Teq's Blog

Giao thừa năm mới

Posted in Linh tinh by Tequila on February 16, 2018

Tôi có nhiều điều để nghĩ trong đêm nay, vì thế lại ngồi máy tính, sau nửa chai Ararat với ông em trai. Để tôi dốc nốt phần còn lại của chai whisky này đã. Một chai Chivas, cụ cái hãng Chivas, mẹ tôi xách về từ đâu đó cho tôi, cho nên nó ngon làm sao. Tôi dốc hết chai được phân nửa cái chén uống trà to. Hãy quên đi những chuyện như là uống whisky phải làm sao dùng cốc như thế nào. Chai này của mẹ tao mang về, do đó tao uống kiểu gì cũng đều ngon cả.

Tôi đưa vợ con đi xem bắn pháo hoa. Đã nhiều năm nay chúng tôi thường xem pháo hoa ở chỗ đó. Phải đúng ở chỗ đó. Đến nỗi khi tôi bảo vợ đứng dịch ra một chút, để xem cho rõ, chứ chỗ này bị vướng cột đèn, xem pháo hoa bị chắn cột đèn. Nhưng vợ tôi không chịu dịch đi, em muốn đứng ở chỗ đó. Tôi ôm cái eo của em, em tựa đầu vào vai tôi, nhìn pháo hoa rực rỡ sau cái cột đèn, sau bao nhiêu những tình yêu và đau khổ mà tôi đã gây ra, và chắc là tôi còn sẽ còn gây ra. Căn nhà cũ của vợ chồng tôi cách đây không xa, chúng tôi có nhiều kỷ niệm. Vài ba năm ấy, tầm tối 30 Tết, chúng tôi sẽ cố gắng bán hàng, rồi lên nhà tắm rửa, rồi cho bọn trẻ con lên xe ô tô, chở đến đúng chỗ này để trẻ con xem pháo hoa. Rồi chúng tôi đến xông nhà bố mẹ vợ, uống một vài ly rượu, rồi chúng tôi về nhà tôi, uống rượu với ông bà già, rồi về, rồi tôi sẽ mang vàng mã xuống đốt ở cái lò công cộng chân chung cư. Ôi bao là thương nhớ. Tôi còn nhớ những con ốc sên trượt trên lá cỏ mà những đứa trẻ của tôi tìm thấy, khi tôi dẫn chúng chập chững tập đi.

Hôm rồi tôi dọn văn phòng, dọn cả những tờ giấy cũ ghi chứng từ thuê nhà. Căn hộ chúng tôi đi thuê những năm ấy. Chúng tôi ôm đứa bé trai đầy tuổi để đến căn hộ chung cư ấy, rồi chúng tôi đẻ bé gái thứ hai ở đấy. Tôi đã bảo vợ mình, thôi ăn cơm đi, xong rồi mình đi đẻ. Rồi trong cái bếp nhỏ nơi tôi đặt bàn máy tính của mình, tôi đã ru những đứa con trên tay, trong tiếng nhạc. Rồi khi bọn trẻ đã ngủ, khi ấy tôi lại ngồi vào bàn máy tính và rầu rĩ.

Tôi rầu rĩ vì những điều gì, toàn những điều nhảm nhí mà thôi. Tôi muốn được là hình ảnh mà cha mẹ tôi muốn tôi là, tôi muốn là đại ca trong những hội nhóm vớ vẩn, tôi muốn được là tôi, một tôi hoành tráng mà tôi muốn là. Đó là cách mà tôi để cho cuộc sống của tôi diễn ra, và nó thật vớ vẩn quá.

***

Đêm ba mươi hôm nay, tôi uống rượu với thằng em trai. Chúng tôi nói những điều hoành tráng và giản dị. Khi nào tôi nói hoành tráng thì thằng em nói giản dị, và ngược lại. Rồi vợ tôi ở trên nhà nhắn tôi một cái tin. Tôi đứng dậy, vào nhà, vác thùng bia Ken trên vai, ra mở cổng bước những bước hoành tráng đàng hoàng mà tôi luôn đàng hoàng như vậy, tiến tới bãi rác.

