Teq's Blog

Archive for March 2015

Linh tinh 30/3/2015

leave a comment »

Ôi thời gian trôi qua quá nhanh.

Tôi lại gặp một vấn đề y như ngày xưa, là thời gian của một ngày ở đất Nga này quá dài, và có quá nhiều lúc một mình. Và do đó, nhạc, bia, và viết. Nãy viết một entry kể đi nghe thính phòng ở nhà hát Opera Magnitogorsk xong, mới có 12h. Biết làm cái quái gì tiếp theo, khi mà 9h45 sáng mai mới cần dậy tắm rửa, 10h15 thì xuống tầng 1 khách sạn ăn sáng, 10h45 thì xe sẽ đến đón đi làm. Ít nhất, cũng phải thức đến 2h. Chả biết làm gì, bèn xuống quầy bar thì quầy bar đã đóng cửa, ngày chủ nhật nó chỉ mở đến 12h đêm.

Xem phim thì chán, đọc sách cũng chán. Có nhiều thời điểm không muốn nạp thêm vào, chỉ muốn xả rác.

***

[Mỹ Tâm – Đường xưa] Tiếng yêu ngày nào, em thương nhớ, em âm thầm…

Khatia Buniatishvili bước tới cây dương cầm, ngồi xuống, dáng vẻ cực sexy. Nhạc trưởng đầu trọc mũi khoằm vảy cái que, nàng bèn gõ phím păng păng păng păng… sau đó nhạc trưởng liếc mắt một cái, lập tức có thằng đeo kính giương cây kèn gì (quên tên rồi, dài dài chả biết gọi là kèn hay sáo, tóm lại là thổi kèn) lên thổi “Tiếng yêu ngày nào, em thương nhớ, em âm thấm…” nó thổi sai mẹ chữ “thầm” thành “thấm”, đáng phải về nốt mi thì lại vẫn là nốt la. Thằng này chưa nghe Mỹ Tâm. Thế là em Khatia cũng gõ piano sai theo, đang chơi Đường Xưa thì thành ra bản Concerto cho Piano cung La thứ, op.54 của Schumann.

Ở đây tôi không định quy kết tác giả Đường Xưa đạo nhạc Schumann. Đơn giản có khi người nhạc sỹ ấy cũng hay nghe cổ điển, mà cổ điển thì có đủ mọi giai điệu trên đời, đôi khi chỉ vô thức mà bắt đầu bản nhạc bằng một nét của nó. Rồi từ nét ấy, ra bài Đường Xưa là một bài hát rất hay của nhạc Việt Nam.

Còn thì, cảm ơn youtube, nó lôi ra cho tôi biết bao nhiêu bản nhạc hay. Lại còn đẹp nữa. Như Khatia Buniatishvili này, người Georgia, là một pianist có ngoại hình phong nhũ phì đồn thật vô cùng sexy. Người xem Youtube không thể rời mắt khỏi màn hình, vì nàng quá đẹp. Nàng chơi nhạc như đang làm tình với cây piano, như là làm tình với người đàn ông mà nàng yêu thương tôn thờ và căm ghét. Thương thay những thằng nhạc công chơi cùng dàn nhạc với nàng, khi nàng chơi những trường đoạn độc tấu thì chúng phải gác đàn lại và ngồi nghe, ngắm nàng. Vì chúng là nhạc công cổ điển, nên phải hết sức nghiêm trang, nhưng vẻ nghiêm trang của chúng làm cho anh em ta đều biết là chúng đang nghĩ những cái gì. Hãy xem một concerto của Khatia Buniatishvili. Oh my God!

Mà phải là thốt lên “Oh my God!” với giọng của thằng Ilya bồi bàn 23 tuổi ở khách sạn này.

***

Đêm qua, trời âm 10 độ, tôi với Ilya ra ngoài hút thuốc. Tôi nói bằng thứ tiếng Nga cùi bắp của tôi, nó nói bằng thứ tiếng Anh cùi bắp của nó, hai thằng vẫn hiểu nhau tương đối, khi nào không hiểu thì cười và chửi bậy bằng các thứ tiếng khác nhau. Nó hỏi tôi, sao anh lại hút LM đỏ, thuốc đấy thật kinh tởm. Tôi bảo, cũng tởm đấy, nhưng nó là kỷ niệm của anh. Mười hai năm trước khi anh ở Moscow, anh chỉ hút thuốc này.

Ôi cái thời mười năm mười hai năm trước của tôi ở Moscow, thời khổ sở vất vả và trong trắng tuổi trẻ của tôi. Thời mà chỉ biết yêu bản thân mình một cách đầy tin tưởng, thời mà yêu người khác thật là trong sáng không bội phản, thời mà còn muốn khóc khi làm người khác buồn, thời mà nỗi cô đơn chỉ đơn giản là vì mình đang một mình một cách vật lý. Thời mà khi nào buồn thì chỉ đôi ly vodka có thể biến buồn thành vui, ngày mai là ngày khác, kệ mẹ thế giới. Thời mà có thể nhìn thẳng vào mắt kẻ địch và đề nghị ra tôi với ông ra ngoài tuyết phang nhau luôn ông đừng có dọa tôi đéo sợ đâu. Thời mà yêu gái tới quên cả cha mẹ, rồi khi mẹ trách phiền, thì buồn tới nỗi khóc ròng nước mắt thấm ướt vai áo khi nghe một thằng kéo vilolin lúc đang say rượu và thấy có lỗi với mẹ. Cái thời đó mới đẹp làm sao.

Cái thời đó mới đẹp làm sao. Và tôi lúc đó thật là đáng yêu làm sao, như bức ảnh này, giờ xem lại thấy mình đẹp giai đáng yêu vãi đái. Mà bây giờ thì như bạn Huệ Chi nói, đã bao nhiêu sương gió rồi.

IMG_20150103_222456

Thằng Đức 2006 kia mày cười cái đéo gì?

***

Anh nhớ mày, thằng Đức 2002 – 2006. Anh thấy anh say rồi vì anh đã uống đến lon thứ 4, bia Baltika số 7 chứ không phải số 3 khi xưa của chúng ta. Anh hút Paliament thấy hợp vị chứ không hút LM đỏ ngày xưa của chúng ta.

Anh giờ cũng chả còn có điều gì để chia sẻ với chú nữa. Thôi nghe nhạc đi.

[Mỹ Tâm] – Tiếng yêu ngày nào cho em nhớ anh tời bời….” 

Advertisements

Written by Tequila

March 30, 2015 at 4:40 am

Chuyện Magnitogorsk số 4 – Nhà hát Ballet và Opera

with one comment

Mấy ngày mới đến Magnitogorsk này, mỗi ngày lại thấy một điều mới mẻ cần ghi lại.

Như đã kể, dạo gần đây tôi bị chìm vào nhạc cổ điển. Cổ điển thì tôi vốn nghe vớ nghe vẩn thôi, nghe nhạc nhẹ rock riếc là chủ yếu, cổ điển chỉ thỉnh thoảng hôm nào khỏe mới xơi, hoặc chỉ thường nghe Chopin là chủ yếu, đỡ mệt. Nhưng gần đây, như thể có một bản pack mới được cài vào đầu, tôi nghe cổ điển rất vào. Độc tấu, tam tứ tấu, concerto, giao hưởng, opera, nhạc kịch… xơi tuốt. Mà cũng bỏ luôn cái thói “giá như không có ruồi”, tức là cứ bảo nghe cổ điển là chất lượng âm thanh phải tốt, nguồn vào phải tốt, dàn máy phải xịn, phòng phải rộng, phải nhiều thời gian ngồi nghe…. bỏ hết mấy thứ vớ vẩn ấy. Tôi nghe mọi lúc mọi nơi, bằng mọi thứ, trên xe buýt khi đi bộ bằng headphone, ngồi máy tính ở nhà nghe từ youtube bằng quả âm ly đểu giá 2tr và đôi loa đi xin được, mấy ngày nay thì nghe bằng loa máy tính giá 400k cũng vẫn chả thấy làm sao cả, phê như thường.

***

Hay nghe nhạc cổ điển, đến chọn phim để xem cũng tình cờ gặp phải toàn phim có nhạc cổ điển. Hôm lâu thì xem phim Nhật, có thằng nhạc công cello thất nghiệp về quê làm nghề khâm lượm xác chết. Xem nó khâm lượm xác cũng duyên dáng như kéo cello. Hôm trước ngồi máy bay sang đây, chọn đại một phim trong danh mục của VietnamAirlines để ngồi xem, thì cũng với ngay phải một phim có nhạc cổ điển. Phim rất hay, ai vừa muốn ngắm gái lại vừa muốn nghe nhạc cổ điển và nhạc rock thì nên xem phim đó, phim If I stay (2014). Nhạc nhẹ trong phim thì hơi cùi bắp nhưng bù lại có những trích đoạn của Bach và Beethoven rất phê.

Xuống máy bay, vẫn bâng khuâng vì mấy đoạn Cello của Bach, tôi lại cắm tai phone nghe Hilary Hahn kéo các bản của Bach, chờ hải quan hai tiếng không sốt ruột. Trộm nghĩ là lần này mò sang Nga, không bố trí được vào Nhà hát Bolshoi Moscow thì ắt phải tìm xem Magnitogorsk có cái nhà hát nào không để đến nghe.

Google thấy Magnitogorsk có nhà hát, gọi là Nhà hát Ballet và Opera Magnitogorsk, lại đúng hôm nay Chủ nhật có chương trình nhạc thính phòng, do các soloist địa phương biểu diễn, bèn đi nghe. Giá vé 250 rúp tức là 4$ quá rẻ. Gọi là nhạc thính phòng cho nên nó được tổ chức trong một phòng nhỏ, chỉ có hơn một trăm ghế ngồi. Toàn ông già bà cả đi nghe, à không, toàn bà già, đàn ông được mấy mống. Sao các bà già lại nghe nhạc nhiều hơn các ông già nhỉ?

Tuy vậy, cũng có 2 mống khán giả là gái trẻ, rất trẻ, chắc chưa được 18 tuổi. Khi phê quá rút điện thoại ra để quay lại một hai bài hát, tôi có lướt qua 2 cô bé này, để minh chứng việc  nói gái Magnitogrosk đẹp không phải là bốc phét.

***

Tất cả các Soloists, và hai cô gái chơi piano, đều là người của nhà hát Ballet & Opera Magnitogorsk. Đây là một điều khá ngạc nhiên, vì ở thành phố 400 nghìn dân cũ kỹ buồn tẻ nhà quê này, người ta vẫn có được một nhà hát lớn như thế với đầy đủ biên chế nhạc công, ca công và vũ công.

