đi. Còn anh đứng đái bên thùng rác. Chắc hẳn anh rất buồn đái, anh đái lâu đéo chịu. Tôi bước chầm chậm, đợi anh đái xong và vẩy chim xong. Anh trố mắt nhìn tôi. Tôi tiến đến gần bảo, các bác vất vả quá, nhà nào cũng đón Tết, các bác vẫn làm việc, em vác két bia ra biếu anh, chúc mừng năm mới. Chúc anh và mọi người năm mới vui.

Anh thợ rác rất ngạc nhiên xong hiểu ngay, ờ, cảm ơn em, đéo gì rác nhiều vãi cả đái mãi anh đéo được về gì cả. Rồi anh chìa tay ra. Đôi bàn tay anh thật bẩn vì rác và vì mới vảy chim. Tôi bắt tay anh thật chặt. Nhà em đầu ngõ này, lại có mấy quán chè đá, mong các anh chị giúp đỡ, thôi năm mới em có két bia chúc các anh chị và gia đình mạnh khỏe. Ừ cảm ơn em nhé, Tết vui em ơi, anh mệt quá rồi nhưng cũng phải xong quả rác này em ạ, thôi em về nhé, chúc gia đình vui.

Tôi chia tay bác rác xong về nhà, đéo cần rửa tay, ngồi luôn vào bàn uống tiếp cognac với ông em trai. Rửa làm đéo gì khi đêm về sáng Mùng một Tết mình đã được bắt tay một bàn tay bẩn vãi đái nghĩa đen, nhưng tử tế. Chúng ta nên sống tử tế và yêu nhau, bẩn đéo gì.

Vợ đang trên nhà cho trẻ con ngủ, tôi nhắn một cái tin, anh mang két bia biếu các bác rồi. Vợ trả lời bằng một cái hình đại loại là yêu anh. Tôi nhắn lại một cái tin là, cảm ơn em, vì em cứ bảo anh làm những việc này nọ mà làm xong anh thấy rất vui.

***

Tôi lại nhớ đến buổi chiều hôm đó, chúng tôi ở trong ô tô và chạy trên một con đường mưa Hà Tĩnh. Một đôi vợ chồng chạy xe máy ôm đứa con nhỏ, mưa ướt hết cả hai. Vợ tôi vỗ vai tôi, rồi kéo kính xuống, em ơi lên đây. Người chồng ngần ngại dừng xe, người vợ ôm đứa con chưa đầy tuổi nhảy lên sau xe. Sau đó những người đàn bà chăm sóc những đứa trẻ. Tôi lái xe phóng vun vút, anh chồng kia phóng xe máy vun vút, mưa ướt hết anh ấy. Đến ngã ba gần tới nhà, tôi dừng xe, những người đàn bà cảm ơn nhau, tôi và anh kia cảm ơn nhau.

Một lúc nào khi em đừng quá để tâm đến anh, con chúng ta, bố mẹ chúng ta, bố mẹ em, bà của anh, mẹ của anh, những đứa em út… anh sẽ chở em sang nhà ngoại, và ở ngã tư chợ Mơ, anh sẽ chỉ cho em thấy em của năm xưa, mặc áo khoác màu vàng đạp cái xe đạp xanh, tóc dài buộc thả sau gáy, diễm tình xinh đẹp và đanh đá.

Advertisements

Written by Tequila

February 16, 2018 at 5:47 am

Posted in Linh tinh

Chiều cuối năm chờ tết

leave a comment »

Tết âm lịch luôn là một dịp đặc biệt của năm.

Ngày giáp tết, những con phố buôn bán chính vẫn rộn rã tấp nập, người ta hối hả mua bán những món đồ tết trên hè phố. Còn những cửa hàng cửa hiệu, phân nửa đã đóng cửa. Đa phần số cửa hàng ấy đóng cửa vì chúng không bán những món đồ của ngày tết, chủ của chúng đóng cửa để lo tết cho gia đình. Nhưng cũng có một phần nhỏ trong số chúng, rồi sẽ không bao giờ mở cửa trở lại nữa, sau tết chúng sẽ nhường diện tích cho những cửa hàng mới.

Ngoài những khu mua bán, đường phố đã rộng rãi và thoáng đãng. Hà Nội lại hiện ra vẻ đẹp êm đềm mà nó vẫn phải  giấu bên trong tấm voan dày roi rói rối rắm chen chúc màu sắc thường ngày. Nó lại để lộ ra cho mình thấy những êm đềm lãng mạn đầy kỷ niệm. Đi xe máy trên phố mà ngắm, đôi khi lại thấy vui vì hóa ra cái cây bàng góc phố kia vẫn thế suốt bao năm nay, cái cành to gấp khúc của nó vẫn làm dáng đúng như vậy suốt từ khi mình còn bé tới giờ. Nếu mình giờ mà đi xe đạp rẽ vào con phố đó, chắc hẳn ở cái ngõ nhỏ cạnh gốc bàng, con chó vàng tai cụp chắc chắn vẫn đang ghếch chân gãi tai và sủa gâu gâu khi mình đạp xe qua, chủ của nó chắc chắn lại quát “Giôn, im, chỉ được cái dọa trẻ con!”, còn mình sẽ nghĩ “bố mày lại ném cho quả pháo đùng bây giờ!”

Thời gian qua nhanh thật nhanh. Từ bé đến giờ tôi hầu như chỉ sống ở đây, với vài vệt đường của trung tâm Hà Nội cũ, nên hình ảnh và kỷ niệm của nó rất đậm đặc. Mỗi dịp năm cũ qua đi, năm mới đến, hay là đủ các dịp ba lăng nhăng nào đó trong năm, mà tôi muốn nhớ một chút, thì tôi nhớ ra đủ thứ. Khi nhớ lại thì những kỷ niệm bao giờ cũng êm đềm, cho dù khi xảy ra thì nó không được êm đềm cho lắm. Người ta thường hay nói là, khi mà cứ hay nghĩ về quá khứ thì tức là đã già. Những bọn hay nói thế, chắc là toàn sống với tương lai mà chẳng sống với hiện tại. Tôi thì thích hiện tại hơn, lúc nào tôi muốn một ngày hiện tại của mình thật là rõ ràng. Ngày hiện tại luôn rõ ràng và vì thế những ngày quá khứ cứ hiện ra vì có sự so sánh.

Hôm trước nhà bố mẹ vợ tôi luộc bánh trưng tết, tôi đưa ông già tôi sang để uống rượu chung vui cùng đun bếp lửa. Rượu tàn, tôi đưa ông già về rồi quay lại. Ông anh đồng hao bảo, ông già chú dạo này già quá. Ừ quả vậy, ông già tôi mấy năm nay đích thực là một người già rồi. Ông ấy chẳng quan tâm đến hiện tại của mình nữa, chỉ quan tâm tới tương lai mà những đứa cháu nội là đại diện. Mà không già sao được. Thời gian qua quá nhanh. Mới hôm nào thôi rất là gần, ông già tôi còn kèm cặp dạy học cho thằng cháu, con cả của ông anh đồng hao, để nó có thể lên cấp hai thành công. Ông già tôi không đạt kết quả tốt lắm, tôi phải nhảy vào. Rồi nó cũng lên được lớp 6 ổn thỏa. Thế mà giờ thì nó đã 20 tuổi và dẫn bạn gái về nhà cùng ngồi đun bánh chưng. Tôi bảo nó lấy cái đàn guitar của nó ra, chú dạy mày chơi Love me tender để mà còn hát cho bạn gái nghe. Giời ạ mua đàn mấy năm rồi mà vẫn còn không biết bấm E7 với F#. Quay sang hỏi ông anh là hồi đấy mua bao nhiêu, tính ra cái hồi ấy cũng đã bốn năm rồi.