Đã sang Mùng một Tết, ở bãi rác còn hai anh chị công nhân môi trường. Chị chửi anh gì đó rồi đẩy cái xe đi. Còn anh đứng đái bên thùng rác. Chắc hẳn anh rất buồn đái, anh đái lâu đéo chịu. Tôi bước chầm chậm, đợi anh đái xong và vẩy chim xong. Anh trố mắt nhìn tôi. Tôi tiến đến gần bảo, các bác vất vả quá, nhà nào cũng đón Tết, các bác vẫn làm việc, em vác két bia ra biếu anh, chúc mừng năm mới. Chúc anh và mọi người năm mới vui.

Anh thợ rác rất ngạc nhiên xong hiểu ngay, ờ, cảm ơn em, đéo gì rác nhiều vãi cả đái mãi anh đéo được về gì cả. Rồi anh chìa tay ra. Đôi bàn tay anh thật bẩn vì rác và vì mới vảy chim. Tôi bắt tay anh thật chặt. Nhà em đầu ngõ này, lại có mấy quán chè đá, mong các anh chị giúp đỡ, thôi năm mới em có két bia chúc các anh chị và gia đình mạnh khỏe. Ừ cảm ơn em nhé, Tết vui em ơi, anh mệt quá rồi nhưng cũng phải xong quả rác này em ạ, thôi em về nhé, chúc gia đình vui.

Tôi chia tay bác rác xong về nhà, đéo cần rửa tay, ngồi luôn vào bàn uống tiếp cognac với ông em trai. Rửa làm đéo gì khi đêm về sáng Mùng một Tết mình đã được bắt tay một bàn tay bẩn vãi đái nghĩa đen, nhưng tử tế. Chúng ta nên sống tử tế và yêu nhau, bẩn đéo gì.

Vợ đang trên nhà cho trẻ con ngủ, tôi nhắn một cái tin, anh mang két bia biếu các bác rồi. Vợ trả lời bằng một cái hình đại loại là yêu anh. Tôi nhắn lại một cái tin là, cảm ơn em, vì em cứ bảo anh làm những việc này nọ mà làm xong anh thấy rất vui.

***

Tôi lại nhớ đến buổi chiều hôm đó, chúng tôi ở trong ô tô và chạy trên một con đường mưa Hà Tĩnh. Một đôi vợ chồng chạy xe máy ôm đứa con nhỏ, mưa ướt hết cả hai. Vợ tôi vỗ vai tôi, rồi kéo kính xuống, em ơi lên đây. Người chồng ngần ngại dừng xe, người vợ ôm đứa con chưa đầy tuổi nhảy lên sau xe. Sau đó những người đàn bà chăm sóc những đứa trẻ. Tôi lái xe phóng vun vút, anh chồng kia phóng xe máy vun vút, mưa ướt hết anh ấy. Đến ngã ba gần tới nhà, tôi dừng xe, những người đàn bà cảm ơn nhau, tôi và anh kia cảm ơn nhau.

Một lúc nào khi em đừng quá để tâm đến anh, con chúng ta, bố mẹ chúng ta, bố mẹ em, bà của anh, mẹ của anh, những đứa em út… anh sẽ chở em sang nhà ngoại, và ở ngã tư chợ Mơ, anh sẽ chỉ cho em thấy em của năm xưa, mặc áo khoác màu vàng đạp cái xe đạp xanh, tóc dài buộc thả sau gáy, diễm tình xinh đẹp và đanh đá.

Advertisements

Chiều cuối năm chờ tết

Posted in Linh tinh by Tequila on February 14, 2018

Tết âm lịch luôn là một dịp đặc biệt của năm.

