Teq's Blog

Archive for July 2013

Battlefield tháng Bảy

with 9 comments

Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt – Nam

Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

****

BẢN TƯỜNG TRÌNH

Kính gửi: Công an Phường Hoàng Văn Thụ

Tôi là: Nguyễn Bình Đức

Ngày sinh: …

CMND số: …

Tôi xin tường trình sự việc như sau:

21h tối ngày 23/7/2013, tôi nhận được điện thoại….

***

Tối hôm kia, tôi ngồi với bà già ở quán bia để nói chuyện với bà già về một số vấn đề gia đình, quan trọng phết. Thằng em thì bận đi với gái của nó, không tham dự, có mỗi tôi với bà già. Các vấn đề cần thảo luận đều đi đến thống nhất, hội nghị thành công tốt đẹp, hai mẹ con đang rôm rả, thì tôi nhận được điện thoại. “Anh, anh về ngay, đang có cãi cọ, chị Mai bị người ta đánh!”. What the fuck??!!!

Bà già hỏi có vụ gì, tôi bảo không có gì, có tí rắc rối vớ vẩn thôi, con phải về ngay. Rồi tôi trả tiền nhảy taxi về khẩn cấp. Tôi gọi điện cho thằng em. Những việc đại loại như thế này nếu có nó bên cạnh là hoàn toàn tự tin. Nhưng nó không nghe máy. Gọi cho bạn gái của nó thì lại bảo nó không có đấy, chắc đang đi xe máy nên không nghe được điện thoại. Gọi xong hai cuộc thì điện thoại tôi lại hết pin, thế mới phiền. Tôi ngẫm nghĩ trên taxi trở về nhà, xem nên giải quyết cách nào, còn nguyên nhân thì không cần đoán tôi cũng biết.

Số là trong lung tung các việc mà vợ chồng tôi làm để kiếm cơm nuôi con, thì năm ngoái vợ chồng tôi mở một cái minimart ở dưới chân chung cư khu tôi đang thuê nhà. Làm ăn thì cũng có thuận lợi nhưng cũng chưa được nhiều, gọi là túc tắc, săn bắt hái lượm. Bình thường vợ chồng tôi đi cả ngày, ở nhà thuê người bán hàng, chúng tôi chỉ kiểm soát và điều chỉnh thôi. Hàng xóm trong dãy kiot cũng ổn, chúng tôi có quan hệ tốt. Trừ nhà tạp hóa kiêm quán nước. Từ khi chúng tôi mở minimart thì doanh số nhà tạp hóa chắc sụt giảm, nên họ rất ghét. Mặc dù vợ tôi đã tránh những mặt hàng của họ, mình bán cái khác, để hai bên đều có cửa kiếm ăn, nhưng họ vẫn ghét. Ngoài ra họ gây gổ với tất cả hàng xóm, bắt nạt tương đối nhà. Trước họ ở cách một kiot, không sát vách nhau, hôm nay là ngày đầu tiên họ chuyển sang ở sát nách mình. Gặp chuyện ngay. Tôi biết chắc thằng nào đánh vợ mình. 

Ở trên taxi tôi nghĩ, mình sẽ làm gì. Sang nói chuyện? Chuyện trò thì tôi giỏi rồi, dăm ba câu kiểu gì cũng lọt tai hai bên và dàn hòa. Nhưng ở đây là nó đánh vợ mình. Vậy thì không có chuyện trò gì được rồi. Tạm bỏ qua những chi tiết mà tôi gọi điện hỏi được lúc đi taxi, nhà kia thì mất dạy nói tục chửi bậy bộ phận sinh dục đực cái lúc đéo nào cũng ở trên mồm, nghe rác tai lắm, vợ tôi thì cũng khá đanh đá với những chuyện cãi cọ. Nhưng lý do cụ thể gì thì gì, đánh đàn bà là không được, lại còn đánh vợ mình.

Tôi xuống taxi, thấy nhà bên lố nhố bốn năm thằng đang ngồi ở quán chè đá nhà nó, trong đó có thằng chủ quán là đối tượng quan tâm. Thấy tôi, ông anh cọc chèo (to béo, đầu gấu hổ báo lớn lên ở ngoài đê) can ngay “Anh giải quyết rồi, nó đã xin lỗi với anh rồi, chú cứ từ từ”. Tôi chả nói gì, vào trong WC châm điếu thuốc tè cái đã. Uống bia lúc nãy giờ căng bụng, đi đánh nhau mà buồn tè thì còn ra gì. Tè xong, ngon nghẻ, tôi ra chỗ vợ, nâng cằm vợ xem chỗ bị đấm rách một miếng nhỏ, máu rớt cả ra ngực áo, rồi như phim Hàn Quốc hỏi “thằng nào đánh em?”. Diễn thế thôi chứ biết chắc là thằng nào rồi. Xong tôi đi ra cửa. Ông anh cọc chèo giữ lại, nhưng tôi bỏ qua. Tôi tâm niệm lời căn dặn của thằng em trai, là hễ quyết định đánh nhau là anh phải đánh luôn không có trình bày gì cả.

Tôi tay không đi bộ sang kiot bên cạnh, tiến tới quán nước chỗ bọn nó bốn năm thằng đang ngồi, chả biết là khách uống nước hay là hội nhà nó. Để cẩn thận thì tôi đã soi thấy cái điếu cày bọc inox dựng cạnh bàn nước rồi, tôi không giỏi chuyện đánh đấm cho nên tay không với bốn năm thằng này thì chỉ có thiệt thân, bàn chúng nó thì đầy chai lọ. Tôi tiến tới đứng đúng chỗ cái điếu cày inox, nó sẽ là của mình, bọn kia sẽ không kịp lấy trước. Rồi tôi hỏi thằng chủ quán “mày vừa đánh vợ tao phải không?”, chưa dứt lời là đã xách điếu cày lên phang luôn. Tôi phang nó mấy phát, nhưng cũng không phải hổ báo côn đồ gì nên tránh cái mặt nó ra, chỉ phang vào người. Nó chạy lùi sang bên quán bia, tôi dấn theo phang tiếp một phát vào vai trái. Dân tình xung quanh chả ai can thiệp gì vì các nhà đều bị thằng này bắt nạt nên ghét nó. Nó xách được cái ghế sắt của quán bia lên làm vũ khí. Hay quá! Nãy giờ tớ có vũ khí còn cậu thì không nên tớ cũng hơi xấu hổ, nay cậu cũng có vũ khí rồi thì tớ táng cho cậu bệt luôn, đang vào form. Tôi lao tới nhưng ông anh cọc chèo đã từ sau ôm cứng tôi khóa chặt tay lại, vợ tôi cũng chạy ra kéo. Hiệp đấu tạm thời kết thúc.

Mọi người kéo tôi trở về. Ông bạn chủ quán đứng chửi cái gì mà mày có phải đàn ông không quay lại đây tao với mày tay bo. Chơi luôn, tôi lại dợm bước sang nhưng ông anh cọc chèo giữ chặt cứng. Nhà bên, mẹ nó và vợ nó, tiếp tục giở võ mồm, bộ phận sinh dục bay đầy trời. Mấy thằng ngồi quán nước lúc nãy thấy biến đâu hết cả.