Google thì lại ngạc nhiên hơn. Ngôi nhà hát lớn này thì có lâu rồi, nhưng Đoàn nghệ thuật Ballet và Opera Magnitogorsk thì mới được thành lập từ 1996. Vào cái thời mà Liên Xô đã sụp đổ và nghệ thuật bao cấp mậu dịch quốc doanh đã không còn, thời khủng hoảng ấy, người ta vẫn nghĩ đến việc thành lập một nhà hát, duy trì nó để phát triển văn hóa của thành phố.

Hôm nay các nghệ sĩ của nhà hát trình bày một loạt ca khúc cổ điển, thế quái nào bài nào cũng hay. Bảo sao các khán giả già cả cứ một mực kính trọng vỗ tay không ngớt cho các nghệ sỹ. Những nghệ sỹ opera của họ hát rất hay, quá hay so với dự đoán của tôi. Piano chơi cũng rất hay.

Tôi cố quay trộm lại vài clip, nhưng chất lượng không tốt lắm, cũng vì cảm thấy xấu hổ nếu cứ ngồi giương điện thoại lên quay, dù ngồi hàng cuối.

 

 

 

Thật đáng nể, những nghệ sỹ và những người dân của thành phố công nghiệp buồn tẻ và khô khan này. Họ vẫn duy trì và phát triển cho riêng mình một mảnh ghép trên tấm bản đồ âm nhạc đầy tự hào của nước Nga.

Khán giả có hơi già cả một chút, quá già cả – toàn các bà già về hưu đi tàu điện đến rồi lại kéo nhau lên tàu điện về. Nhưng có lẽ là chương trình ca khúc thính phòng hôm nay không hấp dẫn nhiều giới. Chứ còn, nhà hát có một lịch biểu diễn dày đặc trong năm, họ không thể ít khán giả được. Mỗi tuần đều có chương trình mới. Và vào cuối tháng tư (thật tiếc lúc đó tôi đã về rồi), họ có một chương trình ấn tượng kéo dài một tuần với các nghệ sỹ quốc tế đến từ Pháp, Italia và Mông Cổ. Những buổi biểu diễn đó, ví dụ như buổi diễn vở Carmen, chắc chắn sẽ kéo được đông đảo các đàn ông đàn bà giai thanh gái lịch của thành phố này đến nhà hát, chứ không phải chỉ có 2 cô bé xinh xắn kia.

Riêng về khoản này, người đàn ông sành điệu đến từ Hà Nội 36 phố phường – thủ đô nước CHXHCN Việt Nam – cảm thấy ghen tị với bọn Magnitogorsk nhà quê.

P/S: Xin lỗi nói như thế là quá lời, không được đúng đắn cho lắm.  Từ mấy năm gần đây, Dàn nhạc giao hưởng Việt Nam (VNSO – https://www.facebook.com/vietnamnationalsymphonyorchestra?pnref=lhc) đang có những bước phát triển đáng kể và họ cũng có một chương trình rất hoành tráng cho năm 2015. Cần phải ủng hộ VNSO để Nhà hát lớn và Dàn giao hưởng của chúng ta không chỉ phục vụ bọn tây lông đến HN làm thuê.

Written by Tequila

March 30, 2015 at 2:10 am

Chuyện Magnitogorsk số 3 – Nỗi sợ

with 4 comments

Trong các trò nghịch của mình, có thể tôi sẽ truyền dạy cho thằng con vài thứ, riêng thói lang thang phiêu lưu có khi phải xem lại. Bởi vì, thỉnh thoảng, kinh vãi đái. Bây giờ về tới khách sạn rót một cốc trà nóng ngồi gõ máy tính, nghĩ lại vẫn thấy lạnh cả sống lưng.

***

Hôm nay thứ bảy ngày nghỉ, bèn đi chơi. Tôi và hai thằng kia quyết định đi bộ thăm thú thành phố, đi về phía sông Ural. Tới cầu bắc qua sông, hai thằng kia cắm cúi chụp ảnh mãi không ngừng, tôi bèn tách đội đi bộ tiếp một mình.

Cầu bắc qua sông, dài khoảng nửa cây số. Bên tay trái, một nửa mặt sông vẫn còn đóng băng, bên phải thì băng đã tan hết. Gió lồng lộng thổi, trời xanh ngắt mặt nước cũng xanh ngắt. Cây bên đường và những cây bụi trên những doi đất nổi trên mặt sông đều khô queo chưa mọc ra cái lá nào.

ural river

Tôi muốn sang phía bên trái cầu, nhưng phải đi rất xa mới tới chỗ có thể qua đường. Vắng teo chẳng có mống người đi bộ nào cả, chỉ có xe điện chạy lịch xịch và những chiếc ô tô phóng qua vun vút. Đi mãi đi mãi, gió lạnh quá dù tôi đã mặc tới hai cái áo len. Tới cuối đường, thấy có một cái bến chờ xe điện, tôi bèn bước vào để tránh gió. Trong bến có một thằng đang ngồi, tay cầm một lon bia Klinskoe, bên cạnh có ba lon khác. Nó ngồi im như phỗng, chả thèm nhìn tôi, cứ chăm chăm nhìn sang bên kia đường, thỉnh thoảng cử động cánh tay phải để rót bia vào mồm.

IMG_20150328_163545

 

Trông nó buồn thê thảm như bị gái đá hay bị mất việc vậy, chứ không giống người lang thang nghiện rượu. Túi bia Klinskoe kia thừa sức mua được một chai vodka. Chắc chắn không phải là thằng nghiện rượu mà là một thằng đang buồn.

Đối diện chỗ chúng tôi ngồi là một nhà máy điện hay một phân xưởng của nhà máy luyện thép hay gì đó chả biết, có ba cột ống khói, thả khói đặc quánh lên trời. Không khí có mùi đậm đậm. Chắc những gì người ta nói về tình trạng ô nhiễm của Magnitogorsk là sự thật. Ba ống khói này, cùng với một đống ống khói của Con Tàu Đen cách đây chừng 1km, luôn xả khỏi lên bầu trời thành phố như vậy.

Thôi kệ thằng buồn kia. Tôi quyết định sang đường, đây là chỗ có vạch sang đường rồi. Tôi sẽ đi ngược lại về phía thành phố, phía Châu Âu, rồi hết cầu sẽ xuống phía sông đóng băng. Tôi muốn thử một lần bước đi trên mặt sông đóng băng.

 

***

Đi mất gần nửa tiếng mới quay lại được về bên kia cầu. Tôi mua một bao thuốc, rồi đi về phía sông, chui xuống bờ sông. Bát ngát một vùng băng trắng toát, phía xa xa giữa những bụi lau sậy khô queo có bóng người, chắc là một ông già nào đó đục lỗ dưới mặt băng để câu cá. Tôi đi về phía đó.

Đi khoảng 100m, thì gần tới chỗ bụi lau rồi. Tôi định sẽ ra gần chỗ người câu cá, để chắc chắn rằng mặt băng chỗ đó rắn thì ông ta mới đi được. Và tôi sẽ bước ra sông, có thể nói chuyện với ông ta một tí, và chỉ cần bước ra mặt băng vài ba mét để chụp tự sướng một cái ảnh là được rồi, không cần ra quá xa nguy hiểm.

Tôi châm điếu thuốc. Bất đồ nhận thấy có một bóng người khác, không phải ông già câu cá phía xa, bước ra khỏi bụi lau. Một thằng đàn ông trẻ. Nó đứng hai tay buông thõng, chân hơi dang ra, bất động. Nó mặc một cái áo khoác mỏng có mũ, mũ kéo trùm qua đầu, nắng vàng chiếu gắt khiến cái mũ đổ bóng xuống khuôn mặt nó. Chỉ thấy đôi mắt sáng quắc. 

Tôi giật mình, chào lớn tiếng “Xin chào”. Nhưng nó không trả lời, vẫn bất động. Tôi liếc nhìn xung quanh, không một bóng người, có khi người câu cá kia lại là đồng bọn của thằng này. Nỗi lo bắt đầu trùm lên tôi. Tôi chào lần nữa, nó vẫn không trả lời. Ba mươi giây sau, nó dợm bước lừ lừ tiến lại phía tôi. Khi nó bắt đầu đi, thì mặt trời chiếu thẳng vào mặt nó khiến tôi nhìn thấy khuôn mặt. Đó là một đôi mắt to, sáng, gườm gườm với đôi lông mày xếch. Vẻ mặt lừ lừ của nó có một vẻ gì đó ghê rợn khiến tôi rợn hết cả tóc gáy, lạnh toát sống lưng. Đó là đôi mắt đầy nguy hiểm, như của một kẻ tội phạm, một tên cướp.

Nhiều hình ảnh tưởng tượng lướt qua trong não tôi trong một phần mười giây. Trong đó, hình ảnh tồi tệ nhất là tôi sẽ bị giết, bị ném xuống cái lỗ câu cá dưới dòng sông băng kia. Thôi bỏ mẹ mình rồi!

Nó bước đến bước thứ ba thì tôi quay đầu bước đi. Tôi không chạy. Tôi nghĩ hễ chạy là nó biết mình đang sợ vãi đái và tình hình còn nguy hiểm hơn. Tôi bước chậm chậm đúng bằng vận tốc những bước chậm chậm của nó, tiến về phía đường. Tôi tính toán, từ đây lên mặt đường tới chỗ có người là khoảng 200m, nó đang cách tôi mười lăm mét. Trong điều kiện bình thường, nếu tôi không đen đủi vấp ngã ở đám băng trơn đoạn kia, thì tôi hoàn toàn đủ thời gian để chạy kịp. Lên tới chỗ có người, nó sẽ không làm gì tôi được nữa.