***

Chiều nay 29 Tết, tôi lên văn phòng. Tôi muốn đến phòng làm việc để dọn dẹp nó, vứt đi hết những thứ rách nát của năm cũ, hy vọng một năm mới sẽ tươi đẹp hơn. Tôi dọn từng tờ giấy, từng đồ vật lủng củng trong ngăn kéo, từng cái bút chì bút bi. Cả những tờ giấy cũ và những cuốn sổ làm việc cũ, mà tôi vẫn cứ thích giữ lại. Những cuốn sổ cũ cũng có cái hay của nó. Tôi thích công việc của mình và nó cho tôi nhiều niềm vui. Mở một cuốn sổ cũ, nhìn mấy dòng ghi chép cũ, tôi lại hình dung ra được cái ngày ấy mình đang làm việc gì, với những ai, tôi ngồi làm việc ở cái bàn nào hồi đó, nghe cái tai nghe nào trong giờ làm việc, hay nghe những bản nhạc nào, hồi đó chạy con xe gì, rồi với cái xe đó thì mình chạy đi chơi ở đâu vào năm đó, như thế nào. Những hyperlink như vậy khiến tôi có thể ngồi cả buổi để nhẩn nha nhẩn nha. Thường mỗi năm tôi vẫn dành ra đôi ba ngày như vậy, thu dọn, mở lại những cuốn sổ cũ xem vài trang, rồi lại cất lên giá. Nhưng hôm nay tôi cho tất cả vào túi đựng rác.

Năm sắp qua này khác những năm trước. Tôi vứt những cuốn sổ cũ đi vì đã một năm qua tôi không buồn mở chúng ra và tôi hiểu rằng mình sẽ không còn muốn mở chúng ra nữa. Có một dấu chấm đã được chấm, dù có thể là dấu chấm xuống dòng, chấm hết chương, hoặc chấm hết một cuốn sách để đọc sang cuốn mới. Chỉ có tương lai mới trả lời được, nhưng chấm vẫn là chấm.

Tôi dọn dẹp phòng mình sạch sẽ tinh tươm như là vừa mới chuyển đến. Tôi bỏ bộ ấm trà cũ đi, đặt trên bàn bộ ấm trà mới mà các bạn đồng nghiệp mua tặng cho tôi. Đặt lên bàn đôi hộp bánh, một chai sâm banh, để ra tết đi làm tôi sẽ chúc mừng năm mới với các bạn. Tôi đặt lên bàn một chai cognac nữa. Tôi để dưới chân bàn hai chai whisky.

Nhưng rồi tôi thấy rằng mọi cái Tết từ khi đi làm, bao giờ tôi cũng ở lại muộn nhất ngày cuối tết, để thưởng thức một không gian cuối năm chỉ có một mình mình, uống một chút viết một chút. Thế nên tôi mở cái chai cognac, tự chiêu đãi mình ngày cuối năm ở văn phòng. Tôi mở nhạc nghe, chỉ nghe một bài nãy giờ, một bài của Mark Knopfler và vợ lão là Emmylou Haris, bài Love and Happines for You. Thật là một bài hát dịu dàng cho một ngày giáp tết.

Here’s a spinning wheel
Use it once you’ve learned
There’s a way to turn
The straw to gold
Here’s a rosary
Count on every bead
With a prayer to keep
The hope you hold

You will always have a lucky star
That shines because of what you are
Even in the deepest dark

Bài hát thật dịu dàng và vị cognac thật dịu dàng. Mày sẽ luôn có một ngôi sao may mắn chiếu sáng, kể cả trong bóng tối sâu nhất, bởi vì cái kiểu nó là như  thế.

Vào năm hơn hai mươi tuổi, trong một đêm lạnh giá băng đóng từng mảng trên cửa sổ mà vẫn phải mở hé cánh vì khói thuốc quá dày đặc, tôi chơi nguyên một chai vodka và viết một trong những thứ tôi yêu thích nhất và đến giờ vẫn thuộc lòng, là cái câu chuyện  nhảm nhí Đường đi dưới ánh mặt trời. Một câu chuyện thật trẻ trâu, nó chỉ có ý nghĩa nhắc nhở bản thân mình rằng mình lúc nào cũng sẽ vui, sẽ ngây thơ, tin tưởng vào con người, yêu tình yêu, và dở hơi biết bơi.

Tôi tin vào một ngôi sao của mình, ngôi sao nằm đâu đó trên bầu trời. Nó không phải là một ngôi sao thật sáng, nó sẽ bị che mờ đi khi chỉ cần một đụn mây mỏng trôi qua. Nhưng nó luôn ở đó, dù mây mỏng, mây dày, hay mưa, hay đèn đường quá sáng. Nó luôn ở đó.

***

Ngày mùng ba Tết, như mọi năm, tôi sẽ lại chở vợ con mình, lần này có cả ông già đi theo, lên bản ăn Tết H’mong. Góc núi nơi có căn nhà gỗ của vợ chồng tôi rất gần bầu trời. Vào những đêm trời trong, có thể leo lên máy nhà dùng một cái sào tre mà khều sao xuống được. Nếu gặp may trời trong, tôi sẽ đợi cho ông già và vợ con ngủ cả, tôi sẽ thức muộn hơn, và cùng với một ít rượu ngô hoặc whisky, tôi sẽ tìm ra ngôi sao của mình.

Tôi sẽ ngồi trước thềm nhà mình, gió lạnh quá thì tôi sẽ khều cho lửa to lên. Rồi say quá khuya quá tôi sẽ đi ngủ. Khi thức dậy sẽ lêu hêu một lúc rồi lại nhập vào một bàn rượu nào đó, nhai những miếng thịt gác bếp, hồ hởi bốc phét cho đến khi thằng nói tiếng Kinh thằng nói tiếng H’mong mà vẫn hiểu nhau, bởi đơn giản chúng ta yêu quý nhau.

Và một năm mới tốt đẹp sẽ đến, như mọi năm mới đã qua và mọi năm mới đang chờ.

Chai cognac này uống êm quá, tôi có thể uống nó cho đến khi lăn quay ra và ngủ một giấc. Nhưng chiều tối ngày hai chín tết, còn nhiều thứ phải làm, thế này là đủ. Vợ đang đợi ở nhà, phải đi mua mấy cái bóng đèn, mang mấy cái chai rượu quà tết còn lại này về nhà để tự xử. Tất cả mọi người sẽ còn phải bận rộn với đủ mọi thứ việc hiện ra, cho tới đùng một phát vào thời khắc sắp giao thừa, tự nhiên chả còn việc gì nữa cả không còn gì phải lo nghĩ và chúng ta chỉ còn đợi giao thừa để chúc mừng năm mới nữa thôi.

***

Tôi dành lại một chai whisky, giờ xuống biếu chú em bảo vệ rồi đi về. Chú em sẽ phải ngồi trực ở đây qua Tết, chai whisky này chắc sẽ khiến chú thêm vui.

Chúc mừng năm mới.

Written by Tequila

February 14, 2018 at 6:53 pm

Posted in Linh tinh

Linh tinh 18/01/2018

with one comment

Khuya hôm tôi nay cắm đàn ngồi tập Hotel California, thấy vui vẻ trẻ trâu lạ thường, như là năm tháng chẳng trôi qua gì cả và mình vẫn là thằng nhóc ngày nào. Cái đàn của mình thì đang cho bạn Hiệp mượn, cái đàn cầm tạm về nhà thì đứt dây, nên phải mượn đàn thằng em. Cái amply đàn điện xịn của mình thì đang vứt ở nhà bạn Tâm, phải lấy cái ampli cũ ra, vẫn ngon. Nhìn nó mốc meo, khổ thân nó lẽo đẽo đi theo mình và bị quăng quật suốt ít khi dùng tới. Đếm ra đã mười lăm năm kể từ khi mình nhấc nó ra khỏi cái kệ ở cửa hàng nhạc cụ gần bến metro VDNK thành phố Moscow. Mười lăm năm là bao nhiêu lâu nhỉ. Đủ để một đứa trẻ lớn lên. Có những người thì năm tháng sẽ làm họ trưởng thành hơn. Có những người thì năm tháng chỉ làm cho những thói hư tật xấu hay những niềm vui sống của họ càng ngày càng đóng kết cứng đơ đơ bám bết vào thân thể như lớp vảy của một con kỳ đà.