***

Tôi bắc ghế trước cửa ngồi uống bia, quan sát bộ phận sinh dục chủ yếu là cái bay từ nhà bên sang. Chừng 10 phút sau thì bạn chủ quán đi sang, cùng với hai ba thằng, đồ đạc đầy đủ. Tôi đếch sợ, đứng dậy, cùng lắm chúng nó giở đồ ra là mình chạy, cho chúng mày đuổi tẹt ga, chạy là nghề của chàng. Bọn chúng vây lấy tôi và ông anh cọc chèo. Bạn chủ quán bảo, tao với mày ra kia đánh nhau tay bo, nói đi nói lại sồn sồn cả lên. Tôi lễ phép hỏi “Sao mày nói nhiều thế nhỉ?”. Tình hình căng, nói là tay bo nhưng lỡ mình có thắng thì đồng đội nó sẽ lập tức lao vào, kiểu gì cũng hỏng nhưng chơi thì chơi thôi. Xong thế quái nào ông anh cọc chèo của tôi trình bày hai câu cái lọ cái chai đừng nóng nảy việc đâu còn đó vân vân, thế là mấy thằng lạ mặt ôn tồn rút lui. Bạn chủ quán cũng về mà không chửi bới nữa. Chắc tại ông anh cọc chèo tôi được vía tốt, béo lùn chân tay to đùng, mặt mũi hầm hố.

Từ đầu đến cuối tôi chỉ nói đúng hai câu. Còn lại là action. Nhưng mà thằng em tôi thậm chí còn không nói câu nào.

***

Sáng sau đi làm, tôi nhắn tin cho thằng em “Hôm qua gọi điện chú không được, làm anh phải chiến đấu một mình”. Thằng em lập tức gọi lại, rồi rủ tôi đi ăn trưa. Nghe chuyện chị dâu bị táng là nó sùng sục lên luôn, chê tôi đánh gì mà đánh nhẹ quá, đã đánh là phải đánh cho nó sợ, rồi đòi về ngay triển khai luôn. Nhưng tôi không cho, bảo để bàn cho chắc cú. Quan điểm của nó là đã không có chuyện gì thì thôi, có chuyện rồi thì phải dứt khoát. Hôm qua bị đánh xong, nó gọi hội ra, tuy là tạm hòa nhưng nó lại ở thế thượng phong hơn mình, cứ để thế nó lại gọi hội sang bắt nạt anh thì anh làm sao. Hai anh em quyết định 5h30 chiều sẽ về chơi hiệp hai. Nó mà gọi hội thì mình cũng gọi hội, thiếu gì.

Kế hoạch là như thế, nhưng 5h15 đang trên đường về thì đã nghe điện thoại là ẩu đả đã xảy ra. Về tới nơi thì kết thúc rồi, công an đang đứng nghiên cứu. Ông anh cọc chèo tôi thì cũng vừa nghe tin phi xe máy chạy tới.

Thì ra thằng em trai đến nơi dựng xe máy, định đợi tôi nhưng mà ngó sang bên cạnh đã thấy bạn chủ quán đứng đó bản mặt câng câng thách thức. Nhìn biết đúng đối tượng rồi. Thằng em tôi ngó lại, bạn chủ quán nhổ nước bọt cái toẹt xuống đất. Em tôi đi sang, bạn chủ quán đang chuẩn bị đôi co chửi bới gì đó, thì đã ăn ngay một đấm vào mặt. Bạn chủ quán chạy, vớ cái điều cày. Em tôi vẫn tấn tới, điếu cày với nó chả là cái đinh. Bạn chủ quán lùi bước. Bất đồ em tôi nghe cái vèo sau lưng, phản xạ ẩu đả qua trăm trận khiến nó nhanh nhẹn quay lại đỡ được thanh sắt. Thì ra còn một nhân vật nữa là ông già của bạn chủ quán, bỗng dưng xuất hiện, vác thanh sắt ra vụt tới tấp để bảo vệ con trai. Em tôi đỡ gạt ra rồi chỉ mặt ông già kia, ý là ông già rồi nên tôi không đánh ông. Xong, quay sang định đánh nhau tiếp với bạn chủ quán. Ông già bạn chủ quán bỏ thanh sắt chạy vào nhà xách dao ra. Lúc ấy vợ tôi kịp chạy ra kéo nó về, đàn bà nhà bên kia cũng ùa ra ngăn cản hai bên. Kết thúc hiệp hai.

Kết thúc hai hiệp, em tôi bị xước mấy vết ở hai cánh tay vì gạt thanh sắt. Bạn chủ quán thì đau vai đau hai tay do hôm trước bị tôi phang điếu cày, thêm một vết tím trên mặt vì ăn đấm, trên người đau đâu nữa thì không biết. Tôi thì chả bị sao cả.

***

Công an tới giải quyết, cả hai bên lên phường viết tường trình.

Thằng em tôi thì nhiều lần rồi, nhưng tôi đây là lần thứ hai phải vào công an viết tường trình vì tội đánh nhau. Lần trước, cách nay hơn mười năm, ẩu đả sân bóng ngay trước khi lên đường sang Nga lợn. Tôi với thằng đội trưởng đội bên kia bem nhau, rồi bị bảo vệ sân giữ lại gọi công an đưa lên CA phường Kim Liên viết tường trình. Tôi thảo ngay quả tường trình hai trang đọc hay vãi đái, thằng kia chắc viết kém hơn, vì thế tôi được về để đi nhậu với các bạn còn nó vẫn phải ở lại phường.

Lần này tôi cũng viết tường trình rất nhanh chóng. Anh công an nhận định là lý do thì thế, bảo vệ người nhà, nhưng hành động thì như thế là không được, tất cả phải tuân thủ theo pháp luật. Rồi anh công an dàn xếp hai bên, đề nghị giảng hòa. Bên nào còn manh động, hoặc gọi hội đánh nhau tiếp, sẽ bị xử lý nghiêm.

Bạn chủ quán thì có vẻ cũng buồn rồi, chả biết thế nào hai lần liền chưa kịp nói năng gì đã bị bem. Ông già bạn chủ quán cũng ngại, sợ chuyện như vậy sẽ tiếp tục xảy ra “yêu cầu không có cái kiểu ở đâu đến bất ngờ lao vào nhà người ta đánh người như vậy”. Tôi thì bảo tôi chả có thù hằn gì với anh và chú đây, thậm chí còn không quen biết, mong hai bên dừng lại để ổn định làm ăn việc ai nấy làm. Thằng em tôi thì gấu, cứ vừa ngồi nghe công an dàn xếp vừa bật pha soi bạn chủ quán, bạn không dám ngó lại. Tóm lại là hai bên đều ký đơn xin giảng hòa, hứa không tiếp tục leo thang gây rối trật tự. Lúc công an đề nghị hai bên bắt tay, tôi đứng dậy đi sang chỗ bạn chủ quán, phong cách như chính khách lịch thiệp vãi cả đái, lúc bắt tay bạn cũng ngó tôi một cái rồi liếc đi chỗ khác không còn vẻ câng cáo nữa. Hy vọng là bạn giữ đúng cam kết.

