Teq's Blog

Archive for the ‘Linh tinh’ Category

Dạ khúc

leave a comment »

Đêm khuya rồi, hôm nay mới lại ngồi nhạc nhẽo. Suốt từ hôm về từ Đơn Dương, tôi chưa lôi cây đàn ra khỏi bao. Hôm nay cũng chưa lôi ra, chỉ làm mấy file nhạc cũ trên máy tính.

Mấy tuần trôi nhanh như chớp mắt. Công việc chộn rộn rối như một mớ bòng bong, cuối giờ về tới nhà là kiệt sức. Một chuyện đau buồn về chú em đồng nghiệp bất ngờ qua đời, mà những lời nhắc nhở như cuộc đời này thật mong manh, nghe mãi nói mãi rồi thì đời vẫn thế mà thôi. Những lo lắng và xích mích. Nhiều nhiều những thứ mà đôi khi dồn dập xảy ra khiến chúng ta chỉ thấy mình mở mắt ra rồi lại thấy đến giờ đi ngủ. Hôm nay ngồi nghe nhạc mình làm, cảm thấy xa lạ.

***

Dạ khúc (Nocturne) này là một ca khúc của một anh nghệ người Phần Lan, mà hơn năm trước AI cố ý bỏ vào weekly discovery Spotify của 3 thằng trong số 4 thằng của nhóm boytrip chúng tôi. Ô bài này hay quá này, ô Spotify cũng bỏ vào list của tôi, ô tôi cũng thế. Bài hát có giai điệu rất quen thuộc như đã nghe ở đâu đó rồi, cũng phải thôi vì có lẽ anh Phần Lan lấy cảm hứng từ dân ca Scandinavia nhà anh. Anh hát nghe rất sến, mà hay và đi vào lòng người. Sự sến súa, hay nói một cách tử tế hơn là sự buồn thương và nỗi cô đơn, là một đặc sản của loài người mà người ta nghe là hiểu bất kể ngôn ngữ. Bạn Kỳ cất công search lời, bỏ vào Google để đọc, và thấy rằng lời hát đúng như bạn ấy hình dung, nó có một câu gì đấy rất đẹp mà bạn nói rồi và tôi thì quên rồi.

Rồi chúng tôi đi boytrip Hà Giang – Cao Bằng. Chúng tôi nghe Nocturne trên xe. Chúng tôi đi bằng một con Pajero chắc được một nghìn năm tuổi của chú tôi hồi xưa. Nó uống xăng như nước lã. Nhưng lái nó rất sướng, dù đèn thì tù mù và chân côn thì bị nhão muốn nhả côn phải thò mũi giày móc ra. Tôi luôn thích những con xe cũ kỹ mà trâu bò, số sàn, analogue, lái xe như chơi một cái guitar classic cũ. Lại lan man sang chuyện xe rồi. Tóm lại chúng tôi nghe Nocturne trên xe, rồi Kỳ và anh Thao cho rằng cần phải viết lời Việt cho bài hát. Họ sẽ viết lời và tôi thì có nhiệm vụ cover bè nhạc. Chúng tôi đã hiểu bài hát này từ trước khi lời được biên và những câu guitar được viết. Anh ở Phần Lan mà sao chúng tôi thấy thật là Việt Nam, đặc biệt khi chúng tôi đứng trên đèo và nhìn xuống thung lũng nơi một ngôi làng dịu dàng khép mình trong buổi chiều tà đầy rung động mà không có cái máy ảnh nào diễn tả nổi.

