Teq's Blog

Archive for November 2009

Mai châu

leave a comment »

Chiều, với một bài hát cũ, tôi đi bộ dọc con đường về nhà. Niềm bâng khuâng run rẩy và ngọt ngào nhẹ nhàng lướt qua tôi, chầm chậm, như có như không, tưởng như dừng lại mà rồi tan dần vào đám đông.

Is there any body going to listen to my story. All about the girl who came to stay…

“Girl “ của Beat, năm xưa trong một đêm Mai Châu hai mươi tuổi.

Tám năm về trước, năm thứ tư đại học, tôi lên Mai Châu lần đầu theo chuyến dã ngoại của khoa, không quên bày trò lừa đảo mấy bạn đoàn thanh niên, để kéo thêm mấy thằng bạn bựa đi lậu không đóng tiền. Mai Châu năm đó khác xa bây giờ, đẹp như một chuyện cổ tích. Tôi còn nhớ cái hồ nằm cạnh ngã ba (một lối rẽ vào Mai Châu – một lối đi Sơn La) vào buổi chiều tà có vẻ đẹp khiến người ta phải lịm người đi, tôi còn nhớ chú bé chăn trâu nhoẻn miệng cười rồi đi xa dần hòa vào màn sương và khói lam chiều bay tỏa xuống từ mái rạ ven triền nước.

Chúng tôi cắm trại ở sân vận động, việc cắm trại đã có các bạn chăm chỉ tích cực lo thể hiện, tôi và anh em lo uống rượu. Trại dựng xong, uống cũng tạm đủ, thay vì đi chơi với chúng nó vào bản Lác ăn thịt dê, thì tôi lấy đâu ra được một tấm bạt, trải ra giữa sân vận động nằm ngửa mặt ngắm sao trời, rồi ngủ, như một chàng ăn mày. Tới khuya các bạn sau khi đã no thịt dê và say thêm một cữ lượt khượt về, các bạn mới đá tôi dậy. Anh em cắm những con loa ghẻ lên, những con đàn điện ghẻ được vác ra, và bắt đầu những giai điệu mà hồi đó gọi đơn giản là rock, đè nát những bài hát tập thể lành mạnh của những bạn đoàn thanh niên đang ngồi quây quanh bếp lửa. Không có Hà Nội, không có nối vòng tay lớn tay bé, không có anh em thanh niên ta… mà phải là The man who sold the world, Don’t cry, The Unforgiven, Have you ever seen the rain, và nhiều quá hết cả đêm mà, và Beat, Let it be, Hey Jude, và Girl, girl, girl…

“Girl” của Beat, chúng tôi đã hát nó với niềm da diết của những thằng trai trẻ hầu hết chưa yêu bao giờ. Chưa một ai lúc đó biết tình yêu là cái gì, nó đến với mình như thế nào và có thể đi như thế nào, có thể đốt cho cháy lên rồi dập đi như thế nào, có thể đến như một cơn gió lạnh qua khe núi rồi khiến người ta phải lánh đi như thế nào, và nó đan xen khuấy đảo như thế nào. Chẳng ai biết cả, chúng tôi chỉ hát thôi.

Về sau tôi qua Mai Châu nhiều lần nữa, như một chặng nghỉ chân cuối ngày trong các chuyến đi. Chẳng có gì đặc biệt cả. Hôm vừa rồi cũng qua, đêm bản Lác trăng vẫn sáng và vẫn yên tĩnh trước khi gà gáy canh đầu tiên. Tôi nhấp nháp cho hết chai rượu táo mèo, (những) bạn đường đã ngủ, bỗng ước có được một cây guitar. Rồi tôi ngủ trong một giấc ngủ đầy mộng mị, những yêu thương và mất mát, những kỷ niệm xưa cũ, những lỗi lầm và những ngọt ngào, giữa những canh gà gáy và chó sủa đêm, là tôi của những nhớ nhung và những điều đã quên mất và những điều của ngày hôm nay.