Tôi oánh được gần hết bè solo của Hotel, bèn dừng lại, tự thưởng cho mình mấy lon bia trong đêm khuya nay. Chưa đánh được hết, nốt chơi chưa được sạch, nhưng thế là cũng hiểu bài rồi, tập vài trận nữa là oánh tít mù. Nói thế này các bạn biết chơi guitar điện hay bọn trẻ trâu bây giờ cười cho, nhưng với tôi, thì chuyện này không đơn giản. Nó là cả một thời gian dài. Chuyện của tôi là chuyện giá như không có ruồi. Tôi chơi đàn rất năng khiếu, hồi nhỏ tập chơi cổ điển cũng chơi qua nhiều bản khó. Chẳng qua vì khi gặp được thầy tốt thì lại hết hứng tập cổ điển. Kỹ thuật nào cũng biết nhưng không kỹ thuật nào tới, ví như vê dây tremolo thì như bạn Nguyên bình luận là nghe như tiếng “ngựa què phi trên cao nguyên”. Sau chuyển qua oánh rock, cũng theo anh Thành Đà Nẵng tập được vài buổi, học được yếu quyết bend dây, bend ngon phết, rồi cứ thế tới giờ chẳng có tiến bộ nào. Còn phải đi học, đi làm đi ăn. Đàn ba cây ở nhà, tháng cầm xuống một lần. May giờ có band nhạc, hehe, band nhạc kỹ thuật tệ nhất Việt Nam. Chúng tôi làm nhạc, tự cho là, hay vãi. Nhưng không đủ trình đánh nhạc của mình. Ý tưởng thì nhiều mà tay đàn quá hạn chế. Giờ lại phải tạm ngưng, chuyển qua tập cover một số bản, để tăng kỹ thuật. Vậy mới thành ra giờ này lại ngồi tập Hotel.

Nói vậy chứ, những thằng “giá như không có ruồi” @Azit Nexin chính là những kẻ đóng góp không nhỏ cho nền nghệ thuật của nhân loại. Nghệ thuật không chỉ có đỉnh cao của những thằng con trác tuyệt, bọn chúng chỉ là những ngọn đuốc dẫn đường. Dưới ánh sáng của bọn chúng, bọn yêu nghệ thuật phấn khởi đi theo, và trong đoàn quân sẽ có nhiều nhiều những thằng con sẵn sàng cầm lấy ngọn đuốc, nếu mà không có ruồi. Bọn bị ruồi bâu là bọn luôn hiểu thứ ánh sáng của ngọn đuốc là gì, làm sao để đốt lên, chẳng qua vì có ruồi mà thôi. Chúng sẽ không bao giờ giống những thằng con nào đó, thường là bọn không hề biết và không hề quan tâm đến ruồi, những thằng con đó sẽ tiến lên và cầm lấy ngọn đuốc.

***

Tôi đang vật lộn với những trang viết của mình. Tôi viết hì hục ra một đống, rồi cả tháng nay bị bế tắc mãi không tiến thêm được. Ruồi nhiều quá! Tôi bị rơi vào cái bẫy của chính mình. Những cách viết lảm nhảm tản mạn bấy nay mà tôi vẫn thấy mình có lợi thế, hoàn toàn không có tác dụng gì trong dự án này. Tôi đang viết về một đề tài và một không gian mà mình không hề có trải nghiệm. Nó mang đến nhiều niềm vui nhưng cũng quá nhiều khó khăn. Ước gì mình có tài năng hơn hoặc ít ruồi đi. Cái bẫy của tôi là tôi muốn viết một cái gì đó đơn giản như câu chuyện kể, mà hay. Làm thế nào, làm thế nào. Những giới hạn hiện ra sừng sững trước mặt.

***

Đoạn trên viết tối qua.
Tối nay tôi đã phá đảo Hotel California. Tôi chơi qua được khúc outro trác tuyệt của nó. Dù dĩ nhiên, bend dây còn méo, một số chỗ còn bị vấp và không theo kịp nhịp. Nhưng vấn đề là mình chưa luyện thành thục và còn chưa nhớ hết các nốt, chứ không phải vấn đề kỹ thuật. Hai mươi năm đã trôi qua, từ khi ngồi học anh Thành đánh câu đầu của đoạn solo này, đến giờ tôi mới đi đến câu cuối. Bài nhạc không khó, chẳng qua trên đường có nhiều ruồi.

Chúng tôi thường nói với nhau, giá kể ngày xưa hồi anh em mình trẻ trâu, mà có đàn ngon, có thầy ngon, thì anh em mình oánh đàn chẳng kém gì ai. Và giờ anh em sẽ chạy xe ôm hết cả, hoặc đánh nhạc cover ở quán bar. May mà anh em trình quá phò nên đành là bỏ đam mê nhạc nhẽo mà xoay ra đi học hành rồi đi làm. Nhưng nói như vậy cũng chẳng đúng, cái gì xảy ra cũng có cái lý của nó cả, và nó là thứ phải xảy ra.

Đôi khi tôi nhìn thằng con mình, đứa con gái mình, bụng nghĩ, chúng mày có nên thích một thứ gì đấy duy nhất và xài cả đời cho niềm yêu thích đấy, để lên đỉnh cao hoặc không. Hay là chúng mày cứ như bố mày, cái gì cũng thích và chẳng cái gì cho ra hồn. Chẳng biết được. Thôi chúng mày cứ lớn lên và sống kiểu nào mà hợp với tạng chúng mày. Có cho bố mày được trở lại năm mười tám tuổi, thì bố mày cũng lại sống như đã sống thế thôi.

Nếu là một người khác, thì tôi sẽ chẳng được hưởng niềm vui sướng bây giờ. Ngày mai là một núi công việc hỗn độn mà sáng ngày ra tôi sẽ gác chân uống cafe và nghĩ về nó, công việc và tiền bạc. Ngày mai tôi sẽ tiếp tục tập Hotel để đến cuối tuần thì chơi với các bạn cho nuột. Ngày mai tôi sẽ tiếp tục nghĩ về chương tiếp theo của cuốn sách, nó sẽ phải ra như thế nào làm sao cho ổn hơn. Tôi sẽ tiếp tục nghĩ xem ca khúc đang viết dở sẽ đi tiếp như thế nào, đã ba tuần tôi chưa thể đẩy ra được câu điệp khúc dù là phần mở đầu đã rất tốt.

Còn bây giờ, thì tôi hớp nốt ly cognac này, hút nốt điếu thuốc này, bấm bấm đầu ngón tay tấy cả lên vì tập đàn, nghe nốt cái symphony này, một bản nhạc quá đẹp và tinh tế, vừa trong sáng lại vừa trầm ngâm. Nếu tôi là một người khác đi, ai sẽ sướng thay cho tôi cái lúc này.

Written by Tequila

January 18, 2018 at 2:08 am

Posted in Linh tinh

hết năm 2017 đẹp đẽ

leave a comment »

Tối ngày cuối năm, ngồi muộn lại văn phòng làm việc quen thuộc của mình. Đốt một cái nến thơm, cuốn mấy điếu thuốc lá, cafe, trà, nghe Rod Stewart với bộ bốn CD American Songbook  tuyệt hảo của ông. Tĩnh mịch và yên tĩnh, cái dàn nội địa Nhật Bản giá triệu rưỡi cho ra thứ âm thanh rất ngọt ngào.