Tôi biết mình sẽ cover bài hát này như thế nào, tôi sẽ dùng bass và guitar ra sao, tôi sẽ lấy nguyên câu intro dường như là cảm hứng của toàn bài. Tôi và Khánh sẽ chơi bằng guitar classic, tôi sẽ thu thêm một bè bass, trống sẽ viết cho máy tính đánh. Lời thì nhóm chúng tôi 4 thằng thì đã có 2 thằng nhà thơ. Đẻ lyrics với bọn đấy thì cũng như viết công văn, chỉ cần cho bọn chúng ít cảm xúc. Mà cảm xúc thì đường núi và những bữa rượu đêm đâu có thiếu. Rồi bạn Kỳ và anh Thao đã viết ra một bản lời Việt thật hay, chả liên quan gì tới bản gốc nhưng tinh thần của nó thì hoàn toàn phù hợp. Anh Phần Lan đạp tuyết trong nỗi cô đơn và nghĩ cái bỏ mẹ gì đấy, các bạn tôi uống rượu trên núi và cũng nghĩ cái bỏ mẹ gì đấy khác. Hai thằng nhà thơ bỏ nghề đều có gia đình con cái đề huề tiền bạc rủng rẻng, ngồi máy lạnh uống capuchino mỗi sáng, mấy khi được cô đơn diệu vợi, nay bèn viết ra những câu cứ như thể bị vợ bỏ bồ đá lang thang cơ nhỡ. Rượu mềm môi biên tái gió sương tràn núi đồi/Thân lữ khách có ai buồn nhớ với trông mong.

Không thể tin được bọn nhà thơ.

***

Còn tôi thì tập trung vào nhạc. Nhạc hay, ngoài những gì chúng ta nghe thấy, thì trong lòng nó có chứa những đoạn code, mà hiểu đoạn code đấy rồi thì biến nó thành rock rap hay nhạc vàng cải lương gì đều được cả. Tôi lấy câu intro của anh Phần Lan, lấy giai điệu và vòng hòa thanh, rồi tưởng tượng ra những vòng bass và nhịp trống. Thật dễ dàng để chép ra những nốt của bản gốc, mọi bè. Sau mấy năm GTP, với những bản nhạc không qua phức tạp, tôi có thể chép ra y chang. Thậm chí tôi có thể chuyển soạn Schubert trio để chơi trên guitar điện và bass. Nhưng tôi cũng muốn giống hai ông nhà thơ bạn tôi, tinh thần ấy nét nhạc ấy, tôi phải viết ra một bản cover của tôi, với những câu bass của tôi và những câu solo của tôi. Tôi đẩy tone cao ở đoạn cuối, tôi viết những câu guitar đi nền. Và tôi cho rằng tôi đã làm tốt việc của mình.

Chỉ có giọng hát của tôi là tệ. Hôm nay bạn Kỳ gửi cho tôi, bạn thu trên nền backing track nhạc tôi gửi. Bạn hát chi chít lỗi, chỉ được cái là hay hơn tôi hát. Sau ba bốn tuần không sờ vào nhạc, tôi nghe guitar của tôi xa lạ như của người khác. Nhưng ngồi nghe kỹ để bắt lỗi Kỳ, thì tôi bắt đầu thấy xúc động lúc nào không hay. Tôi sẽ yêu cầu Kỳ tập lại hát lại, cho đến khi nào đủ tốt, thì tôi sẽ post facebook chơi. Bây giờ thì chưa.

Có thể anh ta sẽ chẳng bao giờ tập hát cho thật hay cả, tôi sẽ không bao giờ ưng ý được. Cũng như chúng tôi hễ vắng mặt nhau là thằng này lôi thằng kia ra nhậu, có thể ngồi chê bai kể tội chửi bới thằng vắng mặt từ sáng đến tối, song vẫn chơi với nhau. Nghe nhạc của tôi, Kỳ có thể hiểu được code, nghe được những nỗi mong muốn và sự bất lực của tôi, rằng đáng lẽ bản nhạc này có thể hay như thế nào nhưng tôi chưa đủ trình để đẩy nó ra. Và nghe Kỳ hát, tôi có thể hiểu được anh ta sẽ có thể hát hay bài đó như thế nào, mỗi tội anh ta không bao giờ hát cho tới nơi. Tôi sẽ đợi.