***

Lâu lâu dính phải vụ ẩu đả đường phố, mà kết quả là dàn hòa trên thế thắng, thật là dễ chịu. Đi dọc dãy kiot nhà nào cũng nhìn nhìn. Dù sao thì mình cũng tạm thời đè được cái thằng chuyên gây hấn với mọi người. Hy vọng là không có chuyện gì tiếp tục xảy ra.

Chốt vụ này là quan điểm của thằng em tôi rất đúng. Hễ đã có chuyện đến mức tay chân, thì phải đánh trước rồi nói chuyện sau. Nếu nó không manh động như vậy, giờ này có lẽ bạn chủ quán vẫn còn đang câng cáo gọi hội gọi hè và tôi sẽ là đối tượng của các bạn. Sống theo pháp luật nhưng mà đã bày việc ra ở vỉa hè góc phố, thì không lúc này lúc khác sẽ phải dính những chuyện như thế. Đã dính là phải hoành không để người ta bắt nạt, còn không thì trật tự mà cuốn gói đi chỗ khác.

Thích nhất là thằng em, nó vẫn là thằng đồng đội cực kỳ. Cứ có nó bên cạnh là tự tin. 

Advertisements

Written by Tequila

July 25, 2013 at 11:55 am

Posted in Linh tinh

Battlefiled tháng Bảy

with 4 comments

Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt – Nam

Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

****

BẢN TƯỜNG TRÌNH

Kính gửi: Công an Phường Hoàng Văn Thụ

Tôi là: Nguyễn Bình Đức

Ngày sinh: …

CMND số: …

Tôi xin tường trình sự việc như sau:

21h tối ngày 23/7/2013, tôi nhận được điện thoại….

***

Tối hôm kia, tôi ngồi với bà già ở quán bia để nói chuyện với bà già về một số vấn đề gia đình, quan trọng phết. Thằng em thì bận đi với gái của nó, không tham dự, có mỗi tôi với bà già. Các vấn đề cần thảo luận đều đi đến thống nhất, hội nghị thành công tốt đẹp, hai mẹ con đang rôm rả, thì tôi nhận được điện thoại. “Anh, anh về ngay, đang có cãi cọ, chị Mai bị người ta đánh!”. What the fuck??!!!

Bà già hỏi có vụ gì, tôi bảo không có gì, có tí rắc rối vớ vẩn thôi, con phải về ngay. Rồi tôi trả tiền nhảy taxi về khẩn cấp. Tôi gọi điện cho thằng em. Những việc đại loại như thế này nếu có nó bên cạnh là hoàn toàn tự tin. Nhưng nó không nghe máy. Gọi cho bạn gái của nó thì lại bảo nó không có đấy, chắc đang đi xe máy nên không nghe được điện thoại. Gọi xong hai cuộc thì điện thoại tôi lại hết pin, thế mới phiền. Tôi ngẫm nghĩ trên taxi trở về nhà, xem nên giải quyết cách nào, còn nguyên nhân thì không cần đoán tôi cũng biết.

Số là trong lung tung các việc mà vợ chồng tôi làm để kiếm cơm nuôi con, thì năm ngoái vợ chồng tôi mở một cái minimart ở dưới chân chung cư khu tôi đang thuê nhà. Làm ăn thì cũng có thuận lợi nhưng cũng chưa được nhiều, gọi là túc tắc, săn bắt hái lượm. Bình thường vợ chồng tôi đi cả ngày, ở nhà thuê người bán hàng, chúng tôi chỉ kiểm soát và điều chỉnh thôi. Hàng xóm trong dãy kiot cũng ổn, chúng tôi có quan hệ tốt. Trừ nhà tạp hóa kiêm quán nước. Từ khi chúng tôi mở minimart thì doanh số nhà tạp hóa chắc sụt giảm, nên họ rất ghét. Mặc dù vợ tôi đã tránh những mặt hàng của họ, mình bán cái khác, để hai bên đều có cửa kiếm ăn, nhưng họ vẫn ghét. Ngoài ra họ gây gổ với tất cả hàng xóm, bắt nạt tương đối nhà. Trước họ ở cách một kiot, không sát vách nhau, hôm nay là ngày đầu tiên họ chuyển sang ở sát nách mình. Gặp chuyện ngay. Tôi biết chắc thằng nào đánh vợ mình.

Ở trên taxi tôi nghĩ, mình sẽ làm gì. Sang nói chuyện? Chuyện trò thì tôi giỏi rồi, dăm ba câu kiểu gì cũng lọt tai hai bên và dàn hòa. Nhưng ở đây là nó đánh vợ mình. Vậy thì không có chuyện trò gì được rồi. Tạm bỏ qua những chi tiết mà tôi gọi điện hỏi được lúc đi taxi, nhà kia thì mất dạy nói tục chửi bậy bộ phận sinh dục đực cái lúc đéo nào cũng ở trên mồm, nghe rác tai lắm, vợ tôi thì cũng khá đanh đá với những chuyện cãi cọ. Nhưng lý do cụ thể gì thì gì, đánh đàn bà là không được, lại còn đánh vợ mình.

Tôi xuống taxi, thấy nhà bên lố nhố bốn năm thằng đang ngồi ở quán chè đá nhà nó, trong đó có thằng chủ quán là đối tượng quan tâm. Thấy tôi, ông anh cọc chèo (to béo, đầu gấu hổ báo lớn lên ở ngoài đê) can ngay “Anh giải quyết rồi, nó đã xin lỗi với anh rồi, chú cứ từ từ”. Tôi chả nói gì, vào trong WC châm điếu thuốc tè cái đã. Uống bia lúc nãy giờ căng bụng, đi đánh nhau mà buồn tè thì còn ra gì. Tè xong, ngon nghẻ, tôi ra chỗ vợ, nâng cằm vợ xem chỗ bị đấm rách một miếng nhỏ, máu rớt cả ra ngực áo, rồi như phim Hàn Quốc hỏi “thằng nào đánh em?”. Diễn thế thôi chứ biết chắc là thằng nào rồi. Xong tôi đi ra cửa. Ông anh cọc chèo giữ lại, nhưng tôi bỏ qua. Tôi tâm niệm lời căn dặn của thằng em trai, là hễ quyết định đánh nhau là anh phải đánh luôn không có trình bày gì cả.

