Teq's Blog

Archive for the ‘Gia đình’ Category

Viết cho Phong và Lam

with 6 comments

Các con của bố.

Bố tỉnh như sáo vậy, cho nên ra ngồi máy tính. Trước khi ra thì bố đi qua phòng các con để xem các con thế nào, hai đứa ngủ say trông thật đáng yêu. Vậy nên bố chẳng thèm viết những cái vớ vẩn của bố nữa, hôm nay viết cho các con, cho dù cũng là để cho bố thôi.

Chúng ta vừa có mấy ngày nghỉ thật vui. Ảnh này mẹ chụp cho chúng ta rất đẹp. Mẹ các con đã làm cho cái nhà này càng ngày càng đẹp lên.

WeChat_Image_801

Khi ngồi viết những dòng này thì cái chân trái của bố vẫn còn đang rất mỏi. Cái xe của ông nội đã quá cũ, nó lại còn đang bị lỗi ga hay chế hay điện đóm gì đó, khiến nó yếu xìu. Bố phải lái nó như cách lái xe Minsk ghẻ, tức là phải vê côn vê ga liên tục, vòng tua động cơ phải lên cực cao, thì xe mới đủ lực vượt dốc và khi có đủ lực rồi phải cố mà giữ tốc độ, hễ phải phanh là lại vê lại từ đầu. Thấy các con kêu nóng, nắng, bố lại càng thấy nhớ cái con xe trâu bò của bố, mà mấy năm trước đã buộc phải bán đi. Bố nhớ cái cảm giác lái con xe ấy, nó kềnh càng thế mà nó lại ngoan ngoãn như một đôi giày vừa chân. Bố đã phải bán nó đi, bố còn phải bán cả 2 chiếc vespa cổ, bán cả chiếc 67, bán cả chiếc xe ga nhỏ màu vàng mà bố mua cho mẹ khi mẹ mang bầu Phong. Bán chả được bao nhiều tiền, nhưng vì lúc đó bố mẹ phá sản rồi nên chẳng còn muốn giữ những đồ chơi nữa. Ngay cả cái xe CG 150 già cả mà bố còn giữ được, thì cũng là vì lúc đó chú Nguyên mượn dùng, chứ không cũng đã bán luôn rồi.

Thế nhưng ngay cả những lúc khó khăn nhất, bố mẹ vẫn bỏ tiền ra để tiếp tục cho ngôi nhà này, để dù đơn giản như thế nhưng nó vẫn tồn tại và ngày một đẹp lên. Mọi người chỉ thấy là bố mẹ làm một cái nhà trên núi thật chẳng giống ai, khoe ảnh lên mạng thì mọi người khen đẹp thôi. Mọi người không biết niềm vui khi bố thấy các con chạy chơi trong sân nhà, lên núi bắt bướm tìm quả, xuống suối nghịch nước nghịch đá. Bố vẫn xét nét các con từng li từng tí từ nết ngồi cho đến nết ăn, cho các con theo học đủ mọi thứ miễn là các con thích, để sau này các con không phải khớp khi đến những chỗ lịch xoạc và không ngại với người đối diện dù nó nói thứ tiếng gì. Nhưng bố cũng vẫn giữ cái nhà này và lái xe nhiều tiếng đồng hồ đưa các con lên ở, để các con có những trò chơi tuổi thơ mà không đứa trẻ thành phố nào có được.

Những vấn đề của người lớn mà bố mẹ đã thấy và liên tục phải ứng phó, từ khi làm cái nhà này, nó đã khác xa so với suy nghĩ ý tưởng ban đầu. Bố mẹ đã làm nhiều việc cùng những người ở đây, nhưng cuộc sống và công việc thì luôn biến đổi theo cách mà nó muốn. Chỉ có cách các con lớn lên là đúng như bố mẹ muốn. Và tình bạn của bố với bác Chư thì không thay đổi. Lúc nhà mình chia tay bác Chư đi về, bố thấy thật vui trong lòng, khi nghe các con chào “cháu chào bác Chư ạ”. Có những cái rất đơn giản nhưng không dễ để có.

***

Sáng nay, như các con biết, cả nhà mình xách đồ đạc ra tới trường học, thì xe không nổ máy được. Hôm trước đi qua một cái hầm chui, bố bật đèn gầm mà quên tắt, hết sạch ắc quy, cho nên ba mẹ con phải ngồi chờ bố với bác Chư chạy xe máy ra Sapa mang ắc quy ra cửa hàng để sạc. Trong lúc chờ sạc ắc quy, bố và bác Chư đi ăn phở. Bác Chư rất thích ăn phở. Quán phở thì vẫn ngon.

Trong lúc ăn phở, bố nghe bàn sau lưng, người ta buôn chuyện với thằng con nhà bán phở, về việc người dân tộc đi ăn xin hoặc chèo kéo khách. Họ dè bỉu những người đàn bà Mông hay Dao, lẽo đẽo theo khách du lịch, địu đứa bé nhỏ xíu trên tay. Chèo kéo khách và ăn xin thì ở đâu mà chả có, kể cả quận Hoàn Kiếm và Quận 1 Sài Gòn. Nhưng dở hơi nhất là cái giọng của thằng con nhà bán phở “người dân tộc người ta chẳng như mình đâu cô ạ, trẻ con bé thế mà cứ lôi lếch thếch, như là người ta chẳng coi con cái ra gì”. Bố quay sang soi thằng ấy một phát, nó thôi, chắc vì nhận ra có người dân tộc là bác Chư đang ngồi đấy. Bố định nói, nhưng lại thôi, bố chẳng phải thầy giáo để dạy dỗ bọn đầu đất đấy, nói với chúng nó phí cả mồm mình. Chúng mày lên đây ăn xin văn hóa bản địa, mà không biết tôn trọng. Bố với bác Chư trả tiền xong đi. Chẳng biết bác Chư có nghe được câu chuyện kia không, tiếng Việt bác không giỏi lắm, nhưng biết đâu nghe được, kệ. Bố với bác là “anh em lâu dài” như bác vẫn nói, quan tâm gì mấy chuyện lẻ tẻ.

Mấy thằng bạn bố, khi nhậu với bác Chư ở nhà Bách Khoa mình say say rồi, đã rất khoái trá khi được bác Chư chia sẻ, là người H’mong tức là người Mèo, thì người Kinh được H’mong các bác gọi là bọn tộc Khỉ. Các bạn bố đã khoái trá công nhận cái tên này rất chuẩn. Các bạn bố nói, mấy thằng Khỉ bọn em rất vinh dự được uống rượu với các anh Mèo.

Bọn Khỉ đang đánh chiếm Sapa rất ác liệt, nhưng không lo, bác Chư bác Ninh còn rất nhiều rừng núi. Hôm qua uống rượu, bác Ninh bảo bố, bây giờ em đi đâu gặp thằng H’mong nào, cứ xưng tên là Vàng A Đức. Mà quả thật, chiều qua lúc bố chở mẹ đi Đầu Dù chơi, bố tóc tai bù xù mấy hôm không cạo râu, gặp mấy con Khỉ đi ngược lại hỏi đường, bọn chúng tưởng bố là con Mèo còn mẹ là con Tây.

***

Dông dài mấy chuyện Khỉ Mèo vậy, là bố muốn các con lớn lên sẽ biết tôn trọng mọi người, và tôn trọng những bạn bè của mình.

Hôm qua mẹ đã giật mình chỉ cho bố, khi thấy Phong đang một mình lên núi tìm cái gì đó. Con đội mũ, trông rất đẹp trai, đang bước trên đỉnh đồi sau nhà, cỏ xanh nắng vàng và bóng núi đá làm nền cho con, thật là một hình ảnh đẹp đẽ. Sau biết hóa ra con đi tìm thứ quả gì đó có vị chua mà các anh chị H’mong bảo con. Con đã thành một thằng bé quen thuộc với đèo dốc cây cối thật rồi. Bố thật vui lắm ấy.

Còn đêm trước, bố đã phải chụp trộm ảnh Phong. Bố thì ngồi đốt lửa, nhấm nháp wisky, chat chit với các bạn bố đang hì hục test phòng tập nhạc. Con thì đọc truyện và nói thao thao kể cho bố nghe, mà bố không để ý, ngẩng lên mới thấy trông con đáng yêu quá, bèn chụp trộm tấm ảnh, bố cũng post vào đây. Phong đúng là đẹp trai giống bố kaka! Mà con cứ mải mê đọc cái truyện tranh này, truyện này hồi bé bố chưa đọc, mà bố thấy đâu đó người ta kêu là truyện này phản giáo dục. Có lần Phong kể cho bố “bố ơi, cả bố của Shin và ông nội Shin đều mê gái bố ạ, sao lại thế nhỉ”. Bố bảo, thế con có thích các bạn gái không, trả lời có. Đấy, con trai thì phải mê con gái là đúng rồi còn gì. Con rất vừa ý với giải đáp. Bố thấy truyện này dán nhãn 12+ mà con bố mới có 7 tuổi, không sao, truyện này đọc tốt. Hồi bố đâu như mười tuổi, đã trèo giá sách nghiên cứu trọn vẹn cuốn Cẩm nang vợ chồng mà bà nội giấu tít trên đó. Nhân cách của bố đâu vì thế mà tồi đi đâu, trái lại, bố khá giỏi trong việc chung sống với sự xấu xa của mình.

IMG_20170430_215616

Bố cũng dán luôn một tấm ảnh chụp trộm Lam nữa, thấy bố chụp Lam giật mình ngước nhìn khi đang chơi iPad, trò nhổ răng trồng răng gì đó. Đúng là gái, suốt ngày răng với tóc với quần áo. Bố hy vọng sau này con sẽ chẳng coi mấy thứ tranh đoạt của bọn đàn ông ra cái gì, y như bây giờ con chả thèm coi mấy thứ siêu nhân năng lượng của anh Phong ra cái gì.

IMG_20170430_165445

Lam là một cô bé thật đặc biệt. Con quá xinh đẹp, cả gương mặt và khung xương đều hứa hẹn lớn lên con sẽ cực kỳ xinh đẹp. Đẹp quá cũng không tốt, rách việc với bọn đàn ông. Nhưng có lẽ không thể tránh khỏi rách việc nếu mình đẹp, chỉ có thể trau dồi cho mình một phẩm cách khiến bọn đàn ông phải run rẩy nghe lời, chứ đừng để bọn chúng vùi dập. Vậy nên bố cứ phải xét nét con từng tí một, ngồi khép chân vào, ăn ngậm miệng vào, quản lý anh Phong cho bố, vân vân, rồi ỉ ôi khóc lóc là bố đét đít đấy. Thậm chí đã có 2 lần bố phải cho con ăn roi. Và bố thường bảo con, xấu tính như thế thì sau không thành nàng công chúa được đâu mà chỉ thành xe công nông thôi.