Trong khi đợi, thì với cảm xúc sến súa với bài Dạ khúc mà Kỳ hát dang dở và đầy lỗi, tôi post bản của tôi hát. Tôi hát có vài lỗi, sửa đơn giản, nhưng vấn đề quan trọng là tôi không thể nào hát hay được, giọng hát của tôi chỉ đến vậy mà thôi.

https://soundcloud.com/nguyen-binh-duc/nortune-em-cm

Hai thằng nhà thơ bạn tôi, chúng viết ra một lyrics thật là hay, những kẻ sáng capuchino tối vang trắng, nhưng viết ra lời của bài hát như thể kể về một nhân vật trong truyện gì ấy mà tôi quên hết sạch rồi. Chỉ còn nhớ rằng người nhân vật ấy là một nhạc sỹ lang thang đói rách, anh ôm cây đàn của mình, lội trong bão tuyết, lội mãi lội mãi trong tuyết với cây đàn. Thậm chí tôi còn chẳng nhớ là tóm lại anh ta có chết cóng không. Tôi chỉ còn nhớ hình ảnh anh ta đi trong tuyết dày tới đầu gối trong một khu rừng mênh mông trong đêm mà màu trắng xóa xung quanh cũng không hẳn là màu trắng xóa.

Người đi đi mãi, xốn xang nào biết đâu.

Miền tịch liêu, bóng ta liêu xiêu chồng bóng ta.

Rượu mềm môi biên tái gió sương tràn núi đồi

Xa nghìn lối có ai buồn nhớ với trông mong

Một mình ta nâng chén chuốc say trời đất này

Cho sầu viễn xứ đong đầy cõi sâu lòng

Tôi không có gì buồn trong hôm nay, tôi cũng không cô đơn. Nhưng với nhạc anh Phần Lan, với thơ của bạn tôi, với những câu guitar của tôi, tôi thấy mình buồn và cô đơn biết bao, nỗi buồn và nỗi cô đơn giả lập. Có bao giờ con người sống hết lòng với thực tại của mình đâu, chúng ta chỉ sống với những điều giả lập. Một quá khứ mà chúng ta tô vẽ, một hiện tại chúng ta bao biện, một tương lai chúng ta hy vọng, một câu chuyện mà chúng ta tự kể về chính mình, một vai mà chúng ta diễn, một cuộc đời chẳng cho ta cũng chẳng cho ai.

Written by Tequila

July 3, 2020 at 1:44 am

Posted in Linh tinh

Nhạc phẩm

with 11 comments

Đã lâu không viết blog. Viết blog bây giờ chán. Càng ngày tôi càng thấy bớt đi cái ý muốn trình bày các ý nghĩ của mình ra chữ. Mà cũng có thể vì lâu nay thấy nhẹ nhõm vì chẳng nghĩ gì mấy. Lâu lâu cũng phải giải phóng mình, giãn cách mình, ra khỏi các suy nghĩ. Suy nghĩ là rất nguy hiểm. Suy nghĩ là thứ thuốc độc, một thứ ma túy, gây ra ảo giác là mình có một cuộc sống riêng biệt, một số phận riêng biệt, một sự tồn tại riêng biệt độc nhất và có ý nghĩa. Xong rồi chúng ta hăm hở đi chia sẻ những suy nghĩ dưới nhiều hình thức, trong khi, mày nghĩ gì kệ mẹ mày chứ. Thằng nào chả suy nghĩ và con nào chả có cuộc đời riêng, yêu quý những suy nghĩ riêng biệt của mình cũng như một con ong thợ yêu quý lộ trình tìm hoa của nó, rốt lại có gì đâu.

Tôi vừa uống hết một chai vang. Uống vang (may quá nhà có, bạn mới cho) để hát. Tôi hát rất chán, nhưng khi uống vào thì hát rất hay. Ấy là vì khi mình biêng biêng, thì não mình sẽ tiết ra một thứ chất hóa học huyền diệu khiến mình tự nghe giọng mình (âm vang trong hộp sọ và dưới xúc tác hóa học) thấy chả kém gì Cohen hay Kurt hoặc ít nhất cũng như Eric Clapton hay Mark Knopfler. Tôi phát hiện là không chỉ có giọng hát, mà cả tay đàn, bài viết, hay cả cuộc đời mình… với mười cốc bia hoặc hai chai vang, thì não chúng ta sẽ tiết ra những hoạt chất rất hiệu quả, trở thành một cái simulator của thượng đế vẽ nên những hoạt cảnh khiến chúng ta vui sướng vì sự cô đơn độc nhất vô nhị của mình, mà những con ong thợ xung quanh thật thảm hại vì chúng không sao hiểu được.