Tôi tay không đi bộ sang kiot bên cạnh, tiến tới quán nước chỗ bọn nó bốn năm thằng đang ngồi, chả biết là khách uống nước hay là hội nhà nó. Để cẩn thận thì tôi đã soi thấy cái điếu cày bọc inox dựng cạnh bàn nước rồi, tôi không giỏi chuyện đánh đấm cho nên tay không với bốn năm thằng này thì chỉ có thiệt thân, bàn chúng nó thì đầy chai lọ. Tôi tiến tới đứng đúng chỗ cái điếu cày inox, nó sẽ là của mình, bọn kia sẽ không kịp lấy trước. Rồi tôi hỏi thằng chủ quán “mày vừa đánh vợ tao phải không?”, chưa dứt lời là đã xách điếu cày lên phang luôn. Tôi phang nó mấy phát, nhưng cũng không phải hổ báo côn đồ gì nên tránh cái mặt nó ra, chỉ phang vào người. Nó chạy lùi sang bên quán bia, tôi dấn theo phang tiếp một phát vào vai trái. Dân tình xung quanh chả ai can thiệp gì vì các nhà đều bị thằng này bắt nạt nên ghét nó. Nó xách được cái ghế sắt của quán bia lên làm vũ khí. Hay quá! Nãy giờ tớ có vũ khí còn cậu thì không nên tớ cũng hơi xấu hổ, nay cậu cũng có vũ khí rồi thì tớ táng cho cậu bệt luôn, đang vào form. Tôi lao tới nhưng ông anh cọc chèo đã từ sau ôm cứng tôi khóa chặt tay lại, vợ tôi cũng chạy ra kéo. Hiệp đấu tạm thời kết thúc.

Mọi người kéo tôi trở về. Ông bạn chủ quán đứng chửi cái gì mà mày có phải đàn ông không quay lại đây tao với mày tay bo. Chơi luôn, tôi lại dợm bước sang nhưng ông anh cọc chèo giữ chặt cứng. Nhà bên, mẹ nó và vợ nó, tiếp tục giở võ mồm, bộ phận sinh dục bay đầy trời. Mấy thằng ngồi quán nước lúc nãy thấy biến đâu hết cả.

***

Tôi bắc ghế trước cửa ngồi uống bia, quan sát bộ phận sinh dục bay từ nhà bên sang. Chừng 10 phút sau thì bạn chủ quán đi sang, cùng với hai ba thằng, đồ đạc đầy đủ. Tôi đếch sợ, đứng dậy, cùng lắm chúng nó giở đồ ra là mình chạy, cho chúng mày đuổi tẹt ga, chạy là nghề của chàng. Bọn chúng vây lấy tôi và ông anh cọc chèo. Bạn chủ quán bảo, tao với mày ra kia đánh nhau tay bo, nói đi nói lại sồn sồn cả lên. Tôi lễ phép hỏi “Sao mày nói nhiều thế nhỉ?”. Tình hình căng, nói là tay bo nhưng lỡ mình có thắng thì đồng đội nó sẽ lập tức lao vào, kiểu gì cũng hỏng nhưng chơi thì chơi thôi. Xong thế quái nào ông anh cọc chèo của tôi trình bày hai câu cái lọ cái chai đừng nóng nảy việc đâu còn đó vân vân, thế là mấy thằng lạ mặt ôn tồn rút lui. Bạn chủ quán cũng về mà không chửi bới nữa. Chắc tại ông anh cọc chèo tôi được vía tốt, béo lùn chân tay to đùng, mặt mũi hầm hố.

Từ đầu đến cuối tôi chỉ nói đúng hai câu. Còn lại là action. Nhưng mà thằng em tôi thậm chí còn không nói câu nào.

***

Sáng sau đi làm, tôi nhắn tin cho thằng em “Hôm qua gọi điện chú không được, làm anh phải chiến đấu một mình”. Thằng em lập tức gọi lại, rồi rủ tôi đi ăn trưa. Nghe chuyện chị dâu bị táng là nó sùng sục lên luôn, chê tôi đánh gì mà đánh nhẹ quá, đã đánh là phải đánh cho nó sợ, rồi đòi về ngay triển khai luôn. Nhưng tôi không cho, bảo để bàn cho chắc cú. Quan điểm của nó là đã không có chuyện gì thì thôi, có chuyện rồi thì phải dứt khoát. Hôm qua bị đánh xong, nó gọi hội ra, tuy là tạm hòa nhưng nó lại ở thế thượng phong hơn mình, cứ để thế nó lại gọi hội sang bắt nạt anh thì anh làm sao. Hai anh em quyết định 5h30 chiều sẽ về chơi hiệp hai. Nó mà gọi hội thì mình cũng gọi hội, thiếu gì.

Kế hoạch là như thế, nhưng 5h15 đang trên đường về thì đã nghe điện thoại là ẩu đả đã xảy ra. Về tới nơi thì kết thúc rồi, công an đang đứng nghiên cứu. Ông anh cọc chèo tôi thì cũng vừa nghe tin phi xe máy chạy tới.

Thì ra thằng em trai đến nơi dựng xe máy, định đợi tôi nhưng mà ngó sang bên cạnh đã thấy bạn chủ quán đứng đó bản mặt câng câng thách thức. Nhìn biết đúng đối tượng rồi. Thằng em tôi ngó lại, bạn chủ quán nhổ nước bọt cái toẹt xuống đất. Em tôi đi sang, bạn chủ quán đang chuẩn bị đôi co chửi bới gì đó, thì đã ăn ngay một đấm vào mặt. Bạn chủ quán chạy, vớ cái điều cày. Em tôi vẫn tấn tới, điếu cày với nó chả là cái đinh. Bạn chủ quán lùi bước. Bất đồ em tôi nghe cái vèo sau lưng, phản xạ ẩu đả qua trăm trận khiến nó nhanh nhẹn quay lại đỡ được thanh sắt. Thì ra còn một nhân vật nữa là ông già của bạn chủ quán, bỗng dưng xuất hiện, vác thanh sắt ra vụt tới tấp để bảo vệ con trai. Em tôi đỡ gạt ra rồi chỉ mặt ông già kia, ý là ông già rồi nên tôi không đánh ông. Xong, quay sang định đánh nhau tiếp với bạn chủ quán. Ông già bạn chủ quán bỏ thanh sắt chạy vào nhà xách dao ra. Lúc ấy vợ tôi kịp chạy ra kéo nó về, đàn bà nhà bên kia cũng ùa ra ngăn cản hai bên. Kết thúc hiệp hai.

Kết thúc hai hiệp, em tôi bị xước mấy vết ở hai cánh tay vì gạt thanh sắt. Bạn chủ quán thì đau vai đau hai tay do hôm trước bị tôi phang điếu cày, thêm một vết tím trên mặt vì ăn đấm, trên người đau đâu nữa thì không biết. Tôi thì chả bị sao cả.

***

Công an tới giải quyết, cả hai bên lên phường viết tường trình.

Thằng em tôi thì nhiều lần rồi, nhưng tôi đây là lần thứ hai phải vào công an viết tường trình vì tội đánh nhau. Lần trước, cách nay hơn mười năm, ẩu đả sân bóng ngay trước khi lên đường sang Nga lợn. Tôi với thằng đội trưởng đội bên kia bem nhau, rồi bị bảo vệ sân giữ lại gọi công an đưa lên CA phường Kim Liên viết tường trình. Tôi thảo ngay quả tường trình hai trang đọc hay vãi đái, thằng kia chắc viết kém hơn, vì thế tôi được về để đi nhậu với các bạn còn nó vẫn phải ở lại phường.

