Teq's Blog

Niềm vui của bố

Posted in Gia đình by Tequila on December 22, 2015

Năm 2015 đã sắp qua rồi, sáng nay Hà Nội sương mù lãng đãng. Bố ngồi ngồi trong phòng làm việc với những giấy tờ, email và một ly cafe buổi sáng, cửa sổ mở rộng. Một thằng bạn của bố gọi trên facebook, chỉ để chia sẻ một bản Nocturne của Chopin. Thằng bạn này của bố là một người đàn ông tốt bụng chân thành và là một người cha tuyệt vời. Bố vẫn thường nghĩ bố phải học tập nó rất nhiều trong vai trò làm cha. Buổi sáng nay, một buổi sáng mà niềm vui do con cái mang lại vẫn đang làm bố mơ màng, thì chính thằng bạn ấy lại gọi bố trên facebook để cùng nghe một bản nhạc. Nhiều khi các câu chuyện cứ duyên duyên như vậy. Và bố quyết định sẽ ăn cắp giờ công lao động, để ghi lại câu chuyện nhỏ của các con, mà nếu không ghi ra, có lẽ thời gian sẽ làm nó mờ đi và sau này bố con mình không đứa nào còn nhớ cả.

***

Năm nay con trai Phong đi học lớp một. Đáng lẽ bố phải ghi lại những cảm nghĩ của mình khi đến trường tiểu học cũ của bố, để đăng ký học cho con. Bố phải ghi lại là bố đi từ cổng trường vào, ngôi trường đã hoàn toàn khác, nhưng bố vẫn còn nhận ra những cái đã không còn tồn tại, chỗ này là vườn trường, chỗ kia là cây sung, chỗ đó là cột cờ… bố đi qua sân trường như đi qua những năm tiểu học của bố. Đáng lẽ bố cũng phải ghi lại cái hôm đầu tiên đưa con vào lớp, con tự đi một mình, bố bám theo sau. Bố thấy con tiến đến một bàn và định ngồi xuống, thì hai thằng ở bàn đó từ chối con, con bèn vui vẻ đi sang bàn khác, rồi quay đầu làm quen với các bạn khác. Bố đã rất hài lòng và yên tâm ra về. Đáng lẽ bố cũng phải ghi lại cái hôm bố đợi ở ngoài cổng trường, để mẹ đưa con vào trường. Khi ra mẹ con bảo, “nó đúng là con trai anh”, “tại sao”, “tất cả mọi người đều đi cầu thang bên này, mà nó cứ lững thững đi cái cầu thang mà nó thích”. Rồi đáng lẽ bố cũng phải ghi lại, vì sao bố mẹ phải chuyển trường cho con, chuyển khỏi trường tiểu học cũ của bố, để sang một trường khác. Có rất nhiều những điều cần phải ghi lại, về cái cách mà một đứa trẻ lớn lên.

Bố không đọc những cuốn sách về dạy dỗ con cái. Bố nghĩ phần lớn các bậc cha mẹ là những kẻ thất bại trong việc dạy dỗ rèn rũa bản thân mình, mà bố là một điển hình, chẳng dễ gì những kẻ thất bại đó lại có thể đọc sách rồi thành công trong việc dạy dỗ kẻ khác. Bố chỉ có thể hướng dẫn và khắt khe một chút để uốn nắn những điều lặt vặt, còn cái cách mà các con lớn lên và phát triển tính cách của mình thế nào, là hoàn toàn bí hiểm và bố sẽ phải tôn trọng. Bố muốn nuôi dạy chăm sóc các con như chăm sóc một cái cây tự nhiên trong khu vườn rộng, có thể vun sới gốc, tỉa lá dọn cỏ dại, rồi để nó tự phát triển với mặt trời và gió, chứ bố không muốn là một nghệ nhân bonsai uốn bẻ căn cốt của cái cây theo ý mình.

Và bố cứ hồi hộp về việc cái cây sẽ lớn thế nào. Đặc biệt là con, con trai. Thằng con trai, dù là tốt hay xấu, thông minh sáng láng hay ngu vật, đẹp giai ngời ngời hay xấu như khỉ, nó sẽ luôn được tôn trọng nếu nó có lòng can đảm, sự kiên cường.

Câu chuyện hôm qua của các con khiến bố rất vui, còn hơn cả vui, là hạnh phúc.

***

Hôm qua bố đi làm về sớm, lấy xe máy chở em Lam đến trường để đón anh Phong. Tới sân trường, bố dắt tay em Lam đi vào, thì từ xa nhìn thấy con trai bị một thằng bạn thấp hơn nhưng rất nhanh nhẹn, xô ngã lăn kềnh ra đất. Mấy lần bố nghe ông nội đi đón con về kể, là con hay bị các bạn bắt nạt, bố rất lo vì điều đó. Một thằng bé bị bắt nạt là rất bình thường, nó có thể thua liên miên nhưng một khi nó đầu hàng và chấp nhận bị bắt nạt, thì nó sẽ hỏng mãi mãi. Một hôm ông nội bảo, hôm nay có thằng đánh thằng Phong, tao phải quát thằng kia và tao sẽ nói với cô giáo hoặc bố mẹ thằng đấy. Bố bảo, không được làm thế, ông phải để cho trẻ con tự giải quyết việc của mình.