Đó là ba phút mà nỗi sợ phủ lên tôi từ đầu tới chân, lạnh toát như bị dội một gáo nước. Vận tốc của thằng kia tăng dần, tôi cũng bước nhanh dần. Chắc chắn không còn nghi ngờ gì nữa, nó đang bám theo tôi và tôi là mục tiêu.  Ôi cuối cùng cũng lên được đến đường, và dường như tôi đi hơi quá nhanh so với mình nghĩ, vì khi quay lại thì nó cách tôi khoảng ba mươi mét rồi, nhưng vẫn bám theo tôi. Khi tôi đến được chỗ những chiếc xe đầu tiên đậu bên lề đường, thì nó bắt đầu chạy. Đuổi theo tôi. Tôi thấy hoảng lên, định chạy. Nhưng lại có một ý kiến nữa nổi lên, là, này, đéo được sợ hãi như thế, hãy kiềm chế nỗi sợ hãi, đây là mặt đường rồi. Tôi nhớ lại bài học của bạn Hiệp dạy cho hôm sau tết, khi say khướt tequila, và bài học ngày xưa hồi bé có lần cha tôi dạy, là khi phải đánh nhau mà mình thế yếu, thì phải làm sao thật nhanh và mạnh, chặt cho kẻ địch một cái thật mạnh vào cần cổ, sát dưới cằm. Tôi hít một hơi sâu rồi dừng lại, quay mặt về phía thằng kia, chờ nó đến. Thay cho nỗi sợ, là cảm giác hồi hộp và hơi lạnh lùng xanh chín.

– Cho xin điếu thuốc – đấy là lời mà kẻ địch nói khi tiến lại phía tôi.

Tôi thở phào, nhưng cũng không tự chế giễu mình vì đã sợ hãi. Ở một nơi không người như bờ sông kia, với một kẻ như thế này, thì việc tôi rảo bước lên đường cái là chính xác. Và thằng này không phải là tội phạm, nhưng nó là một kẻ lang thang. Từ đầu đến chân nó bẩn thỉu bụi đất, tóc bết lại, khóe mép vương dãi như đã lâu rồi không rửa mặt đánh răng. Một mùi hôi nồng nồng toát ra từ đôi bàn tay to bè đen sì không cắt móng tay của nó, khi nó nhận từ tôi điếu thuốc.

– Anh đi đâu đấy mà ra sông?

– Đi dạo chơi.

– Thế à, tôi tên là Zairk (đại loại thế, tôi không nghe rõ lắm).

– Tôi tên là Đức.

Rồi hai thằng bắt tay nhau, đi sóng bước về phía chợ. Tay nó đúng là hôi thật, khô ráp, và cảm nhận được đó là đôi bàn tay cực khỏe, có thể bẻ gãy cánh tay tôi không khó khăn gì. Nói chuyện, cười và nhìn vào mắt nhau, tôi yên tâm vì khi nó cười thì cảm thấy nó là một thằng bé ngoan. Nhưng một thằng bé ngoan nhất cũng có thể vì nghèo đói mà nổi lòng tham và đánh cướp một người bên bờ sông, tôi lại thấy mình té là đúng chứ không sai, biết đâu nó đang đói thì sao, hay là nghiện ma túy thì sao…

Hai thằng đứng bên một thùng rác để hút nốt điếu thuốc. Tôi bảo, “chú có uống bia không, anh mời?”, Zairk gật đầu. Tôi dẫn nó vào quán bia tươi bên đường. Bước vào quán, thằng đứng quầy và con mụ tiếp viên có cặp mông vĩ đại đều trố mắt nhìn chúng tôi, một thằng Việt Nam và một thằng lang thang cơ nhỡ. Chắc chúng quá ngạc nhiên thấy hai thằng khách kì lạ như vậy. Vào bên trong nhà mới thấy mùi vị của thằng Zairk quả nhiên là không tắm cả mùa đông. Và chắc chắn là nó chẳng bao giờ dám bước chân vào một quán bia tươi sang trọng như thế này. Tôi gọi hai cốc to, loại ngon, Zairk ngại ngùng tiến bước về bàn xa nhất ở phía góc quán. IMG_20150328_171847 (1)

Thằng ku thật là xinh giai.  Đôi mắt của nó rất đẹp, rất đàn ông, khuôn mặt thon dài, mũi cao. Loại này, nếu cho tắm rửa sạch sẽ, mặc một cái sơ mi kẻng, thắt cà vạt, khoác bộ vest vào, thì ắt sẽ cực ngon nghẻ. Tôi xin nó cho chụp một tấm ảnh, để kỷ niệm, nó e ngại rồi cũng đồng ý.

Nhưng cũng đôi mắt này, đã toát ra cái nhìn lạnh cả sống lưng, dưới cái mũ trùm đầu khi đứng bên sông băng. Tôi bảo nó:

-  Lúc nãy ở dưới bờ sông, tôi sợ quá, tôi tưởng chú định đánh tôi.

– Tại sao lại đánh?

– Không biết. Tôi sợ. Lúc đó tôi chỉ có một mình. Hơn mười năm trước ở Moscow tôi từng bị đập một cái chai vào đầu, tôi sợ chú cũng làm thế với tôi.

– Tôi chẳng đánh ai bao giờ. Đánh người là không tốt.

Zairk nói nhiều và nhanh, tôi chỉ nghe được lõm bõm. Zairk 21 tuổi, không nghề, thất nghiệp, bò tới Magnitogorsk này làm khuân vác và bất cứ việc gì người ta thuê trong chợ. Có những ngày, hàng từ Siberia về nhiều, thì kiếm được khá, nhưng hầu hết là chẳng có mấy việc để làm. Một tháng Zairk kiếm được khoảng 100 USD. Số tiền đó đúng là chỉ vừa để có cái đút vào mồm. Không bia, không thuốc lá, không vodka, không quần áo ấm, không chỗ ngủ, chắc chắn là cũng không bạn gái, không bạn bè.

Đôi lúc mắt của Zairk lại ánh lên vẻ lạnh lẽo như khi ở bờ sông đã khiến tôi hoảng sợ. Nhưng khi nhìn gần thế này, thì vẻ lạnh lẽo đó không phải là cái lạnh của sự ác độc, mà là cái lạnh của nỗi buồn, sự cô đơn, thất vọng và chẳng biết làm gì với cuộc sống tệ hại nghèo đói này. Ở đâu cũng có những cuộc đời vô vọng như thế này. Mỗi lần gặp một cuộc đời như thế, tôi lại chạnh lòng.

Tôi bảo Zairk, bây giờ tôi phải đi rồi. Dù sao, dù nó ngoan đi nữa, cũng không thông minh khi ở cạnh nó quá lâu và nói nhiều khiến nó biết chỗ ăn chỗ ở của mình. Tôi sẽ vui nếu gặp lại Zairk, nhưng phải ở chỗ an toàn, không phải lại là bờ sông hoang vắng. Những cuộc đời vô vọng thì sẽ luôn bị người ta đóng cửa lại như thế, biết làm sao được. Tôi trả tiền và hai thằng ra khỏi quán, đứng hút với nhau một điếu thuốc nữa.

Zairk nói, cảm ơn anh vì cốc bia, và vì tình bạn. Tôi nghĩ có nên biếu nó vài trăm rúp không, nhưng lại thôi, vì vài trăm chả giải quyết gì cái cuộc đời vô vọng này của nó, lại còn có thể mất đi sự tôn trọng chân tình với nhau. Tôi đưa nó bao thuốc, mới hút có 5 điếu, bảo nó, chú cầm đi, anh không thích thuốc này, chán, anh chỉ thích thuốc Việt Nam. Zairk cầm. Bắt tay nhau, nói tạm biệt, nói vui vì đã gặp nhau. Tôi bước về phía phố xá nơi có khách sạn của mình. Zairk quay bước về lại phía dòng sông.

Tạm biệt Zairk, kẻ đã tặng tôi khoảnh khắc sợ hãi lâu lắm rồi mới gặp lại, hãy cố gắng mà vật lộn với cuộc đời này. Chúc Zairk may mắn.

***

Trong dòng đời bất tận này, đôi khi chúng ta cắt ngang qua nhau, lưu lại cho nhau một kỷ niệm nho nhỏ, chỉ để sau này nhớ lại rằng ở chỗ đó vào lúc đó, đã gặp nhau. Như tôi và Zairk, năm điếu thuốc, hai cốc bia tươi, và nỗi sợ hãi bên bờ dòng sông băng hoang vắng.

Written by Tequila

March 28, 2015 at 10:27 pm

Chuyện Magnitogorsk số 2

with 3 comments

Mùa đông có một thứ mùi rất riêng biệt, trong mát, khi hít sâu thì như thể những tinh thể băng giá quyện vào và bốc hơi như một làn sương mỏng để lại vị gai gai sắc sắc. Tôi ném điếu thuốc vào thùng rác, rút điện thoại ra chụp ảnh đống băng lổn nhổn bẩn thỉu còn sót lại của những ngày cuối đông. Hôm nay ấm, 2 độ C, khi mặc đủ áo ấm và đứng ngoài mặt trời, thì có cảm giác mát mẻ như mùa hè, và mùa đông chỉ còn là cái áo khoác ta đang mặc mà thôi.

Tôi lại bấm điện thoại chụp một bức ảnh nữa. Tôi không phải dân chụp ảnh, nhưng gần đây đi đâu xa xa tôi vẫn hay chụp bằng điện thoại, để lưu lại tư liệu nhỡ lúc nào thích thì dán vào bài viết, như thế này. Còn thì, khi đến đâu đó lạ lạ, cái mà tôi thích không phải là chụp ảnh đánh dấu, mà là lọ mọ tìm hiểu lịch sử văn hóa và con người.

IMG_20150325_093732

Một con đường của Magnitogorsk, phía cuối đường sẽ là cầu qua sông Ural, qua bên kia cầu là Châu Á

Sông Ural

Nước Nga rộng lớn này thực sự là quá rộng và quá dày về mặt địa lý lịch sử văn hóa và con người. Sờ vào chỗ nào cũng biết bao điều thú vị. Mà như một chú Nga rậm râu nào đó đã nói, người ta không thể hiểu nước Nga bằng lý trí mà chỉ có thể hiểu bằng tâm hồn. Ý chú ấy nói có thể hiểu là, chỉ có thể hiểu được nước Nga và người Nga, sau khi đã đổ nửa lọ vodka vào cuống họng.

Sông Ural là biên giới tự nhiên của Châu Âu và Châu Á. Nó bắt nguồn từ dãy núi Ural của Nga, chảy sang đất Kazakhtan rồi đổ vào Biển Caspi.

Ural_river

Sông Ural dài 2.428 km, là sông dài thứ 3 của Châu Âu, trên bảng xếp hạng của Châu Âu thì nó được đi đá Champion League. Nhưng nó cũng là sông của Châu Á, mà trên bảng xếp hạng của Châu Á thì nó là sông dài thứ 18, lóp ngóp lo trụ hạng.