Lần này tôi cũng viết tường trình rất nhanh chóng. Anh công an nhận định là lý do thì thế, bảo vệ người nhà, nhưng hành động thì như thế là không được, tất cả phải tuân thủ theo pháp luật. Rồi anh công an dàn xếp hai bên, đề nghị giảng hòa. Bên nào còn manh động, hoặc gọi hội đánh nhau tiếp, sẽ bị xử lý nghiêm.

Bạn chủ quán thì có vẻ cũng chột rồi, chả biết thế nào hai lần liền chưa kịp nói năng gì đã bị bem. Ông già bạn chủ quán cũng ngại, sợ chuyện như vậy sẽ tiếp tục xảy ra “yêu cầu không có cái kiểu ở đâu đến bất ngờ lao vào nhà người ta đánh người như vậy”. Tôi thì bảo tôi chả có thù hằn gì với anh và chú đây, thậm chí còn không quen biết, mong hai bên dừng lại để ổn định làm ăn việc ai nấy làm. Thằng em tôi thì gấu, cứ vừa ngồi nghe công an dàn xếp vừa bật pha soi bạn chủ quán, bạn không dám ngó lại. Tóm lại là hai bên đều ký đơn xin giảng hòa, hứa không tiếp tục leo thang gây rối trật tự. Lúc công an đề nghị hai bên bắt tay, tôi đứng dậy đi sang chỗ bạn chủ quán, phong cách như chính khách lịch thiệp vãi cả đái, lúc bắt tay bạn cũng ngó tôi một cái rồi liếc đi chỗ khác không còn vẻ câng cáo nữa. Hy vọng là bạn giữ đúng cam kết.

***

Lâu lâu dính phải vụ ẩu đả đường phố, mà kết quả là dàn hòa trên thế thắng, thật là dễ chịu. Đi dọc dãy kiot nhà nào cũng nhìn nhìn. Dù sao thì mình cũng đè được cái thằng chuyên gây hấn với mọi người. Hy vọng là không có chuyện gì tiếp tục xảy ra.

Chốt vụ này là quan điểm của thằng em tôi rất đúng. Hễ đã có chuyện đến mức tay chân, thì phải đánh trước rồi nói chuyện sau. Nếu nó không manh động như vậy, giờ này có lẽ bạn chủ quán vẫn còn đang câng cáo gọi hội gọi hè và tôi sẽ là đối tượng của các bạn. Sống theo pháp luật nhưng mà đã bày việc ra ở vỉa hè góc phố, thì không lúc này lúc khác sẽ phải dính những chuyện như thế. Đã dính là phải hoành không để người ta bắt nạt, còn không thì trật tự mà cuốn gói đi chỗ khác.

Thích nhất là thằng em, nó vẫn là thằng đồng đội cực kỳ. Cứ có nó bên cạnh là tự tin.

Written by Tequila

July 25, 2013 at 11:51 am

Posted in Linh tinh

Sài Gòn tháng 7/2013

with 3 comments

Tôi lêu hêu ở Sài Gòn hai ngày, trong một chuyến công tác mà công việc chính của chuyến đi chỉ là ngồi 4 tiếng ngáp ruồi trong một phòng hội thảo ở một khách sạn tất nhiên là sang trọng với hai bạn gái một Úc một Nhật trình bày những vấn đề mà tôi không nghe cũng được. Tôi đăng ký đi dự hội thảo để tránh những rủi ro không đáng có nếu nhỡ đâu lại có vấn đề quan trọng mà mình vắng mặt. Cuối cùng thì chẳng có gì quan trọng cả, nhưng tất nhiên là thứ hai tôi sẽ ngồi viết một bản báo cáo đề xuất ngắn gọn với một hai vấn đề rất đáng lưu tâm. Cái kiểu đi làm thuê thì tác phong nó phải chuyên nghiệp vậy.

Tuy nhiên đây là một chuyến đi rất quan trọng đối với tôi. Từ hai ba chục ngày trước tôi đã ước lượng rằng thời điểm vấn đề được giải quyết hoặc hỏng bét, sẽ rơi trúng vào lúc mình đang ngồi uống bia ở Sài Gòn. Và nó đã diễn ra như thế, vào hai ngày ở Sài Gòn, điện thoại liên tục với những diễn biến rất phập phù và cuối cùng thì kết quả là hoàn hảo, trong phạm vi của nó.

Tôi đã lách qua một khe cửa rất hẹp. Để lách qua khe cửa ấy, tôi đã phải vận dụng tất cả những gì có thể, phải trả những giá mà không muốn trả. Tôi thở phào nhẹ nhõm khi cuối cùng mình cũng lách được qua khe cửa, để bước vào một gian phòng khác với những khó khăn không kém. Nhưng ít nhất, như trong game, thì đã qua được bài này, đạn dược được chuẩn bị đầy đủ để tiếp tục bùm bùm cho cho bài tiếp theo. Rồi cũng như trong game, thì hễ qua được một bài khó khăn, các điểm thưởng chỉ số sẽ được cộng và nhân vật sẽ mạnh mẽ hơn. Tôi thở phào và việc tiếp theo là sẽ email cảm ơn tới những người đã hỗ trợ cho tôi, những hỗ trợ vô cùng đáng giá mà tôi ước gì lúc nào đó mình cũng sẽ giúp được người khác như những người đó đã giúp tôi.

***

Em còn nhớ hay em đã quên

Nhớ Sài Gòn mưa rồi chợt nắng

Sài Gòn lần này lộng gió, đầy mây, có buổi tối mưa rả rích như Hà Nội tháng bảy mưa ngâu. Tôi trôi đi trong thời tiết ấy, trong sự chờ đợi những thông tin từ Hà Nội, nhưng vẫn cứ là tạm gác những vấn đề qua một bên để uống bia với các bạn, bên hè phố trung tâm, bên bờ sông, ban công chung cư, trong quán…

Có thằng em đến đón tôi ở khách sạn, mời tôi chạy thử con xe nó định mua, một con xe to xác nặng nề nhưng phân khối bé như một anh già bụng bia chạy chán vãi đái, khi tôi chê nó vẫn rất hài lòng. Có thằng em khác sau khi uống bia say khướt với tôi (như vẫn thế những năm rất xưa), thì chỉ trích tôi về những vấn đề cụ thể nhưng với sự kính trọng mà nó luôn dành cho tôi và yêu cầu tôi phải giữ được sự kính trọng đó. Có anh bạn đứng che ô cho tôi chờ taxi dưới chân nhà anh, tiễn tôi về, với sự ân cần khiến tôi lúng túng, im lặng. Lúc đó, chỉ vì để cho không sến và không xa cách, nên tôi không nói rằng chơi với anh giống như tôi đang nắm tóc lôi lên vậy, những thứ ở trong đầu anh là những thứ mà tôi không bao giờ có thể có, và tôi rất thèm lôi anh vào núi uống rượu nói bậy, nơi trí tuệ hay ngu dốt đều như nhau cả.