***

Ví như bây giờ tôi có thể mô tả lại tường tận tại sao tôi đang bị chấn thương nhẹ ở vai phải. Hôm qua, sau một pha bật tường rất đẹp, tôi nghiêng bàn chân phải của mình tiếp quả bóng, đẩy quả bóng trôi lên chừng năm sáu mươi phân. Tất nhiên thằng đối phương sẽ phải tác động, nhưng khi nó tiếp đến nơi một cách không khoan nhượng, thì chân chái tôi đã bước lên 40cm và trụ rất chắc, cùi chỏ tay trái theo kỹ năng luyện tập bao năm sẽ vươn ra sau, bảo vệ hoàn toàn sườn trái. Tiếp theo, là một chuỗi liên hoàn, chân phải tôi đưa lên ngang bằng với quả bóng, với thế nghiêng mình bên trái tôi sẽ quại tay phải theo một đường vòng cung ở tầm cổ, loại bỏ hoàn toàn thằng đối thủ thứ hai đang lao vào từ phía phải. Dĩ nhiên nó sẽ phải chựng lại nếu không muốn ăn một gạt vào cổ họng. Và tiếp theo tôi rướn thêm một nhịp nhỏ nữa, gạt chân trái đảo chiều quả bóng sang phải, lấy trụ, rồi nhẹ nhàng đưa chân phải sút gọn gàng vào góc gôn.

Tôi đã thực hiện tất cả các động tác một cách hoàn hảo, dù trình bóng đá sơ cấp nhưng đã chơi trên sân trải qua nghìn trận, những cái đó là bản năng. Tuy nhiên, quy trình hoàn hảo ấy của tôi, mỗi bước chậm mất một tẹo tẹo. Và tôi thấy mình ngã sõng soài ra đất, bản năng võ nghệ bóng đá tuyệt luân chỉ khiến cho tôi kịp nghiêng vai khi chạm đất, tránh cho mình bị cày cả hàm răng xuống sân. Xung quanh đồng đội thốt lên “nhẹ thôi chứ, anh ấy già rồi!”. Bờ-lẹt, chửi bậy tiếng Nga, tôi đứng dậy thấy mình xước đầu gối trái, xước vai trái, vai phải tê bại. Hết trận về nhờ vợ bóp Salonpas.

Tôi thì chưa già, dĩ nhiên. Mình già so với chúng nó thôi, mấy thằng trẻ trâu. Tiên sư, ngày xưa khi anh 25 tuổi thì chúng mày phải thêm một thằng nữa mới có thể làm anh mày ngã. Mà ngã xong anh mày còn uốn người lăn đôi vòng lấy đà bật lên chạy tiếp ấy chứ. Nghĩ xong mới thấy mấy thằng trẻ trâu 90 thì giờ chúng nó đã ba mươi tuổi mẹ nó rồi.

***

Năm nay tôi 41, à không nếu tính theo tuổi các cụ thì đã là 42. Nghe già vãi. Do nhiều vấn đề liên quan đến đạo đức xã hội nên về cơ bản tôi khá chững chạc. Trong lòng thì tôi nghĩ mình chừng hai mươi ba. DĨ nhiên là trong một số trường hợp như đá bóng chẳng hạn thì tôi chậm rõ ràng hơn so với hồi xưa, còn lại thì không có nhiều khác biệt. Hai chục năm từ lúc 20 tuổi đến nay tôi vẫn chưa tích lũy được bao nhiêu kinh nghiệm, chưa trưởng thành lên được bao nhiêu. Năm tháng qua đi, thấy mình không thay đổi gì mấy. Những ban nhạc mình thích hồi xưa thì giờ vẫn thích, nhất là mấy band nổi tiếng như Beethoven hay Schubert. Những loại bia hồi xưa mình thích thì giờ vẫn thích. Còn hồi xưa khi say rượu mình ngu như thế nào giờ vẫn ngu như vậy.