Nói gì khi năm mới dương lịch sắp đến. Mở bọc nilon lấy ra cuốn lịch mới đặt trên bàn. Cuốn lịch được tặng, đẹp.  Trang đầu của nó, tháng Một, là gương mặt một đứa bé chẳng biết là trai hay gái, tóc bết vàng màu nắng, nó cười tinh nghịch và xòe hai bàn tay lấm lem xanh lè màu vẽ. Tự nhiên muốn biết tháng Một năm ngoái là cái gì, bèn thò tay lấy trong thùng rác dưới chân bàn ra cuốn lịch cũ vừa vứt lúc nãy, giở trang đầu của nó, thì là một cái ảnh chụp bờ sông Hội An, lòe loẹt và xấu, chả có liên quan gì, lại vứt vào thùng rác.

Một năm thật dài mà đã nhanh chóng trôi qua, với những trải nghiệm mới mẻ rất không hay ho. Thôi thì tặc lưỡi cuộc đời nó như thế, có khi những con đường bằng phẳng lại dẫn tới bùn lầy, có khi những con đường bùn lầy lại dẫn đến một phong cảnh đẹp đẽ. Những con đường bằng phẳng không làm tôi hứng thú, cho nên đôi khi con đường bùn lầy được chọn do bản tính tò mò và phiêu lưu, nó dẫn mẹ xuống vực.

Thôi thì lại tặc lưỡi, tái ông thất mã, biết đếch được, let it be.

Nhiều năm sau này, tại một quán bar cũ rích, đêm cuối năm cưa một chai whisky có vị gì đó khá tệ, tôi sẽ hỏi thằng con mình, là vào những thời điểm tồi tệ, bố mày buồn chán lo lắng và khổ sở, thấm thía sự ngu xuẩn của bản thân, thất vọng sâu sắc với những gì bố mày nghĩ bố mày là, thì mày nghĩ bố làm gì, con giai. Thằng con giai chắc chắn sẽ bảo, thì bố uống rượu và chơi game, lúc nào bố chả uống rượu và chơi game. Đúng vậy con giai. Thượng đế sinh ra rượu và các trò chơi, không phải để giúp chúng ta vượt qua được các vũng lầy, mà để chúng ta chìm ngập cổ trong bùn lầy với niềm vui vẻ. Thế mà hôm nay mày lại cho bố mày uống cái thứ tệ như này, đổi bar khác đi con giai.

Năm 2017 này còn mấy tiếng nữa là hết, tôi mở thư mục chứa những tài sản của mình.

Thư mục nhạc có gần hai chục file nhạc, tất cả đều đang dở dang. Vài ca khúc phổ biến được phối lại, vài ca khúc đang làm với các bạn, còn lại là những ca khúc và đoạn nhạc dở dang. Có những file nhạc được có mấy chục giây, rồi tắc đường, vứt đấy không biết làm gì tiếp với chúng, dù chúng khá đẹp. Hai chục file nhạc này, tính ra cũng phải cả hơn trăm tiếng đồng hồ. Có những đêm miệt mài, quên hết mọi thứ, cầm guitar gảy gảy viết viết, tạo ra một thứ hay ơi là hay, đến sáng ra nghe lại thì chả còn thấy hay nữa. Rồi hiểu rằng lúc sướng nhất chính là lúc viết nó. Đã sướng rồi thì những chuyện tiếp theo không còn quan trọng lắm. Để hôm nào phải dành một ngày ra, tự chơi tự hát nhạc của mình, thu lại cho nó có gì đó thành phẩm vậy.

Một thư mục khác, toàn là chữ. Một cuốn sách mà đặt tay vào viết mới thấy hóa ra là nó dài vãi chưởng. Mấy chục trang A4 đặc chữ mà mới chưa được đoạn đầu. Đã thế đọc lại còn thấy quá thiếu hụt, phải bổ sung da thịt cho nó. Hay là viết lại từ đầu? Hay là sửa mấy chương đầu này bằng một chai hảo hạng cho nó bay. Hay là cứ viết tiếp đi, niềm vui là trong lúc viết chứ đâu phải lúc đọc lại.

Cái hôm uống whisky với thằng con, chúng tôi sẽ bỏ cái bar ấy để đến một bar khác và uống một thứ nặng hơn, rồi tôi bảo nó. Thế nhưng mà con giai ạ, khi mà hiểu rõ sự ngu dốt và thất vọng nhất vào bản thân mình, thì bố lại dám nhảy vào chơi những cái game mà bố luôn thèm muốn nhưng trước đó thì không đủ dũng khí để chơi. Bố cứ sợ nó sẽ không ra gì, làm sao mà có thể làm nổi nhạc hay viết nổi sách đây. Bây giờ bố chẳng ngại nữa. Những game khó này không dành cho những người cứ sợ rằng người khác sẽ đánh giá sản phẩm của mình là hay hoặc không hay. Cái việc quan trọng nhất, là làm nó. Vào những lúc mà nỗi phiền muộn kéo dăng khắp phố phường, nỗi lo lắng khiến ta sợ hãi, nỗi sợ hãi ta là ai ta sẽ ra sao, thì là lúc mà ta nên ngồi vào máy tính với niềm tin tưởng vào thứ ánh sáng đẹp đẽ mà dù ta không  có nhưng ta muốn hướng tới. Ánh sáng đó sẽ soi đường, sẽ đánh tan đi những đen tối của rầu rĩ và thất vọng, sẽ cho chúng ta một vài thứ lủng củng xù xì nào đó, là của chính bản thân mình. Đó là tự do.

Hôm nay trước khi năm 2017 tồi tệ và đẹp của tôi khép lại, tôi ngắm lại tài sản của mình, một thư mục nhạc và một thư mục viết dở. Không có gì đáng phàn nàn.

Và cuối cùng thì, cái năm 2017 tồi tệ và đẹp này, với những nguy khốn và gắng gượng của nó, khiến tôi cảm thấy một cách giản dị hơn, rằng chẳng có gì quý giá và vinh quang hơn việc đêm về nhìn thấy những đứa trẻ của mình ngủ ngon và cười trong những giấc mơ thơ trẻ hâm đơ của chúng.

Written by Tequila

December 31, 2017 at 9:18 pm

Posted in Linh tinh

20/11/2017

with 2 comments

Con gái tôi múa rất đẹp, ở trường mẫu giáo hễ mà có dịp hội hè lễ lạt gì là nó lại được lên sân khấu biểu diễn múa may. Giờ đi học tiểu học cũng thế, mới vào trường được có vài tháng thì các cô giáo cũng phát hiện ra và nó lại có tiết mục múa may trong lễ chào mừng 20/11.

Sáng vợ chồng tôi đưa bọn trẻ tới trường, tôi quyết định đi làm muộn, ở lại thêm để xem con gái biểu diễn. Con gái dĩ nhiên thích tôi xem nó rồi. Nhưng mà không chờ được, tiết mục của nó là tiết mục cuối cùng, múa với các cô giáo, mà tôi thì đến giờ phải đi. Không sao, hôm trước xem nó cùng các bạn biểu diễn kết thúc học kỳ lớp múa ba – lê, là phê rồi, múa ấy mới gọi là múa, chứ lên sân khấu trường tiểu học chạy ra chạy vào quay quay uốn uốn với các cô giáo, biết ơn các thầy cô, thì cũng không có gì ngạc nhiên để mà phải xem. Đi họp phát.