Và Lam cũng là một lý do quan trọng khiến bố nhất định lôi các con lên núi ở thật nhiều thật nhiều. Bố rất nể trọng những người đàn ông bạn của bố ở trên núi. Họ có thể uống hơi nhiều rượu, họ có thể hơi hôi, họ có thể xấu trai, nhiều chú bác còn dốt đặc cán mai nữa. Nhưng mà công việc đồng áng và những ngọn núi cao ngất khiến cho họ có một phẩm cách mạnh mẽ ẩn sau sự khiêm nhường. Một người đàn ông như anh Lù con bác Chư, 8 tuổi đã có thể giắt bọc gạo vào đít quần, lên núi ở hai ngày hai đêm một mình làm việc gì đó bác Chư giao.

Con là gái, nếu con được lớn lên với những người đàn ông mạnh mẽ, thì sau này nhiều khả năng con sẽ nhận dạng và trị được bọn vớ vẩn. Tất nhiên là hy vọng thế thôi. Logic của gái bố không hiểu lắm. Con thì cứ đi nhiều với bố mẹ, rồi học theo mẹ con, là đủ rồi. Bố rất hư đốn và khiến mẹ phiền lòng rất nhiều, nhưng gầm trời này chắc chỉ mẹ trị được bố. Thật ra đáng lẽ mẹ phải trị một thằng nào xứng đáng hơn, nhưng thôi là duyên số con gái ạ.

***

Bố cũng phải tự nhận là bố không chăm sóc các con nhiều lắm. Bố là một người ích kỷ. Những người thân yêu nhất của bố, các bạn thân nhất sống với bố lâu năm nhất, đều nói bố như vậy. Họ nói nhiều quá thì bố cũng tin, và sau khi tin rồi thì suy nghĩ và thấy đúng thế thật. Chứ hồi trẻ trâu, bố cứ tưởng bố tốt bụng quảng đại lắm cơ. Bố thậm chí còn nghĩ bố là thằng tử tế nhất trong những thằng bố biết. Mãi gần đây bố mới hiểu không phải vậy. Bố đã làm nhiều điều mà bố nghĩ là tử tế, xong rồi bố mới thấy rằng ở bên dưới những điều tử tế ấy là sự xấu xa. Những điều này bây giờ các con còn nhỏ quá, bố không thể giải thích được. Bố chỉ có thể tự hiểu với bản thân, và tránh những lời giao giảng cho các con. Bố sẽ không nói với các con là phải sống tốt, là phải tử tế, là phải yêu thương mọi người, bố thấy xấu hổ khi dạy bảo các con những điều đó. Bố chỉ cố xét nét các con những kỹ năng nho nhỏ, dạy các con điều quan trọng nhất mà bố hiểu, là sự tôn trọng. Tôn trọng những người mình kính nể, tôn trọng những người mình ghét bỏ, tôn trọng cả những người khinh bỉ mình.

Và hơn cả là tôn trọng bản thân mình, tha thứ cho nó và yêu nó, ngay cả khi nó thực sự tồi tệ. Bố sẽ sửa đổi những chi tiết lặt vặt, để ra dáng một ông bố, nhưng bố sẽ tôn trọng cá tính và đời sống của bố, rồi qua đó tôn trọng sự lớn lên của các con. Một ông bố dù tốt đến mấy, nhưng cũng sẽ chẳng giúp ích gì cho con cái nếu ông ta không tôn trọng cá tính riêng của mình. Bố đã tôn kính bố của bố, tức ông nội các con, suốt những năm tuổi thơ. Rồi bố khởi nghĩa, đả phá ông ấy, thậm chí có những thời gian còn khinh thường ghét bỏ ông ấy. Suốt hai mươi năm như thế, đến một ngày bố phải nói với bố của bố rằng, “bố thật là vãi đái”. Ông nội vẫn có những nét bố không ưa, nhưng cuối cùng bố đã phải thua trận đánh 20 năm của bố. Ông ấy không thay đổi, ông ấy sai đúng mặc dầu nhưng vững chãi như một bức tường, kể cả khi bức tường ấy đã rong rêu mục nát. Người ta có thể đá đổ bức tường ấy, nhưng người ta cứ phải nhớ sự tồn tại của bức tường. Bức tường chỉ cần nói, đơn giản và dõng dạc, tao muốn như thế đấy. Bố không bao giờ có được cái bản lĩnh đấy của ông nội, cho nên bố phải thua. Đó là một trận thua cay đắng. Một trận thua cả đời.

***

Con Phong và con Lam, rồi các con sẽ lớn lên rất nhanh. Bố còn chưa kịp dạy Phong viết chữ cho đẹp, thì con đã sắp lên lớp ba rồi và bố phát hiện là bố mà dạy thì con chỉ có ngu đi. Bố còn chưa kịp dạy Lam nốt nhạc nào, thì con đã xướng âm giai điệu giỏi hơn bố, con có những năng khiếu nghệ thuật mà bố không có. Bố chỉ có thể dùng quyền lực của người cha, sự vượt trội về kiến thức, khi các con đang còn quá nhỏ, để dạy các con những điều lẻ tẻ và cố gắng tạo ra một môi trường để các con lớn lên tự nhiên.

Trong mười năm nữa, nếu số phận cho bố những ngôi sao tốt lành, bố có thể có nhiều thứ hơn bây giờ. Bố thông minh, thường hiểu chuyện trước khi chuyện xảy ra. Bố dũng cảm, bố đã vượt qua nhiều nỗi sợ hãi mà các bạn của bố ít thằng đã từng trải qua. Bố cũng khá khôn khéo. Nhưng bố thiếu đi một cái căn cốt, mà con Phong của bố, con Lam của bố, bố muốn các con học từ những người khác, đừng học bố. Đó là sự giản dị và chân thành.

Bố không giản dị, bố không chân thành, bố e rằng bố sẽ chẳng bao giờ được như ông nội các con, bố sẽ chẳng bao giờ được nghe Phong nói, “bố thật là vãi đái!”. Bố yêu các con thật nhiều. Đến nỗi bố thấy tư cách của bố chẳng đủ để nuôi dưỡng các con đâu. Hãy cứ lớn lên, mẹ sẽ nuôi các con lớn. Mẹ sẽ là điều lớn lao nhất các con có.

Mẹ bố hỏi bố, cái loa di động của con hay thế, cho mẹ mượn hay chỉ cho mẹ mua đi. Bố bảo, mẹ ơi, cái loa này kêu nhỏ lắm, không thể đủ cho một phòng lớn mà mẹ dạy nhảy cho người ta đâu. Mẹ của bố nói, ừ thế thôi, để mẹ tìm cách. Bố chỉ ước sao bố có thật nhiều tiền để làm cho mẹ của bố một cái phòng dạy nhảy rộng rãi mà nhạc kêu ầm ĩ. Bố ước sao cho bố của bố, trưởng tộc, có đủ tiền để xây một cái nhà thờ họ hoành tráng, không phải im lặng nói tránh khi động đến tiền. Bố ước sao có thể cho con Phong và con Lam của bố được đi học những trường danh tiếng nhất, tốt nhất. Bố ước nhiều lắm.

Nhưng cái bố ước nhất và ước mãi bao năm, là đàn bà của bố, tức mẹ của các con, biết dùng mỹ phẩm. Mẹ của các con là một người đàn bà đẹp, thậm chí lại còn là một người đàn bà đẹp xuất thân từ một dòng dõi cao sang. Bố uống hết cả chai Bowmore rồi mới dám nói đến mẹ. Mẹ rất ghét những thứ bố viết, mẹ rất coi thường chúng, và rất đúng, bố toàn làm màu thôi các con. Muốn lớn lên làm người từ tế hãy sống như mẹ. Đừng như bố.

***

Nhưng bố vẫn đúng, theo kiểu của bố. Phong phải đánh nhau với thằng nào bắt nạt con. Đó là điều phải làm. Con hãy quên hết tất những điều gì người ta dạy bảo. Lòng tốt, sự tử tế, quên hết đi. Con hãy đấm vỡ mõm nó, hay bằng cách nào đấy, khiến những thằng ấy phải đối thoại với con. Đó là điều duy nhất thằng đàn ông cần làm và phải làm trong suốt cuộc đời mình.

Còn Lam, hãy theo mẹ con, bố chẳng biết đâu.

Advertisements

Written by Tequila

May 3, 2017 at 4:26 am

Posted in Gia đình

Niềm vui của bố

with 2 comments

Năm 2015 đã sắp qua rồi, sáng nay Hà Nội sương mù lãng đãng. Bố ngồi ngồi trong phòng làm việc với những giấy tờ, email và một ly cafe buổi sáng, cửa sổ mở rộng. Một thằng bạn của bố gọi trên facebook, chỉ để chia sẻ một bản Nocturne của Chopin. Thằng bạn này của bố là một người đàn ông tốt bụng chân thành và là một người cha tuyệt vời. Bố vẫn thường nghĩ bố phải học tập nó rất nhiều trong vai trò làm cha. Buổi sáng nay, một buổi sáng mà niềm vui do con cái mang lại vẫn đang làm bố mơ màng, thì chính thằng bạn ấy lại gọi bố trên facebook để cùng nghe một bản nhạc. Nhiều khi các câu chuyện cứ duyên duyên như vậy. Và bố quyết định sẽ ăn cắp giờ công lao động, để ghi lại câu chuyện nhỏ của các con, mà nếu không ghi ra, có lẽ thời gian sẽ làm nó mờ đi và sau này bố con mình không đứa nào còn nhớ cả.