Ngày giáp tết, những con phố buôn bán chính vẫn rộn rã tấp nập, người ta hối hả mua bán những món đồ tết trên hè phố. Còn những cửa hàng cửa hiệu, phân nửa đã đóng cửa. Đa phần số cửa hàng ấy đóng cửa vì chúng không bán những món đồ của ngày tết, chủ của chúng đóng cửa để lo tết cho gia đình. Nhưng cũng có một phần nhỏ trong số chúng, rồi sẽ không bao giờ mở cửa trở lại nữa, sau tết chúng sẽ nhường diện tích cho những cửa hàng mới.

Ngoài những khu mua bán, đường phố đã rộng rãi và thoáng đãng. Hà Nội lại hiện ra vẻ đẹp êm đềm mà nó vẫn phải  giấu bên trong tấm voan dày roi rói rối rắm chen chúc màu sắc thường ngày. Nó lại để lộ ra cho mình thấy những êm đềm lãng mạn đầy kỷ niệm. Đi xe máy trên phố mà ngắm, đôi khi lại thấy vui vì hóa ra cái cây bàng góc phố kia vẫn thế suốt bao năm nay, cái cành to gấp khúc của nó vẫn làm dáng đúng như vậy suốt từ khi mình còn bé tới giờ. Nếu mình giờ mà đi xe đạp rẽ vào con phố đó, chắc hẳn ở cái ngõ nhỏ cạnh gốc bàng, con chó vàng tai cụp chắc chắn vẫn đang ghếch chân gãi tai và sủa gâu gâu khi mình đạp xe qua, chủ của nó chắc chắn lại quát “Giôn, im, chỉ được cái dọa trẻ con!”, còn mình sẽ nghĩ “bố mày lại ném cho quả pháo đùng bây giờ!”

Thời gian qua nhanh thật nhanh. Từ bé đến giờ tôi hầu như chỉ sống ở đây, với vài vệt đường của trung tâm Hà Nội cũ, nên hình ảnh và kỷ niệm của nó rất đậm đặc. Mỗi dịp năm cũ qua đi, năm mới đến, hay là đủ các dịp ba lăng nhăng nào đó trong năm, mà tôi muốn nhớ một chút, thì tôi nhớ ra đủ thứ. Khi nhớ lại thì những kỷ niệm bao giờ cũng êm đềm, cho dù khi xảy ra thì nó không được êm đềm cho lắm. Người ta thường hay nói là, khi mà cứ hay nghĩ về quá khứ thì tức là đã già. Những bọn hay nói thế, chắc là toàn sống với tương lai mà chẳng sống với hiện tại. Tôi thì thích hiện tại hơn, lúc nào tôi muốn một ngày hiện tại của mình thật là rõ ràng. Ngày hiện tại luôn rõ ràng và vì thế những ngày quá khứ cứ hiện ra vì có sự so sánh.

Hôm trước nhà bố mẹ vợ tôi luộc bánh trưng tết, tôi đưa ông già tôi sang để uống rượu chung vui cùng đun bếp lửa. Rượu tàn, tôi đưa ông già về rồi quay lại. Ông anh đồng hao bảo, ông già chú dạo này già quá. Ừ quả vậy, ông già tôi mấy năm nay đích thực là một người già rồi. Ông ấy chẳng quan tâm đến hiện tại của mình nữa, chỉ quan tâm tới tương lai mà những đứa cháu nội là đại diện. Mà không già sao được. Thời gian qua quá nhanh. Mới hôm nào thôi rất là gần, ông già tôi còn kèm cặp dạy học cho thằng cháu, con cả của ông anh đồng hao, để nó có thể lên cấp hai thành công. Ông già tôi không đạt kết quả tốt lắm, tôi phải nhảy vào. Rồi nó cũng lên được lớp 6 ổn thỏa. Thế mà giờ thì nó đã 20 tuổi và dẫn bạn gái về nhà cùng ngồi đun bánh chưng. Tôi bảo nó lấy cái đàn guitar của nó ra, chú dạy mày chơi Love me tender để mà còn hát cho bạn gái nghe. Giời ạ mua đàn mấy năm rồi mà vẫn còn không biết bấm E7 với F#. Quay sang hỏi ông anh là hồi đấy mua bao nhiêu, tính ra cái hồi ấy cũng đã bốn năm rồi.