Vì vậy mà bố đứng chờ ở xa xa xem con làm thế nào. Con vùng dậy và đuổi theo thằng kia quanh sân. Thằng bé kia nhanh nhẹn hơn và có vẻ khỏe hơn, con không thể bắt được nó. Tới khi gần bắt được, thì nó gọi một thằng lớn hơn, lớp trên, “anh ơi đánh nó hộ em”. Thằng lớn kia lao ra chặn con lại. Con lại phải giằng co và đấm nhau với thằng lớn ấy, trước khi thoát ra và đuổi thằng kia tiếp. Ở trường này có vẻ các cô giáo dục khá tốt, cho nên đám trẻ đánh nhau khá quy ước, chỉ đẩy, đạp, đấm vào vai ngực mà không đấm vào mặt nhau. Cho nên bố cứ đứng sau gốc cây đợi xem. Có đến ba thằng lớp trên giúp thằng bé kia, con trai bố chỉ có một mình và tất nhiên là liên tục thua, mặt đỏ bừng mắt ngân ngấn nước, liên tục bị các anh lớn đấm cho và thoát ra, lại đi đuổi thằng kia, lại bị thằng lớn khác chặn lại… Cái lúc con bị cả ba thằng lớn bao vây, em bé Lam đang đứng với bố, buông tay bố ra chạy tới, giằng kéo một anh ra “không được đánh anh Phong của em! Đi đi! Đi đi!”. Lưng bố nổi cả gai ốc.

Tới chừng tình hình có vẻ hơi căng và bọn trẻ dễ chuyển từ đấm nhau quy ước sang đấm nhau thật, thì bố mới can thiệp. Khi con lại đuổi thằng bé kia chạy ra xa xa, bố mới gọi một trong những thằng lớn ấy, bảo “đấm nhau không sao, nhưng không được nhiều người đánh một người, cháu không được giúp nữa mà để cho hai em ấy tự chiến đấu, đồng ý không?”. Thằng bé lớn đồng ý và bọn lớn thôi không can thiệp, để mặc cho hai thằng đuổi nhau quanh sân, đuổi vào lớp, rồi lại ra sân.

– Lam!

– Dạ,

– Anh Phong chạy chậm quá, con giúp anh chặn anh kia chạy chậm lại.

Cũng là có tí bất công, nhưng bố muốn thằng bé kia không chạy nữa mà hai thằng giải quyết cho xong. Lúc này trong lớp, anh Phong và thằng bé kia gườm nhau ở hai đầu bàn. Bố đứng ngoài ghé mắt vào cửa sổ ngó. Con trai không bắt được nó mà nó cũng không chạy nữa. Em bé Lam chạy ra chặn một bên cạnh thằng kia, để anh Phong bắt. Thằng bé kia bảo con bé Lam:

– Em đi ra chỗ khác, để yên cho bọn anh! (như người lớn, thằng bé kia cũng hay thật)

Em Lam bèn đi ra chỗ khác, quả thật bọn trẻ con có những cư xử với nhau rất hay. Em Lam đi ra khỏi lớp, ra chỗ bố, vài chục giây sau bố quay lại cửa sổ ngó, thì thấy con đã bắt được thằng kia, đè được nó xuống đất, nắm được cổ áo của nó và đấm vào lưng nó. Bốn năm bạn cả trai cả gái vây quanh xem.

– Dừng lại, không được đánh nhau nữa.

Bọn trẻ buông nhau ra. Bố mới hỏi:

– Phong, tại sao lại đánh nhau!

– Bạn ấy đánh con suốt, lại cứ rủ các anh lớn bắt nạt con.

Bố quay sang bạn kia:

– Cháu tên là gì?

– Cháu là….

– Đánh nhau thì không sao. Nhưng không được rủ nhiều người đánh một người. Phải tự thắng, đồng ý không.

– Vâng. Cháu đồng ý.

– Thôi hôm nay thế được rồi. Mai lại chiến đấu tiếp. Hôm nay trận đấu dừng ở đây. Hai đấu thủ bắt tay nhau đi.

Hai thằng bé miễn cưỡng sờ tay nhau. Bố bảo, không được, bắt tay là phải đúng kiểu như thế này này. Bọn trẻ con bắt đầu thi nhau mách. Chú ơi nhưng mà bạn Phong cũng hay trêu các bạn lắm, bạn ấy có hôm đánh cháu vào đây, cháu nữa, có hôm bạn Phong cũng đánh cháu ở đây. Mấy đứa con gái hùa vào, bạn Phong hay trêu mọi người lắm, rồi khi bị trêu lại thì bạn ấy lại tức, khóc rồi đánh nhau… Chuyện này các bạn nói có lẽ không sai và bố sẽ nghĩ cách xử lý dần.