***

Trong hai ngày ở Sài Gòn, giữa các cốc bia, trên hai chiều máy bay, thì tôi đọc một cuốn sách gọi là “Xác thịt về đâu”. Đó là một cuốn sách thế kỷ 19,  cũ rích cũ rê từ văn phong, đề tài, nhân vật, chi tiết… nhưng mà nó hay. Cuốn sách dày và tôi mới đọc được một phần ba, thằng nhân vật chính vừa mới xuất hiện đang là đứa bé. Những chương mà tôi đã đọc, thì một đời người có thể diễn tả trong ba chương, trong một chương, trong vài trang, thế mà rất đầy đủ, khiến tôi thấy hãi khi nghĩ rằng một đời người có thể nén lại với tỉ số nén cao như vậy. Nén cao đén biệt tăm biệt tích và cơ bản là sẽ biệt tăm biệt tích.

Nói như truyện chưởng, ban đầu kiếm là kiếm, trở thành cao thủ thì kiếm không còn là kiếm, cao hơn nữa thì kiếm lại chỉ là kiếm thôi. Phải trải qua rất nhiều khổ luyện và rơi xuống nhiều tuyệt cốc thì kiếm mới lại là kiếm như ban đầu. Cao thủ tầm sư, học rất nhiều trải qua nhiều trận thư hùng, mà không chết, rồi cuối cùng lại chui xuống tuyệt cốc viết kiếm phổ lên đá.

Nay tôi ba mươi lăm tuổi, các bạn bè anh em hầu như đều ở khoảng 30 – 40, giai đoạn mà kiếm không còn là kiếm, kiếm là ý. Và chúng ta đang vùng vẫy, với tiền bạc, công danh, vợ, chồng, con cái… Rồi sẽ đến lúc mà tất cả những điều đó đều sẽ qua đi. Như ông già bà già của chúng ta vậy. Những người may mắn là những người tìm ra một tuyệt cốc cho mình và viết lên vách đá những pho kiếm phổ. Những người không kiếm nổi tuyệt cốc thì sẽ buồn biết bao, mà càng buồn hơn nữa nếu cố tình chui được xuống tuyệt cốc mà chẳng có cái gì để vẽ trên vách đá. Lúc đó là nỗi cô đơn.

***

Sài Gòn tháng 7/2013 đem lại cho tôi những suy nghĩ như vậy.

Đáng ra tôi cần phải bấm nút “X” xóa mẹ luôn những thứ lảm nhảm này. Tí nữa thì bấm, nhưng thấy hay hay, với lại vài năm nữa có thể sẽ thấy vui khi đọc lại ngày hôm nay. Nên không xóa nữa.

Ngủ rất sớm, rồi lại thức dậy giữa đêm, giờ lại đi ngủ, sáng mai đi đám cưới thằng bạn đại học ở dưới Hải Phòng. Đi hay không đi chả có gì quan trọng, nhưng vẫn đi, kiểu nó là như vậy.

Written by Tequila

July 21, 2013 at 4:23 am

Posted in Linh tinh

Nhà bên cầu Đuống

with 3 comments

Mỗi lần mà tôi định viết một cái gì đó, tôi luôn muốn bắt đầu bằng một trạng ngữ đại loại như, “vào một buổi chiều năm xưa ấy…”, “vào sáng hôm đó, mưa rất to….” , “đêm ấy là một đêm tháng Tám trời trong…”, … đại loại là lúc nào cũng muốn lôi mình về những kỷ niệm.  Không phải tôi ưa những kỷ niệm hơn hiện tại, mà vì tôi ưa những gì đẹp, những gì đã qua thì bao giờ cũng đẹp cả. Hiện tại bây giờ sẽ là đẹp của ngày mai.

***

Đó là ngôi nhà đầu tiên của tôi, ngôi nhà mà tôi bị kẻ trộm vào ăn cắp mất cái giếng.

***

Vào một buổi chiều năm xưa ấy, là một buổi chiều mà tôi ngồi trong văn phòng, dưới ánh đèn điện, một mình, lên mạng đọc diễn đàn. Tôi bắt gặp một đoạn quảng cáo cho thuê nhà của anh bạn mạng, nick của anh là Cổ Nhuế, một luật sư yêu văn chương rất đáng kính. Lúc đó tôi mới từ Nga về, mới đi làm, đang ở nhà bố mẹ, lúc đó bỏ ra ngoài ở một mình là một việc không nằm trong tưởng tượng của cha mẹ tôi. Nhưng tôi quyết định rất nhanh, cái kiểu của tôi nó là như vậy, nghĩ là làm bất kể hay dở, tôi gửi PM xin thuê nhà của anh.

Bố tôi dạo đó đang quá thất vọng vì tôi, khi dặt dẹo mấy năm Nga lợn về không có một kết quả nào ngoài mái tóc dài phủ gáy và lại còn có hình xăm. Cho nên ông chỉ giơ hai tay lên trời, rồi bỏ đi, mày muốn sống thế nào kệ mày. Còn mẹ tôi thì bảo, thôi thì bắt đầu như vậy cũng không tệ, mẹ sẽ cho con một ít gọi là ủng hộ con. Khoản tiền đó, tôi thêm vào một ít, mua được cái máy giặt, bắt đầu cuộc sống riêng của mình, ngay trên đất Hà Nội.

***

Anh Cổ Nhuế cho tôi thuê nhà với giá 500k/tháng.

Đó là một lâu đài, chứ không phải là một cái nhà. Khu đất có hàng cau bao quanh, khoảnh sân nhỏ phía trước đầy lá, góc vườn nhỏ trồng hoa, sau nhà là cả một vườn cây. Ngôi nhà chỉ có một tầng với một tum nhỏ, rất rộng, sơn màu hồng gạch nhạt. Nó rất rất đẹp.

Khi chiều, hoặc tối, tôi về tới nhà, thì không thể vào nhà ngay bởi vì còn bờ đê. Đứng ở trên đê, nhìn xuống cánh đồng trải mãi ra tới bãi sông, đêm nào có trăng thì ánh vàng loang loáng, đêm nào không trăng thì trời sao ăm ắp, đêm nào mưa gió thì mịt mờ hoang quạnh.

Tôi thường về nhà muộn, cỡ chừng 10h tối mới phóng con Wave Alpha qua Chương Dương rồi xuôi đê Gia Thượng về. Đường vắng ngắt. Tôi thường trêu người ta bằng cách thấy người đi xe máy thì đi phía sau cách chừng hơn chục mét, người ta đi nhanh mình đi nhanh, người ta đi chậm mình đi chậm, đàn ông hay đàn bà thì đều hãi cả, vì đường quá vắng. Tôi chỉ trêu mấy phút rồi lại phóng lên vượt đi.

Rồi về tới, vượt qua ngã ba sung sướng nơi chị em cave thấy xe máy đi qua là nhào ra vẫy, “anh ơi”, “vào đây anh ơi”… không khác mời chào vào quán cơm bụi. Rồi tôi tới góc cửa đê nơi nhìn xuống đồng, trời trăng ngắm trăng, trời sao ngắm sao, trời đêm mưa ngắm mưa, hút điếu thuốc, tiện thì tè một bãi, rồi qua quán tạp hóa mua một chai bia cỏ 1,5l, rồi về nhà, khóa cổng, dựng xe ở sân, mở cửa, kiểm tra hai tài sản duy nhất là cái máy giặt do mẹ đầu tư và cái máy vi tính tôi mang từ bên Nga lợn về, rồi uống bia, chơi game.