***

Chiều nay 29 Tết, tôi lên văn phòng. Tôi muốn đến phòng làm việc để dọn dẹp nó, vứt đi hết những thứ rách nát của năm cũ, hy vọng một năm mới sẽ tươi đẹp hơn. Tôi dọn từng tờ giấy, từng đồ vật lủng củng trong ngăn kéo, từng cái bút chì bút bi. Cả những tờ giấy cũ và những cuốn sổ làm việc cũ, mà tôi vẫn cứ thích giữ lại. Những cuốn sổ cũ cũng có cái hay của nó. Tôi thích công việc của mình và nó cho tôi nhiều niềm vui. Mở một cuốn sổ cũ, nhìn mấy dòng ghi chép cũ, tôi lại hình dung ra được cái ngày ấy mình đang làm việc gì, với những ai, tôi ngồi làm việc ở cái bàn nào hồi đó, nghe cái tai nghe nào trong giờ làm việc, hay nghe những bản nhạc nào, hồi đó chạy con xe gì, rồi với cái xe đó thì mình chạy đi chơi ở đâu vào năm đó, như thế nào. Những hyperlink như vậy khiến tôi có thể ngồi cả buổi để nhẩn nha nhẩn nha. Thường mỗi năm tôi vẫn dành ra đôi ba ngày như vậy, thu dọn, mở lại những cuốn sổ cũ xem vài trang, rồi lại cất lên giá. Nhưng hôm nay tôi cho tất cả vào túi đựng rác.

Năm sắp qua này khác những năm trước. Tôi vứt những cuốn sổ cũ đi vì đã một năm qua tôi không buồn mở chúng ra và tôi hiểu rằng mình sẽ không còn muốn mở chúng ra nữa. Có một dấu chấm đã được chấm, dù có thể là dấu chấm xuống dòng, chấm hết chương, hoặc chấm hết một cuốn sách để đọc sang cuốn mới. Chỉ có tương lai mới trả lời được, nhưng chấm vẫn là chấm.

Tôi dọn dẹp phòng mình sạch sẽ tinh tươm như là vừa mới chuyển đến. Tôi bỏ bộ ấm trà cũ đi, đặt trên bàn bộ ấm trà mới mà các bạn đồng nghiệp mua tặng cho tôi. Đặt lên bàn đôi hộp bánh, một chai sâm banh, để ra tết đi làm tôi sẽ chúc mừng năm mới với các bạn. Tôi đặt lên bàn một chai cognac nữa. Tôi để dưới chân bàn hai chai whisky.

Nhưng rồi tôi thấy rằng mọi cái Tết từ khi đi làm, bao giờ tôi cũng ở lại muộn nhất ngày cuối tết, để thưởng thức một không gian cuối năm chỉ có một mình mình, uống một chút viết một chút. Thế nên tôi mở cái chai cognac, tự chiêu đãi mình ngày cuối năm ở văn phòng. Tôi mở nhạc nghe, chỉ nghe một bài nãy giờ, một bài của Mark Knopfler và vợ lão là Emmylou Haris, bài Love and Happines for You. Thật là một bài hát dịu dàng cho một ngày giáp tết.

Here’s a spinning wheel
Use it once you’ve learned
There’s a way to turn
The straw to gold
Here’s a rosary
Count on every bead
With a prayer to keep
The hope you hold

You will always have a lucky star
That shines because of what you are
Even in the deepest dark

Bài hát thật dịu dàng và vị cognac thật dịu dàng. Mày sẽ luôn có một ngôi sao may mắn chiếu sáng, kể cả trong bóng tối sâu nhất, bởi vì cái kiểu nó là như  thế.