Phong về bàn sắp xếp sách vở, vừa xếp vừa nghe các bạn gái mách bố. Mà cả em này nữa này, em gái bạn Phong nữa, cũng xấu tính cũng hư giống anh. Ừ, em ấy chẳng ra gì cả, em hư lắm. Bé Lam đứng nghe mặt thộn ra, không biết nói lại các chị thế nào, không hiểu sao lại bị chê. Con trai bố lúc ấy đứng im, mắt sáng như sao đăm đăm nhìn các bạn, trông thật xinh giai (nếu có thể thì bố đã chụp ảnh lại), rồi tiến lên đứng giữa em và mấy bạn gái “em tớ làm gì mà các bạn bảo em ấy hư!”. Bọn gái im lặng. Thật là không biết nói thế nào về niềm vui của bố và sự xúc động khi thấy các con như thế.

Có thể con có vấn đề gì đó khiến giao tiếp với các bạn chưa thật ổn. Có thể con chỉ chơi được với vài bạn còn lại các bạn khác không thích con. Vấn đề đó rồi dần dần chúng ta sẽ xử lý.

– Phong!

– Dạ,

– Bố thấy con chạy quá chậm.

– Bạn ấy cứ chạy con đuổi không được.

– Bố dạy con tập đá bóng, rồi con sẽ chạy nhanh như bố.

– Chạy nhanh thế nào?

– Sẽ đuổi bắt được cả chó.

Tối về, thấy em Lam khoe với mẹ, “Mẹ ơi bố bảo là bọn con sẽ được thưởng” “Vì sao”?” “Vì can đảm, vì hai anh em yêu nhau và bảo vệ nhau”.

Còn cái lúc mới ra khỏi trường, ba bố con ngồi xe máy, em Lam ngồi trước, anh Phong ngồi sau. Bố thấy con trai bố ngồi sát vào, ôm lấy eo bố, ngả đầu áp má vào lưng bố. Con thường ngày rất nghịch ngợm và ngồi xe luôn ngó ngoáy. Chắc chắn con không biết rằng, từ hồi ba tuổi trở đi thì con đã không còn ôm lưng bố khi ngồi xe máy. Mãi cho đến hôm nay mới lại thế. Sự bày tỏ tình cảm này khiến bố hạnh phúc và thấy thật may mắn vì hôm nay đã đến trường để tình cờ gặp và giúp con xử lý vấn đề quan trọng của mình, vấn đề mà không đứa bé trai nào về mách bố, nếu mà nó là đúng là một thằng con trai.

“Hôm nay bố thấy rất vui vì anh Phong đã dũng cảm chống lại ba bốn anh lớn mà không sợ, và vì hai anh em đã can đảm bảo vệ cho nhau. Cuối tuần này bố sẽ thưởng! Các con về suy nghĩ đi xem thưởng gì nhé.”

***

Thưởng cho các con thì đơn giản. Các con đã cho bố phần thưởng trước rồi.  Trẻ con lớn lên nhanh như thổi. Chẳng mấy mà các con sẽ không còn nhỏ như bây giờ. Bố cần tận hưởng thời gian hiện tại, để ra lệnh “Lam!” rồi vỗ vào vai trái mình, ra lệnh “Phong!” rồi vỗ vào vai phải mình, thế là cả hai đứa sẽ phi lên giường rúc vào bên cạnh bố và mỗi đứa gối đầu lên một bên vai.

Những mảnh ghép

Posted in Gia đình by Tequila on May 22, 2015

 

Một số ngày trước, nhân facebook thấy em Thảo Lam viết rằng khi ngoài ba mươi thì cần phải đọc lại Chiến tranh và Hòa bình, tôi bèn kiếm bản e-book chùa và đọc. (“Em Thảo Lam” là anh bạn của tôi và thằng Kỳ, một ông anh mọt sách của chúng tôi. Do không thể tìm ra ở hắn điểm gì để so sánh, vì cái gì hắn cũng hơn cả, cuối cùng chúng tôi cũng tìm ra một điểm hắn dưới cơ mình để có thể coi là bạn bè ngang phân, ấy là hắn không chửi bậy dẻo như chúng tôi.) Thảo Lam nhận định chuẩn, đúng là phải đủ lớn thì mới đọc được Chiến tranh và Hòa bình. Một bộ tiểu thuyết lớn và dài như vậy, nhưng mỗi đoạn đều có thể khiến người ta dừng lại và suy nghĩ, tìm thấy ra những liên kết kéo mình về một thời điểm nào trong quá khứ, mà khi đó mình đã có những xúc cảm, những suy nghĩ hoặc u tối hoặc bồng bột hoặc ngây thơ hoặc giả dối… như được miêu tả một cách nhẹ nhàng tinh tế trong trang sách. Bản e-book đút vào trong cái phần mềm trong tablet của tôi, đếm được gần 2000 trang màn hình, tôi nhẩn nha đọc vào những giờ trưa hoặc tối trước khi đi ngủ, mới được 500 trang.