Đôi khi tôi xem vài bộ phim sex, hồi đó ADSL ngon rồi nhưng các site phim sex còn chưa nhiều như giờ, nên cũng thỉnh thoảng thôi. Đôi khi tôi xem phim điện ảnh, nhưng hồi đó phải download hoặc mua đĩa rất mệt, chất lượng lại kém cho nên cũng ít xem phim. Chủ yếu là chơi game GTA với nhân vật anh da đen C.J đáng yêu kinh khủng. Tôi chơi tới khuya khuya thì đi ngủ. trong tiếng nhạc. Tôi ngủ trong tiếng nhạc mp3 tích cóp suốt từ hồi đại học, cho tới hồi bên Nga, cho tới khi về, cả một thư viện nhạc rất nhiều nhạc. Rồi tới sáng sẽ được đánh thức bởi vẫn tiếng nhạc của mình, kèm theo tiếng loa phóng thanh xã, gọi người ta đi làm đồng, rồi cả tiếng chim chóc, gà chó… Rồi ra khỏi cửa, hít hà mùi rơm rạ mùi phân bò đầy phổi, rồi vượt chặng đường đê Gia Thượng ăm ắp gió, qua Chương Dương, vào phố, tới văn phòng, làm việc. Những ngày mưa gió, thì tôi gói giày tây, quần tây áo sơ mi, bỏ vào túi xách, rồi dép lê quần đùi mặc áo mưa phóng đi làm.

Đôi khi, có những đêm, bất chợt sao đó, tôi thấy bất an và sợ ma kinh khủng. Chỉ có mình tôi trong ngôi nhà rộng toang hoác ấy, xung quanh là cái vườn rộng với hàng cau rì rào, đằng trước đằng sau đều tối thui, cái nhà cũng nằm một mình trống trải. Tôi cố gạt nỗi sợ vô lý ấy đi nhưng không được, những hồn ma như thể hôm nay đến tìm tôi. Tiếng cửa sổ kẽo kẹt, tiếng cây lá rì rào, tiếng mèo kêu, tiếng chim cú… Không chịu được nữa, thì tôi trở dậy, tôi lấy cây gậy sắt vẫn để bên đầu giường (sống một mình chỗ vắng tôi cũng khá cẩn thận), rồi cầm gậy, đi khắp nhà kiểm tra từng ngõ ngách tối tăm, rồi tôi đi tuần cả ra ngoài nhà, sục sạo quanh vườn sau trước, từng gốc cau cũng sục, rồi lại mò lên tum, mở cửa ra sân thượng, khi chả thấy con ma hay thằng người nào, tôi trở về phòng ngủ, khóa cửa lại, đặt cây gậy bên cạnh, mở nhạc to hơn rồi ngủ.

Ở được mấy tuần thì tôi mang về một con chó nhỏ, rất đẹp, lông đen tuyền. Tôi đặt tên nó là Vodka. Gọi tắt là con chó Vod. Sáng đi làm tôi để đủ nước và đồ ăn cho nó cả ngày, tối về thì tôi dọn cứt của nó nếu nó ỉa bậy ở thềm. Rồi nó ngủ dưới gầm giường tôi. Sáng ra tôi đi làm thì cứ phải nựng nó mãi vì nó cứ tru tréo, dù sao nó cũng là một con chó nhỏ không chịu nổi cô đơn.

Rồi một ngày khi tôi trở về không thấy con chó Vodka đâu nữa cả. Nó mới chỉ là một con chó nhỏ và tôi đã không chăm sóc giữ gìn được nó bên mình. Tôi buồn vô cùng tận. Đó là một ngày rất buồn của tôi, không quên được, cực buồn, sánh ngang những thời khắc buồn nhất, dù chỉ là nỗi buồn mất con chó Vod. Tôi vẫn hy vọng là, vì lúc đó nó là con chó còn nhỏ, nên người ta bắt đi để nuôi chứ không phải để cho vào nồi.

***

Thời gian tôi ở đó, bạn bè chỉ sang có một lần, khác hẳn với những nơi khác tôi từng sống bạn bè lúc nào cũng đến. Vì nó xa quá, tít tận cầu Đuống, đường sang Đuống hồi đó còn xa lắm. Người yêu, tức vợ bây giờ, thì sang thường xuyên hơn, vào cuối tuần. Chúng tôi chậm rãi thưởng thức những ngày yêu đương ở một góc ngoài rìa Hà Nội. Chẳng có cái resort nào được như ngôi nhà đó.

***

Thời gian đẹp đẽ trong lâu đài gần cầu Đuống đó không được lâu.

Một ngày tôi đi qua đêm không về, nhậu muộn quá về nhà Bách Khoa ngủ, hôm sau mới về. Mở cửa ra thấy lanh tanh bành. Trộm vào, uống hết bia trong tủ lạnh, nhai hướng dương bừa bãi cả nhà. Máy tính thì không lấy hết, chỉ lấy main, ram và ổ cứng, kho nhạc của tôi đi tong. Ra sau vườn thì trộm cũng lấy cả máy bơm, rút cả ống giếng khoan. Tóm lại mất trộm cả giếng. Duy cái máy giặt thì không lấy, chắc do cồng kềnh.

Tôi báo với anh Cổ Nhuế về vụ mất cắp và cuốn gói khỏi nhà. Theo giấy tờ tôi vẫn còn nợ anh ấy đôi tháng tiền nhà do bỏ đi trước hạn, đến giờ tôi vẫn chưa gặp lại để trả anh. Người yêu tôi khi ấy, là vợ bây giờ, cho rằng tôi ở đấy sẽ không an toàn nữa và giục tôi về lại thành phố. Tôi nghe. Tôi phi về Lạc Trung, thuê ngay cái nhà do mẹ người yêu tức mẹ vợ bây giờ chỉ cho. Nhà Lạc Trung khi tôi đến chỉ là một căn cấp 4 dột nát, hoang tàn, đất ngập cả sân ngập cả nửa nhà, cây cỏ um tùm, nhìn thì không thể nào mở ở được. Tôi vẫn ok thuê, và nhờ anh em đến cùng dọn dẹp, sau này trở thành một địa điểm lãng mạn không kém, nhưng nhà Lạc Trung lại là câu chuyện khác.

Máy giặt tôi vác về Lạc Trung, dùng tiếp. Sau này khi lấy vợ, trở về nhà Bách Khoa, tôi lại mang máy giặt về. Hiện nay bố mẹ tôi vẫn đang giặt quần áo bằng cái máy giặt đó.