Sáng ngủ dậy tôi đạp xe ra phố chợ mua đồ ăn sáng. Không biết bao lâu rồi mới đạp xe. Chẳng còn nhớ cái sân vận động hồi xưa nằm ở góc nào. Chẳng còn nhớ triền núi năm đó đã leo, về, rồi lại leo lên tìm chiếc ví bị rơi, chiếc ví có in logo Liverpool, quà tặng của gái của thằng bạn, thằng duy nhất năm đó có người yêu. Hồi đó tôi đã thật vui mừng bao nhiêu khi tìm lại được ví không tiền của mình ở trên núi, hồi đó nghĩ núi là cái gì hóc hiểm lắm.

Mai Châu giờ với tôi chỉ như trạm nghỉ chân giữa chặng đường. Nó quá gần Hà Nội để làm một đích đến. Nó cũng chẳng có gì đặc sắc nữa. Thế mà nhớ nao lòng.

Advertisements

Written by Tequila

November 30, 2009 at 6:41 pm

Một cái gì đó

with one comment

Trước khi đi ngủ, dù đã muộn, tôi lên đây ngồi để nghe một cái gì đó và viết một cái gì đó.

Tôi nghe As time goes by của Sinatra, qua Youtube, một đoạn clip trích từ Casablanca. Phim hay, xem rồi nhớ mãi, có lẽ chẳng cần nói. Tôi không hiểu về điện ảnh lắm, cũng như không hiểu mọi môn nghệ thuật. Chỉ thấy dường như cái hồi làm Casablanca, ngôn ngữ điện ảnh chưa có nhiều từ ngữ như bây giờ, nhưng với số lượng từ ngữ đó người ta đã dùng một cách thật sâu và thật đẹp.

Hôm qua tôi ngồi đọc Những cô điếm buồn của Marquez. Đọc xong chẳng hiểu gì. Như khi đọc xong mọi tác phẩm tôi cho là hay, tôi đều có cảm giác mình không hiểu gì. Và không muốn hiểu. Đọc những bài phân tích cũng chỉ làm tôi mệt thêm. Tôi chỉ mơ màng về cái cảm giác cái hương vị mà cuốn sách mang lại. Giống như tôi thích uống rượu nhưng không bao giờ tìm hiểu xem rượu đó thành phần ra sao, dùng ly thế nào, uống phải thế nào mới đúng cách. Giống như tôi đã và sẽ sống thật hết mình cả những thời nhiều sự kiện cũng như những thời yên ả, nhưng không muốn lý giải phân tích và định nghĩa. Chỉ cần có một điều gì đó ở đâu đó không biết nhưng làm tôi cảm thấy như thế là đầy đủ.

Tôi vừa qua một đợt làm việc với cường độ nặng. Tôi có phàn nàn, những khi thích phàn nàn đôi câu để đưa chuyện và chia sẻ. Nhưng nếu bảo tạm nghỉ thì tôi sẽ lắc đầu. Ở giữa những mớ bòng bong mớ rối rắm nhiều áp lực và nhiều xung đột, có một điều gì đó làm tôi yêu thích và muốn kết thúc nó tốt đẹp. Giờ thì đã xong. Tôi tự hỏi nếu bây giờ lại có một đợt như thế nữa liệu tôi có muốn không, chắc là không muốn. Điều đó đã đi qua.

Rất có thể đây là cảm giác nhất thời khi người ta cần nghỉ ngơi một vài ngày. Sẽ cần lơ đãng vài ngày và save đống file doc, email và các loại data liên quan vào một thư mục, nén lại, đặt cho nó một cái tên, có thể thật thi vị,

như là, Hà Nội mùa thu 2009.