Mỗi một con người, nếu dễ tính mà nhìn, thật chẳng có gì phức tạp, gồm dăm bảy mảnh ghép, như những mảnh của trò xếp hình Trí Uẩn. Ấy thế mà ghép ra thành hình hài đầy đủ rồi thì muôn hình vạn trạng, chẳng ai giống ai. Bối cảnh xã hội thượng lưu Nga những năm đầu 1800 ấy, quy định ra thành ra bộ những mảnh ghép. Ông già Tolstoi nhặt các mảnh ghép lên, chơi Trí Uẩn, xếp ra thành Bolkolsky, Bezhukov, Rostov, Denisov, Dolokhov, Natasha, Maria, Elen… bày họ ra bàn đứng cạnh những nhân vật lịch sử như Hoàng đế Alexander I, Napoleon Bonaparte, Kutuzov… rồi thả họ xuống dòng sông lịch sử 1805 – 1812, thế là thành tiểu thuyết Chiến tranh và Hòa bình.

***

Tối hôm nọ, tôi đến quán bia dự sinh nhật thằng bạn thân Welcome to the Hell, thằng Nguyên lác. Bàn có gần mười thằng, toàn là chơi với nhau biết nhau từ nhỏ hoặc khá nhỏ, muộn nhất cũng là đại học. Chúng tôi sinh cùng năm, lớn lên ở Hà Nội 198x, nhà cửa đều là cơ bản khá giả không đói nghèo, cha mẹ trí thức hoặc viên chức, đều học đại học trong nước, đều đi đây đi đó ít nhiều, đều đang đi làm đi ăn nếu không oách rồi thì cũng vẫn có cái để nhìn vào… chúng tôi đều từ một bộ Trí Uẩn mà ghép ra. Nhưng bộ tiểu thuyết mà chúng tôi là nhân vật thì chẳng có gì đặc biệt. Chúng tôi chỉ đang trôi đi và làm những việc cần làm hoặc không cần phải làm. Bộ tiểu thuyết này, dở thì cũng không hẳn, nhưng không có gì thật hấp dẫn.

Bữa bia khá nhạt vì chúng tôi chẳng có đề tài gì để cãi nhau. Nhắc vài chuyện nhỏ thời thơ bé, đá dăm chủ đề xã hội đang quan tâm. Đề tài hấp dẫn nhất là HIV, lậu, và phương pháp tránh thai không dùng bao cao su, đơn giản vì đề tài này chúng tôi có thể cười khặc khặc khả ố và trêu chọc nhau. Nếu chia cặp ra mà uống tay đôi, chúng tôi có thể nói với nhau sâu sâu và lâu lâu về một đề tài nào đó, có thể là công việc hoặc gia đình. Nhưng trộn cả đống lại, chúng tôi chỉ là những nhân vật mờ nhạt của một tiểu thuyết mờ nhạt. Kể cả việc ở bàn bia này, có tới sáu doanh nghiệp trong đó có hai ông chủ nhà máy lớn. Đã từ lâu, tôi và vài thằng trong bàn này đã thống nhất với nhau, là cái may mắn lớn nhất của anh em mình, là được ở trong một thế hệ vô cùng hiếm hoi của dân tộc Việt Nam, được sinh ra và lớn lên cơ bản là trong hòa bình. Một điểm sáng bốn nghìn năm. Và vì thế cơ bản chúng ta chả có việc gì lớn để làm, chúng ta là kẻ thụ hưởng của phía bên này và đồng minh tiềm năng của phía bên kia, chúng ta chỉ có đi làm đẻ con và nuôi chúng.

Chúng tôi tập hợp lại thì mờ nhạt như vậy, nhưng tách ra thì chúng tôi cũng là một nhân vật nào đó. Ví như đề tài HIV được đưa ra và chiếm tới 30% thời lượng cuộc nhậu, là vì có một thằng chiếm diễn đàn để tuyên bố theo một thuyết âm mưu nào đó rằng HIV là không có thật, chẳng có HIV nào hết, các ông cứ tự nhiên đi. Cả bọn nghe, cười, rồi lại nghe. Thằng ấy chuyển chỗ sang ngồi cạnh tôi, chừng như hy vọng rằng tôi sẽ nghe nó một cách nghiêm túc hơn mấy thằng kia, nhưng tôi cũng không cổ vũ nó lắm. Rồi đổi đề tài khác để cười cái khác. Nhưng có một câu quan trọng mà nó nói, gợi cho tôi nhớ lại rằng mấy năm vừa qua của nó là một tiểu thuyết không được viết ra, “tôi nói về HIV như thế, các ông đừng cười, thuyết ấy cũng có ít nhiều lý lẽ, tôi tìm hiểu sâu hơn các ông nhiều, mấy năm qua tôi đọc rất nhiều về virus và về gen”. Năm ngoái, đứa con gái đầu của nó cuối cùng thì đã qua đời vì một căn bệnh hiếm gặp và bí hiểm liên quan đến gen, mang theo hai năm vật vã trong đau khổ và hy vọng và rồi tuyệt vọng, cùng với rất nhiều tiền bạc. Một tiểu thuyết chẳng ai muốn viết.