***

Năm nay con trai Phong đi học lớp một. Đáng lẽ bố phải ghi lại những cảm nghĩ của mình khi đến trường tiểu học cũ của bố, để đăng ký học cho con. Bố phải ghi lại là bố đi từ cổng trường vào, ngôi trường đã hoàn toàn khác, nhưng bố vẫn còn nhận ra những cái đã không còn tồn tại, chỗ này là vườn trường, chỗ kia là cây sung, chỗ đó là cột cờ… bố đi qua sân trường như đi qua những năm tiểu học của bố. Đáng lẽ bố cũng phải ghi lại cái hôm đầu tiên đưa con vào lớp, con tự đi một mình, bố bám theo sau. Bố thấy con tiến đến một bàn và định ngồi xuống, thì hai thằng ở bàn đó từ chối con, con bèn vui vẻ đi sang bàn khác, rồi quay đầu làm quen với các bạn khác. Bố đã rất hài lòng và yên tâm ra về. Đáng lẽ bố cũng phải ghi lại cái hôm bố đợi ở ngoài cổng trường, để mẹ đưa con vào trường. Khi ra mẹ con bảo, “nó đúng là con trai anh”, “tại sao”, “tất cả mọi người đều đi cầu thang bên này, mà nó cứ lững thững đi cái cầu thang mà nó thích”. Rồi đáng lẽ bố cũng phải ghi lại, vì sao bố mẹ phải chuyển trường cho con, chuyển khỏi trường tiểu học cũ của bố, để sang một trường khác. Có rất nhiều những điều cần phải ghi lại, về cái cách mà một đứa trẻ lớn lên.

Bố không đọc những cuốn sách về dạy dỗ con cái. Bố nghĩ phần lớn các bậc cha mẹ là những kẻ thất bại trong việc dạy dỗ rèn rũa bản thân mình, mà bố là một điển hình, chẳng dễ gì những kẻ thất bại đó lại có thể đọc sách rồi thành công trong việc dạy dỗ kẻ khác. Bố chỉ có thể hướng dẫn và khắt khe một chút để uốn nắn những điều lặt vặt, còn cái cách mà các con lớn lên và phát triển tính cách của mình thế nào, là hoàn toàn bí hiểm và bố sẽ phải tôn trọng. Bố muốn nuôi dạy chăm sóc các con như chăm sóc một cái cây tự nhiên trong khu vườn rộng, có thể vun sới gốc, tỉa lá dọn cỏ dại, rồi để nó tự phát triển với mặt trời và gió, chứ bố không muốn là một nghệ nhân bonsai uốn bẻ căn cốt của cái cây theo ý mình.

Và bố cứ hồi hộp về việc cái cây sẽ lớn thế nào. Đặc biệt là con, con trai. Thằng con trai, dù là tốt hay xấu, thông minh sáng láng hay ngu vật, đẹp giai ngời ngời hay xấu như khỉ, nó sẽ luôn được tôn trọng nếu nó có lòng can đảm, sự kiên cường.

Câu chuyện hôm qua của các con khiến bố rất vui, còn hơn cả vui, là hạnh phúc.

***

Hôm qua bố đi làm về sớm, lấy xe máy chở em Lam đến trường để đón anh Phong. Tới sân trường, bố dắt tay em Lam đi vào, thì từ xa nhìn thấy con trai bị một thằng bạn thấp hơn nhưng rất nhanh nhẹn, xô ngã lăn kềnh ra đất. Mấy lần bố nghe ông nội đi đón con về kể, là con hay bị các bạn bắt nạt, bố rất lo vì điều đó. Một thằng bé bị bắt nạt là rất bình thường, nó có thể thua liên miên nhưng một khi nó đầu hàng và chấp nhận bị bắt nạt, thì nó sẽ hỏng mãi mãi. Một hôm ông nội bảo, hôm nay có thằng đánh thằng Phong, tao phải quát thằng kia và tao sẽ nói với cô giáo hoặc bố mẹ thằng đấy. Bố bảo, không được làm thế, ông phải để cho trẻ con tự giải quyết việc của mình.

Vì vậy mà bố đứng chờ ở xa xa xem con làm thế nào. Con vùng dậy và đuổi theo thằng kia quanh sân. Thằng bé kia nhanh nhẹn hơn và có vẻ khỏe hơn, con không thể bắt được nó. Tới khi gần bắt được, thì nó gọi một thằng lớn hơn, lớp trên, “anh ơi đánh nó hộ em”. Thằng lớn kia lao ra chặn con lại. Con lại phải giằng co và đấm nhau với thằng lớn ấy, trước khi thoát ra và đuổi thằng kia tiếp. Ở trường này có vẻ các cô giáo dục khá tốt, cho nên đám trẻ đánh nhau khá quy ước, chỉ đẩy, đạp, đấm vào vai ngực mà không đấm vào mặt nhau. Cho nên bố cứ đứng sau gốc cây đợi xem. Có đến ba thằng lớp trên giúp thằng bé kia, con trai bố chỉ có một mình và tất nhiên là liên tục thua, mặt đỏ bừng mắt ngân ngấn nước, liên tục bị các anh lớn đấm cho và thoát ra, lại đi đuổi thằng kia, lại bị thằng lớn khác chặn lại… Cái lúc con bị cả ba thằng lớn bao vây, em bé Lam đang đứng với bố, buông tay bố ra chạy tới, giằng kéo một anh ra “không được đánh anh Phong của em! Đi đi! Đi đi!”. Lưng bố nổi cả gai ốc.

Tới chừng tình hình có vẻ hơi căng và bọn trẻ dễ chuyển từ đấm nhau quy ước sang đấm nhau thật, thì bố mới can thiệp. Khi con lại đuổi thằng bé kia chạy ra xa xa, bố mới gọi một trong những thằng lớn ấy, bảo “đấm nhau không sao, nhưng không được nhiều người đánh một người, cháu không được giúp nữa mà để cho hai em ấy tự chiến đấu, đồng ý không?”. Thằng bé lớn đồng ý và bọn lớn thôi không can thiệp, để mặc cho hai thằng đuổi nhau quanh sân, đuổi vào lớp, rồi lại ra sân.

– Lam!

– Dạ,

– Anh Phong chạy chậm quá, con giúp anh chặn anh kia chạy chậm lại.

Cũng là có tí bất công, nhưng bố muốn thằng bé kia không chạy nữa mà hai thằng giải quyết cho xong. Lúc này trong lớp, anh Phong và thằng bé kia gườm nhau ở hai đầu bàn. Bố đứng ngoài ghé mắt vào cửa sổ ngó. Con trai không bắt được nó mà nó cũng không chạy nữa. Em bé Lam chạy ra chặn một bên cạnh thằng kia, để anh Phong bắt. Thằng bé kia bảo con bé Lam:

– Em đi ra chỗ khác, để yên cho bọn anh! (như người lớn, thằng bé kia cũng hay thật)

Em Lam bèn đi ra chỗ khác, quả thật bọn trẻ con có những cư xử với nhau rất hay. Em Lam đi ra khỏi lớp, ra chỗ bố, vài chục giây sau bố quay lại cửa sổ ngó, thì thấy con đã bắt được thằng kia, đè được nó xuống đất, nắm được cổ áo của nó và đấm vào lưng nó. Bốn năm bạn cả trai cả gái vây quanh xem.

– Dừng lại, không được đánh nhau nữa.

Bọn trẻ buông nhau ra. Bố mới hỏi:

– Phong, tại sao lại đánh nhau!

– Bạn ấy đánh con suốt, lại cứ rủ các anh lớn bắt nạt con.

Bố quay sang bạn kia:

– Cháu tên là gì?

– Cháu là….

– Đánh nhau thì không sao. Nhưng không được rủ nhiều người đánh một người. Phải tự thắng, đồng ý không.

– Vâng. Cháu đồng ý.

– Thôi hôm nay thế được rồi. Mai lại chiến đấu tiếp. Hôm nay trận đấu dừng ở đây. Hai đấu thủ bắt tay nhau đi.

Hai thằng bé miễn cưỡng sờ tay nhau. Bố bảo, không được, bắt tay là phải đúng kiểu như thế này này. Bọn trẻ con bắt đầu thi nhau mách. Chú ơi nhưng mà bạn Phong cũng hay trêu các bạn lắm, bạn ấy có hôm đánh cháu vào đây, cháu nữa, có hôm bạn Phong cũng đánh cháu ở đây. Mấy đứa con gái hùa vào, bạn Phong hay trêu mọi người lắm, rồi khi bị trêu lại thì bạn ấy lại tức, khóc rồi đánh nhau… Chuyện này các bạn nói có lẽ không sai và bố sẽ nghĩ cách xử lý dần.

Phong về bàn sắp xếp sách vở, vừa xếp vừa nghe các bạn gái mách bố. Mà cả em này nữa này, em gái bạn Phong nữa, cũng xấu tính cũng hư giống anh. Ừ, em ấy chẳng ra gì cả, em hư lắm. Bé Lam đứng nghe mặt thộn ra, không biết nói lại các chị thế nào, không hiểu sao lại bị chê. Con trai bố lúc ấy đứng im, mắt sáng như sao đăm đăm nhìn các bạn, trông thật xinh giai (nếu có thể thì bố đã chụp ảnh lại), rồi tiến lên đứng giữa em và mấy bạn gái “em tớ làm gì mà các bạn bảo em ấy hư!”. Bọn gái im lặng. Thật là không biết nói thế nào về niềm vui của bố và sự xúc động khi thấy các con như thế.

Có thể con có vấn đề gì đó khiến giao tiếp với các bạn chưa thật ổn. Có thể con chỉ chơi được với vài bạn còn lại các bạn khác không thích con. Vấn đề đó rồi dần dần chúng ta sẽ xử lý.

– Phong!

– Dạ,

– Bố thấy con chạy quá chậm.

– Bạn ấy cứ chạy con đuổi không được.

– Bố dạy con tập đá bóng, rồi con sẽ chạy nhanh như bố.

– Chạy nhanh thế nào?

– Sẽ đuổi bắt được cả chó.

Tối về, thấy em Lam khoe với mẹ, “Mẹ ơi bố bảo là bọn con sẽ được thưởng” “Vì sao”?” “Vì can đảm, vì hai anh em yêu nhau và bảo vệ nhau”.

Còn cái lúc mới ra khỏi trường, ba bố con ngồi xe máy, em Lam ngồi trước, anh Phong ngồi sau. Bố thấy con trai bố ngồi sát vào, ôm lấy eo bố, ngả đầu áp má vào lưng bố. Con thường ngày rất nghịch ngợm và ngồi xe luôn ngó ngoáy. Chắc chắn con không biết rằng, từ hồi ba tuổi trở đi thì con đã không còn ôm lưng bố khi ngồi xe máy. Mãi cho đến hôm nay mới lại thế. Sự bày tỏ tình cảm này khiến bố hạnh phúc và thấy thật may mắn vì hôm nay đã đến trường để tình cờ gặp và giúp con xử lý vấn đề quan trọng của mình, vấn đề mà không đứa bé trai nào về mách bố, nếu mà nó là đúng là một thằng con trai.