Sự khác biệt, tức là khi mình thấy mình chững chạc và mực thước, ấy là khi đi dạo qua mấy quán trà sữa hay cái của nợ gì đấy gần nhà. Khi đi qua mấy quán ấy, tôi thấy các bạn nữ vẫn thật xinh đẹp và vẫn thật khó hiểu khó đạt được thành công nếu mình gắng tiếp cận. Bọn đàn bà đấy ngoài việc chúng ít tuổi thì chả có gì khác biệt bọn nhiều tuổi hơn. Còn mấy bạn nam thì tổ sư bọn trẻ trâu nứt mắt ranh cầm cái điếu thuốc còn lóng ngóng thật chỉ muốn bảo mấy thằng cháu có vấn đề gì ra chú dạy từ uống rượu đến hút thuốc đến chơi guitar, đéo phải là cứ quạt ầm ầm điếc mẹ hết cả tai như thế đâu nhé tiên sư bọn ranh con sao mẹ chúng nó đâu không bắt về nhốt nhà trẻ đi nhỉ.

Ấy vậy mà con gái tôi sắp sửa lớn thành một thành viên của một giống loài khác biệt. Còn con trai tôi sắp sửa lớn lên thành một thằng trẻ trâu mà tôi rành rẽ từng chân tơ kẽ tóc những suy nghĩ bệnh hoạn ngu xuẩn mà hồn nhiên đẹp đẽ long lanh và vì thế càng đáng thương, với những câu hỏi về vũ trụ và câu hỏi về tôn giáo câu hỏi về cuộc đời, câu hỏi về cái chết của những chiến binh câu hỏi cái gì làm nên những nghệ sỹ rồi câu hỏi về lịch sử và câu hỏi dâm đãng bản năng muôn thuở về đàn bà. À mà tôi còn có, à mà thôi.

***

Tôi vừa hoàn thành một bài nhạc mà tôi thấy rất hay. Bài nhạc, theo nghĩa của tôi, tức là một nhạc phẩm, bao gồm và không tách rời cả các bè nhạc, lời hát, các câu đàn,… mà mỗi note của nó, dù là lời hát, tiếng guitar, bè bass, tiếng trống vân vân, đều phải nằm trong một thể thống nhât. Thể thống nhất của tôi, và tôi thỏa mãn, dù có thể các bạn coi nó như cứt, đấy chẳng phải việc của tôi. Cả luật pháp, văn hóa, tôn giáo, hay mọi thể chế, chẳng có gì cản trờ người ta sáng tạo cả. Sáng tạo là tự do. Rốt cuộc thì một con ong thợ vẫn đi tìm những đóa hoa của nó dù có con ong nào khác công nhận hay không. Nếu mình cứ đi tìm sự công nhận thì mình còn đâu tự do nữa. Từ khi tôi là một trẻ trâu ngưỡng mộ các anh lớn, cho tới nay, các anh vẫn đéo lớn thêm, các anh vẫn thèm sự công nhận.  Các anh ấy hóa ra chả hiểu rằng điều cần nhất là các anh tự công nhận chính mình đi, các anh quá giỏi và cứ tự vỗ ngực một cách thật thoải mái và hoành tráng chứ sợ đéo gì ơi kìa @Pín thật ra có ai quan tâm đến anh em đâu ơ kìa. Hãy thủ dâm tinh thần khi nào chúng ta còn có thể.