***

Trước khi viết entry này, tôi ngồi ở phòng ngoài, đang định xem phim thì thằng con mở cửa vào xin tôi chơi với nó một ván bài trước khi nó đi ngủ. Nó cần phải ngủ ngay vì mai là bế giảng lớp mẫu giáo, ngày mai nó tốt nghiệp mẫu giáo, nhưng vẫn thèm làm một ván bài. Đó là một bộ bài gọi là magic gì đó toàn siêu nhân với các điểm tấn công điểm phòng thủ và các kết hợp tăng sức mạnh mà tôi chịu chả hiểu được. Tôi đánh theo hướng dẫn của nó, cuối cùng tôi thắng.

Trong lúc nó chia bài, xếp quân nào của bố quân nào của con, bố đặt quân vào chỗ này, để con tính xem quân nào mạnh… thì tôi với tay bấm một bản sonata của Beeth nghe cho đỡ sốt ruột, và tò mò quan sát nó. Nó sẽ lớn lên là ai?

Thằng bé này thông minh, nhớ được và có cảm hứng thực sự với những thứ kết hợp phức tạp như lũ siêu nhân hệ lửa hệ cây lằng nhằng này. Nó có vẻ có trí thông minh về toán học và dễ dàng với các con số. Nó xếp lego rất sáng tạo và kết hợp màu sắc đẹp. Nó cũng vẽ đẹp khiến tôi ngạc nhiên, thật sự đẹp. Nó rất tình cảm và tôi biết nó có một thế giới tưởng tượng và tình cảm riêng biệt. Cho đến nay nó hoàn toàn chưa quan tâm tí nào về âm nhạc. Khi khó chịu gì đó thì nó hay lèo nhèo, khiến tôi và thằng chú của nó đều cho rằng cần phải làm thế nào để nó bớt ẽo ợt, trong đó tăng cường đàn áp và tẩn nó một cách đàng hoàng được đưa ra như một giải pháp để lựa chọn.

Ngày mai nó tốt nghiệp mẫu giáo rồi, thật nhanh. Tôi đã tuyên bố là lên lớp 1 tôi sẽ kèm cặp nó và chắc là tôi phải cố mà thực hiện tuyên bố này. Tôi sẽ chẳng làm được gì nhiều và không kỳ vọng nó xuất sắc, nó sẽ xuất sắc nếu nó là thế, không thì nó tầm tầm như bố nó hoặc kém hơn bố nó chả sao. Việc của tôi là làm sao giúp nó tự gọt đẽo các mảnh ghép Trí Uẩn của thế hệ nó, sao cho gọn gàng thẳng thớm.

Tôi tò mò ngắm nhìn thằng con mình, những muốn ôm nó vào lòng mà hôn hít nhưng chỉ xoa đầu nó, tôn trọng sự tập trung của nó khi tính toán sự kết hợp các quân bài siêu nhân. Trên con đường rất dài mà nó sẽ đi, nó sẽ tự ghép các mảnh ghép của nó theo một cách nào đó để ra con người nó sau này. Nó sẽ tự viết ra một cuốn tiểu thuyết về cuộc đời nó. Và nếu như tôi có một kỳ vọng nào về thằng con mình, thì tôi chỉ kỳ vọng rằng đó sẽ là một cuốn tiểu thuyết chứa nhiều niềm vui.

Kỷ niệm ngày cưới

Posted in Gia đình by Tequila on October 30, 2013

Bọn trẻ con vẫn quậy phá như thường lệ, không chịu đi ngủ sớm, chúng không biết thế nào gọi là kỷ niệm ngày cưới của bố mẹ chúng. Thành ra mấy mẹ con cứ hú hí với nhau rồi cả ba lăn ra ngủ. Bố chúng không có kỷ niệm 6 năm ngày cưới bằng một hành động nào thiết thực được, đành ra ngồi gõ blog. Hị hị.

Untitled-1

***

Trưa 29/10/2007, tôi ăn mặc ngon nghẻ, tóc tai gọn ghẽ, đẹp giai trẻ trung, hơi run một tí, lên xe đi đón dâu. Xe chạy tới đầu đường Hoàng Mai, con phố rất nhỏ, dài và rất dễ bị tắc đường. Tôi nhớn nhác ngó, rồi nhìn thấy thằng bạn bèn yên tâm. Tôi cắt cử thằng này làm một việc rất quan trọng, đó là dẹp đường. Đội dẹp đường gồm ba thằng, mỗi thằng một con xe máy, cách nhau 30m, vè vè đảo vị trí cứ thế dẫn xe đưa dâu cuốn chiếu vào tới trong. Rất chuẩn đúng như kế hoạch.

Lúc đón dâu tôi chả nhớ được gì mấy, sự việc cứ diễn ra vậy thôi. Chỉ biết lúc đưa cô dâu ra khỏi cổng, thì cô dâu khóc, rất chi là truyền thống. Với cả tôi đi đám cưới nhiều rồi, chưa thấy có cô dâu nào đẹp như vậy, nên rất lấy làm đắc ý. Đi bộ ra ngoài ngõ, lên xe, còn cười với mấy chú xe ôm vốn đã nhẵn mặt mình nhiều năm. Tóm lại, cháu cuối cùng cũng đưa được cậu ta về nhà cháu. Dù gì cũng trải qua bao điều, mất bao công lao, ít gì đâu.