“Hôm nay bố thấy rất vui vì anh Phong đã dũng cảm chống lại ba bốn anh lớn mà không sợ, và vì hai anh em đã can đảm bảo vệ cho nhau. Cuối tuần này bố sẽ thưởng! Các con về suy nghĩ đi xem thưởng gì nhé.”

***

Thưởng cho các con thì đơn giản. Các con đã cho bố phần thưởng trước rồi.  Trẻ con lớn lên nhanh như thổi. Chẳng mấy mà các con sẽ không còn nhỏ như bây giờ. Bố cần tận hưởng thời gian hiện tại, để ra lệnh “Lam!” rồi vỗ vào vai trái mình, ra lệnh “Phong!” rồi vỗ vào vai phải mình, thế là cả hai đứa sẽ phi lên giường rúc vào bên cạnh bố và mỗi đứa gối đầu lên một bên vai.

Written by Tequila

December 22, 2015 at 11:32 am

Posted in Gia đình

Những mảnh ghép

with 3 comments

 

Một số ngày trước, nhân facebook thấy em Thảo Lam viết rằng khi ngoài ba mươi thì cần phải đọc lại Chiến tranh và Hòa bình, tôi bèn kiếm bản e-book chùa và đọc. (“Em Thảo Lam” là anh bạn của tôi và thằng Kỳ, một ông anh mọt sách của chúng tôi. Do không thể tìm ra ở hắn điểm gì để so sánh, vì cái gì hắn cũng hơn cả, cuối cùng chúng tôi cũng tìm ra một điểm hắn dưới cơ mình để có thể coi là bạn bè ngang phân, ấy là hắn không chửi bậy dẻo như chúng tôi.) Thảo Lam nhận định chuẩn, đúng là phải đủ lớn thì mới đọc được Chiến tranh và Hòa bình. Một bộ tiểu thuyết lớn và dài như vậy, nhưng mỗi đoạn đều có thể khiến người ta dừng lại và suy nghĩ, tìm thấy ra những liên kết kéo mình về một thời điểm nào trong quá khứ, mà khi đó mình đã có những xúc cảm, những suy nghĩ hoặc u tối hoặc bồng bột hoặc ngây thơ hoặc giả dối… như được miêu tả một cách nhẹ nhàng tinh tế trong trang sách. Bản e-book đút vào trong cái phần mềm trong tablet của tôi, đếm được gần 2000 trang màn hình, tôi nhẩn nha đọc vào những giờ trưa hoặc tối trước khi đi ngủ, mới được 500 trang.

Mỗi một con người, nếu dễ tính mà nhìn, thật chẳng có gì phức tạp, gồm dăm bảy mảnh ghép, như những mảnh của trò xếp hình Trí Uẩn. Ấy thế mà ghép ra thành hình hài đầy đủ rồi thì muôn hình vạn trạng, chẳng ai giống ai. Bối cảnh xã hội thượng lưu Nga những năm đầu 1800 ấy, quy định ra thành ra bộ những mảnh ghép. Ông già Tolstoi nhặt các mảnh ghép lên, chơi Trí Uẩn, xếp ra thành Bolkolsky, Bezhukov, Rostov, Denisov, Dolokhov, Natasha, Maria, Elen… bày họ ra bàn đứng cạnh những nhân vật lịch sử như Hoàng đế Alexander I, Napoleon Bonaparte, Kutuzov… rồi thả họ xuống dòng sông lịch sử 1805 – 1812, thế là thành tiểu thuyết Chiến tranh và Hòa bình.

***

Tối hôm nọ, tôi đến quán bia dự sinh nhật thằng bạn thân Welcome to the Hell, thằng Nguyên lác. Bàn có gần mười thằng, toàn là chơi với nhau biết nhau từ nhỏ hoặc khá nhỏ, muộn nhất cũng là đại học. Chúng tôi sinh cùng năm, lớn lên ở Hà Nội 198x, nhà cửa đều là cơ bản khá giả không đói nghèo, cha mẹ trí thức hoặc viên chức, đều học đại học trong nước, đều đi đây đi đó ít nhiều, đều đang đi làm đi ăn nếu không oách rồi thì cũng vẫn có cái để nhìn vào… chúng tôi đều từ một bộ Trí Uẩn mà ghép ra. Nhưng bộ tiểu thuyết mà chúng tôi là nhân vật thì chẳng có gì đặc biệt. Chúng tôi chỉ đang trôi đi và làm những việc cần làm hoặc không cần phải làm. Bộ tiểu thuyết này, dở thì cũng không hẳn, nhưng không có gì thật hấp dẫn.

Bữa bia khá nhạt vì chúng tôi chẳng có đề tài gì để cãi nhau. Nhắc vài chuyện nhỏ thời thơ bé, đá dăm chủ đề xã hội đang quan tâm. Đề tài hấp dẫn nhất là HIV, lậu, và phương pháp tránh thai không dùng bao cao su, đơn giản vì đề tài này chúng tôi có thể cười khặc khặc khả ố và trêu chọc nhau. Nếu chia cặp ra mà uống tay đôi, chúng tôi có thể nói với nhau sâu sâu và lâu lâu về một đề tài nào đó, có thể là công việc hoặc gia đình. Nhưng trộn cả đống lại, chúng tôi chỉ là những nhân vật mờ nhạt của một tiểu thuyết mờ nhạt. Kể cả việc ở bàn bia này, có tới sáu doanh nghiệp trong đó có hai ông chủ nhà máy lớn. Đã từ lâu, tôi và vài thằng trong bàn này đã thống nhất với nhau, là cái may mắn lớn nhất của anh em mình, là được ở trong một thế hệ vô cùng hiếm hoi của dân tộc Việt Nam, được sinh ra và lớn lên cơ bản là trong hòa bình. Một điểm sáng bốn nghìn năm. Và vì thế cơ bản chúng ta chả có việc gì lớn để làm, chúng ta là kẻ thụ hưởng của phía bên này và đồng minh tiềm năng của phía bên kia, chúng ta chỉ có đi làm đẻ con và nuôi chúng.

Chúng tôi tập hợp lại thì mờ nhạt như vậy, nhưng tách ra thì chúng tôi cũng là một nhân vật nào đó. Ví như đề tài HIV được đưa ra và chiếm tới 30% thời lượng cuộc nhậu, là vì có một thằng chiếm diễn đàn để tuyên bố theo một thuyết âm mưu nào đó rằng HIV là không có thật, chẳng có HIV nào hết, các ông cứ tự nhiên đi. Cả bọn nghe, cười, rồi lại nghe. Thằng ấy chuyển chỗ sang ngồi cạnh tôi, chừng như hy vọng rằng tôi sẽ nghe nó một cách nghiêm túc hơn mấy thằng kia, nhưng tôi cũng không cổ vũ nó lắm. Rồi đổi đề tài khác để cười cái khác. Nhưng có một câu quan trọng mà nó nói, gợi cho tôi nhớ lại rằng mấy năm vừa qua của nó là một tiểu thuyết không được viết ra, “tôi nói về HIV như thế, các ông đừng cười, thuyết ấy cũng có ít nhiều lý lẽ, tôi tìm hiểu sâu hơn các ông nhiều, mấy năm qua tôi đọc rất nhiều về virus và về gen”. Năm ngoái, đứa con gái đầu của nó cuối cùng thì đã qua đời vì một căn bệnh hiếm gặp và bí hiểm liên quan đến gen, mang theo hai năm vật vã trong đau khổ và hy vọng và rồi tuyệt vọng, cùng với rất nhiều tiền bạc. Một tiểu thuyết chẳng ai muốn viết.

***

Trước khi viết entry này, tôi ngồi ở phòng ngoài, đang định xem phim thì thằng con mở cửa vào xin tôi chơi với nó một ván bài trước khi nó đi ngủ. Nó cần phải ngủ ngay vì mai là bế giảng lớp mẫu giáo, ngày mai nó tốt nghiệp mẫu giáo, nhưng vẫn thèm làm một ván bài. Đó là một bộ bài gọi là magic gì đó toàn siêu nhân với các điểm tấn công điểm phòng thủ và các kết hợp tăng sức mạnh mà tôi chịu chả hiểu được. Tôi đánh theo hướng dẫn của nó, cuối cùng tôi thắng.

Trong lúc nó chia bài, xếp quân nào của bố quân nào của con, bố đặt quân vào chỗ này, để con tính xem quân nào mạnh… thì tôi với tay bấm một bản sonata của Beeth nghe cho đỡ sốt ruột, và tò mò quan sát nó. Nó sẽ lớn lên là ai?

Thằng bé này thông minh, nhớ được và có cảm hứng thực sự với những thứ kết hợp phức tạp như lũ siêu nhân hệ lửa hệ cây lằng nhằng này. Nó có vẻ có trí thông minh về toán học và dễ dàng với các con số. Nó xếp lego rất sáng tạo và kết hợp màu sắc đẹp. Nó cũng vẽ đẹp khiến tôi ngạc nhiên, thật sự đẹp. Nó rất tình cảm và tôi biết nó có một thế giới tưởng tượng và tình cảm riêng biệt. Cho đến nay nó hoàn toàn chưa quan tâm tí nào về âm nhạc. Khi khó chịu gì đó thì nó hay lèo nhèo, khiến tôi và thằng chú của nó đều cho rằng cần phải làm thế nào để nó bớt ẽo ợt, trong đó tăng cường đàn áp và tẩn nó một cách đàng hoàng được đưa ra như một giải pháp để lựa chọn.

Ngày mai nó tốt nghiệp mẫu giáo rồi, thật nhanh. Tôi đã tuyên bố là lên lớp 1 tôi sẽ kèm cặp nó và chắc là tôi phải cố mà thực hiện tuyên bố này. Tôi sẽ chẳng làm được gì nhiều và không kỳ vọng nó xuất sắc, nó sẽ xuất sắc nếu nó là thế, không thì nó tầm tầm như bố nó hoặc kém hơn bố nó chả sao. Việc của tôi là làm sao giúp nó tự gọt đẽo các mảnh ghép Trí Uẩn của thế hệ nó, sao cho gọn gàng thẳng thớm.

Tôi tò mò ngắm nhìn thằng con mình, những muốn ôm nó vào lòng mà hôn hít nhưng chỉ xoa đầu nó, tôn trọng sự tập trung của nó khi tính toán sự kết hợp các quân bài siêu nhân. Trên con đường rất dài mà nó sẽ đi, nó sẽ tự ghép các mảnh ghép của nó theo một cách nào đó để ra con người nó sau này. Nó sẽ tự viết ra một cuốn tiểu thuyết về cuộc đời nó. Và nếu như tôi có một kỳ vọng nào về thằng con mình, thì tôi chỉ kỳ vọng rằng đó sẽ là một cuốn tiểu thuyết chứa nhiều niềm vui.