***

Tính ra tôi chỉ ở nhà Cầu Đuống được chừng gần năm, mà gần năm đó thật đáng tiền. Hôm nào rảnh tôi phải quay lại đó xem. Không rõ anh Cổ Nhuế đã bán nhà chưa, hay là vẫn còn đó. Nhớ lại tôi vẫn yêu cái nhà đó quá. Nhớ những đêm sợ ma sợ người chỉ có một mình với cây gậy sắt. Nhớ chó Vodka nhỏ, nhớ bờ đê và hàng cau và mùi phân bò trộn rơm buổi sáng.

Chỗ đó giờ sợ rằng cũng chẳng còn như xưa nữa. Giờ này đường xá thuận tiện, khéo nó lên như phố rồi. Ông hàng xóm, công an xã kiếm dọn rác, chắc cũng chẳng còn như xưa, khi động viên các con “Học giỏi, rồi 2/9 bố cho đi Hà Nội chơi”. Mà Hà Nội chỉ cách có 8km.

Tôi cũng chẳng còn như hồi ấy, hồi ấy nỗi buồn thật ra nỗi buồn mà niềm vui thật ra niềm vui. Hồi ấy tôi mới có 26 tuổi thôi mà. Thỉnh thoảng, tôi vẫn chạy lại đường đê Gia Thượng. Nó đã khác hồi ấy nhiều rồi. Tôi cũng khác nhiều rồi. Tất cả mọi thứ đều khác nhiều rồi. Thời gian này so với mấy năm sau cũng là rất khác. Mong sao mỗi ngày bây giờ đều có thể là kỷ niệm đẹp của mai sau, không phải là điều hối tiếc.

Written by Tequila

July 16, 2013 at 2:54 am

Posted in Linh tinh

Một người may mắn

with 3 comments

Tôi là một người may mắn. Tôi luôn tin là như thế, kể từ khi còn là một đứa trẻ. Tôi luôn tin bằng cách này hay cách nọ, thì tôi sẽ thành công. Và tôi luôn thành công, trong từng ngày một, theo các kiểu khác nhau. Thậm chí có những thất bại cay đắng, một thời gian sau tôi lại nhìn thấy những ý nghĩa tích cực từ thất bại đó, và thế là lại thành công. Chỉ số IQ có thể thấp nhưng chỉ số AQ (@Lỗ Tấn) thì cực cao.

***

Hôm nay mời vợ đi xem phim, The Great Gastby, Gastby Vĩ Đại. Tôi đọc tiểu thuyết này trong khi ngồi bệt ở sảnh bệnh viện, thỉnh thoảng chui ra góc vắng vẻ, hút thuốc trộm, chờ vợ đi đẻ đứa con gái. Khi đọc truyện xong, vợ đẻ xong, tôi rất thắc mắc là tại sao cái tiểu thuyết này lại được ca tụng như vậy. Hôm nay xem phim tôi cũng thấy thế.

Hơi buồn cười khi xem phim, thằng Người nhện với thằng gì chết đuối tàu Titanic, đóng chung với nhau câu chuyện Gastby. Thằng chết đuối vẫn thế, đại loại vẫn là một thằng lãng mạn dở hơi. Nó sến như thế thì làm sao mà thành đại gia trong năm năm đây???! Còn thằng Người nhện cứ chạy qua chạy lại nói năng ấm ớ, thà bắn một sợi tơ rồi đu lên mái nhà chọc trời nào đó ở New York có phải là giống hơn không! Con Daisy thì xấu, mà con bồ của thằng chồng con Daisy cũng xấu. Xấu không phải vì hình thể. Daisy không nhất thiết phải đẹp long lanh nhưng phải có vẻ gì đó cao quý hoặc thật phù phiếm. Thật chả hiểu sao thằng Gastby lại yêu được một đứa nhạt như thế. Còn con bồ của thằng Tom thì như một bạn cave rẻ tiền, đéo ai quý tộc có nòi như thằng Tom, cư xử  hoành tráng như đúng rồi với tình địch Gastby, lại phải khổ thế.

Xe ô tô thời điểm 1920 mà chạy cứ như game Need for Speed. Anh mày chơi game bối cảnh 1920-1940 mãi rồi, xe chạy chậm mà lái khó vãi đái, làm sao drift được như thế, tiếng máy nó lọc cọc chứ đâu có zìn zìn như thế. Bọn Hollywood giờ đúng là suy đồi. Thật chẳng có gì đáng tiếc khi mình không phải là thằng nghiền phim và không am hiểu nghệ thuật thứ bảy. Nghệ thuật đéo gì kém cả game GTA.

Nhưng có một đoạn hay (dù diễn viên đóng chán vãi, thằng chết đuối Titanic leo lên khỏi bể bơi trước khi lĩnh đạn mà mặt ngu vật), chính là thời điểm Gastby chết. Anh đã chết trong ảo tưởng, một ảo tưởng cuối cùng là Daisy gọi điện. Có phải Daisy đéo đâu mà là thằng Người nhện gọi điện. Đoạn đó phim làm tốt khiến tôi nhận thức được cả cái hay của tiểu thuyết Gastby. Thực ra khi mà người ta chết trong lúc đang ảo tưởng thì tức là tất cả những ảo tưởng ấy đều có thật cả. Gastby Vĩ Đại được bảo toàn là Gastby Vĩ Đại. Thằng khác như nào ai quan tâm, chúng ta chỉ quan tâm đến những ảo tưởng của bản thân mình, ảo tưởng mà trọn vẹn thì đó chính là thực tế. Thực tế của riêng Gastby.  Thế giới của riêng Gastby.

Thế giới của riêng bản thân mình, không bị thế giới của thằng khác làm hỏng, chết trước khi bị làm hỏng. Đó là sự toàn vẹn.

***

Và như thế tôi thấy mình là một Gastby, một người mà nắm trong lòng bàn tay cuộc sống của mình, hay đúng hơn là nắm trong lòng bàn tay các ảo tưởng của mình. Đừng coi thường những ảo tưởng, bởi khi mà không còn ảo tưởng nào, thì chuỗi ngày dài đằng đẵng này chỉ còn là ăn và ị.

Ảo tưởng, là mơ và tin vào những điều không có thật, hay là mơ và tin vào những điều vô nghĩa. Ngoài ăn, ị, ngủ, làm tình, thì những điều khác rất khó biết đâu là thật đâu là giả. Mà thế nào là thật, thế nào là giả. Trong cuộc sống hỗn loạn này, mình thực tế chỉ biết mỗi mình thôi, tỉ lệ lấy mẫu để kiểm chứng là 1/7 tỷ người, thì không có cách nào kết luận.

Chỉ có cách là tin mình là đúng, tin mình luôn may mắn, tin vào những ảo tưởng, thì chúng ta sống được và hồ hởi sung sướng khi nốc những cốc bia tới khi ngà ngà say và thấy cuộc đời ôi sao mà dễ chịu.

Những thằng như Tom, sẽ tiếp tục ăn ị và làm tình. Những thằng như thằng Người nhện, thì ngồi xuống và kể chuyện về Gastby. Còn Gastby thì sống như Gastby muốn sống.

Written by Tequila

July 5, 2013 at 2:00 am

Posted in Linh tinh