Sông này có tên cổ là Yaik, lưu vực sông Yaik có bọn Cô-dắc sinh sống, những người đàn ông chày bửa tự do láo toét ngang tàng lãng mạn mê uống rượu làm thơ và chém nhau hơn mê gái, gọi là bọn Cô-dắc Yaik. Vào thế kỷ 18, bọn Cô-dắc Yaik khởi nghĩa dưới cờ của thủ lĩnh Pugachev, không chỉ chiếm vùng sông Yaik mà cả khu đông nam Nga. (Cuộc khởi nghĩa này của Cô-dắc vùng sông Yaik và sông Đông về sau đã được anh Puskin nhắc đến trong truyện Người con gái viên đại úy, một truyện ngắn tuyệt hay dù tôi không còn nhớ chữ nào, chỉ nhớ là rất hay). Nữ hoàng Ekaterina thấy bọn này quá láo, bèn cử đại binh đánh dẹp. Dẹp tan bọn Cô dắc Yaik, bà lo rằng bọn chúng sẽ lại khởi nghĩa, bèn nghĩ ra một kế mà đúng là chỉ có gái mới nghĩ ra được, là đổi tên sông Yaik thành Ural. Sông bị đổi tên, thành phố Yaikst bị đổi tên thành Uralks, bọn Cô-dắc Yaik thành ra bọn Cô-dắc Ural. Những ký ức anh hùng của cha ông bọn chúng, bị chuyển đổi thành ký ức gắn trên một cái tên khác, ký ức của những người khác. Như kiểu đang yêu em Thủy tự nhiên em ấy giờ thành ra em Hà, yêu tiếp cũng được  nhưng mà nó không giống xưa nữa. Bọn Cô-dắc Yaik từ đó hết khởi nghĩa.

Thành phố Magrnitogorsk – cái đít của nước Nga – theo định nghĩa của Ilya 23 tuổi làm bồi bàn, nằm ở phần ngọn của sông Ural.

Magnitogorsk – Magnetic Mountain City

Magnitogorsk là một thành phố trẻ, được thành lập từ năm 1929, là một điểm quan trọng trong Kế hoạch 5 năm lần thứ nhất của Đại thi hào Stalin, kẻ mà với niềm tin sắt đá và sự lãng mạn của mình, đã đóng một ấn triện vĩ đại lên bức tranh lịch sử sáng tươi đầy máu và nước mắt của thế kỷ 20.

Trong bài thơ này của mình, đại thi hào Stalin miêu tả thành phố mới Magnitogorsk là trung tâm luyện thép của nước Liên Xô, tức Nga lợn và các bạn. Chàng mời vài thằng bên Mỹ vài thằng bên Đức sang tư vấn xây dựng nhà máy thép. Bọn tư vấn khuyên xây nhà máy thế này, khu ở của công nhân thế kia, cách nhau ra làm sao đó để thuận tiện và không bị ô nhiễm ảnh hưởng, vân vân và vân vân. Trưởng ban tư vấn chưa kịp hoàn thiện các thứ vân vân trên bản đề xuất của mình, thì Stalin đã cho xây dựng rồi, những người cộng sản đương nhiên sợ gì khói nhà máy. Và nhà máy được xây sát bên bờ châu Á của sông Ural, khu sinh sống của công nhân thì ở sát bên bờ châu Âu, khói nhà máy phủ lên bên này sông. Bây giờ cũng vẫn như thế, người dân Magnitogorsk sống dưới bầu trời đầy khói. Thành phố được xếp hạng ô nhiễm hạng đầu bảng trên thế giới. Trẻ con đứa nào cũng ho hen. Thế nên thằng Ilya gọi Magnitogork là cái đít của nước Nga cũng có lý của nó.

Ngôi nhà chính của nhà máy thép MMK (or MISW Magnitogorsk Irn and Steel Works) dài 1km, được gọi là Con tàu đen, đến nay vẫn y chang như trong bài thơ của Stalin. Có một tượng đài ở Magnitogorsk, xấu như thể được thiết kế bởi điêu khắc gia Việt Nam, tượng đài hình cái lều bạt, tưởng niệm những người công nhân đầu tiên xây dựng nhà máy MMK, sống trong những cái lều tạm bợ để qua mùa đông.

IMG_20150325_093456

Đại chiến Thế giới thứ hai nổ ra, Stalin cho chuyển hết những tập đoàn công nghiệp Nga khắp vùng Moscow và Ukraina về mạn Ural. Chỗ này cần nói thêm. Bọn Nga lợn mặc dù có lịch sử hào hùng dày dặn, từ chiến tranh đến văn chương đến khoa học đều là hàng khủng của thế giới, gái cũng thuộc loại đẹp nhất thế giới, nhưng vì bọn giai mặt cứ ngu ngu ngố ngố nên bọn chúng luôn có mặc cảm nhược tiểu. Thật kỳ lạ tại sao bọn gái đẹp vậy lại cứ đẻ ra bọn giai mặt ngu. Thế là bọn chúng cứ vừa hâm hâm ngô ngọng lại vừa dễ khùng lên khi có ai đó chạm tự ái. Bọn chúng cũng dũng mãnh, như tất cả các dân tộc nào còn tồn tại được đến ngày nay đều dũng mãnh cả. Nhưng cái lợi thế lớn nhất của chúng là đất chúng quá rộng. Bọn Mông Cổ đánh từ phương đông sang, thì chúng dạt về phương Tây. Bọn Thổ đánh từ phương Nam lên thì chúng dạt về phương bắc. Bọn Pháp đánh từ phương Tây sang thì chúng dạt về phương Đông. Cứ thế, bàn cờ quá rộng, chả ai thắng được chúng hoàn toàn. Lạnh quá lại không có vodka uống, thế là ngoại xâm lại thua hoặc tự rút đi.

Đại chiến WWII cũng vậy, khi xảy ra chiến tranh thì đại thi hào Stalin một mặt cho quân ứng chiến, mặt khác chuyển hết nhà máy về sâu trong lục địa, về miền Ural xa lắc. Hitler có đánh được hết các Minks, Moscow, Leningrad… đi chăng nữa, thì nguồn nhân mạng và kho thuốc súng của Liên Xô vẫn được bảo toàn từ phía Ural.

Và đây là hình ảnh biểu tượng cho thành phố Magnitogorsk thời WWII. Người Magnitogorsk làm ra thanh gươm và trao nó cho những người lính ra chiến trận. Đó là nhiệm vụ chiến lược của Magnitogorsk.

1661100215011525

Tượng đài ở trung tâm Magnitogorsk. Người thợ rèn Magnitogorsk trao thanh gươm cho người lính, người lính nhận thanh gươm trừng mắt tiến về phía Tây phía Châu Âu.

Tuy nhiệm vụ chính của Magnitogorsk là luyện thép, làm hậu phương, nhưng Magnitogorsk cũng đóng góp cho WWII mười ba nghìn liệt sỹ. Hồi bé xem phim Xã hội chủ nghĩa thì thấy người lính Hồng quân thật tuyệt vời thật anh hùng mà đầy tình người, gần đây xem phim Tây Âu thì thấy người lính Hồng quân thật bựa, thô thiển, chiếm được chỗ nào cũng uống rượu say đánh người rồi hiếp gái. Sự thật nằm ở đâu đó giữa hai thái cực đấy. Họ chỉ là những củ khoai bị các bếp trưởng Hitler Stalin cùng đồng nghiệp chế biến thành món khoai tây nghiền trong cuộc thi Master Chef vĩ đại ấy.

Chúng tôi được một bà giáo tiếng Anh già làm hướng dẫn viên du lịch dẫn đi một vòng Magnitogorsk. Tới tượng đài này, bà ấy nói, chân tượng đài được lát bằng đá granit vân đỏ, tượng trưng cho máu của người lính và người công nhân đã đổ xuống. Tôi không khỏi ngậm ngùi khi nhìn những phiến đá khắc tên mười ba nghìn anh hùng liệt sỹ Magnitogorsk. Cũng như lần nào cũng ngậm ngùi khi nhìn hai người lính đứng nghiêm bên Ngọn lửa bất từ ở Quảng trường Đỏ hay ngọn lửa ở Công viên chiến thắng ở Moscow. Cũng như lần nào cũng ngậm ngùi khi nhìn những dãy mộ bát ngát nghĩa trang liệt sỹ ở Việt Nam, hay lần nào cũng ngậm ngùi khi nhìn cái tượng đài liệt sỹ ở thị trấn quê hương ông cha mình.

Bọn họ đáng lẽ ra có quyền được sống dặt dẹo, uống rượu, bốc phét với nhau, tán gái, phản bội, nợ tiền nhau, bị con cái chê bai, vân vân… hơn là danh anh hùng được truy tặng sau khi đã chết theo vô vàn cách mà chẳng giống trong phim. Nhưng lịch sử của loài người là lịch sử chiến tranh.

IMG_20150325_102242

Và đây là một điểm nhấn nữa của Magnitogorsk, mộ của một cha cố, nằm trước nhà thờ Chính thống giáo lớn nhất thành phố. Anh cha cố này, không hiểu sao, chưa google, lại bị anh Stalin thịt. Stalin giết rất nhiều người, tất nhiên giết một cha cố thì không có gì lạ cả, nhưng anh cha cố này chắc cũng hoành nên được người dân giữ lại mộ để tưởng niệm.

Đối diện mộ anh cha cố này ba trăm mét, là tượng đài của một vị thánh. Vào thế kỷ mười tám, khi thành phố này chưa có, chỉ là một khu mỏ lác đác có những gia đình thợ mỏ đến khai thác, thì ở đó có một người ăn xin. Người ăn xin hiền lành, chỉ xin ăn không xin tiền, chả nói năng gì cả. Sau khi người ăn xin chết, người ta phát hiện ra (???) đó là một vị thánh. Trở thành thánh thật đơn giản, chuyện này cần phải google.

***

Trên đây là tất cả những gì tôi đã biết về Magnitogorsk, qua nghe chuyện, google và wiki. Ngày nay MMK vẫn là tập đoàn thép lớn nhất Nga, dù ngọn núi Magnetic của nó đã bị đào tới đáy như người ta hút một cái mụn trứng cá, thì quặng vẫn được chở về đây từ khắp nước Nga để luyện thép, sản lượng của nó vẫn rất lớn. Đến nửa dân số của thành phố làm việc liên quan đến MMK bên kia sông Ural.