***

Bây giờ, thật là dũng cảm, tôi muốn nói về ước mơ của mình. Vì tôi đã uống vang đến nửa chai thứ hai rồi, và tôi cứ nghe mãi bài hát mà tôi mới hoàn thành hôm nay. Một bài hát quá hay, tôi thật, nếu nhỡ các bạn nghe phải mà thấy chán thì kệ các bạn, tôi chả quan tâm. Ừ thì tôi cũng quan tâm, tôi sẽ vui sướng nhảy tưng tưng nếu các bạn thích, nhưng nếu không được thế thì tôi bảo nhạc của tôi chán à. Không có đâu, nhạc của tôi tuyệt hay. Nếu bạn không thấy hay thì rất đáng tiếc một cách bình thường chẳng khác nào chúng ta lướt qua nhau trên phố với biết bao bộn bề mỗi người, thế mà lại chẳng thể ngồi làm với nhau mười cốc bia tươi và sau đó cái gì cũng đúng.

Ước mơ của tôi là làm ra những bài nhạc hay, các bạn thích hay không kệ các bạn, tôi sẽ làm những bài nhạc từ những bài thơ mà tôi thấy nó đẹp quá. Thơ của anh Vũ, của anh Thao, hay của Kỳ, hay của chính tôi, những ngôn từ mà theo kiểu gì đó làm tôi xúc động.

Bây giờ trời đang sáng lên. Ôi hôm nay mình hư quá, thức nguyên đêm.

Một con chim sắp hót, tất nhiên, vì bốn năm nay sáng đéo nào nó cũng hót. Hôm cuối tuần tôi vừa huýt sáo cho bố vợ tôi nghe, tiếng cái con này. Nhạc phụ đại nhân bảo, đấy gọi là Chim gọi Vịt. Song, ông huýt sáo chuẩn luôn. Bố vợ tôi thật manly! Ông áy là một người bị thời cuộc vùi dập, nhưng thay vì chửi bới thiên hạ, ông ta lại thấy hài lòng mới hề, tôi nghĩ ông ấy đã bị bạn bè chê bai cả cuộc đời. Bữa nay tôi ăn rau bí do ông ấy tước nhặt. Ông già vợ tôi là một loser, ý nghĩa cuộc đời ông ta chỉ là dạy dỗ những đứa con gái của ông ta sống cho đàng hoàng, dù số phận có thế nào thì con gái của ông ấy luôn đàng hoàng. Thật ra với tôi thì ông già vợ, cái ông hiền lành lúc nào cũng nhặt rau, và cam chịu những ẩn ức, là hero. Nhưng vì tôn trọng nên tôi chả bao giờ nói thế với ông ấy cả. Mình có phải trẻ trâu đâu, nhìn nhau là biết rồi, (ông ấy) tao lạ đéo gì chúng mày, nói thế cho nhanh.

Chim gọi vịt đang hót trên cây buổi sớm.

***

Tôi rất buồn cười mấy thằng nhà thơ. Sao người ta lại làm được thơ!?

Written by Tequila

May 6, 2020 at 6:13 am

Posted in Linh tinh

Giao thừa năm mới

with 4 comments

Khi người ta có một cảm xúc đẹp, người ta nên làm gì. Cảm xúc đẹp cũng giống như mặt trăng ở trên núi vào đêm trời trong, nó tuyệt đẹp, nó xa vời, nó không có thật, hoặc nó là một sự thật nằm ngoài phạm vi chạm tới. Mọi sự lý giải về nó, như môn thiên văn học diễn tả, đều không thể giải thích tại sao nó đẹp như vậy. Rồi nó trôi vào giữa những đám mây, rồi những đám mây lại thả nó ra, giữa một bầu trời mênh mông mà từ khi nó hiện ra ở góc chân trời này đến khi nó sang tới góc chân trời bên kia, biết bao nhiêu là kỷ niệm.