Vào năm hơn hai mươi tuổi, trong một đêm lạnh giá băng đóng từng mảng trên cửa sổ mà vẫn phải mở hé cánh vì khói thuốc quá dày đặc, tôi chơi nguyên một chai vodka và viết một trong những thứ tôi yêu thích nhất và đến giờ vẫn thuộc lòng, là cái câu chuyện  nhảm nhí Đường đi dưới ánh mặt trời. Một câu chuyện thật trẻ trâu, nó chỉ có ý nghĩa nhắc nhở bản thân mình rằng mình lúc nào cũng sẽ vui, sẽ ngây thơ, tin tưởng vào con người, yêu tình yêu, và dở hơi biết bơi.

Tôi tin vào một ngôi sao của mình, ngôi sao nằm đâu đó trên bầu trời. Nó không phải là một ngôi sao thật sáng, nó sẽ bị che mờ đi khi chỉ cần một đụn mây mỏng trôi qua. Nhưng nó luôn ở đó, dù mây mỏng, mây dày, hay mưa, hay đèn đường quá sáng. Nó luôn ở đó.

***

Ngày mùng ba Tết, như mọi năm, tôi sẽ lại chở vợ con mình, lần này có cả ông già đi theo, lên bản ăn Tết H’mong. Góc núi nơi có căn nhà gỗ của vợ chồng tôi rất gần bầu trời. Vào những đêm trời trong, có thể leo lên máy nhà dùng một cái sào tre mà khều sao xuống được. Nếu gặp may trời trong, tôi sẽ đợi cho ông già và vợ con ngủ cả, tôi sẽ thức muộn hơn, và cùng với một ít rượu ngô hoặc whisky, tôi sẽ tìm ra ngôi sao của mình.

Tôi sẽ ngồi trước thềm nhà mình, gió lạnh quá thì tôi sẽ khều cho lửa to lên. Rồi say quá khuya quá tôi sẽ đi ngủ. Khi thức dậy sẽ lêu hêu một lúc rồi lại nhập vào một bàn rượu nào đó, nhai những miếng thịt gác bếp, hồ hởi bốc phét cho đến khi thằng nói tiếng Kinh thằng nói tiếng H’mong mà vẫn hiểu nhau, bởi đơn giản chúng ta yêu quý nhau.

Và một năm mới tốt đẹp sẽ đến, như mọi năm mới đã qua và mọi năm mới đang chờ.

Chai cognac này uống êm quá, tôi có thể uống nó cho đến khi lăn quay ra và ngủ một giấc. Nhưng chiều tối ngày hai chín tết, còn nhiều thứ phải làm, thế này là đủ. Vợ đang đợi ở nhà, phải đi mua mấy cái bóng đèn, mang mấy cái chai rượu quà tết còn lại này về nhà để tự xử. Tất cả mọi người sẽ còn phải bận rộn với đủ mọi thứ việc hiện ra, cho tới đùng một phát vào thời khắc sắp giao thừa, tự nhiên chả còn việc gì nữa cả không còn gì phải lo nghĩ và chúng ta chỉ còn đợi giao thừa để chúc mừng năm mới nữa thôi.

***

Tôi dành lại một chai whisky, giờ xuống biếu chú em bảo vệ rồi đi về. Chú em sẽ phải ngồi trực ở đây qua Tết, chai whisky này chắc sẽ khiến chú thêm vui.

Chúc mừng năm mới.