Trong lúc chờ tiết mục của con (mà không chờ được), tôi xem mấy tiết mục khác. Ngoài tiếng loa đài chỉnh dở ẹc, khiến nhạc thì chìm nghỉm còn các giọng hát đều thé thé, thì tôi thấy có một vấn đề của các tiết mục. Nó cứ hơi hơi dở hơi biết bơi thế nào đó, khi các thầy cô giáo dàn dựng các tiết mục để trẻ con biểu diễn ca tụng mình. Với trẻ con, thầy cô đương nhiên là tối thượng rồi, chúng nghe lời thầy cô hơn bố mẹ, vì thầy cô cho điểm chúng. điểm kém là về nhà gặp vấn đề với bố mẹ ngay. Còn với thầy cô, những tiết mục ca tụng này có ý nghĩa gì với họ, có làm họ thấy yêu nghề hơn, có làm họ muốn cống hiến hơn? Chắc là có. Những lời tri ân mà họ cho trẻ con lên sân khấu đọc, những bài hát ca tụng vinh quang nghề giáo, có cái gì đó khiến mình phải nghĩ về những thứ tuyên truyền vốn rơi rớt lại từ những giai đoạn lịch sử mà tuyên truyền là cần thiết. Đối tượng đã đang và sẽ thấm nhuần những tuyên truyền ấy, có phải trẻ con không, e rằng có mà không sâu đậm lắm, nó sẽ sâu đậm chính trong lòng các thầy cô giáo.

Công việc được một lúc, tôi bật máy tính nghe nhạc. Chình vì là cái ngày nhà giáo, nên tôi nhớ về người thầy duy nhất mà tôi luôn nhớ đến, là ông già dạy nhạc của tôi. Cầu cho ông ấy thanh thản trên thiên đường, trong vòng tay Chúa của ông. Tôi bật lại bản Polonaise số 13 của Oginsky, bản nhạc mà ông ấy rất thích, thường chơi cho tôi nghe bằng đàn piano, và tôi vì thích quá đã tự chơi nó trên guitar, giờ thỉnh thoảng tôi vẫn gảy giai điệu của nó.

Cái ông già ấy, không bao giờ quan niệm mình là thầy giáo, chả mong tri ân gì hết cả. Ông có dạy chúng tôi chơi bài gì mà Khi thầy viết bảng, bụi phấn rơi rơi… bảo tập để 20/11 đi học thì có thể chơi tặng các cô giáo. Chứ ông đây không có bảng để mà có bụi phấn. Thế mà tôi chỉ nhớ đến mỗi ông ấy.

Xã hội chẳng có gì sai khi tôn vinh các nhà giáo. Chắc nhiều người trong số họ cũng vui khi được tôn vinh, được có một ngày cả thiên hạ ca tụng, để còn cảm thấy nghề của mình được tôn trọng, vui với đồng lương chết đói. Những người không thấy vui lắm với ngày này, chắc hẳn là các thầy cô giáo ở những biên cương hải đảo xa xôi. Những nơi chả có cha mẹ học sinh nào đến tặng hoa họ, hát hò ca tụng họ cả. Những nơi mà chỉ cần bọn trẻ con có đến trường, là họ đã vui rồi. Như cái bà giáo viên già ở đầu bản Sín Chải nhà tôi, chả chồng con gì, cả đời chỉ dạy học cho bọn trẻ con miền núi mà chả đứa nào nào coi trọng chữ nghĩa. Niềm vui của bà ấy là xin được gạo, để nấu cho bọn trẻ bữa trưa, cho chúng có lý do mà tới trường và không trốn đi chơi. Đấy là những người mà tôi ngưỡng mộ và muốn ca tụng họ, dù đi dạy học cũng là một nghề và họ cũng đang làm nghề mà thôi, nhưng họ có tình thương dành cho bọn trẻ con và niềm mong muốn từ năm này sang năm khác, làm sao để bọn trẻ con ấy găm được dăm ba cái chữ trong đầu, để cuộc sống chúng biết đâu dễ thở hơn. Nếu không có tình thương ấy, thì chẳng có đồng lương nào hay niềm vinh quang nào giữ được chân họ quá mấy tháng ở những góc núi mảnh rừng khuất nẻo, đêm tối hun hút buồn tênh chán đến nỗi ma quỷ cũng chẳng buồn hiện ra.

Và tôi cũng nhắn một cái tin cho mẹ tôi, bà ấy là một nhà giáo. Bà ấy luôn thấy vui với những điều mà tôi cho là phù phiếm, khi đến 20/11 được học sinh đến nhà tặng hoa. Bà thường có rất nhiều hoa, hoa cắm đầy nhà, đầy các xô chậu vào ngày 20/11 khi bà còn trẻ. Giờ bà đã hưu rồi, mấy năm nay, đến 20/11 bà chẳng còn có nhiều hoa nữa. Để tôi về bảo hai đứa con đi mua hoa tặng cho bà. Tôi nghĩ, chỉ cần bọn trẻ con biết bà cũng là cô giáo, thế là bà vui rồi.

Written by Tequila

November 20, 2017 at 12:00 pm

Posted in Linh tinh

Những thứ đẹp xinh nhỏ nhỏ

with 6 comments

Đêm nay nghe nhạc thèm viết một cái gì không nặng đầu, thôi lại viết chuyện đi chơi vậy. Mặc dù là gần đây toàn đi làm, ít được đi chơi, nhưng tháng trước có đi Hà Giang, lại Hà Giang. Mặc dù Hà Giang là nơi quen thuộc đến nỗi ai cũng từng đi nhiều lần, nhưng vẫn nên đi và nên đi tiếp, bởi nó cũng như mọi nơi đẹp khác, cứ bị xấu dần đi từng năm từng tháng một.

Có ông anh ở Sài Gòn, chưa đi núi phía bắc bao giờ, đặt hàng mấy anh em đi chơi Hà Giang, thì đi. Chẳng có gì để kể mấy, vì thân thuộc quá, kể chuyện đi Hà Giang chơi chả khác nào kể chuyện sáng ngày vừa quá bộ lên Hồ Gươm. Nhưng có cái thú vị riêng của chuyến đi này, là tôi được hưởng cái thú lái xe. Chưa bao giờ được lái xe đi lên mạn đó cả, mọi khi toàn là phi xe máy, hoặc ngồi xe người khác lái.

Lần này đi, mượn cái xe Pajero cũ rích của ông chú ruột. Đã lâu mới lại được chạy một cái xe bò to, cũ kỹ, nó chẳng có một tiện nghi khỉ gì. Mấy năm đi đâu toàn chạy sedan, giờ leo lên cái xe bò này thấy hơi ngợp. Tôi phải chạy rất từ từ trong phố, để làm quen chút. Ga của nó không êm, côn thì dơ, đạp côn xong đôi khi nó chẳng nảy lên hết, lại phải thò chân móc. Nhưng đi một đoạn thì quen và thấy là nó an toàn. Thế là chạy liền mấy ngày, làm thằng lái xe cho các bạn. Vừa chạy vừa khen cái xe cho các bạn yên tâm, chứ cái xe cũ rồi chẳng khỏe mạnh gì lắm, chạy cao tốc không vọt được xe khác, chạy đèo thì do côn dơ nên không điều côn được, đèn thì như đèn dầu. Tuy nhiên vẫn thú vị, những thằng có sở thích chạy xe, thì xe ngon hay xe lởm đều có cái vui riêng.

Chuyện Hà Giang hết rồi, chả có gì đặc biệt. Cảnh thì đẹp rồi. À trên Mèo Vạc có cái homestay rất phê, đặc biệt phê vì ở đó có món rượu mận nấu kiểu grappa, cực kỳ ngon. Với cả bọn người Kinh đã xóa sổ Phố Cáo. Phố Cáo lần đầu tiên tôi lên, vào một ngày lạnh giá mờ sương, đẹp khó tả nổi những ngôi nhà tường đá mái ngói đen mờ tỏ trong sương mù. Nay thì cả Phố Cáo đã chẳng còn cái nhà nào như thế cả. Dù rất hiểu rồi nhưng vẫn chịu không hiểu sao người ta lại có thể thiếu ý thức giữ gìn như thế với những thứ đẹp đẽ. Như kiểu cái đẹp là thứ bị căm thù hay ít nhất là luôn bị hiểu sai trên đất nước này.