Năm xưa mới quen nhau, cậu ta đang học lớp 12, phải làm cái bài tập điện gì đó. Cậu ta sang nhà tôi, rồi cùng tôi đi mua đồ về, ngồi phòng khách ngồi lắp bảng điện. Bà nội ngồi ngó, rồi khi cậu ta về bèn bảo: “Mày mà lấy con này, sau nó bắt nạt mày!”. Lúc đó tôi cười phá lên, hehe, em ấy mới chỉ là bạn mới quen, mà bà đã nghĩ xa đến thế. Hóa ra lời bà thật thánh!

Sau đám cưới sếp tôi bảo, tao đi đám cưới nhiều quá rồi, mà chưa thấy thằng chú rể nào hớn hở như mày.

***

Tấm ảnh trên chụp ở Sapa. Ảnh cưới của chúng tôi rất nhiều bức đẹp, nhưng tôi thích nhất bức trên, mặc dù thằng chú rể đứng châm thuốc thì không được văn minh lắm. Chính ra, hồi bọn tôi làm đám cưới, có mấy thứ đáng được gọi là sáng tạo đi đầu.

Thứ nhất là kéo nhau đi tận Sapa để chụp ảnh. Thời đó chụp ảnh cưới ngoại cảnh cũng nhiều, chụp xa cũng có rồi, nhưng xa đến như Sapa thì dường như chưa có. Hồi đó mua vé cho mấy đứa cùng đi để chụp ảnh, lên tàu, hóa ra cả toa chỉ có một đội của mình mà thôi, cứ như VIP. Rồi lên Sapa, vẫn còn con bé Chi, hồi đó chưa bị bán đi Trung Quốc. Lại có cả con bạn gì quên tên rồi, người Israel, thấy vui đi cùng đoàn chụp ảnh cưới suốt hai ngày.

Thứ hai là thiệp cưới in hình cô dâu chú rể. Trước đó chưa có đám cưới nào in hình cô dâu chú rể lên thiệp, bạn bè của bà già rất khen, là lần đầu tiên đi đám cưới con của bạn mà biết mặt cô dâu chú rể từ trước. Thiệp như này:

2

Váy cưới cô dâu tự may, rất là đẹp. Hoa tự mua ở chợ Sapa rồi bó vào làm hoa chụp ảnh cưới. Thằng chú rể thì cưỡi con Minsk. Con Minsk này trước đó đã chạy nhiều rồi, cứ lên Sapa là lại ra thuê con xe này chạy chơi cho vui.

Hôm đó vào quán ăn, dựng con Minsk trước cửa, rồi cô dâu vào nhà trong thay quần áo. Chú rể đứng ngoài chờ, rồi trèo lên con xe. Thế chó nào, nổ máy mãi không được. Cô dâu ngồi lên xe rồi mà chú rể đạp mãi xe không nổ. Cả làng cả tổng ra ngó, xấu hổ quên mẹ. May cuối cùng cũng nổ được máy, mừng quá, chạy thôi. Chính là khoảnh khắc chụp bức ảnh này. Bọn tôi cười là cười với mấy thằng tây, chúng tò mò đứng xem rồi vỗ tay khi thấy cuối cùng cũng nổ được máy.

Sau mới biết, hóa ra có thằng bạn chụp ảnh, nó sợ để xe ngoài đường mất, nên khóa mẹ xăng, bảo sao nổ không được. Đạp rách cả gấu quần complet. Cho nên sau có cả bức ảnh, chạy một đoạn xe lại chết, gấu quần thì rách. Cô dâu phải khâu gấu quần cho chú rể ngay trên đỉnh dốc.

Ầ cái mới mẻ thứ ba mà đám cưới của chúng tôi có, là khi đi đám cưới thì khách được xem slide trình chiếu các bức ảnh của cô dâu chú rể. Bây giờ thì là phổ biến, nhưng hồi đó dường như chúng tôi làm đầu tiên.

***

Cưới gần đến ngày rồi, vẫn chưa thuê được địa điểm. Vợ chưa cưới dỗi, tôi bực mình, chạy luôn ra công viên thuê luôn quả nhà hàng Quán Gió. Ngon rẻ bổ. Lại có sân vườn. Anh cho em hai chục mâm trong nhà để cho các cụ, còn lại kê cả ngoài sân cho em, ăn tiệc ngoài trời. Nhỡ mưa thì sao? Mưa thì chạy, kệ. Thế MC thì chú lo hay nhà hàng lo. Không có MC gì cả, khách tới vào bụp luôn. Thế trang trí thì sao? Bọn bạn em lo. Tóm lại báo giá là 30 triệu. Gọi điện cho vợ chưa cưới, đấy em cứ chê anh, anh thu xếp bụp phát xong rồi, giờ chỉ có mỗi cưới thôi.