Linh tinh 18/01/2018

Posted in Linh tinh by Tequila on January 18, 2018

Khuya hôm tôi nay cắm đàn ngồi tập Hotel California, thấy vui vẻ trẻ trâu lạ thường, như là năm tháng chẳng trôi qua gì cả và mình vẫn là thằng nhóc ngày nào. Cái đàn của mình thì đang cho bạn Hiệp mượn, cái đàn cầm tạm về nhà thì đứt dây, nên phải mượn đàn thằng em. Cái amply đàn điện xịn của mình thì đang vứt ở nhà bạn Tâm, phải lấy cái ampli cũ ra, vẫn ngon. Nhìn nó mốc meo, khổ thân nó lẽo đẽo đi theo mình và bị quăng quật suốt ít khi dùng tới. Đếm ra đã mười lăm năm kể từ khi mình nhấc nó ra khỏi cái kệ ở cửa hàng nhạc cụ gần bến metro VDNK thành phố Moscow. Mười lăm năm là bao nhiêu lâu nhỉ. Đủ để một đứa trẻ lớn lên. Có những người thì năm tháng sẽ làm họ trưởng thành hơn. Có những người thì năm tháng chỉ làm cho những thói hư tật xấu hay những niềm vui sống của họ càng ngày càng đóng kết cứng đơ đơ bám bết vào thân thể như lớp vảy của một con kỳ đà.

Tôi oánh được gần hết bè solo của Hotel, bèn dừng lại, tự thưởng cho mình mấy lon bia trong đêm khuya nay. Chưa đánh được hết, nốt chơi chưa được sạch, nhưng thế là cũng hiểu bài rồi, tập vài trận nữa là oánh tít mù. Nói thế này các bạn biết chơi guitar điện hay bọn trẻ trâu bây giờ cười cho, nhưng với tôi, thì chuyện này không đơn giản. Nó là cả một thời gian dài. Chuyện của tôi là chuyện giá như không có ruồi. Tôi chơi đàn rất năng khiếu, hồi nhỏ tập chơi cổ điển cũng chơi qua nhiều bản khó. Chẳng qua vì khi gặp được thầy tốt thì lại hết hứng tập cổ điển. Kỹ thuật nào cũng biết nhưng không kỹ thuật nào tới, ví như vê dây tremolo thì như bạn Nguyên bình luận là nghe như tiếng “ngựa què phi trên cao nguyên”. Sau chuyển qua oánh rock, cũng theo anh Thành Đà Nẵng tập được vài buổi, học được yếu quyết bend dây, bend ngon phết, rồi cứ thế tới giờ chẳng có tiến bộ nào. Còn phải đi học, đi làm đi ăn. Đàn ba cây ở nhà, tháng cầm xuống một lần. May giờ có band nhạc, hehe, band nhạc kỹ thuật tệ nhất Việt Nam. Chúng tôi làm nhạc, tự cho là, hay vãi. Nhưng không đủ trình đánh nhạc của mình. Ý tưởng thì nhiều mà tay đàn quá hạn chế. Giờ lại phải tạm ngưng, chuyển qua tập cover một số bản, để tăng kỹ thuật. Vậy mới thành ra giờ này lại ngồi tập Hotel.

Nói vậy chứ, những thằng “giá như không có ruồi” @Azit Nexin chính là những kẻ đóng góp không nhỏ cho nền nghệ thuật của nhân loại. Nghệ thuật không chỉ có đỉnh cao của những thằng con trác tuyệt, bọn chúng chỉ là những ngọn đuốc dẫn đường. Dưới ánh sáng của bọn chúng, bọn yêu nghệ thuật phấn khởi đi theo, và trong đoàn quân sẽ có nhiều nhiều những thằng con sẵn sàng cầm lấy ngọn đuốc, nếu mà không có ruồi. Bọn bị ruồi bâu là bọn luôn hiểu thứ ánh sáng của ngọn đuốc là gì, làm sao để đốt lên, chẳng qua vì có ruồi mà thôi. Chúng sẽ không bao giờ giống những thằng con nào đó, thường là bọn không hề biết và không hề quan tâm đến ruồi, những thằng con đó sẽ tiến lên và cầm lấy ngọn đuốc.