Trong một năm vừa qua, trong khi Sa Hoàng Putin đưa Crimea về với Đại Nga, thì tiền rub mất giá một nửa. Người dân ở Magnitogorsk, theo lời Ilya bồi bàn 23 tuổi nói, đã nghèo lại càng nghèo đi đáng kể. Tối nay ba thằng chúng tôi đi ăn nhà hàng, ăn no căng bụng toàn thịt bò bít tết, cá hồi, bia tươi, tính ra VNĐ có 200k mỗi thằng. 9h tối ra khỏi nhà hàng, phố đã vắng teo.

Hôm qua bà giáo viên tiếng Anh già dẫn chúng tôi đi thăm thành phố, qua đại lộ mang tên Lenin, bà nói, “sau Perestroika – Đổi mới – có trưng cầu dân ý để đổi tên đại lộ Lenin. Nhưng người dân thành phố cho rằng, dù sao đi nữa thì Magnitogorsk được khai sinh bởi những người đó bởi thời đó, không có họ thì không có chúng tôi ở thành phố này, cho nên vẫn cần giữ lại tên đại lộ, vẫn cần là đại lộ Lenin”. Và thằng Ilya 23 tuổi, cùng với ước mơ Mexico của nó, cùng với nỗi bực tức Magnitogorsk cái lỗ đít của nước Nga, vẫn hỏi tôi, anh có thích nơi này không. Tôi nói có, thành phố này không long lanh, nhưng nó có những đại lộ rộng, nó có những câu chuyện lịch sử, và con gái của nó rất đẹp. Ilya cười rất vui.

Tôi nói thêm, như là Victoria (em gái tóc đen cực xinh sáng thì phục vụ bữa sáng tối thì phục vụ quầy bar), cô ấy thật là đẹp. Ilya nói, “No, she is not beautiful, she is wonderful”.

***

Tối nay đi ăn về tôi lại vào bar làm một ly bia Baltika số 7. Hôm nay không có Ilya cũng không có Victoria xinh đẹp, chỉ có một bạn béo tên là Acnaxia. Tôi ra ngoài hút thuốc, trời đêm dưới 0 cũng rất lạnh, tôi run lập cập bước vào. Qua bức tượng Lenin, tôi chụp một tấm ảnh, rồi định vuốt má cảm ơn cụ tiếp, thì giật mình thấy hóa ra có một bà cụ đang đứng trông cửa. Ở Nga nhà hàng nào cũng có một bà già ngồi trông giữ quần áo cho khách.

IMG_20150326_230849

Tôi không dám vuốt má Lenin nữa, mà chào bà cụ, nói rằng, “trời lạnh quá”, bà cụ nói, “phải rồi, rất lạnh, hãy giữ gìn sức khỏe”. Nhìn lại bức tượng, trông Lenin thật là cau có, nhưng thật cần phải tôn trọng ngài.

Written by Tequila

March 27, 2015 at 3:06 am

Chuyện Magnitogorsk số 1

with one comment

Tôi có một thằng bạn mới, tính tình rất tốt bụng và chân thành, tên là Ruslan. Mà thôi kể sau, nói về cái thành phố Magnitogorks xấu xí này đã.

***

À kể luôn hehe,

Thằng Ruslan người Azerbaijan, sinh ngày 24/1/1983, làm taxi sân bay Domodedovo, biển số xe là MB606-77, nhà ở số 74 khu Borodino – Moscow, hai con trai một con gái và cô vợ đang mang bầu. Tôi biết thông tin cá nhân của nó rõ như thế, vì tôi đã chụp cái bằng lái xe và ghi nhớ số nhà của nó, khi quyết định 3h đêm đến nhà nó tá túc.

– Tao chả sao – tôi bảo – nhưng hai thằng bạn tao thì ngại. Vì bọn tao không biết mày là ai.

– Mày là đàn ông – Ruslan nói bằng cái cách để tiếng Nga chợ Vòm như tôi cũng có thể hiểu – hai thằng kia cũng là đàn ông. Chúng mày là ba thằng đàn ông. Tao là một thằng đàn ông. Chúng mày lo gì. Và tao chẳng có lý do gì để đánh hay giết chúng mày.

– OK. Nhưng mà tao phải chụp ảnh hộ chiếu hay bằng lái của mày, gửi đi đã. Để có làm sao người ta còn biết mà tìm.

– OK.

Thế là tôi thuyết phục hai thằng đồng nghiệp đi cùng, và theo Ruslan về nhà nó. Đây quả là một việc khá phiêu lưu, đây là Moscow, và có lẽ trên khắp đất Nga ít có ai quyết định như vậy. 

Số là chúng tôi có 2 ngày ở Moscow, trước khi bay tới Magnitogorsk, để tiết kiệm dành tiền đi chơi, tôi đặt trên Agoda một cái phòng nghỉ cho dân du lịch ba lô, ở phố Arbat trung tâm Moscow. Nhưng cám ơn VietnamAirlines, chúng tôi bị delay 5 tiếng. Rồi cám ơn Hải quan Nga lợn, một thằng đồng nghiệp của tôi bị giữ ở sân bay thêm 1,5 tiếng. Thế là bắt taxi về đến Moscow đã 3h sáng. Tới địa chỉ đặt chỗ, tôi và thằng taxi Ruslan không tài nào gọi được cửa, điện thoại cũng đã tắt máy. Chúng tôi bị lỡ dở ở ngoài đường lúc giữa đêm. Ruslan bảo, thôi về nhà tao, chứ giờ này chỉ có khách sạn lớn mới mở cửa, mà vào đó sẽ rất đắt, về nhà tao ở tao chỉ lấy mày 3000 rub (50USD) trong 2 đêm, rồi tao sẽ lại chở mày ra sân bay.

Thế là tôi thuyết phục hai bạn đồng hành, rồi chúng tôi theo Ruslan về nhà. Chỉ thực sự yên tâm khi bước vào cửa, thấy trong nhà vương vãi đồ chơi trẻ con, Ruslan là một người cha.  Đồ ăn trong nhà chỉ còn một cái bánh mỳ, rượu chỉ còn một ly cognac, Ruslan chiêu đãi chúng tôi hai thứ đó, rồi chúng tôi đi ngủ, Ruslan ngồi xem TV chờ đến giờ lại ra sân bay đón vợ con đi chơi đâu đêm nay sẽ bay về.

Chúng tôi ngủ vài tiếng, nghe tiếng động bèn trở dậy, vợ con Ruslan đã về. Tôi chào, vợ thằng Ruslan chỉ gật đầu gườm gườm. Chắc hẳn cô nàng đang rất bực mình vì đi về, nhà cửa thì bừa bộn, chồng lại vác đâu về ba thằng ất ơ. Nhưng tôi đã gọi được cho hostel, họ hướng dẫn cách đến và gọi cửa. Tôi bảo Ruslan, rồi chúng tôi xách hành lý xuống xe, về hostel. Tới nơi, Ruslan không lấy đồng nào, tôi bắt nó phải lấy một ít, thế là nó lấy 1000 rub, nói là chỉ lấy tiền đổ xăng.

Ruslan làm tôi nhớ đến thằng đầu trọc dữ dằn đã cho tôi đi nhờ xe miễn phí, khi tôi lạc ra ngoài Moscow trong đêm đông đồng không mông quạnh 12 năm về trước. Số tôi cứ hay gặp những chuyện phiêu lưu nho nhỏ và những cái duyên nho nhỏ như vậy. Ruslan nói, nếu có bất cứ vấn đề gì khó khăn, hãy gọi điện cho tao.

Cảm ơn, chúc thằng bạn cùng bà vợ bầu và ba đứa con của mày sức khỏe.

***

Margnitogorsk đón chúng tôi bằng nụ cười hiền lành của một ông già, tên là Alecxandre. Ông già nói, xe đậu khá xa, mấy đứa mặc áo khoác vào, không lạnh chết mẹ chúng mày. Lạnh thật, phải tới –10.

Sân bay nhỏ xíu như một cái ga xép, đường vào thành phố vắng hoe, hai bên đường là cây bụi và những rặng bạch dương trụi lá. Xe vào dần trong phố, đường sá rộng rãi nhưng cũ kỹ lổn nhổn, những ngôi nhà của thập kỷ 60 – 70, tuyết đã tan gần hết chỉ còn những đống băng bẩn bẩn mà người ta vun lại. Khách sạn nhỏ và xấu như một cái nhà khách tỉnh lẻ quê mình. Con người bình dị hiền hậu. Đàn bà con gái rất đẹp, hơn Moscow nhiều, có lẽ chỉ kém Saint Petersburg một chút. Đàn ông ngố ngố và chân thành.

Tối qua tôi xuống bar khách sạn làm ly bia. Vắng teo, chỉ có tôi và một bàn nữa. Bàn kia có một đôi đang ngồi. Thằng đàn ông thấy có bạn nhậu, bèn bỏ bạn gái, ra quầy bar ngồi với tôi. Uống rượu kiểu Liên Xô, vodka whisky hay cognac gì cũng thế, cứ một ly đầy ặc dốc 100%. Thằng Igor này trông dừ dừ, chắc trạc tuổi tôi, làm thương mại gì đó đi lại khắp vùng Chelyabinsk này. Uống với nhau được bốn lượt, tôi đã trở thành thằng bạn vô cùng quý của nó, như nó tuyên bố. Gọi là tình bạn giữa những thằng mê rượu, tình một tối quán bar, với đàn bà thì là tình một đêm, với đàn ông thì là tình một tiếng uống rượu. Tình thật là thân thương, ngày mai quên tên nhau.  Con bạn nó thì ngồi một góc, gườm gườm khinh bỉ nhìn bọn đàn ông bê tha bệ rạc, được ba xu rượu là hoắng hết cả lên với nhau.

***

Magnitogorsk, tiếng Nga có nghĩa là, thôi kệ mẹ nó, lúc khác nói về Magnitogorsk.

Tôi lại có một thằng bạn mới khác, là thằng Ilya.

Thằng Ilya làm bồi bàn ở quán bar khách sạn này. Tối qua khi tôi và thằng Igor say rượu uống với nhau, thằng Ilya rót rượu. Nó là thằng bồi bàn, trẻ măng, nhưng tôi thấy quý nó. Và nó cũng thế, quý tôi. Tôi vừa ở dưới bar làm đôi cốc bia Baltika số 7, và nói chuyện với Ilya.

Ilya 23 tuổi, sau khi xem phim Fast & Furious thì có một ước mơ là được sang Mexico sống. Tôi không xem phim đó nên không hiểu sao nó lại thích Mexico. Tôi hỏi, mày thích Mexico, thế có biết rượu tequila không. Nó nói không biết. Vậy – tôi nói – hãy đến Mễ để mà uống tequila.