Written by Tequila

May 22, 2015 at 1:12 am

Posted in Gia đình

Kỷ niệm ngày cưới

with 23 comments

Bọn trẻ con vẫn quậy phá như thường lệ, không chịu đi ngủ sớm, chúng không biết thế nào gọi là kỷ niệm ngày cưới của bố mẹ chúng. Thành ra mấy mẹ con cứ hú hí với nhau rồi cả ba lăn ra ngủ. Bố chúng không có kỷ niệm 6 năm ngày cưới bằng một hành động nào thiết thực được, đành ra ngồi gõ blog. Hị hị.

Untitled-1

***

Trưa 29/10/2007, tôi ăn mặc ngon nghẻ, tóc tai gọn ghẽ, đẹp giai trẻ trung, hơi run một tí, lên xe đi đón dâu. Xe chạy tới đầu đường Hoàng Mai, con phố rất nhỏ, dài và rất dễ bị tắc đường. Tôi nhớn nhác ngó, rồi nhìn thấy thằng bạn bèn yên tâm. Tôi cắt cử thằng này làm một việc rất quan trọng, đó là dẹp đường. Đội dẹp đường gồm ba thằng, mỗi thằng một con xe máy, cách nhau 30m, vè vè đảo vị trí cứ thế dẫn xe đưa dâu cuốn chiếu vào tới trong. Rất chuẩn đúng như kế hoạch.

Lúc đón dâu tôi chả nhớ được gì mấy, sự việc cứ diễn ra vậy thôi. Chỉ biết lúc đưa cô dâu ra khỏi cổng, thì cô dâu khóc, rất chi là truyền thống. Với cả tôi đi đám cưới nhiều rồi, chưa thấy có cô dâu nào đẹp như vậy, nên rất lấy làm đắc ý. Đi bộ ra ngoài ngõ, lên xe, còn cười với mấy chú xe ôm vốn đã nhẵn mặt mình nhiều năm. Tóm lại, cháu cuối cùng cũng đưa được cậu ta về nhà cháu. Dù gì cũng trải qua bao điều, mất bao công lao, ít gì đâu.

Năm xưa mới quen nhau, cậu ta đang học lớp 12, phải làm cái bài tập điện gì đó. Cậu ta sang nhà tôi, rồi cùng tôi đi mua đồ về, ngồi phòng khách ngồi lắp bảng điện. Bà nội ngồi ngó, rồi khi cậu ta về bèn bảo: “Mày mà lấy con này, sau nó bắt nạt mày!”. Lúc đó tôi cười phá lên, hehe, em ấy mới chỉ là bạn mới quen, mà bà đã nghĩ xa đến thế. Hóa ra lời bà thật thánh!

Sau đám cưới sếp tôi bảo, tao đi đám cưới nhiều quá rồi, mà chưa thấy thằng chú rể nào hớn hở như mày.

***

Tấm ảnh trên chụp ở Sapa. Ảnh cưới của chúng tôi rất nhiều bức đẹp, nhưng tôi thích nhất bức trên, mặc dù thằng chú rể đứng châm thuốc thì không được văn minh lắm. Chính ra, hồi bọn tôi làm đám cưới, có mấy thứ đáng được gọi là sáng tạo đi đầu.

Thứ nhất là kéo nhau đi tận Sapa để chụp ảnh. Thời đó chụp ảnh cưới ngoại cảnh cũng nhiều, chụp xa cũng có rồi, nhưng xa đến như Sapa thì dường như chưa có. Hồi đó mua vé cho mấy đứa cùng đi để chụp ảnh, lên tàu, hóa ra cả toa chỉ có một đội của mình mà thôi, cứ như VIP. Rồi lên Sapa, vẫn còn con bé Chi, hồi đó chưa bị bán đi Trung Quốc. Lại có cả con bạn gì quên tên rồi, người Israel, thấy vui đi cùng đoàn chụp ảnh cưới suốt hai ngày.

Thứ hai là thiệp cưới in hình cô dâu chú rể. Trước đó chưa có đám cưới nào in hình cô dâu chú rể lên thiệp, bạn bè của bà già rất khen, là lần đầu tiên đi đám cưới con của bạn mà biết mặt cô dâu chú rể từ trước. Thiệp như này:

2

Váy cưới cô dâu tự may, rất là đẹp. Hoa tự mua ở chợ Sapa rồi bó vào làm hoa chụp ảnh cưới. Thằng chú rể thì cưỡi con Minsk. Con Minsk này trước đó đã chạy nhiều rồi, cứ lên Sapa là lại ra thuê con xe này chạy chơi cho vui.

Hôm đó vào quán ăn, dựng con Minsk trước cửa, rồi cô dâu vào nhà trong thay quần áo. Chú rể đứng ngoài chờ, rồi trèo lên con xe. Thế chó nào, nổ máy mãi không được. Cô dâu ngồi lên xe rồi mà chú rể đạp mãi xe không nổ. Cả làng cả tổng ra ngó, xấu hổ quên mẹ. May cuối cùng cũng nổ được máy, mừng quá, chạy thôi. Chính là khoảnh khắc chụp bức ảnh này. Bọn tôi cười là cười với mấy thằng tây, chúng tò mò đứng xem rồi vỗ tay khi thấy cuối cùng cũng nổ được máy.

Sau mới biết, hóa ra có thằng bạn chụp ảnh, nó sợ để xe ngoài đường mất, nên khóa mẹ xăng, bảo sao nổ không được. Đạp rách cả gấu quần complet. Cho nên sau có cả bức ảnh, chạy một đoạn xe lại chết, gấu quần thì rách. Cô dâu phải khâu gấu quần cho chú rể ngay trên đỉnh dốc.

Ầ cái mới mẻ thứ ba mà đám cưới của chúng tôi có, là khi đi đám cưới thì khách được xem slide trình chiếu các bức ảnh của cô dâu chú rể. Bây giờ thì là phổ biến, nhưng hồi đó dường như chúng tôi làm đầu tiên.

***

Cưới gần đến ngày rồi, vẫn chưa thuê được địa điểm. Vợ chưa cưới dỗi, tôi bực mình, chạy luôn ra công viên thuê luôn quả nhà hàng Quán Gió. Ngon rẻ bổ. Lại có sân vườn. Anh cho em hai chục mâm trong nhà để cho các cụ, còn lại kê cả ngoài sân cho em, ăn tiệc ngoài trời. Nhỡ mưa thì sao? Mưa thì chạy, kệ. Thế MC thì chú lo hay nhà hàng lo. Không có MC gì cả, khách tới vào bụp luôn. Thế trang trí thì sao? Bọn bạn em lo. Tóm lại báo giá là 30 triệu. Gọi điện cho vợ chưa cưới, đấy em cứ chê anh, anh thu xếp bụp phát xong rồi, giờ chỉ có mỗi cưới thôi.

Ngày cưới, quan khách đến, chả thấy MC gì cả bèn vào nhậu luôn. Cô dâu chú rể đi một vòng chào khách, rồi nhanh chóng ra đứng cửa tiễn khách luôn. Các cụ ăn nhanh lắm, xong phát về luôn. Còn lại bọn thanh niên, bia hàng két cứ quẳng đó, đám cưới mà thành mẹ ra bữa nhậu lớn. Bọn đội bóng, bọn bạn thân, với bọn thanh niên ở cơ quan, đi đám cưới mà nhậu tới 9 – 10h mới về.

Thằng bạn thân gọi điện, bảo, tao đéo kịp gửi phong bì mừng cưới mày. Tôi bảo, tao cũng thế. Ở thì anh em cưới cùng lúc, tao đưa phong bì mày mày lại đưa phong bì tao, cũng hòa ấy mà. Chúc tân hôn ngon nghẻ. Ờ. Tôi cũng chúc ông vậy!

Bảy năm trước đó, có lần đã kể rồi, tôi với thằng bạn thân cấp 3 đó quay về trường cũ chơi nhạc. Xong vênh váo đi lang thang các lớp ngó xem có em nào xinh không. Rồi làm quen cùng một lúc với hai cô học lớp 11. Bảy năm sau mỗi thằng cưới một cô, cùng ngày cùng giờ (tuổi giống nhau thì thày bói chọn cùng ngày giờ thôi), sau bao nhiêu sóng gió. Đời nó có những cái rất là duyên như vậy.

Đám cưới kết thúc, bọn bạn với mấy ông em uống bia dở miệng, quyết định quay về Bách Khoa uống bia tiếp. Tôi bảo ông già, bố ơi bọn con lại đi uống bia tiếp nhé. Ông già bảo, mày láo, hôm nay là ngày cưới, cô dâu chú rể lại đi uống bia là thế nào, người ta nhìn vào bảo nhà tao vô phép, về ngay! Vâng thế bọn con về.

Về nhà, như truyện cười, bà già bắt đếm phong bì rồi mới cho cô dâu chú rể động phòng hoa chúc. Bà già bảo, thôi cứ chốt sổ cái cho nó rõ ràng. Sớm mai mẹ đi chợ sớm mua con gà trống cho con sang lại mặt bố vợ, giờ đếm phong bì cái đã. Đầu tư ba chục củ, thu về đâu được năm chục củ, thoải mái tiền đi trăng mật. Ông bà già cho hết số phong bì, mà cũng đúng thôi, con đầu tư tiền mà, đám hỏi đám cưới con bố mẹ có phải lo cái gì đâu.

***

Sáng sau tôi phóng xe máy, xách theo con gà trống, sang lại mặt bố vợ. Bố vợ thì hiền lắm, mẹ vợ cũng thế. Ông bà cũng thấy nhẹ nhõm vì cuối cùng cái thằng ăn chực mòn bát mòn đũa nhà mình, nay cũng đã thành thằng con rể út. Ông bà thương thằng con rể út này nhất. Xong màn lễ nghi, tôi bảo, hai bác à quên bố mẹ, đã chuẩn bị xong chưa. Ông bà bảo rồi. Thế thôi con về, tối con đón bố mẹ ra sân bay.