Cho nên tôi rất đồng ý với ý kiến của một thằng bạn tôi, rằng chúng ta phải cố gắng để bọn trẻ con của chúng ta được hiểu thế nào là đẹp. Mà để được như thế, thì phải cho chúng quen với những gì đẹp đẽ xung quanh. Chúng nên được ở trong những ngôi nhà đẹp hoặc ít nhất là xinh xắn, chúng cần được ăn bằng những cái bát đôi đũa đẹp xơi những món được trình bày đẹp, chúng cần được xem những cuốn sách đẹp, chúng cần được ăn mặc gọn gàng, và nhìn thấy những chú đẹp giai những cô xinh gái ăn mặc trang nhã ngoài phố. Sau này lớn lên chúng sẽ hiểu được cái đẹp của sự sang trọng, cái đẹp của sự giản dị, cái đẹp của sự lộn xộn vất vả mà không nhếch nhác, cái đẹp của tự nhiên và cái đẹp của công trình con người tạo ra.

Chứ còn như giờ, tôi nghĩ là những kẻ phá hoại không cố tình phá hoại, họ chỉ không hiểu thế nào thì là đẹp. Cho nên họ mua một cái nhà tường đá ở Phố Cáo, xây trát bóng bẩy, phá cái cổng đá đi và thay bằng một cái cổng sắt như cổng ủy ban. Nhìn chả khác nào một con ngựa mặc vét tông.

***

Nhưng có một chuyện quan trọng đã xảy đến với tôi trong chuyến đi này. Trên cái xe Pajero cũ kỹ ấy, toàn là những tay yêu thích sách vở văn chương, và các bạn cổ vũ tôi viết. Của đáng tội là tôi luôn thích viết, và tôi vẫn viết lảm nhảm đều đều từ rất nhiều năm nay. Nhưng tôi không dám viết một cái gì tử tế vì tôi sợ không đủ trình, và hơn cả là tôi không biết viết về cái gì cả. Các bạn đã làm tôi cảm thấy tự tin và nhất là chọn được thể loại và đề tài. Một thể loại tôi thích và một đề tài tôi đặc biệt thích. Tôi quyết định bắt tay vào viết nghiêm túc, không phải để chơi chơi giết thời gian nữa. Tôi đã nghĩ về việc này lâu rồi, nhưng không dám bắt đầu. Và giờ thì tôi đã bắt đầu rồi. Cảm ơn các ông bạn.

Nó sẽ là một thứ rất dài dòng, nó sẽ tốn nhiều năng lượng và thời gian của tôi. Nhưng ngay từ khi bắt đầu những chữ đầu tiên, tôi đã cảm thấy được niềm hạnh phúc mà nó mang lại cho tôi. Cuối cùng tôi đã dám làm thứ mà tôi muốn làm nhất.

Cuối cùng, với những tháng ngày âu lo nặng nề căng thẳng mà gánh lo vẫn chưa thể cất đi được, tôi đã nhìn sâu vào trong lòng mình và hiểu rằng mình nên bắt đầu làm những thứ mà mình thực sự muốn làm. Không vì ai, không vì điều gì, không vì được cái gì và trở thành cái gì. Những thứ hoa hòe hoa sói đã bộc lộ hết những thứ phù phiếm và vô nghĩa của nó. Tôi không cần những thứ ấy nữa và không sống vì những thứ ấy nữa. Tôi sẽ dồn tất cả những kỷ niệm của mình, những tưởng tượng của mình, những rung động và những suy nghĩ của mình, để làm những thứ phù phiếm và vô nghĩa hơn. Đó là cùng các bạn viết ra nhạc của anh em mình, và một mình viết ra những thứ của riêng tôi. Những thứ mà tôi nghiêm túc cẩn trọng và cân nhắc, một câu một từ cũng là một viên gạch của tổng thể, khác hẳn với những đêm buồn rầu hoặc phấn khởi say sưa gõ loạn xà ngầu.

Năm xưa, tôi ngồi cafe bên hồ Hale với một anh bạn mà đã nhiều năm rồi không gặp lại anh ấy, anh ấy nói, chú cần phải lựa chọn. Một là cứ viết vui vui như trên diễn đàn hay blog, chả sao cả, vui mà. Hai là viết tử tế. Anh thích chú viết tử tế, vì anh cảm thấy chú có năng lực để viết, nhưng chú sẽ phải học để viết được. Tất cả những thứ từ trước tới nay chỉ là cái năng khiếu của một đứa trẻ nghịch chơi vui thôi, nếu chú muốn viết đàng hoàng chú sẽ phải khác đi. Tôi hỏi anh, học thế nào, anh trả lời là anh đéo biết.

Đã mười năm trôi qua và mỗi lần lên cơn thèm viết một cái gì đó tử tế, theo nghĩa là viết nghiêm túc cố sức mà viết ra, tôi lại nhớ lời anh và vẫn cứ nghĩ là làm sao để học. Không có câu trả lời. Tôi chỉ biết rằng từ khi nghe anh ấy nói thế, mỗi khi tôi đọc một cái gì hay, tôi đều tự hỏi là làm sao mà người ta viết ra được thế, tất nhiên chẳng phải là cái kiểu phê lên login vào blog và viết loạn xạ để rồi mai xấu hổ xóa đi như tôi vẫn làm. Nhưng cái kiểu đúng là cái kiểu gì. Rồi câu trả lời dần dần đến.

Xuất phát từ khi một hôm tết nhất ngồi với bạn Hiệp, mà từng nhắc rồi, tôi nói với bạn, tự nhiên giờ tớ hiểu được nhạc cổ điển. Tự nhiên tớ nghe nhạc cổ điển như là đọc văn bản, tự nhiên nó không còn gì là kỳ bí. Đọc văn bản có thể mình không hiểu nghĩa thực sự của nó hoặc không đủ trình để hiểu, nhưng vẫn có thể đọc to lên như một thằng trẻ con bị cô gọi lên bảng và cầm sách đọc trôi chảy. Tớ nghe cổ điển một bản nhạc xa lạ thấy như mình đang nghe ông tác giả diễn thuyết. Rồi nghe được nhạc cổ điển, tự dưng tớ xem được tranh cậu ạ. Tự nhiên tớ biết là bức nào đẹp đối với tớ, và tự nhiên thấy không thích những bức nổi tiếng được ca ngợi nhưng mà mình cứ thấy không ưa. Rồi tự nhiên tớ xem được ba-lê với niềm xúc động tràn trề. Rồi tự nhiên tớ đọc sử thấy rất vào, đọc được sách tôn giáo thấy rất vào. Tất cả những thứ thuộc về loài người, cái trí tuệ đó chỉ là một, và các thứ nghệ thuật là sự diễn giải theo những hình thức khác nhau. Khi chúng ta có thể hiểu được hình thức này thì cũng sẽ hiểu được hình thức kia mà thôi.

Rồi khi ban nhạc được thành lập, tôi khởi xướng chơi nhạc của chúng mình, của chúng ta. Chúng nó sáng tác nhạc hay chơi nhạc hay, thì anh em sáng tác nhạc lởm và chơi nhạc lởm, có gì đâu mà sợ. Tôi phát hiện ra rằng giữa hằng hà sa số những bản nhạc mà mình đã nghe và ngưỡng mộ tưởng như không thể nào vượt qua, vẫn có một cách vượt qua, đó là viết một cách có thể tệ đấy nhưng là của mình. Mình không cố tình để nó tệ, mình muốn nó thật vãi đái, nhưng nếu nó tệ thì cũng không sao cả. Vì cuộc đời là thế mà. Không bao giờ có hoa hậu nếu không có một đội các em chân dài tí to tham gia cuộc thi. Không bao giờ có nhạc sỹ thiên tài nếu không có hằng hà sa số những anh nhạc sỹ bất tài ăn cám lợn. Không bao giờ có tiểu thuyết tót vời nếu không thằng nào dám ngồi kỳ cạch gõ dù biết tuyệt đại đa số là dở ẹc.