Ilya kể rằng nó đã hai đêm không ngủ vì công việc quá nhiều. Tôi hỏi sao làm nhiều thế. Ilya nói nó phải làm để trả nợ, sau ca làm bồi thì nó còn một ca làm bảo vệ, để trả nợ. Nợ bao nhiêu? Nợ 12 nghìn USD. Tại sao nợ? Tôi dính với bọn Mafia, tôi nói một điều không phải với một VIP của bọn chúng, và thế là bị phạt tiền, nếu không trả, chúng sẽ không làm gì quá nhưng sẽ đánh tôi lần này lần khác, tuần này tuần khác.

Tôi hỏi, chỉ là vài lời nói, sao bị phạt nhiều tiền thế. Ilya nói, chuyện của tôi anh không thể tin được, giống như chưa nhìn thấy ma thì không thể tin là có ma. Chuyện rất dài, anh không tin đâu. Mỗi tháng ở thành phố Magnitogorsk này, trung bình người ta chỉ kiếm được hơn 300 USD. “Magnitogorsk là cái đít của nước Nga” – Ilya nói – tôi chẳng biết làm sao mà đủ tiền trả cho bọn Mafia.

– Sao chú không xin bọn nó tha cho – tôi hỏi

– Mafia là một thế giới khác, em không thể xin được.

– Sao chú không làm việc cho bọn chúng, hay là tự mình trở thành một Mafia, khỏi phải trả tiền.

– Em không làm Mafia được.

– Sao chú không nhờ cha mẹ giúp đỡ?

– Cha mẹ! – Ilya nói – Không thể nói với cha mẹ về những chuyện buồn.

Đúng thế, người ta không thể nói với những người thân yêu về những chuyện buồn. Người ta sẽ ôm nỗi buồn nỗi lo của mình, cố gắng để vượt qua, tự đầu độc chính mình và đầu độc những người khác. Đó là cách mà chúng ta biến cuộc sống của chúng ta trở nên tồi tệ, tôi nghĩ thế.

Ở trong bar không cho hút thuốc, tôi và Ilya phải ra ngoài đường để hút. Tôi mặc một cái áo dài tay, Ilya mặc một cái áo cộc tay. Trời –5 độ, chưa hút hết điếu thuốc đã run lên lập cập. Tôi dụi điếu thuốc, mở cửa bước vào trong nhà. Bên tay trái là một bức tượng Lenin nho nhỏ. Tôi vuốt má Lenin, nói “cảm ơn”. Ilya cười khặc khặc, đó cũng là việc em thường làm mỗi khi đi qua lối này.

Thế là chúng tôi thấy rất quý nhau. Bọn đàn ông bê tha thường quý nhau vì những cái vớ vẩn như thế.

Thôi ngủ đã, mai còn làm việc.

Written by Tequila

March 26, 2015 at 4:45 am

Đêm Lisbon

with 2 comments

Là Bangkok, nhưng mấy bữa nay cứ nhớ Eric Maria Remarque nên đêm ở thành phố lạ cứ nghĩ đến Đêm Lisbon, cho sang vậy thôi.

Thành phố Bangkok xấu xí vãi chưởng, và tắc đường. Tôi có hai tiếng rưỡi để từ khách sạn ở Sumkhuvit 2 để đi ra sân bay, mà đi taxi giờ tan tầm chắc chắn muộn giờ. Đi tàu điện trên cao thì cái bản đồ của nó vượt quá trí tuệ của tôi, không dám chắc là mình sẽ tới được chuẩn giờ. Thế nên đi xe ôm. Anh xe ôm bảo đi từ đây ra sân bay rất xa, đi mất một giờ, và quát giá 1000 bạt tức là hơn gấp đôi taxi. Tôi đàm phán xuống 700. Tôi vào hỏi thằng tiếp tân khách sạn, nó cũng bảo là muốn chắc giờ thì nên đi xe ôm, thế là đi. Xe ôm Thái Lọ trình cao hơn xe ôm Việt cộng, phóng toàn 80km/h trong những đoạn thẳng và lượn lách rất vãi đái qua biển ô tô ở những đoạn đông. Tôi vừa ngồi vừa giữ quai mũ bảo hiểm, bởi anh xe ôm này mà húc một phát, thì sẽ rất kinh hoàng, nhất là khi hắn chạy với tốc độ 80km/h, với cái vali của tôi để trước, hạn chế 30% tầm cua của tay lái xe máy, cua quá đà là vướng và xòe. Nhưng tôi cảm thấy hãi chủ yếu là vì bên Thái Lọ bọn nó đi tay lái nghịch, trái đường so với mình, tôi chưa đủ thời gian để quen nên ngồi sau xe ôm thấy nó lượn thấy rất kinh.

Tới sân bay mất đúng có 45 phút, hai má tôi giật giật vì gió và vì cái quai mũ bảo hiểm và vì mình quá hãi trong suốt chặng đường. Tôi trả anh xe ôm 700 bạt như thỏa thuận, rồi đưa thêm 200 nữa vì tiền bạt chả giữ lại làm gì. Tôi bảo hắn, ông là thằng xe máy chuẩn nhất mà tôi từng biết, tôi tự chạy đếch bằng ông, vậy biếu ông thêm hai lít. Xe ôm cảm ơn rối rít. Nếu tôi có con iPhone thì chắc hẳn sẽ mời hắn tự sướng cùng một phát, để lưu lại gương mặt thằng lái xe máy quá chuẩn này, nhưng vì chỉ có BB chụp xấu hoắc nên thôi.

***

Tôi đi dự một cái hội thảo, mà nhìn chương trình của nó thì tôi chỉ thấy có hai ba topic là đáng quan tâm, còn lại, tất nhiên là quảng cáo, nghe thì nghe không nghe thì thôi. Tôi đã nghe quá nhiều những thứ thế này. Đại loại là bọn chúng sẽ tổ chức hội thảo ở một phòng hội nghị rất sang chảnh, xong có một dăm sáu thằng tây phong cách rất chuẩn mực đứng thuyết trình, nghe rất hấp dẫn nhưng chả đọng lại gì, vì chúng quảng cáo là chính. Xong khổ nữa là khi bọn tây thuyết trình thì sẽ có vài ba thằng con VN hỏi han, hỏi chả đéo gì trí tuệ cả, chúng hỏi chỉ để tự cảm thấy mình thông minh. Nhưng tôi vẫn cần đi nghe để cảm giác được môi trường. Mỗi năm thằng tây thuyết trình và bọn thông minh đặt câu hỏi sẽ thông minh theo cách khác nhau, và giữa những cái vô vị đó mình sẽ cảm thấy là tất cả cái bọn này đang nghĩ những gì và mình nên làm gì ở khía cạnh mình.

Và vì thế tôi đến Bangkok trong hai đêm, nhờ đó có Đêm Lisbon của tôi.

***

Đêm trước khi đi, thằng Hiệp thằng Tâm đến nhà tôi, trò chuyện dịu dàng hết mẹ nửa chai tequila và nửa chai vodka. Thằng Tâm về sớm. Còn thằng Hiệp ngồi đến ba giờ sáng. Khi tiễn Hiệp xuống nhà, nó thi triển Karate – Thiếu Lâm – Vịnh Xuân, tất nhiên chỉ biểu điễn đòn tay vì không gian hẹp trên cầu thang, tôi rất khâm phục , bảo nó, khi nào có chuyện tớ sẽ alo cậu đến cứu. Nó nói gì đó tôi không nhớ rõ, đại loại bảo tôi rằng, võ ý của cậu đã quá cao minh nên không cần học võ, cậu chỉ cần khi hữu sự thì té cho nhanh là được, tôi rất đồng tình, chạy trốn là nghề của tôi. Tiễn nó ra ngõ, nó chạy nhằng nhằng khuất bóng với đầu gối nhấc cao như Ninja trong phim, thật đẹp và mộng ảo. Tôi không hiểu sao cái cơ thể ngày càng gầy nhẳng của nó, lại có thể chưa đựng vài ba môn võ, vài nghìn chữ Tàu, ngoại ngữ hai ba thứ tiếng nói như cháo chảy, sử sách đông tây kim cổ, tình yêu một đống, rượu bia các loại, đó là chưa kể chuyên môn chính vẽ vời của nó thì tôi không đủ trình thẩm định.

Nhưng đêm uống rượu đó hay vì bạn Tâm kỹ sư. Bạn Tâm làm tôi muốn chế tạo một truyện ngắn, chắc chắn khi viết ra sẽ hay, tự thấy hay là được rồi. Truyện ngắn sẽ viết về một thằng ở một góc Hà Nội, lên facebook dõi theo một người mà hắn yêu, tạm gọi là D. Nguyễn. Và hắn dành ra cả tuần để xem các bức ảnh trên facebook của nàng, cùng với google map, xem nàng đi đâu làm những gì, và xác định được vị trí nơi ở của nàng tại London, với sai số trong vòng 50m bán kính. Một ngày kia hắn sẽ mua vé máy bay đến London và sẽ tìm ra nàng, dựa trên nghiên cứu facebook đó. Tất nhiên có thể hắn không đi đến London và nàng, một người con gái luôn nghĩ mình buồn tẻ và chẳng thằng đéo nào yêu, không bao giờ có thể ngờ rằng nàng có một người yêu mình đến như vậy. Thật đáng tiếc là người yêu nàng đến như thế, chả bao giờ nói với nàng.

Khi uống rượu và bàn với các bạn về nhân vật tưởng tượng đó, thằng mà ngồi lục facebook để xác định tọa độ của nàng, cũng là một nhân vật tưởng tượng, tôi nói, thằng đó tốt nhất nên đi tìm nàng trước khi nàng quá già.

***

Thế rồi tình cờ, cũng do check facebook, mà tôi biết có một người bạn mình, cũng đến từ London, và cùng với tôi biến đêm Bangkok thành Đêm Lisbon.

Khi tôi đợi nàng ở đầu con hẻm có tên Sumkhuvit Soi 38, dưới chân bến tàu điện trên cao gọi là Thong Lo, tôi đứng dựa vào một cây trụ sắt. Có thằng tây trẻ măng đứng bên cạnh, và khi nó ngóc cổ lên nói với thằng bạn nó đang đứng trên cầu thang dẫn lên tàu điện, thì tôi biết nó là thằng Nga lợn, vì nó nói tiếng Nga lợn bảo thằng bạn, “Ê mày đứng làm cái đéo gì đấy”, “Tao đang ngắm gái” “Gái đẹp không” “Không, xấu đéo chịu” “Thế ngắm làm gì” “Vì tao cần phải ngắm gái”.