Chúng tôi đi trăng mật. Tôi nghĩ, mình có ông bà già vợ hiền mà đáng quý vãi chưởng, lâu ông bà cứ đau đáu con cái chả được đi đến đâu, nay mời ông bà đi trăng mật cùng bọn mình luôn. Thế là ông bà cũng đi cùng. Kế hoạch này bên nhà tôi không biết, tưởng bọn chúng đi với nhau, đâu biết trăng mật có cả bố mẹ vợ. Đến Phú Quốc, thuê cái resort ngon lành mà rẻ vãi, thời đó nó thế, chúng tôi một bungalow, ông bà một bungalow, đâu có bốn lít một cái. Rẻ vãi. Hết hai ngày ở Phú Quốc, thì về Sài Gòn, từ đó tách đội. Chúng tôi trăng mật tiếp một đường, ông bà già vợ trăng mật lại với nhau đường khác. Đến hẹn về lại Sài Gòn bay về Hà Nội.

***

Sau đó, kinh tế eo hẹp, lương tôi hơn ba triệu còn vợ thì mới mở công ty còn chưa kiếm được hợp đồng nào. Chúng tôi thực hiện kế hoạch hóa gia đình. Gần một năm sau, ngồi uống bia với thằng bạn, thằng bạn bảo, đéo được đâu, giờ tịt nhiều lắm, mày lại suốt ngày ôm máy chủ, nguy cơ tịt rất cao, mà còn kế hoạch nữa thì cẩn thận đấy. Tôi về nói lại nguyên văn với vợ, tất nhiên bỏ đi các từ chửi thề, em ạ, không được đâu, anh suốt ngày ôm máy chủ, nguy cơ tịt rất cao em ạ. Thế là triển khai.

Đôi tháng sau tôi bảo với ông bà già, vợ con có bầu rồi bố mẹ ạ, ông bà già mừng vãi. Ông già bảo, tốt quá, mà tao thích cháu gái, chứ cháu trai rồi láo như hai anh em mày tao đau đầu lắm. Đôi tháng sau nữa tôi về bảo, đi khám, bác sỹ bảo con trai bố ạ. Ông già đần mặt ra, rồi lập tức lên bàn thờ thắp hương các cụ. Còn tôi thì khi biết có con trai, suốt từ sáng đến chiều mồm cứ ngoác ra không ngậm lại được. Vợ cứ trêu mãi.

Có thằng con trai là tôi sướng. Tôi lớn lên với bọn đàn ông, đâu biết bọn gái nó như nào. Nay con đầu là thằng giai, à, bố sẽ phệt mày như ông nội mày phệt bố là được, áp dụng đúng quy trình, khó gì, khỏi nghĩ. Tôi tính, đặt tên nó là Mai Quân, tên mẹ làm đệm, mà Mai Quân là tên hiệu đi đánh nhau của ông nội tôi, thần tượng cục đá của tôi. Ông già gọi điện cho các cụ ở quê, hỏi đặt Mai Quân có được không, các cụ ở quê phản đối, bảo ông già, thế giờ cháu mày đặt là Mai Quân, bọn tao lại gọi “ê thằng Mai Quân kia” thì phạm húy anh của chúng tao, đéo được! Ông già gọi tôi bảo, các cụ không đồng ý, phạm húy ông nội mày. Thôi thế con đặt cháu tên khác, Mai Phong vậy. Các cụ ở quê nhất trí. Dù gì tôi cũng là trưởng họ, có thằng đích tôn nữa là cả họ vui.

Sau, chúng tôi đẻ được thêm đứa con gái, ông già mừng vãi. Ông già bảo, thực tình tao quá chán bọn con giai chúng mày, chỉ làm tao đau đầu, giờ tao có đứa cháu gái tao rất sướng. Tôi bảo, sau này mà bọn con đẻ thêm đứa thứ ba, mà là giai, thì con sẽ đặt tên nó là Mai Quân. Ông già bảo, mày có bị điên không, nuôi hai đứa cho tử tế đi, đẻ lắm làm gì. Tôi ờ ờ. Nhưng mà kể ra chúng tôi vẫn thích đẻ thêm vài đứa nữa, chẳng qua cơm áo còn eo hẹp.

***

Lại lan man chuyện con cái rồi. Hôm nay là kỷ niệm ngày cưới mà. Tôi gửi quả điện hoa cho vợ, vợ vui, nhắn tin “hihi hôm nay em có giai tặng hoa”.

Cuộc tình của chúng tôi, quá nhiều sóng gió những năm trẻ trâu, chịu không nổi chia tay nhau tới gần hai mươi bận. Đến khi mệt quá thì thôi không chia tay nhau nữa, có thế nào sống thế ấy. Cãi nhau thừa sống thiếu chết, cay cú nhau vô cùng, rồi chán quá thôi chẳng cãi nhau nữa, lâu lâu mới cãi một tí thôi.

Nói, đời này anh chỉ yêu em, thì sến với cả rất là không giống. Phim lãng mạn nó chỉ 120 phút chứ đời thì kéo dài tới cả mấy chục năm. Gái đẹp thì đầy đường mà trai ngon cũng nhiều không kể xiết. Cái quan trọng là cùng nhau chia sẻ cuộc sống này. Nồi nào úp vung nấy, chúng ta là cái nồi cái vung của nhau, sống cùng với nhau bên bếp lửa.

Bọn gái ngoài đường, quả thực là chúng càng ngày càng đẹp. Nhìn chúng mà hoa hết cả mắt. Có những em đi qua thôi mà khiến mình choáng luôn. Tức là mình hoàn toàn có thể mê bọn chúng, cực mê luôn, bất cứ lúc nào. Nhỡ mà lại có em mê mình như thế nữa, thì là bỏ mẹ rồi, chuyện gì cũng có thể xảy ra. Chuyện gì cũng có thể xảy ra, ngoại trừ tình yêu. Tình yêu là thứ không nắm bắt được, không mô tả rõ được, nó chỉ có hoặc không.

Tôi quen và yêu cậu ta, tới nay đã mười ba năm. Lấy nhau cũng đã sáu năm. Chuyện vợ chồng không có lạ gì nhau nữa cả. Vậy mà trong nhiều những giấc mơ ướt át đầy nhục dục của đàn ông, thì đa phần cậu ta ở trong những giấc mơ ấy. Khiến tôi đôi lúc vẫn phải ngạc nhiên. Tôi đã có được cậu ta, cả thể xác lẫn tâm hồn, nhưng vẫn là chưa đủ, sự khao khát của tôi còn là những năm tháng sau này nữa, khi chúng tôi đã là những người già, mặc bỉm cho nhau, và chơi với những đứa cháu.

***

Anh sếp của tôi, người mà bảo là tao đi bao nhiêu đám cưới rồi chưa thấy thằng chú rể nào hớn hở như mày, có lần khác bảo tôi. Là, vợ chồng mà yêu nhau ấy, con đẻ ra sẽ rất đẹp.

Chúng tôi có hai đứa con rất đẹp.

Tôi nghĩ mình may mắn ghê lắm. Và như thể tôi có một món nợ lớn mà tôi sẽ làm thế nào đó để trả được cho xứng đáng.

Written by Tequila

October 30, 2013 at 3:06 am

Posted in Gia đình

Xâu hàng 02

with one comment

Hôm trước mượn được thằng bạn Welcome to the hell, thằng Nguyên lác, cái máy ảnh xịn của nó, về chụp ảnh con cái. Có lẽ thằng này đang rắp tâm truyền bá thêm cho tôi trò tốn tiền mới là trò chụp ảnh, nhưng tin chắc nó sẽ không thành công. Tuy vậy cũng phải cảm ơn nó vì đã cho mượn máy ảnh.

Hôm nay đã up một ít lên facebook, giờ show tiếp ở đây.

Trước hết kính mời các bác các cô các chú xem lại Xâu hàng 01, thằng ôn con lúc nó 2 tháng tuổi.

img_5233

Và bây giờ thì nó đã hai tuổi rưỡi, thường thích làm siêu nhân và chơi trò xếp hình.

DSC_0787

Chơi chán thì thích ngồi lòng bố

DSC_0694

Rồi ngủ

DSC_0878

Hoặc chơi với em

DSC_0738

Cô em của nó thì rất xinh đẹp

DSC_0764

và giống hệt anh của nó

DSC_0823

sau này rồi sẽ còn xinh hơn mẹ

IMG_4100

***

Đấy là gia đình nhỏ và niềm tự hào lớn của tôi.

Written by Tequila

December 2, 2011 at 1:59 am

Posted in Gia đình

những bảo vật của tôi

with 2 comments

Tôi có hai bảo vật, một vật thì vợ tôi đang cất đâu đó trong tủ do chưa tìm được chỗ trang trọng để đặt, một vật thì đang nằm mưa nắng ở sân nhà cha mẹ tôi. Vật thứ nhất là một cái máy chữ, vật thứ hai là một cục đá.

Tôi chưa hiểu bày một cái máy chữ và một cục đá bên cạnh nhau ở phòng khách, thì nó sẽ trông như thế nào. Nhưng khi nào tôi có một phòng khách, mà không, khách khứa gì, phải là một phòng đọc sách có cái bàn rộng, thì tôi sẽ đặt hai vật đó cạnh nhau.

Cục đá

Người ta bảo rằng nếu mà tôi đến trường không quân ở Nha Trang, vào sảnh lớn, sẽ thấy ảnh lớn của ông nội tôi. Tôi chưa bao giờ đến đó. Từ trước tới giờ tôi mới chỉ đến Nha Trang một lần và nghỉ lại một đêm. Rồi một ngày kia tôi sẽ đến. Mà cũng chưa biết được. Tuần nào tôi cũng có một trận bóng đá ở sân Không quân – Lê Trọng Tấn. Cách sân bóng đá của tôi, một trăm mét đường chim bay, là bảo tàng Không quân, nơi người ta đặt cái máy bay của ông nội tôi. Thế mà suốt từ hồi xưa lắm đến giờ tôi chưa đến xem lại cái máy bay đấy. Chỉ nhớ hồi khai trương cái bảo tàng, ông nội có đưa tôi đến, chỉ cái máy bay, bảo đây là cái máy bay mà ông dạy các chú bay. Tôi nghĩ nếu mà có linh hồn, thì linh hồn ông nội tôi phải có nhiều hơn ở cục đá của tôi, chứ không phải là cái máy bay.

Đó là một cục đá rất tầm thường, giá sáu nghìn đồng vào năm nào đó cuối 8x quên rồi. Người ta bán nó ở chợ Thanh Xuân. Dạo đó tôi mê non bộ, cá cảnh, tôi vòi ông nội mua cho tôi. Rồi người lớn chở nó về Bách Khoa cho tôi, tôi đặt vào trong bể cá với những con cá mua được nhờ công sức nhổ tóc bạc cho mẹ. Hòn đá có một cái lỗ xuyên qua, tôi thấy nó là một hang động kỳ bí mà chỉ những con cá bơi xuyên qua mới biết trong đó có gì.