Written by Tequila

November 25, 2009 at 6:48 pm

Posted in Linh tinh

liêng biêng

with one comment

Dạo này, hay là do ảnh hưởng của việc làm nhiều quá, mình lúc nào cũng liêng biêng như thằng say. Làm việc thì vẫn như thường không có gì khác, nhưng tâm không yên được. Thèm gió, thèm nắng, thèm giá rét. Lúc nào cũng chỉ chực như muốn lồng lên nhảy lên xe phóng đi… hâm đến nỗi nhiều lúc đi làm về có đoạn đường 1,5km mà cũng rồ máy nhá côn rồi lượn nghiêng như thằng đú, cứ phải nghiêng sát đến ngưỡng đổ xe thì mới nghe.

Hôm qua bảo thằng bạn kứt, sau đợt bận rộn này, phải uống say một phát. Lâu lắm rồi tao đéo uống đến say, phải say một phát. Mà tầm này say được khó, say vì rượu thì dễ chứ sao mà được say vì vừa rượu vừa sến như những năm xưa.

– Ôi tao say quá rồi, đi ngủ phát.

– Tao thích leo lên đường này, mày bê cái thang (thang bê tông) sang bên này cho tao trèo!

– Bãi biển Đà Nẵng 2005 còn hoang, đêm tối, thằng Vũ đứng một góc gọi điện cho gái, điện thoại ánh đốm sáng xanh. Mày ngồi một góc gọi điện cho gái, điện thoại ánh đốm sáng xanh. Tao thì biết chẳng gái nào nghe điện thoại của tao, nhưng tao cũng ngồi một góc bật điện thoại để xuống chân cho có ánh đốm sáng xanh. Ba đốm sáng xanh ba góc, biển đêm dạt dào sóng.

– Mày là thằng lạnh lùng bạc bẽo nhất mà tao biết. Thật sự là rất chó chết!

– Đừng có buồn, thằng Báu nói vừa đặt tay lên tay tao, khi nào lạnh còn có bàn tay của anh em nắm tay mày.

Chai rượu này lạ, để trong tủ lạnh đóng một lớp băng bên ngoài, khi bỏ ra trên bàn băng tan ra, chảy xuống, màu đỏ như loang máu. Nhìn lại, hóa ra là phẩm màu trên giấy nhãn tan ra, loang xuống. Nhãn có tên “Domaca Rakua Od Kaisue” chả hiểu là cái tiếng gì ở đâu. Thật đúng chất một chai cuốc lủi tây, hôm nọ thằng bạn đi dẹo châu Âu về cho một chai, nắp nút bấc, buộc băng dính, rót ra có mùi đào, uống vào khá nặng, thơm thơm, ngon ngon. Chai bé tí, sẽ chuyên dùng để uống một mình mỗi lần đôi ly, mà hị hị đã hết ba bốn ly rồi.

Cô đơn quá. Tiết kiệm rượu nên xuống nhà lấy chai bia, thấy cô đơn quá chừng. Vợ con gia đình anh em bạn bè đầy đủ, sao mà cô đơn vậy? Ấy là vì chợt thấy cô đơn với chính mình. Mình liêng biêng luễng loãng không như mình. Đâu rồi I am the way, I am the light, I am the dark inside the night… trống vắng cái gọi là niềm tin. Trước mình có một đống thứ đập lên đầu, mà niềm tin thì sắt đá không gì lay chuyển được. Nay thì chả lẽ đặt niềm tin sắt đá vào khả năng thăng tiến hay số tiền trong tài khoản, thôi khỏi. Cái này có gọi là nghiệt ngã tuổi ba mươi @Scortum không nhỉ.

Mấy hôm nay mình không còn dám chắc là mình luôn biết mình muốn gì nữa.