Tôi đã có câu trả lời cho bữa cafe mười năm trước với ông anh nọ. Tôi sẽ không bao giờ học được cách viết một truyện ngắn hay một tiểu thuyết, bởi vì không có cái giáo khoa nào cho nó cả, dẫu có đọc hết tiểu thuyết trên đời và đọc hết các lý luận văn chương trên đời. Chỉ có một việc là viết đi, và cố sao cho nó hay nhất có thể, với chính mình. Viết theo cách mà mẹ mình đẻ mình ra, cách cha mình tát cho mình vỡ mồm để uốn nắn, theo cách những bạn bè cùng lớn lên với mình để tạo ra tính cách của mình, theo cách tình yêu khiến mình phấn khích và thê thõm, theo cách những thành công phù phiếm khiến mình hãnh tiến và những thất bại ngu ngốc khiến mình tủi hổ, theo cách mà đến giờ phải dậy đi làm thì cái điện thoại bắt đầu réo chuông báo thức ò e ò e. Và để mà phút giây phải tỉnh giấc ấy, để một ngày mới bắt đầu đẹp đẽ hơn, thì chuông điện thoại báo thức hãy để một bản nhạc mà mình yêu thích, nó sẽ kéo mình ra khỏi giấc ngủ và cho mình một thứ đẹp để bắt đầu một ngày.

Những ngày gần đây tôi thức dậy với tiếng Cello suite No 1 G của Bach. Tôi chở bọn trẻ con đi học, mua cafe và tới văn phòng. Tôi đóng cửa phòng mình, bật máy tính, đốt một cái nến, tôi nhâm nhi cốc cafe, cuốn điếu thuốc hút, nghe một bản cổ điển, hoặc nghe những đoạn nhạc mà chúng tôi đang làm, và đọc lại những dòng viết được tối qua. Thường thì tôi thấy hài lòng với những câu nhạc và những đoạn viết được đó. Chúng có thể chưa được hay lắm, hoặc dở tệ, nhưng chúng đẹp đẽ, vì mình đã cố sức làm chúng đẹp hết mức có thể, bây giờ. Mai mình sẽ làm chúng đẹp hơn một chút, hoặc xóa mẹ chúng đi viết lại. Thoải mái và tự nhiên đi thôi. Rồi tôi bắt đầu công việc kiếm ăn của mình. Làm việc để kiếm ăn, rất khác với chuyện làm việc để kiếm ăn để có cái ăn rồi mình lại gắng làm ra những thứ đẹp xinh nho nhỏ.

***

Ngủ thôi đêm nay khuya quá rồi, sắp phải dậy đi làm rồi mà còn chưa ngủ. Hết cụ nó ba phân whisky và bốn phân tequila rồi.

Written by Tequila

November 16, 2017 at 4:01 am

Posted in Linh tinh

Nhạc ngày mùa thu

with 4 comments

 Tháng 10 rồi, tiết thu đang rõ dần. Đã có những ngày đúng là mùa thu. Như mấy năm trước có lần viết. “Mùa thu Hà Nội là một mùa không rõ ràng, nó chỉ có vài ngày mà thôi, luôn qua đi trước khi người ta cảm thấy, phải ở Hà Nội nhiều năm người ta mới có thể nắm bắt được mùa thu. Chỉ vài ngày, diễn ra xen kẽ nhau, không liền mạch. Người ta không thể nói mùa này là mùa thu mà chỉ có thể nói đây là một ngày mùa thu. Hoa sữa chỉ thơm vào những ngày thu ấy”.

Những ngày thu, đi ra đường, tôi luôn có xu hướng hếch mặt lên mà ngó như con ếch. Đấy là vì những cửa hàng cửa hiệu trên phố ngày càng bóng bẩy, đẹp mắt, nhưng lại không phải là thứ thú vị để ngắm. Mà phải nhìn bên trên những cửa hàng và biển hiệu ấy, lấp ló sau những vòm cây. Đó là những ban công cũ, những cửa sổ cũ, những mái nhà cũ. Nhìn chúng, ta có thể đoán được ngôi nhà này đã tồn tại cả trăm năm, đã tồn tại năm mươi năm, hay là được xây từ những năm tám mươi, hoặc những năm chín mươi, những năm hai nghìn.

Tôi chẳng phải người ưa những gì cũ kỹ. Thành phố bây giờ đẹp hơn hồi trước nhiều, nhưng mà nó nhộn nhạo quá. Nó khiến cho sự tĩnh tại vốn đơn giản trở nên hiếm hoi. Cái đám đông xe cộ trên phố hòa mình vào đám đông trong các quán cafe, cùng với các cửa hàng biển hiệu, thành con nước lụt ngập lên đến lưng chừng tầng hai của các ngôi nhà. Bên trên con nước lụt ấy, những nóc nhà của Hà Nội ngày xưa ngập ngừng lấp ló. Thử tưởng tượng đường phố vỉa hè cứ rộng rãi sạch sẽ như giờ, mà con nước lụt này tự nhiên cạn đi, lại lộ ra những cửa ra vào sơn màu xanh đồng màu cửa sổ trên ban công, lại lộ ra cả một dãy phố toàn là những ngôi nhà cùng phong cách, cùng cả màu vôi ve, thì những ngày thu này đi dạo trên phố Hà Nội nó mới oách làm sao. Có khi như thế thì buổi tối, những quán rượu vỉa hè lại mọc ra đầy ở những ngã tư, bọn nó lại ngồi bệt xuống nói nhảm, tới quá nửa đêm khi chị lao công đi quét đường, chị ấy sẽ gom đầy những bài thơ mà bọn say rượu viết ra trên những vỏ bao thuốc lá.

Bọn chúng sẽ lại làm tiếp những bài thơ đã quá nhàm về là bàng hoa phượng, những con phố dài đầu đông heo hắt heo may, đôi tình nhân hẹn hò gặp nhau nơi góc đường mùa thu hoa sữa, bọn trẻ con sớm hè đi bắt ve khi trời tảng sáng. Và khi ấy, trên ban công hay gác thượng của những ngôi nhà, bọn trẻ trâu sẽ lại dặn nhau khẽ mồm thôi khi cầm guitar chuyền tay hướng dẫn nhau hát những khúc ballads.

***

Nhiều năm sau khi mà nhớ lại những ngày tháng này, thì bên cạnh những điều không tốt đẹp mấy trong cuộc sống và trong bản thân mình, tôi sẽ nhớ về những buổi đầu này, khi chúng tôi cùng nhau chơi nhạc. Chúng tôi điếc không sợ súng, lao đầu vào chơi nhạc do mình tự viết ra. Cuối tuần gặp nhau một buổi, chui vào phòng tập cày cuốc mấy tiếng mệt nhoài, rồi ra ven hồ ngồi uống bia, hoặc vào quán xơi vịt trời tiết canh, bàn tán tranh cãi liên tu bất tận.

Ngày xưa, ông thầy giáo già bé nhỏ của tôi, nói rằng, âm nhạc là nụ cười và nước mắt của con người. Tôi đã tin như thế nhiều năm, như trẻ thơ chúng ta vẫn thường tin rất nhiều điều người lớn nói. Ông ấy nói không sai, nhạc, văn, thơ,… mọi thứ nghệ thuật hay kể cả kỹ thuật, đều là như thế cả. Nhưng hồi thơ bé tôi cứ nghĩ rằng để làm ra được nhạc, người ta phải vui nổ trời hoặc buồn phát khóc, hoặc say rượu, thì mới làm ra được. Giờ hiểu rằng không phải thế. Nhạc cũng như ngôn từ, chỉ là những âm thanh vô nghĩa lý. Rồi một lúc nào đó tự nhiên thích lên, ta ngồi xâu chúng lại với nhau như một người thợ kim hoàn tỉa tót những hạt gỗ, sơn màu lên chúng và xâu lại với nhau, thành ra một thứ đáng để đeo lên tay một người đàn bà nào đó.