Hai thằng này bỏ đi trước khi bạn tôi đến, vì nếu chúng nhìn thấy nàng, chuyện chúng nói chuyện khác. Bạn tôi thực sự rất đẹp và ở nàng luôn toát ra cái gì đó mà bọn đàn bà sẽ không nhận thấy nhưng bọn đàn ông thì bị mê hoặc.

Bạn tôi ở London, nàng đến Bangkok công tác. Chúng tôi rất quý mến nhau, khi xưa hồi mà Skype mới ra đời, thì tôi ở Nga và nàng ở Anh, đã cùng nhau chơi guitar chung và hát chung qua Skype. Thế nhưng chúng tôi đếm số lần gặp nhau, có lẽ chưa hết số ngón một bàn tay. Lần gần nhất gặp nhau, nàng và chồng nàng tới nhà tôi, và con trai tôi khi đó mới hơn gần hai tuổi đã vô cùng kết chồng nàng, một thằng tây đẹp trai vô cùng. Sau gần bốn năm, mới lại gặp nhau, đêm Bangkok, Đêm Lisbon.

Nàng kém tôi ba hoặc bốn tuổi tôi không nhớ, nhưng từ đầu chúng tôi gọi nhau là bạn – tớ, và cách xưng hô ấy quy định quan hệ của chúng tôi. Tiếng Việt nó có cái kỳ lạ như thế, một đứa con gái kém tuổi mình nhưng khi xưng hô là bạn rồi thì ắt nó thành chị mình, trải nghiệm cuộc đời của nó sẽ không kém gì mình, sự tinh tế của nó sẽ hơn mình, và mình sẽ là thằng bạn ngốc của nó. Nó sẽ bình luận những chuyện của mình với một vẻ đàn chị, và mình cũng hoàn toàn công nhận nó là chị mình. Một bà chị nhỏ xinh rất là đẹp.

Chúng tôi ngồi ăn mỳ với nhau ở Soi 38, làm hai lọ bia to. Rồi đi tìm chỗ khác uống. Ra khỏi con ngõ đấy, xung quanh chẳng còn quán bia nào. Chúng tôi đi bộ mãi về phía nhà nàng, tức cái khách sạn nàng ở. Ở đầu ngõ nhà nàng có một quán bia, chúng tôi vào đó. Một quán bia đẹp. Chúng tôi uống hết vài cốc ở quầy bar rồi đi ra ngoài ngồi, vì trong quán không cho hút thuốc, mà hai đứa đều hút thuốc.

Chúng tôi ngồi xuống bàn ngoài trời, chỗ uống bia dành cho những người hút thuốc. Thằng Tây bên cạnh nhìn nàng mê quá, quay sang bắt chuyện, thằng đó say rồi, nếu nó muốn có thể thở ra bong bóng. Nó mê bạn tôi, điều đó rất đúng, vì bạn tôi đẹp và mặc rất đẹp. Nó say rồi và trình bày đôi ba câu giới thiệu bản thân, mà nghe thì có thể hiểu rằng nó rất tự hào vì nó là Mẽo. Nó không thể tin rằng bạn tôi là Việt Nam bởi nàng nói tiếng Anh quá hay, chỉ một tiếng Hello cũng đã quá hay rồi.

– Các bạn là bạn trai và bạn gái à?

– Ừ – bạn tôi bảo.

– Ôi – thằng Tây nói – các bạn thật may mắn khi cùng nhau ở một đêm Bangkok đẹp như thế này! Và ông bạn thật là quá may mắn so với tôi.

Tất nhiên nguyên văn thì nó không như thế, nhưng giữa những thằng đàn ông thì tiếng gì nghĩa gì không quan trọng, nó đang ước gì được ở địa vị của tôi, được ngồi cùng với một nàng như thế ở trong đêm Bangkok này.

Bạn tôi chỉ ậm ờ với nó, và nó tự biết và lánh xa, nhưng vẫn nuối tiếc. Khi về, nó đưa tôi một cốc bia của nó, chả biết nó đã uống chưa. Tôi cảm ơn nhưng tất nhiên tôi không uống cốc của nó.

Quán đóng của lúc 12h.

***

Nàng bảo, ở nhà tớ, có một quầy bar và ở đó thể mua được bia. Hoặc mình sẽ mua bia ở một cửa hàng 7-eleven và lên nhà tớ uống tiếp. Nhưng qua 12h thì ở một xứ kém văn minh như Thái Lọ, chúng tôi không thể mua được bia, và trong phòng nàng cũng không có bia. Nàng hỏi lễ tân khách sạn của nàng cũng không thể mua được bia sau 12h đêm, tôi ngồi trong phòng nàng đợi nàng lấy tí đồ ăn, và chúng tôi quyết định sẽ về chỗ tôi, vì phòng tôi có 4 lọ bia.

Tôi nói với nàng rằng, dạo này tớ bị nghiện nhạc cổ điển. Vào lúc 1h sáng, FM Thái Lọ có chương trình nhạc cổ điển, anh taxi trầm ngâm lái xe và nghe. Nàng bảo, đúng cái bạn thích nhé, tôi cười, nghe bản nhạc độc tấu violin đó nhưng không biết là bản gì vì quá lạ, nhưng quá hay vì nghe trên taxi ở một thành phố lạ.

Rồi chúng tôi taxi về khách sạn của tôi, tôi lấy 4 lon bia của tôi ra, rồi cùng lên tầng thượng. Trên đó có một cái bể bơi, và một quầy bar đêm không người. Tôi bảo, ở đây là tớ đãi cậu, cậu muốn uống gì cũng được, quầy bar không người và mình chỉ việc vào lấy chai nào mình thích. Khách sạn có camera và khi mình lấy trộm đồ thì sáng mai bọn nó sẽ tìm tớ để đòi tiền. Nhưng nàng chỉ uống bia của tôi.

Và từ lúc 1h sáng tới khi 4h sáng, chúng tôi uống bia với nhau bên bể bơi. Nàng uống một lon và tôi ba lon. Nói chuyện và chẳng nói chuyện gì, vì cả hai đều từ chối những câu chuyện cá nhân. Chúng tôi chỉ uống bia và nói chuyện nhẩn nha gì đó, vì biết rằng lần sau gặp sẽ tính bằng năm, vài năm, như xưa nay vẫn thế. Và thật vui khi gặp nhau ở một đêm Lisbon xa lạ như thế này.

Hơn 4h sáng, tôi tiễn nàng ra đường cái để bắt taxi. Khi ở trong taxi nàng vẫy tay chào tôi, cái vẫy tay sẽ tính bằng nhiều năm tháng. Nàng sẽ về xếp đồ, và sẽ không ngủ, vì chuyến bay về London buổi sáng. Còn tôi, sau khi tiễn nàng về, thì về phòng minh đặt đồng hồ báo thức, để đến hội thảo với những vấn đề tôi biết mình sẽ không quan tâm.

Sáng đó ở cuối hội thảo, có một cuộc gọi Viber đến, tôi biết là bạn mình gọi để tạm biệt, nhưng con BB Q10 của tôi quá lởm không thể nghe được. Khi đã trở về Hà Nội, mạng mẹo lại ngon lành, tôi thấy facebook bạn mình post một cái ảnh chào London. Và tôi like tấm ảnh đó.

Nàng là một thằng bạn của tôi, nhưng lại không phải là thằng, và vì thế chúng tôi có một Đêm Lisbon đẹp đẽ ở Bangkok.

Written by Tequila

March 15, 2015 at 2:25 am

Posted in Linh tinh

Linh tinh 6/3/2015

with 3 comments

 

Đang nghe Moonlight Sonata của Beeth, cùng với bia và mực đêm khuya. Đợt này vợ hay vắng nhà. Những ngày vợ không có nhà, tôi sống như thời dặt dẹo, với sách, phim ảnh, một cái máy tính không lúc nào dứt tiếng nhạc (trừ lúc xem phim) từ khi về nhà cho tới khi sáng ra lại đi làm, ngủ luôn trong phòng máy tính, trên sofa với một tấm chăn mỏng, khi nóng thì thò chân phải đá cái cánh cửa sổ ra cho gió bay vào, khi lạnh thì lại thò chân đá cái cánh cửa sổ khép lại. Có khi đang ngủ thấy có con chuột chạy vào (nhà dạo này hơi nhiều chuột), định vớ cái gì ném. Nhưng thôi, không phải vì ném chuột sợ vỡ bình quý, mà vì không có cái gì không quý để mà cầm lên ném, chả lẽ dùng bật lửa bảo bối, máy mp3, hay điều khiển TV để ném. Thế là lại mở hé cửa ra vào cho con chuột biết đường mà chạy ra.

Đời sống của một thằng độc thân dặt dẹo thì chỉ có vậy, khi vợ con ở nhà thì nó mới phức tạp sang chảnh cần phải có cái nọ cái kia. Sáng ra, nhìn bãi chiến trường do tối và đêm bày biện, cốc chén, vỏ thuốc lá, đĩa hết đồ ăn,… lại nghĩ không biết hôm nay thằng Hoàng có đến dọn không, chắc là có. Chiều về thấy lại bãi chiến trường, à hôm nay thằng Hoàng không đến, lại lui cui dọn tí, để rồi lại bày ra.

Thằng Hoàng là một thằng vô đối. Sau này ắt sẽ thành đạt lắm, sẽ là tiến sỹ giáo sư, chủ doanh nghiệp, quan lớn, hoặc một thằng xe ôm thành đạt. Thằng này đang học đại học, BK, chính quy, kiếm sống thêm bằng cách đi làm dọn nhà theo giờ. Làm chăm chỉ, không nề hà. Có lần vợ vắng nhà, đến hạn trả tiền cho nó, dặn tôi trả thay. Khi trả tiền thì tôi hỏi thấy nó mới mất cái điện thoại, tôi bảo cầm thêm ít đi mua điện thoại, kỳ sau trừ tiền. Nó đếch cần, bảo đấy là việc của em, em tự lo. Tôi chả nói gì thêm. Thường là với bọn trẻ con lít nhít này, tôi cũng thích hỏi han xem học hành sao, định thế nào, vân vân, đặng chua thêm vài câu khuyên bảo thỏa mãn cái tôi của mình. Lâu đéo được ai khen, thì khen thằng khác cộng thêm vài lời khuyên bảo, đặng tự khen mình. Nhưng mà với thằng này thì không dám, xem cách nó lau cầu thang dọn nhà gấp quần áo cho người ta để kiếm tiền ăn học, là biết nó ở đẳng cấp cao hơn mình rồi.