Có cái entry lâu lâu, mình kể rằng đợt 2006 mình có email cho mình năm 2009, về những cái gì mình tin. Năm 2009 nhận được mail thấy mình đạt được cả, thật là vãi. Entry đó mình bảo rằng sẽ suy nghĩ để viết một cái mail mới, thế rồi nghĩ mãi chẳng thấy gì. He, chả lẽ lại xuống cấp đến mức viết một cái mail đề nghị với bản thân là ba bốn năm nữa thì namecard phải thế này, xe cộ phải thế này, tiền bạc phải thế này… Tất cả đều là phù du. Giờ chỉ vui nhất là chờ thằng ku con lớn lên tí, để mình cùng với nó làm đèn ông sao, nuôi cá, xây non bộ, làm ô tô làm súng đồ chơi, …

Có thể các bạn bảo tôi là thằng dở người. Tiền bạc danh vọng ai chả cần và hãy sống thực tế tí đi. Ok, nhưng bản thân tôi, bây giờ tôi đã quá khá so với những năm xưa, mà sao nhớ những năm xưa tiền không có đói như chó đến vậy.

Ôi, có anh bạn mấy tháng trước hỏi mượn tấm bằng kỹ sư của mình, để cho một anh bạn khác của anh ta đưa vào hồ sơ ma, đặng có tên thằng kỹ sư đưa vào hợp đồng bảo trì máy tính cho cơ quan nhà nước mà anh bạn đó của anh ta làm trưởng phòng kỹ thuật. Anh trưởng phòng kỹ thuật sẽ tự làm tất cả, hợp đồng ma đó khi lĩnh tiền thì ba tháng một lần sẽ đưa mình 2 triệu, tính cỡ đâu là 10-15%. Mình vui vẻ nhận lời “ok nếu anh cần”. OK xong, anh mới hỏi dạo này mình ra sao, thấy mình có vẻ ngon nghẻ rồi anh lặn tiêu luôn chẳng trả lời là có mượn tên mình hay không nữa. Ôi vấn đề đâu phải là giờ mình cần hay không cần số tiền cho thuê tên giá 2 triệu/ba tháng đó, mà là lời mình nói “ok nếu anh cần”. À mà căn bản, tại anh đéo cần.

Đã hết hạn mức đêm nay.

Sau đợt bận rộn này, mình sẽ uống say một phát. Sau đó phải buông ra đi đâu đó vài ngày, mình sẽ dành thời gian suy nghĩ về tất cả những chuyện này.

Written by Tequila

November 11, 2009 at 6:59 pm

Posted in Linh tinh

C.c.r

leave a comment »

Chẳng biết đặt title là gì, thôi đang nghe C.C.R là gọi là C.C.R. Lâu lôi ra nghe lại cũng hay, thứ nhạc toàn tiếng trống và guitar mộc mạc.

Down on the conner, out in the streets

Willy and Poorboys are playin’

Bring a nickel, tap your feet…

Chả hiểu anh John Forgety hát gì nữa! Dạo này toàn làm muộn, mấy ngày liền về nhà khi đã quá nửa đêm được đôi ba tiếng, phố vắng teo, head phone cắm vào tai chạy xe chỉ thấy nhạc chẳng nghe thấy tiếng máy nổ, cứ như xe mình chạy phát ra tiếng trống vậy. Hôm rồi phố vắng quá, sướng, trước khi về tới nhà mình mới vòng đường khác cho đổi gió. Đang chạy, chợt linh cảm, hôm nay mình đi đường khác ắt sẽ có chuyện khác. Vừa nghĩ thế xong, y rằng, các anh cơ động chợt từ đâu hiện ra đằng trước một xe, đằng sau một xe, bên cạnh một xe, bắt mình táp vào lề. Mình mới thong thả xuống xe, bỏ mũ bảo hiểm, tháo tai phone, cùng các anh thảo luận vài câu chuyện bàn về cái xe cũ rích không giấy tờ biển kiểm soát mờ mịt của mình. Một anh già cỡ hơn bốn xịch và năm anh trẻ chưa đầy hai xịch, các anh trẻ nghiêm trang nghe anh già nói chuyện xe pháo với mình, rồi mình biếu các anh hai lít để đi ăn phở. Anh già bảo, chú lấy giấy tờ về rồi sửa cái biển xe đi, anh thì từ giờ nhìn xe là biết chú rồi, nhưng hội khác chưa biết thì lại phiền chú ra.