Bao năm đã trôi qua, bây giờ tìm khắp nhà Bách Khoa chẳng biết có còn gì là vật cũ của tôi, chỉ còn hòn đá đó.

Máy chữ

Nó là một cái máy chữ Alder thật đẹp. Loại xịn, nhỏ, có nắp gập và quai xách. Nó là cái laptop của đời xưa. Thật may vì sau khi ông ngoại mất, bà ngoại vứt đi mấy cái máy chữ cũ nhưng vẫn còn giữ lại cái nhỏ này. Tôi mới xin được nó về.

Chưa bao giờ tôi viết một dòng nào về ông ngoại. Nhưng những kỷ niệm về ông chưa bao giờ mờ phai. Mỗi lần sang nhà ngoại ăn giỗ ăn tết, tôi tưởng như ông vẫn còn ngồi đó, chỉ chờ mọi người lắng đi những câu chuyện thường nhật, ông sẽ lại uống một hớp rượu và bắt đầu bài thuyết trình, mọi người sẽ im lặng lắng nghe. Khi tôi còn bé, ông thường nói khá dài và mọi người đều nghe chăm chú. Sau này ông già dần, mẹ tôi và các cậu trở thành những người lớn tuổi, những đề tài của ông lạc hậu dần, sự lắng nghe ngày càng giảm bớt. Đến những năm gần cuối đời của ông, mọi người chỉ nghe chút đỉnh cho lịch sự, dường như bài thuyết trình chỉ có mình tôi lắng nghe.

Tình hình gần giống như bây giờ, khi mà ông già tôi uống đôi chén rượu và bắt đầu suy nghĩ, xúc cảm, trình bày, toàn những câu chuyện đã nghe nghìn lần rồi và hai thằng anh em chúng tôi chỉ nghe chút đỉnh vì lịch sự. Có một sự coi thường lớn lao mà những người trưởng thành hay dành cho những người già, chỉ có trẻ nhỏ là lắng nghe kính trọng và ghi nhớ.

Chưa bao giờ ông ngoại tỏ ra yêu tôi. Có lẽ cũng chẳng yêu.

Cục đá

Ông nội và ông già tôi đều là những người lính. Còn sống sau chiến tranh vì may mắn mà cũng vì có điều kiện và chỉ phải đánh nhau ít thôi, các anh hùng được tôn vinh đều chết nhưng mà họ không phải anh hùng vì họ còn sống. Nhưng họ rất dũng cảm. Có điều họ chẳng bao giờ dạy tôi những kỹ năng đối đầu.

Có lần còn nhỏ, tôi đi thuê truyện chưởng cho ông nội, đi đường gặp thằng trấn lột. Tôi đã vận dụng hết khả năng mồm mép để không bị trấn, không bị đánh, bảo toàn sách và tiền, dong hắn đi cùng hai mươi phút về gần đến nhà sau đó hét lớn bỏ chạy vào vào mách bố và ông. Chuyện xong, tôi tưởng thế là ngon quá. Nào ngờ tôi nghe lỏm thấy ông nội bảo ông già tôi: Mày phải xem thế nào chứ thằng này nhát lắm, bị trấn lột không biết đường chống lại, phải về mách bố.

Sau này mỗi lần gặp nguy và phải đối đầu, cái lời ấy cứ vang lên. Tôi xấu hổ vì mỗi lần gặp nguy tôi đều sợ hãi, tim tôi đập mạnh, đầu gối tôi run lên. Song lời nói ấy vang lên trong đầu và tôi trở thành một diễn viên đóng vai người dũng cảm. Chưa có ai thấy tôi sợ hãi, chỉ tôi biết, và chắc hẳn ông nội tôi cũng biết. Chẳng bao giờ tôi có thể là một hảo hán như ông nội, cầm súng chạy dọc theo sông bắn nhau với cano Pháp.

Bố tôi chê trách ông nội và cấm tôi đọc truyện chưởng như ông nội. Ông nội bảo bố tôi, truyện chưởng chẳng có gì xấu với trẻ con, nó dạy trẻ con thế nào là dũng cảm và hiệp nghĩa. Lời này tôi cũng nghe lỏm được.

Máy chữ

Ông ngoại tôi, nếu như định nghĩa thành công là danh vị hay tiền bạc, thì ông là một loser buồn bã. Ông là một nhà văn nhà viết kịch chẳng mấy ai biết tới. Nhưng ông lao động vì nó cho đến khi nhắm mắt. Tôi chẳng thấy có ai lao động và học hành đến khi chết như ông ngoại tôi. Trừ những khi tết nhất ngồi cả nhà với nhau thì tôi thấy ông ngồi ăn, uống rượu, giáo thuyết. Còn lại, lúc nào cũng đang đọc, đang viết hoặc đang làm việc gì đó phục vụ việc viết.

Một trong những niềm vui tuổi thơ của tôi là được sang ông bà ngoại. Tôi chui lên gác xép của ông ngoại, nằm một góc và nhặt những cuốn sách để đọc đọc đọc. Cuốn sách nào cũng chi chít những ghi chú của ông. Trừ kịch là thứ tôi không thích, còn thì tiểu thuyết tôi đọc hết. Đọc cùng với những ghi chú.

Ông ngoại tôi không tin vào cái gọi là tài năng thiên phú. Ông chỉ tin vào sự chăm chỉ và làm việc nghiêm túc. Ông thường vỗ ngực tự hào rằng trong cái bọn nhà văn VN, tao là một trong những thằng đọc nhiều nhất, biết nhiều thứ tiếng nhất và nghiên cứu sâu rộng nhất. Ông nghiên cứu không phải để chém gió, để phê bình, mà là để phục vụ cho tác phẩm đỉnh cao mà ông muốn viết. Đến 80 tuổi ông vẫn học và nghiên cứu phục vụ cho những tác phẩm đỉnh cao ấy, ông chết khi chưa có tác phẩm đỉnh cao nào. Có khi ông bớt nghiên cứu, bớt bị những kiến thức sập vào người đè nén sự sáng tạo hồn nhiên, có khi ông đã viết được cái gì đó. Chuyện này lại là một đề tài khác.

Tôi còn nhớ năm tôi học cấp 3, nhà có máy tính, tôi đã làm một việc là số hóa đám giáo trình của ông đi dạy ở đại học sân khấu và trường viết văn. Cả mấy giáo trình dài, tôi nhớ nhất là chương về nhân vật. Ông nói đại khái là mỗi khi gặp ai đó trong hoàn cảnh nào đó, mình phải ghi nhận lại cái nét đặc sắc, và viết ngay vào sổ tay, không được bỏ sót. Nó sẽ là một database để khi viết, nhân vật sẽ hiện ra sống động, thật.

Nói lan man thì cái hồi tôi số hóa giáo trình của ông ngoại, số hóa đề tài nghiên cứu làm tiến sĩ của mẹ, chép kinh phật giúp bà ngoại, thời gian đó đem lại cho tôi nhiều hiểu biết giá trị mà không phải đứa trẻ 12-15 tuổi nào cũng có, có thể chém gió với sinh viên. Văn học, tôn giáo, kinh tế học và thời trang, những thứ mà nhà ngoại bơm vào đầu tôi khi còn bé, là nền tảng văn hóa của tôi. Thứ mà rất tiếc khi lớn lên tôi đã không đối xử với nó cho tử tế, và ngày nay kiến thức của tôi lan man yếu kém. Nói khi uống bia thì được, nói khi uống cafe thì không.

Lúc đó tôi còn một việc khác phải làm, và làm cho tới nay không đặng, là làm một hảo hán.

Cục đá

Mẹ tôi dạy tôi đọc chữ, viết chữ. Ông nội tôi dạy tôi làm việc.

Buổi sáng cha mẹ đi làm, tôi ở nhà cùng ông bà nội. Tám giờ sáng tôi ngồi vào bàn học với một lô bài tập do ông nội giao. Ngồi đấy làm. Còn ông thì xuống bếp đạp giá. Bà nội tôi bán giá đỗ ngoài chợ. Hạt đỗ khi mua về phải rửa sạch, bỏ vào chậu nước, rồi ông nội tôi đứng đạp. Cứ đạp như thế đến trưa, kỹ thuật nó phải thế, để chiều ông bà sẽ nén nó vào trong các vại, lèn chặt, ngâm nước cho hạt đỗ nảy mầm giá.

Ông nội đạp giá từ sáng đến trưa, chẳng bao giờ lên ngó tôi, việc của tôi là phải ngồi yên tập trung làm bài cho đến khi ông lên nhà. Bây giờ nghĩ lại thật khó tưởng tượng một đại tá về hưu lại làm việc chăm chỉ thế. (Ông nội tôi là một đầu lĩnh của không quân cộng sản, nhưng chẳng bao giờ lên được tướng, cứ lâu lâu ông lại bị hạ cấp vì lính chết khi tập bay, ông bảo chết ngay một vài thằng còn hơn dạy hời hợt rồi ra trận chúng nó chết hết cả). Tất nhiên là thời đấy nó thế, nhưng tôi chưa bao giờ thấy ông nội kêu ca gì, và tôi cũng không được kêu ca, cứ thế ngồi đấy học. Thằng em tôi thiệt thòi hơn mặc dù nó thông minh hơn tôi bội phần, nó không bao giờ được luyện tập như thế. Nó không kiên nhẫn. Nó chưa bao giờ nhìn thấy ông nội đứng một tay chống vào tường, chân đạp chậu đỗ, từ sáng đến trưa. Nó đánh nhau rất khá và chẳng bao giờ bị chê là thằng nhát gan.

Máy chữ

Ông ngoại đột quỵ. Tôi chạy tới, sớm, các cậu còn chưa đến kịp. Ông ngoại nằm lăn trên giường, nằm trên uế thải của mình, trong căn phòng vốn bừa bộn và bẩn. Ông sung sướng khi thấy tôi, ông không muốn phải nhờ vợ hay con dâu những việc thế này, ông chửi đuổi hết cho đến khi tôi tới. Ông thấy tôi thì chịu cho tôi giúp. Tôi dìu ông vào phòng tắm, tắm cho ông. Tôi gỡ những miếng cứt đã khô, dây lên trên lưng trên vai ông. Tôi dùng vòi hoa sen xả nước và tắm táp cho ông, kỳ cọ trên đầu trên lưng, sau mông, dương vật. Khi ông sạch sẽ thì tôi bàn giao cho bà ngoại và cậu lớn lúc ấy đã tới.