Ngày cưới, quan khách đến, chả thấy MC gì cả bèn vào nhậu luôn. Cô dâu chú rể đi một vòng chào khách, rồi nhanh chóng ra đứng cửa tiễn khách luôn. Các cụ ăn nhanh lắm, xong phát về luôn. Còn lại bọn thanh niên, bia hàng két cứ quẳng đó, đám cưới mà thành mẹ ra bữa nhậu lớn. Bọn đội bóng, bọn bạn thân, với bọn thanh niên ở cơ quan, đi đám cưới mà nhậu tới 9 – 10h mới về.

Thằng bạn thân gọi điện, bảo, tao đéo kịp gửi phong bì mừng cưới mày. Tôi bảo, tao cũng thế. Ở thì anh em cưới cùng lúc, tao đưa phong bì mày mày lại đưa phong bì tao, cũng hòa ấy mà. Chúc tân hôn ngon nghẻ. Ờ. Tôi cũng chúc ông vậy!

Bảy năm trước đó, có lần đã kể rồi, tôi với thằng bạn thân cấp 3 đó quay về trường cũ chơi nhạc. Xong vênh váo đi lang thang các lớp ngó xem có em nào xinh không. Rồi làm quen cùng một lúc với hai cô học lớp 11. Bảy năm sau mỗi thằng cưới một cô, cùng ngày cùng giờ (tuổi giống nhau thì thày bói chọn cùng ngày giờ thôi), sau bao nhiêu sóng gió. Đời nó có những cái rất là duyên như vậy.

Đám cưới kết thúc, bọn bạn với mấy ông em uống bia dở miệng, quyết định quay về Bách Khoa uống bia tiếp. Tôi bảo ông già, bố ơi bọn con lại đi uống bia tiếp nhé. Ông già bảo, mày láo, hôm nay là ngày cưới, cô dâu chú rể lại đi uống bia là thế nào, người ta nhìn vào bảo nhà tao vô phép, về ngay! Vâng thế bọn con về.

Về nhà, như truyện cười, bà già bắt đếm phong bì rồi mới cho cô dâu chú rể động phòng hoa chúc. Bà già bảo, thôi cứ chốt sổ cái cho nó rõ ràng. Sớm mai mẹ đi chợ sớm mua con gà trống cho con sang lại mặt bố vợ, giờ đếm phong bì cái đã. Đầu tư ba chục củ, thu về đâu được năm chục củ, thoải mái tiền đi trăng mật. Ông bà già cho hết số phong bì, mà cũng đúng thôi, con đầu tư tiền mà, đám hỏi đám cưới con bố mẹ có phải lo cái gì đâu.

***

Sáng sau tôi phóng xe máy, xách theo con gà trống, sang lại mặt bố vợ. Bố vợ thì hiền lắm, mẹ vợ cũng thế. Ông bà cũng thấy nhẹ nhõm vì cuối cùng cái thằng ăn chực mòn bát mòn đũa nhà mình, nay cũng đã thành thằng con rể út. Ông bà thương thằng con rể út này nhất. Xong màn lễ nghi, tôi bảo, hai bác à quên bố mẹ, đã chuẩn bị xong chưa. Ông bà bảo rồi. Thế thôi con về, tối con đón bố mẹ ra sân bay.

Chúng tôi đi trăng mật. Tôi nghĩ, mình có ông bà già vợ hiền mà đáng quý vãi chưởng, lâu ông bà cứ đau đáu con cái chả được đi đến đâu, nay mời ông bà đi trăng mật cùng bọn mình luôn. Thế là ông bà cũng đi cùng. Kế hoạch này bên nhà tôi không biết, tưởng bọn chúng đi với nhau, đâu biết trăng mật có cả bố mẹ vợ. Đến Phú Quốc, thuê cái resort ngon lành mà rẻ vãi, thời đó nó thế, chúng tôi một bungalow, ông bà một bungalow, đâu có bốn lít một cái. Rẻ vãi. Hết hai ngày ở Phú Quốc, thì về Sài Gòn, từ đó tách đội. Chúng tôi trăng mật tiếp một đường, ông bà già vợ trăng mật lại với nhau đường khác. Đến hẹn về lại Sài Gòn bay về Hà Nội.

***

Sau đó, kinh tế eo hẹp, lương tôi hơn ba triệu còn vợ thì mới mở công ty còn chưa kiếm được hợp đồng nào. Chúng tôi thực hiện kế hoạch hóa gia đình. Gần một năm sau, ngồi uống bia với thằng bạn, thằng bạn bảo, đéo được đâu, giờ tịt nhiều lắm, mày lại suốt ngày ôm máy chủ, nguy cơ tịt rất cao, mà còn kế hoạch nữa thì cẩn thận đấy. Tôi về nói lại nguyên văn với vợ, tất nhiên bỏ đi các từ chửi thề, em ạ, không được đâu, anh suốt ngày ôm máy chủ, nguy cơ tịt rất cao em ạ. Thế là triển khai.

Đôi tháng sau tôi bảo với ông bà già, vợ con có bầu rồi bố mẹ ạ, ông bà già mừng vãi. Ông già bảo, tốt quá, mà tao thích cháu gái, chứ cháu trai rồi láo như hai anh em mày tao đau đầu lắm. Đôi tháng sau nữa tôi về bảo, đi khám, bác sỹ bảo con trai bố ạ. Ông già đần mặt ra, rồi lập tức lên bàn thờ thắp hương các cụ. Còn tôi thì khi biết có con trai, suốt từ sáng đến chiều mồm cứ ngoác ra không ngậm lại được. Vợ cứ trêu mãi.