Hôm qua tôi có một cảm xúc đẹp và ngắn ngủi, rất rạng rỡ. Ấy là khi chúng tôi đưa bọn trẻ con đi xem pháo hoa giao thừa. Tôi chưa bao giờ thấy pháo hoa đẹp, nó chỉ là một thứ rực rỡ, để đám đông ngóc cổ lên nhìn. Trẻ con nhà tôi cũng không mê pháo hoa lắm, có thì xem thôi, song đi xem pháo hoa cũng là một điều vui vào lúc giao thừa. Năm nay ngoài hai đứa con chúng tôi thì có thêm đứa cháu gái nhỏ, con của thằng em trai. Tôi đậu xe ngay bên công viên thống nhất, cả nhà ngóc cổ nhìn trời. Gần chỗ bắn pháo quá, pháo nổ đinh tai nhức óc, xác pháo rơi rụng lả tả xung quanh mình, đứa trẻ nhỏ sợ không dám xem. Tôi lại đưa cả nhà vào xe, phóng đến hồ Thiền Quang, dừng xe lại trên đường, tiếp tục xem. Pháo hoa năm nay đốt dài tới 15 phút. Thế là trong khoảng 3 – 4 phút cuối, tôi nổ máy xe chạy, dọc từ hồ Thiền Quang lên Quang Trung, hướng bờ Hồ pháo hoa rạng rỡ. Cảm giác như trong một cảnh phim vậy, khi mình lái xe dọc phố (chỉ có mình mình chạy thôi vì các xe khác đều dừng, đường phố dân tình như bị bấm nút pause), những mái nhà hàng cây lấp lánh sáng, ở khoảng trống chân trời của con phố, pháo hoa vẫn tung từng nắm ánh sáng xanh đỏ lên không trung.

Từ góc công viên chỗ đầu đường Đại Cồ Việt, lên tới Lê Duẩn, rẽ ra Trần Nhân Tông, ngược lên Quang Trung – Trần Hưng Đạo, dưới bầu trời sáng rực pháo hoa, thoáng qua đầu tôi biết bao nhiêu là kỷ niệm từ lúc thơ bé cho tới ngày hôm qua ngày hôm kia, lấp lánh lấp lánh. Hà Nội vẫn là một thành phố đẹp đẽ, nó cứ đẹp như thế bất kể yêu nó hay ghét nó, bất kể những vẻ đẹp cũ mờ phai dần nhường chỗ cho những góc phố mới mình chưa kịp thấy quen.

Trên đường trở về nhà, vợ tôi nói dừng xe ở góc phố, mua một túi muối. Thằng bé bán muối chào hỏi rất lịch sự, lại còn em chúc mừng năm mới chị, chúc chị năm mới cái lọ cái chai. Năm mới nhận lời chúc của người lạ, theo một cách dễ thương như vậy, thật phấn khởi. Đi một đoạn, vợ lại bảo vòng trở lại, mừng tuổi thêm nó một phong bao lì xì. Thằng bé ấy sẽ là một kỷ niệm giao thừa của vợ tôi, sau nhiều năm nữa, và vợ tôi cũng là một kỷ niệm giao thừa bán muối của nó, sau nhiều năm nữa.

Ngoài phố nhà nhà đốt vàng mã giao thừa. Những đám lửa nhỏ cháy bập bùng dọc phố. Ai nói cần phải giản tiện hơn, văn minh hơn, thậm chí bỏ Tết nguyên đán… nhưng tôi không bao giờ nói thế. Tết nhất thật là vất vả, lắm việc. Nhưng chính sự chộn rộn, huyên náo, mua mua bán bán, thăm hỏi biếu xén, dọn dẹp nhà cửa, cãi cọ nhau vặt vãnh vì dọn nhà đón tết, rồi bụp phát tới giao thừa, bùm bùm pháo hoa bắn, trôi cái vèo sang năm mới, như trẻ con leo lên tới đỉnh cầu trượt thì trượt vèo cái là hạ cánh vào năm mới, lại xênh xang áo xống đi chúc nhau những câu trăm người như một, làm cho một năm mới đến có ý nghĩa đậm đà, không chỉ là một kỳ nghỉ và đổi một cái tên âm lịch.

Một năm mới luôn đem đến những hy vọng mới, năm nay biết đâu sẽ nhiều may mắn, cứ nghĩ như vậy đi đã. Chờ đợi vận may là đã may được bảy tám phần rồi.

Written by Tequila

January 26, 2020 at 1:39 am

Posted in Linh tinh