Thường là mình rất bực bội khi phải nộp tiền cho công an, nhưng lần này mình thấy rất vui vẻ. Ấy là vì từ khi có mấy anh công an hay an ninh gì đó mượn phòng gác ba nhà mình để theo dõi cái của khỉ gì đó mấy đêm mấy ngày. Mình thấy các anh làm việc thật chăm chỉ, vất vả nữa, mà ăn uống gì cái đội nằm vùng đi theo dõi, toàn ăn mì gói với cơm hộp. Nói đến đây, nghĩ lại, nếu lại gặp chuyện chạy qua một tỉnh Tuyên Quang mà bị tóm ba lần, thì cũng ức.

Bực, còn hai chai bia vác luôn lên, tưởng yên vị, nào ngờ lại phải chạy xuống nhà lấy đá. Mà vừa đi, lại vừa nghĩ, mình viết ba lăng nhăng, dạo này chả có đề tài gì cả. Quanh đi quẩn lại chuyện chạy chơi chỗ nọ chỗ kia, rồi chuyện ám ảnh Nga lợn, chuyện bạn cũ, toàn chuyện cũ rích cả. Chả lẽ thằng như mình mà lại không có chuyện để kể ư? Đúng là không có chuyện gì cả.

Chuyện gia đình, chuyện vợ chồng con cái, toàn thứ rất bình dị mà vốn không phải thứ để kể lể. Các chuyện công việc thường ngày khác cũng không. Toàn là thông tin cá nhân riêng tư cả. Cái thời nay, cốc cốc cốc ai gọi đó, tôi là nai, nếu là nai, cho xem nick, hot_nai_de_thuong_hn@yahoo.com, à để bố lóc vào xem, à bố biết tỏng mày như nào rồi nhé. Mà, cuộc sống ổn định @vợ bảo như thế này, ngoài chuyện gia đình và chuyện công việc còn có chuyện gì nữa.

Vậy mới thấy, ít ra mình còn có một tuổi trẻ dặt dẹo, vài năm lang thang, vài chuyện buồn rầu vài đợt u ám, mình đâm lại có cái để nhớ. Chứ giá kể lúc học đại học cố học cho điểm cao, đi làm chỗ tốt ngay, phấn đấu phát triển, yêu đương ngon nghẻ… xoạch phát ba xịch chả có mẹ gì đáng nhớ. Mà tính ra, bản thân mình 3 năm gần đây là không có chuyện gì để kể rồi. Thế là rất tốt, do tất cả đều tốt. Vậy sao, vậy đành nghĩ chuyện cũ hoặc chuyện người khác thôi.

À mà có một chuyện nhỏ, nói để thấy cái biểu hiện ra và cái bản chất cách xa nhau như thế nào. Chuyện về người thày giáo dạy nhạc trên căn gác nhỏ phố Nam Ngư của mình. Sau cỡ đôi năm cắm cúi với công việc và những chuyện thường ngày, một hôm vợ tỏ ý chê trách mình vì không chịu liên lạc lại với những người cũ, những người mà mình có tình cảm và thường kể. Như anh Tuấn ở HN, như anh Bách ở Vũng Tàu, như chú Tâm ở Côn Đảo, như ông già trên căn gác phố Nam Ngư… Thế là một ngày mình dành ra thời gian một ly cafe sáng, gọi điện cho những người đó. Hóa ra, ai cũng tưởng lâu thế rồi mình quên họ rồi, giờ có việc gì mới gọi, chú Tâm còn bảo thế có ai sắp ra Côn Đảo chơi à, mình bảo chỉ gọi hỏi thăm, họ đều có vẻ ngạc nhiên sau đó mới có vẻ vui. Riêng cụ già là mình gọi thấy tò te tí, giật mình. Thế là mình phải chọn một ngày đẹp trời, thoải mái, và quan trọng là có đủ tâm lý nhỡ có chuyện gì, để vượt qua chặng đường 50m chim bay từ sở làm sang chỗ cụ. Thật may, sau hơn một năm xa vắng, cụ vẫn còn trên gác. Nếu, dại miệng, cụ già rồi mà nhỡ đã đi mất thì mồm mình méo xẹo đầu mình cũng méo xẹo biết nghĩ gì.