Có thằng con trai là tôi sướng. Tôi lớn lên với bọn đàn ông, đâu biết bọn gái nó như nào. Nay con đầu là thằng giai, à, bố sẽ phệt mày như ông nội mày phệt bố là được, áp dụng đúng quy trình, khó gì, khỏi nghĩ. Tôi tính, đặt tên nó là Mai Quân, tên mẹ làm đệm, mà Mai Quân là tên hiệu đi đánh nhau của ông nội tôi, thần tượng cục đá của tôi. Ông già gọi điện cho các cụ ở quê, hỏi đặt Mai Quân có được không, các cụ ở quê phản đối, bảo ông già, thế giờ cháu mày đặt là Mai Quân, bọn tao lại gọi “ê thằng Mai Quân kia” thì phạm húy anh của chúng tao, đéo được! Ông già gọi tôi bảo, các cụ không đồng ý, phạm húy ông nội mày. Thôi thế con đặt cháu tên khác, Mai Phong vậy. Các cụ ở quê nhất trí. Dù gì tôi cũng là trưởng họ, có thằng đích tôn nữa là cả họ vui.

Sau, chúng tôi đẻ được thêm đứa con gái, ông già mừng vãi. Ông già bảo, thực tình tao quá chán bọn con giai chúng mày, chỉ làm tao đau đầu, giờ tao có đứa cháu gái tao rất sướng. Tôi bảo, sau này mà bọn con đẻ thêm đứa thứ ba, mà là giai, thì con sẽ đặt tên nó là Mai Quân. Ông già bảo, mày có bị điên không, nuôi hai đứa cho tử tế đi, đẻ lắm làm gì. Tôi ờ ờ. Nhưng mà kể ra chúng tôi vẫn thích đẻ thêm vài đứa nữa, chẳng qua cơm áo còn eo hẹp.

***

Lại lan man chuyện con cái rồi. Hôm nay là kỷ niệm ngày cưới mà. Tôi gửi quả điện hoa cho vợ, vợ vui, nhắn tin “hihi hôm nay em có giai tặng hoa”.

Cuộc tình của chúng tôi, quá nhiều sóng gió những năm trẻ trâu, chịu không nổi chia tay nhau tới gần hai mươi bận. Đến khi mệt quá thì thôi không chia tay nhau nữa, có thế nào sống thế ấy. Cãi nhau thừa sống thiếu chết, cay cú nhau vô cùng, rồi chán quá thôi chẳng cãi nhau nữa, lâu lâu mới cãi một tí thôi.

Nói, đời này anh chỉ yêu em, thì sến với cả rất là không giống. Phim lãng mạn nó chỉ 120 phút chứ đời thì kéo dài tới cả mấy chục năm. Gái đẹp thì đầy đường mà trai ngon cũng nhiều không kể xiết. Cái quan trọng là cùng nhau chia sẻ cuộc sống này. Nồi nào úp vung nấy, chúng ta là cái nồi cái vung của nhau, sống cùng với nhau bên bếp lửa.

Bọn gái ngoài đường, quả thực là chúng càng ngày càng đẹp. Nhìn chúng mà hoa hết cả mắt. Có những em đi qua thôi mà khiến mình choáng luôn. Tức là mình hoàn toàn có thể mê bọn chúng, cực mê luôn, bất cứ lúc nào. Nhỡ mà lại có em mê mình như thế nữa, thì là bỏ mẹ rồi, chuyện gì cũng có thể xảy ra. Chuyện gì cũng có thể xảy ra, ngoại trừ tình yêu. Tình yêu là thứ không nắm bắt được, không mô tả rõ được, nó chỉ có hoặc không.

Tôi quen và yêu cậu ta, tới nay đã mười ba năm. Lấy nhau cũng đã sáu năm. Chuyện vợ chồng không có lạ gì nhau nữa cả. Vậy mà trong nhiều những giấc mơ ướt át đầy nhục dục của đàn ông, thì đa phần cậu ta ở trong những giấc mơ ấy. Khiến tôi đôi lúc vẫn phải ngạc nhiên. Tôi đã có được cậu ta, cả thể xác lẫn tâm hồn, nhưng vẫn là chưa đủ, sự khao khát của tôi còn là những năm tháng sau này nữa, khi chúng tôi đã là những người già, mặc bỉm cho nhau, và chơi với những đứa cháu.

***

Anh sếp của tôi, người mà bảo là tao đi bao nhiêu đám cưới rồi chưa thấy thằng chú rể nào hớn hở như mày, có lần khác bảo tôi. Là, vợ chồng mà yêu nhau ấy, con đẻ ra sẽ rất đẹp.

Chúng tôi có hai đứa con rất đẹp.

Tôi nghĩ mình may mắn ghê lắm. Và như thể tôi có một món nợ lớn mà tôi sẽ làm thế nào đó để trả được cho xứng đáng.