***

Tôi đang vật lộn với những trang viết của mình. Tôi viết hì hục ra một đống, rồi cả tháng nay bị bế tắc mãi không tiến thêm được. Ruồi nhiều quá! Tôi bị rơi vào cái bẫy của chính mình. Những cách viết lảm nhảm tản mạn bấy nay mà tôi vẫn thấy mình có lợi thế, hoàn toàn không có tác dụng gì trong dự án này. Tôi đang viết về một đề tài và một không gian mà mình không hề có trải nghiệm. Nó mang đến nhiều niềm vui nhưng cũng quá nhiều khó khăn. Ước gì mình có tài năng hơn hoặc ít ruồi đi. Cái bẫy của tôi là tôi muốn viết một cái gì đó đơn giản như câu chuyện kể, mà hay. Làm thế nào, làm thế nào. Những giới hạn hiện ra sừng sững trước mặt.

***

Đoạn trên viết tối qua.
Tối nay tôi đã phá đảo Hotel California. Tôi chơi qua được khúc outro trác tuyệt của nó. Dù dĩ nhiên, bend dây còn méo, một số chỗ còn bị vấp và không theo kịp nhịp. Nhưng vấn đề là mình chưa luyện thành thục và còn chưa nhớ hết các nốt, chứ không phải vấn đề kỹ thuật. Hai mươi năm đã trôi qua, từ khi ngồi học anh Thành đánh câu đầu của đoạn solo này, đến giờ tôi mới đi đến câu cuối. Bài nhạc không khó, chẳng qua trên đường có nhiều ruồi.

Chúng tôi thường nói với nhau, giá kể ngày xưa hồi anh em mình trẻ trâu, mà có đàn ngon, có thầy ngon, thì anh em mình oánh đàn chẳng kém gì ai. Và giờ anh em sẽ chạy xe ôm hết cả, hoặc đánh nhạc cover ở quán bar. May mà anh em trình quá phò nên đành là bỏ đam mê nhạc nhẽo mà xoay ra đi học hành rồi đi làm. Nhưng nói như vậy cũng chẳng đúng, cái gì xảy ra cũng có cái lý của nó cả, và nó là thứ phải xảy ra.

Đôi khi tôi nhìn thằng con mình, đứa con gái mình, bụng nghĩ, chúng mày có nên thích một thứ gì đấy duy nhất và xài cả đời cho niềm yêu thích đấy, để lên đỉnh cao hoặc không. Hay là chúng mày cứ như bố mày, cái gì cũng thích và chẳng cái gì cho ra hồn. Chẳng biết được. Thôi chúng mày cứ lớn lên và sống kiểu nào mà hợp với tạng chúng mày. Có cho bố mày được trở lại năm mười tám tuổi, thì bố mày cũng lại sống như đã sống thế thôi.

Nếu là một người khác, thì tôi sẽ chẳng được hưởng niềm vui sướng bây giờ. Ngày mai là một núi công việc hỗn độn mà sáng ngày ra tôi sẽ gác chân uống cafe và nghĩ về nó, công việc và tiền bạc. Ngày mai tôi sẽ tiếp tục tập Hotel để đến cuối tuần thì chơi với các bạn cho nuột. Ngày mai tôi sẽ tiếp tục nghĩ về chương tiếp theo của cuốn sách, nó sẽ phải ra như thế nào làm sao cho ổn hơn. Tôi sẽ tiếp tục nghĩ xem ca khúc đang viết dở sẽ đi tiếp như thế nào, đã ba tuần tôi chưa thể đẩy ra được câu điệp khúc dù là phần mở đầu đã rất tốt.

Còn bây giờ, thì tôi hớp nốt ly cognac này, hút nốt điếu thuốc này, bấm bấm đầu ngón tay tấy cả lên vì tập đàn, nghe nốt cái symphony này, một bản nhạc quá đẹp và tinh tế, vừa trong sáng lại vừa trầm ngâm. Nếu tôi là một người khác đi, ai sẽ sướng thay cho tôi cái lúc này.