Từ cái dạo mình viết “bảy năm trước ông đã là một ông già, thì bảy năm sau ông vẫn là một ông già”, cho tới bây giờ chắc cũng cỡ bảy năm. Mình gặp cụ lúc mình mười hai tuổi, giờ mình ba xịch thêm vài tháng nữa là ba xịch lẻ một. Thế mà cụ trông vẫn thế, tất nhiên có già đi, nhưng vẫn là như thế. Mình lại nói chuyện với cụ, chơi cho cụ nghe một bản nhạc mà mình còn nhớ được. Nhà cụ thì vẫn bừa bãi như xưa, xót hơn là mình nhìn thấy nhiều hộp cơm hộp vứt chồng nhau trong một góc. Ông ơi ông vẫn bừa bãi vậy, nhưng ngày xưa ông vứt bừa rượu bia thuốc lá, giờ ông bỏ chúng rồi thì ông lại vứt bừa cơm hộp. Chả ai nấu ăn cho ông à?

Sao ông không có tivi? Tại vì ông không xem, có gì mà xem.  Sao ông không rượu thuốc nữa à? Tại ông bị đau tim mấy tháng trước tí nữa thì chết. Thế để cháu kiếm cho ông cái ti vi nhé? À.. ừ… nhưng mà cũ thôi bé thôi nhé.

Mấy ngày sau mình mang theo cả vợ con, cả thằng ku cháu của vợ tuổi bằng đúng tuổi mình gặp cụ năm xưa, chở cái tivi mới tinh giá 1triệu 650 nghìn, hic bằng bữa nhậu, đến biếu cụ. Hàng xóm cứ xuýt xoa ôi dồi nhất cụ Hạnh, sao có đứa học trò tình nghĩa vậy. Mình mà là người khác nhìn vào thì mình cũng thấy hình ảnh đẹp đẽ. Thằng ku con chắc cũng sẽ nhớ việc chú Đức rất thân của nó yêu ông thày dạy nhạc năm xưa như nào. Nhưng, chỉ có mình và vợ mình nữa, là hiểu rằng có 50m đường chim bay thôi nhưng cả năm người ta đi mới hết, vì người ta đâu có thời gian để quan tâm đến người khác dù là người mà tình cảm sâu đậm.  Dù sao cũng yên lòng được vài ba phần.

Mình vừa xuống nhà đi giải quyết. Đi lên chợt nghĩ ông già hôm rồi kể chuyện gì làm mình ấn tượng. Lên đến đây thì nhớ ra, chuyện của ông già tuy năm thật năm hư, chả biết sai đúng sao, nhưng hình ảnh thì rất ấn tượng. Nhân chuyện tính năng của máy bay, ông già kể. Đó là vào năm 1975, khi đến tiếp quản sân bay Đà Nẵng, ông già thấy có vụ tai nạn máy bay mới đến xem. Thì ra trước đó có một anh phi công Sài Gòn, chạy cộng sản mới lôi cả vợ con nhét vào A37. A37 nhét vừa 2 người thôi, người trước người sau, nhưng anh phi công nhét cả vợ con vào. Khi cất cánh vướng víu thế nào mà chúi đầu đâm. Chuyện có mỗi thế. Thế mà nghĩ thấy thương.

Thôi đã muộn, đi ngủ.