Tôi không được học nhạc lý, không biết ký xướng âm, nhắm mắt nghe một nốt nhạc tôi chịu chả biết là nốt gì. Từ hồi trẻ trâu rất nhiều khi tôi muốn làm một đoạn nhạc, mà không biết làm thế nào cả, không biết bắt đầu từ đâu. Tôi chỉ có thể nhìn bản nhạc của người khác và đánh theo, nghe bài hát của người khác và bắt theo.

***

Nhưng giờ tôi và các bạn đã thành ra một nhóm, và hiểu nhau. Chúng tôi mừng vui và hạnh phúc với nhau khi cùng thống nhất tôn chỉ là “cực kỳ nghiêm túc để làm ra những thứ như cứt” và khẩu quyết “In GTP we trust”.

Chúng tôi cực kỳ nghiêm túc, đến giờ tập là bỏ hết mọi thứ, việc cá nhân việc gia đình phải tự sắp xếp. Những buổi tập đầu còn vừa tập vừa uống bia, sau là chỉ có uống nước lọc, hút thuốc cũng ra ngoài dù cả band toàn con nghiện. Tập mấy tiếng mệt quá đá bóng. Rồi khi về nhà thì tranh thủ bất cứ thời gian nào rảnh là lại ngồi làm nhạc. Nhạc rác viết ra đầy một đống. Việc được đôi câu thấy được là lại phải ngồi tự google trong đầu, xem giai điệu này có quen hay không, có phải mình vô thức ăn cắp ở đâu đó hay không. Nhạc là phải của mình, chống ăn cắp dưới mọi hình thức. Nhạc như cứt cũng là cứt của mình. Đôi khi chúng tôi tranh cãi nhau, chơi nhạc làm nhạc để làm gì. Câu hỏi này khó trả lời quá đi. Dường như là chúng tôi sẽ gắng hết sức để làm ra những bản nhạc mà nó cứ nằm đâu đó trong người mình, là kết tủa của bao nhiêu buồn vui yêu thương tủi nhục hớn hở phê pha, việc giờ là viết chúng ra chơi chúng thành tiếng.

Rồi GTP. In GTP we trust. GTP là một phần mềm để viết nhạc, như Word để viết chữ. Trên GTP tôi bỏ qua nốt nhạc, chỉ ký âm bằng nốt TAB (một loại ký âm đặc dụng mô phỏng phím đàn guitar). Khi tôi có một đoạn nghịch được trên đàn, thấy hay hay, tôi viết nó vào TAB của GTP, bấm play nghe đi nghe lại và quan sát, quan sát bằng cả tai và mắt, trong đó mắt quan trọng hơn.

Hồi nhỏ tôi rất thích môn hình học, giờ tôi làm nhạc bằng tư duy hình học. Cái đoạn này nhìn có vẻ loãng loãng, phải thêm vài nốt vào chỗ bị trống này. Cái đoạn này nhiều nốt quá, đặc quánh, chen chúc, cần xóa đi vài nốt. Cái đoạn này mất cân bằng quá, cứ chạy từ thấp lên cao nhìn nó bị chênh vênh, phải cho vài nốt bass xuống phần nền. Cái đoạn này cân xứng quá, mà cái gì quá cân thì mất sướng, phải làm cho nó như sắp bị tuột ra khỏi nền, thì mới phê. Cái khúc này toàn phím 7 với 9 nhìn hơi tẻ, cho mẹ mấy số 8 hay 6 vào xem kêu thế nào. Cứ thế, rất nhiều khi tôi ra được một sản phẩm khiến mình tự ngạc nhiên, hợp âm quái đản mà tư duy nhạc theo lối mòn 5 gam chinh phục nhạc Việt của mình sẽ không bao giờ đánh ra, thế nhưng lại có một sự hợp lý bất ngờ.

Đấy là làm nhạc, dễ bỏ mẹ, cứ làm thì ra thôi. Hay hay không, lại là một chuyện hoàn toàn khác. Và không bao giờ có thể nắm được điều đó. Tự nghe nhạc của chính mình cũng giống như gái tự ngắm mình trước gương, sai số so với cái nhìn khách quan là cực kỳ lớn. Nhưng cái gì là cái nhìn khách quan lại là một câu hỏi không dễ trả lời.

***

Đây là một bài thơ của Kỳ, một bài thơ đẹp của bạn.

Làm điếm ở bến đò
mệt hơn ở thành phố
phải chòng chềnh sóng nước
phải ngước mắt thấy trời

Làm điếm ở bến đò
phải lò mò đêm tối
lối về là con nước
tiếp khách không là giường

Làm điếm ở bến đò
mò không ra hạt thóc
khách chơi thường trả rẻ
giá cơm cá trên trời

Làm điếm ở bến đò
đến con bò còn khóc

Một bài thơ rất không ăn khách, vi phạm thuần phong mỹ tục, nhưng thơ này đẹp. Tôi cứ thích bài này mãi, cứ đòi dùng để làm nhạc. Một tối bạn Kỳ giở iPhone ra, ư ử hát vài nét giai điệu bài thơ này rồi gửi cho tôi. Thơ là của bạn, concept giai điệu là của bạn, tôi ký âm vào GTP giai điệu đó, chỉnh sửa đi, rồi bắt đầu chơi trò vẽ hình nốt nhạc. Tôi mất gần cả đêm để làm nó, đủ các bè guitar trống bass solo, sáng đi làm mắt trũng sâu phải táng đôi cốc cafe mới tỉnh.

Bài này các bạn đã vote và quyết định sẽ làm kỹ nó, nó chắc chắn sẽ trở nên tốt hơn, nhưng cũng có nghĩa là cho tới khi thành phẩm thì sẽ có nhiều phiên bản mỗi phiên bản lại sẽ khác đi một chút. Tôi up youtube và post vào đây để giữ bản gốc làm kỷ niệm. Bản nhạc do phần mềm GTP chơi, sạch sẽ nhưng thiếu cảm xúc. Như một cô gái đứng trước gương, mình cũng xinh phết nhỉ, tôi thích bản nhạc này.

Mà vì bạn Kỳ bảo bài này ngày xưa làm ở Huế, nên trong câu solo tôi có trộn một câu Lý Mười Thương.

***

Chúng tôi đang là một band nhạc có trình độ chơi nhạc cụ kém nhất thiên hạ. Chắc còn lâu chúng tôi mới có thể chơi sạch được nhạc của mình như máy chơi, và có thể post nhạc của mình chơi mình hát thay cho nhạc máy chơi như thế này. Hồi mới tụ tập nhau, chúng tôi đặt mục tiêu đầu mùa thu sẽ có một bản thu bài hát đầu tiên. Giờ đã là giữa thu rồi, vẫn còn đang nhăn nhó vật vã vì chưa chơi được chuẩn nhạc của mình, không thằng này sai thì thằng kia sai, hoặc tất cả đều đánh hỏng.

Không sao, mặc dù chúng ta sinh ra là để chơi bời chứ không phải đề làm việc, song ngày nào mà chả phải đi làm. Cứ từ từ. Cái bài này, gọi là bài Đĩ Đò, oánh dễ, chắc sẽ sớm chơi được thôi. Chứ bài sáng tác đầu tiên là bài Đoàn Tàu, thì chắc đến Tết mới đánh tươm tươm được mất.

Sau mười năm, có thể chúng tôi sẽ ra được album, tên bài hát toàn là Đĩ đò, Tàu hỏa, Nắng đéo tả, Vợ vắng nhà, Sò huyết, Tư Lò… có ai mà chịu nghe thì ăn mừng hết cả thùng single malt mất. Nhưng mà sợ gì, niềm vui GTP chúng tôi đang được hưởng mỗi ngày, niềm vui tập nhạc với nhau được hưởng mỗi thứ bảy hàng tuần, mệt phờ ra rồi ra quán Tư Lò xơi tiết canh vịt trời, thì có ai hưởng được thay chúng tôi đâu.

In GTP we trust!

Written by Tequila

October 6, 2017 at 2:18 am