Tôi thật may mắn vì đã được làm việc đó cho ông tôi. Ông chết trong bệnh viện sau đó mấy ngày thôi. Tôi luôn biết ơn vợ tôi vì thời điểm đó nàng đã gọi điện gay gắt bảo tôi phải đến với ông ngay không vì lý do gì được chậm trễ. Nhờ thế tôi đã đến được trước nhất và tôi được làm việc đó.

Cục đá

Bố nhắn người gọi tôi gấp. Tôi phi đến bệnh viện kịp thời. Ông nội trút hơi thở cuối cùng trên tay tôi. Một cuốn truyện chưởng vẫn còn trên giường. Tôi thấy người ông cứng lại, lạnh đi. Tôi hôn lên cái đầu bóng loáng vì hói của ông. Tôi thấy mình diễm phúc khi con người đó ra đi trên tay tôi. Tôi không khóc một tẹo nào, cả ở mắt và cả ở trong lòng. Tôi đã khóc âm thầm trong nỗi nhớ bao năm nay cho đến bây giờ. Tôi khóc âm thầm khi bốc mộ nhìn thấy cái hàm răng giả của ông, cái mà khi mới sắm, ông đã làm trò cho tôi xem. Tôi tiếc ôi là tiếc vì ông chết khi tôi còn bé quá, mới có 15 tuổi. Bao nhiêu điều tôi cần có ông nói cho tôi nghe, nhưng ông chết sớm quá và tôi không kịp hỏi.

Tôi luôn nghĩ rằng nếu ông nội sống thêm 5 năm nữa, khi tôi 20 tuổi mà vẫn còn ông, thì tôi đã học được bao điều. Hảo hán trên đời có được bao nhiêu? Trang hảo hán như đầu lĩnh Thủy Hử của tôi lại chết sớm quá, khi hắn chưa kịp truyền đạt hết cho thằng cháu nội lớn nhất của hắn, rằng phải làm sao làm sao. Sống thế đéo nào thì gọi là sống!

Lần nào về quê, thắp hương lên cái bia mộ bé tí mà dưới đó là bộ xương khô của ông nội tôi, tôi cũng đều cáu rằng những cái hương khói vàng mã này có ý nghĩa gì. Tôi luôn chỉ khấn ông tôi một điều, ông phù hộ cháu với và ông hãy cho cháu lòng dũng cảm. Lần nào bước ra khỏi nghĩa trang, tôi cũng tràn đầy lòng dũng cảm, cho tới lúc cuộc sống này khiến tôi cảm thấy mình trở lại là thằng hèn nguyên bản, như ông đã nhận định, tôi lại đến gặp ông.

***

Ôi, tôi ngờ rằng hai người đàn ông ấy, với tất cả các con cháu của mình, với vợ mình, với bạn bè, với những người đàn bà trong đời mình, vẫn quá cô đơn.

Các anh ấy đã được sinh ra, đã sống, đã yêu đàn bà, đã kết bạn bè, đã yêu và căm ghét, đã phấn đấu, đã chiến đấu, đã làm tình rất nhiều, đã nhận lời khen và lời chê, đã được tâng bốc đã bị sỉ nhục, đã có những lúc vinh quang và hèn đớn, đã ôm những đứa con và ru chúng ngủ, đã bị vợ chửi, bị gái chửi, đã già đã bệnh tật, đã nằm trên bãi cứt của chính mình, đã xoa đầu những con/thằng cháu, … biết bao điều các anh đã trải qua.

Hai anh bây giờ chỉ còn để lại cho thằng cháu của hai anh một cục đá và một cái máy chữ. Đáng ra phải nói rằng một anh là khẩu súng và một anh là cây bút.

Làm một người đàn ông sống trên đời, ông nội và ông ngoại ơi, phải làm sao?

Written by Tequila

September 15, 2011 at 7:09 pm

Posted in Gia đình

Gửi con gái

with 7 comments

Bố đang ngồi ở trong nhà, cái căn hộ mà bố mẹ đang đi thuê, nhưng nó rất gọn gàng và đẹp. Bố có thể ở những chỗ rất vạ vật bừa bẩn bao lâu không kể, nhưng chỗ mà gọi là nhà thì nó phải sạch đẹp, dù chỉ ở một vài ngày, nữa là cả hai năm nay. Bố mở nhạc rất to vì nhà không có ai cả. Đêm nay bố được ở một mình trong nhà và làm gì tùy thích, để ngày mai khi con về, mẹ con về, anh con về, bà giúp việc về, chị họ con sang, là bố nhiều khi sẽ đi khắp nhà mà không biết chỗ nào có thể đứng.

Ngày mà con ra đời, hôm thứ ba vừa rồi, bố mẹ đều không nghĩ sẽ đi sinh con ngày đó. Bác sỹ hẹn là vào ngày thứ ba, rồi lại đổi sang ngày thứ năm, thế mà tới khi chiều tối bố mẹ chuẩn bị ăn cơm thì bác sỹ lại bảo là vào bệnh viện luôn. Bố mẹ nhìn nhau, thôi đi luôn. Bố động viên mẹ ăn cho đủ bữa, mà mẹ con không ăn được. Bố cũng không ăn được, dĩ nhiên là bia thì kiểu gì bố vẫn uống được vì thế bố uống hết chai bia rồi đưa mẹ đi. Vào tới bệnh viện bố mới gọi mọi người, lúc đó mọi người mới tất tả đến.

Bà mụ đưa con cho bà nội, rồi bà nội đưa con cho bố. Ngay lúc đó bố cảm thấy tim mình nghẹn lại, không giống như khi đỡ lấy anh con lần đầu, lúc ấy bố chỉ thấy tò mò. Khi ôm con trên tay lần đầu ấy, bố cảm nhận thấy rõ mình yêu hai đứa trẻ, con và anh con, như thế nào. Đó là thứ tình cảm có thể cầm lên được, nắm chặt vào được, máu thịt và sắc lẹm.  Bố chưa bao giờ thấy yêu ai như thế.

***

Hôm nay bố đưa anh Phong vào chơi với mẹ và con, cùng với ông bà nội nữa. Anh Phong trèo lên cái nôi của con, bám tay vào kệ sát giường, rồi ngã. Mấy ngày không ngủ, phản xạ của bố chậm hơn mọi ngày, bố không kịp đỡ lấy Phong, anh con ngã xuống đất. Bà nội đang ôm con, lập tức giúi con cho mẹ một cách nhanh chóng và dứt khoát quá, để ôm anh Phong. Bố, và cả mẹ nữa, đều nhìn và hiểu rằng ông bà nội yêu anh con hơn yêu con.

Không phải là vì con là con gái, ông bà không phong kiến vậy. Mà vì anh con là đứa cháu đầu tiên, là nơi mà ông bà dành tình yêu cho nó như cách lấy lại khoảng trống rỗng do hai thằng con trai đã lớn và đã bỏ đi để lại. Anh Phong lấp đầy chỗ đó. Dù sao, ông bà nội cũng đến thăm con, như việc nó cần phải như vậy, không hơn.

Khi ông bà nội đi rồi, mẹ con khóc, bố bảo: bố sẽ yêu em Lam nhất nhà. Ý bố là những người đàn ông trong nhà sẽ yêu những người đàn bà trong nhà.

Rồi bố quay lại nhà Bách Khoa để cho anh Phong uống sữa rồi đi ngủ. Tội nghiệp, bé thế mà làm anh rồi, phải bị chia sẻ tình cảm, bị chia sẽ mẹ, bị chia sẻ bố. Phong nhất quyết không chịu uống sữa và không chịu ngủ với bà. Nhưng khi bố đến, bố bế Phong lên phòng bà nội, tắt đèn, rồi bố kể chuyện cho Phong. Bố kể một câu chuyện về một con thỏ trắng, sáng ra muốn đi ăn cỏ phải vượt qua một ngọn đồi khô cháy mà trên đó lại có một con chó sói rất thèm thịt thỏ. Bố kể một hồi rồi chính bố cũng không hiểu tại sao con thỏ lại có thể vượt qua ngọn đồi chó sói đó với sự giúp đỡ của một con gà mào đỏ và một con rùa to đùng.

Bố hôn anh Phong mấy cái rồi mới đi.

Bố định về nhà ngay nhưng rồi với thói quen là cà, bố lại chạy lên nhà chú Kỳ ở phố Ngô Quyền. Chú Kỳ đãi bố rượu vang rất ngon. Rượu rất ngon, vẫn là căn gác có cửa sổ nhìn xuống phố, nơi bố rất thích. Nhưng câu chuyện rời rạc và rồi bố về sớm.

Những ngày qua, kể từ khi con ra đời, xung quanh bố toàn tình yêu. Tình yêu với con, với anh Phong, với mẹ, với ông bà nội ông bà ngoại, với chú Nguyên, với các bạn bố… Những thứ đó làm bố tưởng như, với những ngày phép của mình, như là mình đang là một người thất nghiệp chả có công việc chả có tiền bạc gì cả. Bố chẳng quan tâm cái gì đang diễn ra ở chỗ làm của bố, ở chỗ làm của mẹ. Bố thậm chí chẳng nhớ mình là ai. Thực ra thì bố chính là một người rất hoàn hảo, tức là bố của Phong và Lam, thế thôi. Bố không bao giờ đặt nick name ở nhà cho các con, bố luôn gọi các con bằng tên của các con, cái tên mà khi lớn lên người ta sẽ gọi các con.

Bố cảm thấy mình như một người đàn ông tiền sử. Hắn đứng ở trước cửa hang, bên trong là một người đàn bà của hắn và những đứa con. Hắn đi săn và chiến đấu bằng cái ngọn giáo gỗ của hắn. Và đó là tất cả mục đích sống của hắn, đi săn và chiến đấu bằng ngọn giáo, giữ mạng sống và mang thịt về cho vợ con. Ngọn giáo của bố là đầu óc của bố, trí thông minh của bố, kiến thức của bố,… những thứ mà so với đại đa số các bạn của bố, chỉ là thứ để các bạn cười hô hố. Nhưng dù vậy nó chắc chắn sẽ nuôi sống các con của bố.

Ngọn giáo của bố tuy kém cỏi vậy thôi, nhưng bao giờ cũng đủ để những người đàn ông những người đàn bà đến nhà mình, sẽ ngồi xuống và nói những lời tử tế.

Written by Tequila

September 2, 2011 at 5:56 pm

Posted in Gia đình