Written by Tequila

November 10, 2009 at 7:10 pm

Bạn cũ

leave a comment »

Lâu rồi chẳng viết gì, ngày lại ngày bay qua như gió, vèo cái đã hết mùa thu.

Chẳng biết viết gì, thôi nhẩn nha nói chuyện bạn bè.

Hôm nay một người bạn cũ gọi trên yahoo, hỏi chuyện thì anh khoe đã xây nhà năm tầng, trước đó lại còn xây một cái nhà khác nữa rồi, trên mảnh đất mà cách đây cỡ 4 năm tôi đã đến xem anh bắt đầu cuộc sống và cuộc làm ăn của mình. Tôi có (đã có) thật nhiều bạn bè.

Năm xưa, ban đầu, anh là một khách hàng đến chơi trong quán nét và nhờ làm linh tinh. Sau đó, anh chơi với tôi. Sau đó, thỉnh thoảng từ chợ về anh lại qua chỗ tôi, mua ít vodka, thịt cá, mời tôi và các anh em của tôi làm một bữa. Thỉnh thoảng, anh lại mời tôi qua nhà, lắp hộ cái máy tính, sửa hộ này nọ, rồi cùng ăn với gia đình anh. Đôi khi anh rể của anh còn cho tôi một ít tiền. Căn hộ đó tôi vẫn còn nhớ đường đi đến.

Khi mà tôi ăn cơm ở nhà anh, anh chỉ ngồi một góc ăn nhẹ nhàng giữ ý như các anh em khác, thường chỉ có tôi ngồi uống bia tẹt ga với anh rể của anh, tức chủ nhà. Chị anh trước đó lưu lạc sang Nga, bám theo ông ta, lấy và sinh con cho ông ta. Ông ta có nhiều triệu đô la, cưu mang thêm anh và các anh em họ hàng khác của anh sang đó. Để đáp lại, trong bữa cơm năm bảy người các anh im lặng và giữ ý đúng như những người làm. Dường như ở bên đất đó tôi là người bạn duy nhất của anh.

Khi về gặp nhau ở Việt Nam, khi anh đã lấy vợ và được nhà vợ giúp cho mua được một mảnh đất rất rẻ cạnh một trường đào tạo công nhân ở ngoại thành, anh đến gặp tôi và nhờ giúp gây dựng quán internet trong căn nhà cấp bốn. Hai vợ chồng có một cái giường kê sau tủ, phía bên ngoài là sáu bảy bộ máy tính. Tôi nhờ một thằng bạn giúp hộ anh chuyện mua sắm máy móc, bảo hành bảo trì. Sau tiền bạc sao đó, vợ anh nói sao đó mà anh và thằng bạn kia của tôi xích mích nhau, rồi cũng sao đó mà vợ chồng anh vẻ như đã nhìn tôi bằng con mắt khác. Chuyện xích mích nếu quy ra tiền thì không quá 2 triệu, nhưng lời người ta nói với nhau thì nặng hơn chuyện tiền nhiều. Đó cũng là lúc mà quán nét đã kiếm ra tiền để đủ một gia đình sinh sống. Tôi không làm trọng tài cũng không đỡ lời cho ai, kể cả chính mình, chỉ buồn rầu chia sẻ với bạn gái, và cứ thế bẵng đi mấy năm nay. 

Anh là một trong một số người mà thời trên răng dưới cắt tút tôi đã tính làm ăn cùng, vì những lời nói “anh có ít vốn mà không biết làm, chú biết làm thì giúp anh rồi lời lãi anh em mình tính toán”. Các bạn có thể cười những chuyện làm ăn nhỏ bé đến như thế, như là mở một cái quán nét ở quê với vốn liếng hai chục triệu bạc. Nó thật sự là một chuyện làm ăn lớn, với những ai đã hiểu thế nào là nỗi lo lắng: ngày mai và ngày kia mình có gì để ăn không?

Hôm nay thì anh gọi tôi trên yahoo. Tôi nói khi rảnh sẽ chạy qua xem anh đã xây nhà 5 tầng như thế nào. Thật mừng cho anh. Bỗng nhớ năm đó tôi, anh, và thằng bạn của tôi, ba người đã ngồi uống bia hỉ hả vì kéo được đường internet và đường điện giá rẻ về. Tình bạn có thể tan vỡ rất nhanh vì 2 triệu bạc và vài lời bình luận của đàn bà, nhưng không phải là không có lúc lại nhớ ra nhau.

***

Nghĩ lại nhớ tới người bạn khác, anh bạn già Nam hói, không hiểu giờ anh sao rồi. Khi tôi đã về nhà được 2 năm, một lần lục lọi cái bao đàn cũ, thấy một bức thư của anh mà chưa đọc. (Cây đàn khi tôi về rồi các anh em mới mang về cho sau). Anh nói một số lời rất chân tình, chúc tôi mọi chuyện tốt lành, nói rất tiếc rằng tôi không quay lại nữa, chuyện làm ăn anh không biết tính sao.

Chuyện làm ăn đó, cũng rất là buồn cười, nhưng những đồng bạc lẻ kiếm được thì anh cũng chia cho tôi đủ. Đó là chuyện làm video đám cưới. Anh đi quay video đám cưới, về tôi ngồi máy tính biên tập, đính nhạc nền, cho vài hiệu ứng quay quay mở ra mở vào. Mỗi video anh kiếm được vài trăm đến 1000 rúp (ba bốn chục đô) và chia cho tôi một ít. Số còn lại anh phải nuôi vợ con, một bà vợ Nga to béo ăn nhiều và đứa con gái lai học cấp 2. Tôi về VN rồi không sang lại nữa, công việc làm video đám cưới của anh không biết sao, anh có xoay qua món nào khác không?

Thư đọc xong, tôi cất đâu đó rồi đánh mất, còn chưa kịp ghi địa chỉ để trả lời. Chắc là anh đã đợi thư trả lời rất lâu.

***

Thứ hai rồi về Thái Bình ăn cưới ông em chiến hữu, vui ơi là vui, không vui vì đám cưới rổn rảng mà vì tình cảm đậm trong lòng. Chú em đó dạo nào từng phi lên tầng xách dao xuống, chỉ mặt cỡ hơn chục thằng “ĐCM những thằng nào định chơi anh tao!?” Lại cũng chú em cao to hơn 80kg đó có lần ngồi thừ bên bàn, trước bát mỳ nóng hổi, nhìn bát mỳ rồi nhìn thùng mỳ tôm mà tôi mới vay tiền mua về “anh ơi em chịu thôi không thể nào ăn được cái thứ này nữa!”. Đã có thời thức ăn là thứ lớn nhất mà chúng tôi quan tâm đến.

Giờ chú em đã tốt nghiệp xong, về nước, lấy vợ người Sài Gòn nhà có cơ nghiệp lớn. Sau này chắc sẽ ngon lành. Đám cưới tổ chức hai nơi trong nam ngoài bắc. Trong nam xong, nhà gái đi một đoàn hai chục người về Thái Bình làm lễ đưa dâu. Tôi bỏ làm một ngày để tham dự, có một câu rất đẹp mà chú em đã dành cho tôi, là khi giới thiệu lại tôi với bố mẹ của chú, (từng gặp một lần từ mấy năm trước) “anh Đức đấy bố mẹ ạ”. Lời nói đơn giản như thế, mà là cả một thời sương gió, khiến người ta giật mình nhìn lại và nhìn cả về phía trước. 

***

Bạn bè hồ hải, lúc hợp lúc tan. Năm hai mươi tuổi thì thằng nào hễ gặp vui vui cũng là bạn. Giờ đã ba xịch, bảo thằng này thằng kia là bạn tao, là cả một vấn đề.

Written by Tequila

November 5, 2009 at 7:33 pm