***

Lại nói, đang nghe Moonlight Sonata, nghe đi nghe lại mấy lần, mỗi lần 17 phút cũng hết cả tiếng. Chả hiểu sao lại gọi là Sonata Ánh trăng sến vãi, nghe nhạc có thấy thế đâu. Google thì thấy sau khi Beethoven viết bản này mấy năm, thì có thằng nhà phê bình âm nhạc mô tả bản nhạc này đẹp như ánh trăng ở một cái hồ đéo nào đấy. Anh phê bình này mà sống vào thời bây giờ, ắt được VnExpress tuyển dụng. Bản này Beeethoven viết cho gái, viết tặng cô học trò piano tuổi 17 của ông, tên là Giulietta.

Chương một của nó, là chương mà ta thường nghe, chậm rãi từng tưng tứng từng tưng tứng… như thể cảm xúc của Beeth khi chàng 31 tuổi dạy đàn cho con bé 17 tuổi, trong lòng chàng đầy những cảm xúc dịu ngọt lãng mạn. Giai điệu của chương này ắt hẳn chàng nghĩ ra khi cô bé mặc váy xanh ấy mở cửa tiễn chàng về sau giờ học. Chàng bèn ra quán bia đầu phố ngồi nhâm nhi vài vại với lạc luộc nem chua và trong đầu chàng những giai điệu bắt đầu xuất hiện. Chương hai, Allegretto, miêu tả những buổi dạy nhạc tiếp theo khi vừa dạy, chàng vừa ngắm nhìn cô bé và băn khoăn không biết nên tán nàng theo cách nào. Chàng chỉ là một nhạc công nghèo và đang lọ mọ tập sáng tác nhạc, tán em tiểu thư này kiểu gì. Chương ba, Presto agitato, nét nhạc dồn dập trào dâng, liến thoắng, đầy căm phẫn, thỉnh thoảng lại phang một nốt trầm cái bùm. Ắt là chàng tỏ tình, tất nhiên bị từ chối, thế rồi chàng lại ra quán bia đầu phố nốc bia tràn cung mây, rút đít quần ra cuốn sổ nhàu nát và viết ra vài câu chủ đề, tối về chàng nốc thêm cognac và ngồi vào đàn gõ búa xua. Người thường tất không thể nào mà nhớ nổi những câu đàn búa xua ấy, nhưng vì chàng là người hành tinh nên sáng sau tỉnh dậy vẫn còn nhớ và ghi ra giấy, cho nên bây giờ ta mới được nghe Chương ba hay kinh khủng của bản Sonata cái bỏ mẹ gì mà Ánh trăng này.

Đấy, bản này chắc chắn là viết cho gái vì gái. Làm gì có thằng nào 31 tuổi lại ngồi ngẩn ngơ mà viết về ánh trăng trên mặt hồ, có mà mắt gái  như thể ánh trăng chiếu trên mặt hồ và anh chỉ còn đường lao xuống hồ mà tự tử, vì đôi mắt đẹp nhường ấy lại đéo thèm nhìn anh.

***

Tối nay đang định xem tiếp cái phim Nhật, có thằng nghệ sỹ Cello thất nghiệp phải đi làm khâm liệm xác chết, mở đầu phim rất là hay, thì buộc phải tắt phim đấy đi. Con gái lên phòng, đòi xem tiếp Bạch Tuyết và Bảy chú lùn. Nó bảo, con biết rồi, công chúa sau khi ăn táo độc chết thì sẽ được hoàng tử đến cứu. Tôi hỏi, thế công chúa trong phim này so với mẹ thì ai xinh hơn. Nó bảo, mẹ xinh hơn, rồi nghĩ thế quái nào lại bảo, bố là hoàng tử của mẹ. Nghe giật hết cả mình, bố mày chỉ là một thằng mất dạy.

Tôi bảo, thế con ngồi đây xem, bố cũng ngồi đây đọc sách và xem cùng. Nó bảo, không con phải gối đầu lên vai bố xem cơ. Tôi nằm dài trên sofa, con bé con gần bốn tuổi ấy ném mình vào và gối đầu lên vai tôi, xem phim, tôi thấy lòng mình mềm ra như bún và cảm thấy tình cảm mà đứa con gái dành cho mình như thể một ân huệ phi lý. Đứa bé này, khi nó hư thì tôi nói rằng hãy cẩn thận bố sắp cáu rồi đấy, nó vẫn hư thì tôi sẽ chọn một thời điểm mà nó bất ngờ nhất, nắm lấy nó nhấc lên là cắm thẳng nó vào góc tường, úp mặt vào tường, kệ nó khóc. Thế rồi khóc xong thế nào nó cũng mon men lại gần, thế con đã hết hư chưa, con hết hư rồi, thế lại đây bố yêu, thế là nó lại ôm tôi, chả có tình cảm nào vô điều kiện như vậy, chỉ bởi vì tôi là bố nó. Tôi hoàn toàn tin rằng sau này nó lớn lên, khi đã biết những ngọt ngào và buồn thương của cuộc đời này, nó sẽ vẫn yêu tôi như thế, chỉ bởi vì tôi là bố nó. Nó nằm gối đầu lên vai tôi và xem phim Bạch Tuyết, nói, con sợ bà phù thủy. Tôi bảo, có bố ở đây thì con chả phải sợ ai kể cả phù thủy. Nó bảo, vâng, vì bố là siêu nhân mà.

Thằng con trai thì khác, khi nó lên phòng tôi thì chỉ được vài phút, rồi nó lại chúi đầu vào các loại siêu nhân và bộ xếp hình lego của nó. Đôi khi tôi cũng bảo, Phong, lại đây bố yêu, nó đến ôm tôi rồi nhanh chóng tách ra. Tôi nghĩ thế là rất tốt. Con trai nên lớn lên theo cách ấy. Tôi thấy khi ông nội nó dạy nó học, hay tắm cho nó, nó đều khiến ông nội tức giận và quát tháo nó. Ông già tôi là chuyên gia về quát tháo mà. Lúc đầu cũng thấy lo lo, xong rồi thấy ông nội có quát nó mấy nó vẫn gắn bó với ông, tôi yên tâm. Điều tôi lo nhất là thằng con trai mình lớn lên sẽ không biết đối phó với những thằng khác, thế giới đàn ông khắc nghiệt và chỉ có kẻ mạnh mới không bị bắt nạt. Đến gái cũng không thể thương nổi những thằng nhão nhợt. Lôi nó về nhà Bách Khoa để mà sống với ông nội nó, một người tóm lại chuối đến mấy cũng không ai bẻ gãy được ông kể cả tôi, và thằng chú ba bựa của nó, thằng mà chỉ có tao là đúng tất cả chúng mày luôn sai, là quyết định tôi cho là đúng đắn.

Ngày nhỏ tôi vốn là đứa trẻ ngoan thầy yêu bạn mến bố mẹ hài lòng, tôi cũng tự hào với bản thân mình, cho đến khi ra đường bị xơi những trận no đòn và bất lực, mới hiểu rằng thầy cô bố mẹ và những tấm giấy khen không thể đem đến cho ta sự tôn trọng từ những thằng bạn, hay những thằng ba bựa đầu đường. Phải rắn, phải dũng cảm, dù trong lòng mình đang sợ hãi.

Tôi là một thằng yếu đuối, đa cảm quá mức, đập một con muỗi đôi khi còn thấy chạnh lòng. Và vì thế thường phải nắm tóc lôi lên, chứ nếu không thì tôi sẵn sàng nhường tất cả mọi thứ, chỉ cần cho tôi được yên một góc và thả mình vào những sầu bi đa cảm. Lớn lên với sự mâu thuẫn này, gần đây tôi hiểu rằng mình là một dạng đa nhân cách. Tôi đã hiểu khi thằng bạn chơi với mình từ thuở bé đến nay, trong một ngày sầu muộn của nó, nói với tôi rằng, anh là một thằng lạnh lùng và tàn nhẫn nhất mà em biết. Lúc ấy tôi nói, đéo đâu, em đéo nghĩ thế, em yêu mọi người. Nó nói, đấy là tự anh cho rằng thế mà thôi.

Con trai của tôi, thằng bé đó nó có vẻ gì ẽo ợt, chắc vì nó là con tôi, con của một thằng quá đa cảm hơn mọi người hiểu được. Nhưng tôi chưa thấy nó sợ hãi bao giờ, nếu có chỉ là sợ ma, sợ tối. Đó là một nỗi sợ ở trong gen loài người, bình thường, lớn lên nó sẽ hết. Quan trọng là nó chưa bao giờ tỏ ra sợ hãi khi người lớn đe nạt quát tháo hay đét đít nó. Sẽ phải theo dõi và để ý nó ở điểm này. Đó là công việc của người cha với con trai mình, gần như là công việc duy nhất cần làm. Thằng nào cũng có một thời điểm, một khoảnh khắc nào đấy, mà nếu không vượt qua được thì mãi mãi nó là một con chọi nhồng, một kẻ sợ hãi khi nguy biến.

Và có lẽ một đứa con trai mà vượt được qua thời điểm ấy, trở nên một người đàn ông không sợ hãi hoặc không cho người ta biết là mình sợ hãi, nó sẽ không bao giờ yêu mến cha mình, nó sẽ ghét cha mình. Cho đến khi nó bầm dập với cuộc đời, cho đến khi bạn bè chiến hữu hay phụ nữ cũng vẫn khiến nó cảm thấy trống vắng, nó sẽ mở một chai rượu và uống với người cha của mình, kẻ mà nhiều năm nay nó căm ghét. Giống như tôi, một ngày uống rượu với cha mình, khi cả hai đều đã say, mời cha mình một ly và nói, “bố, bố thật là vãi đái!”.

Tôi sẽ thật hạnh phúc khi một ngày kia con trai của tôi lại nói một câu như thế với tôi.

***

Đêm qua tôi xem một cái phim hay, phim Scent of a woman, Al Pacino đóng vai chính. Phim hay, cho dù hay theo kiểu Holywood, kiểu giật nước hố xí. Cuối phim luôn có kiểu nút thắt gây căng thẳng xong có một thằng đứng lên trình bày cái lọ cái chai, hay ho triết lý, xong cả làng hài lòng và hết phim. Phim này cũng vậy, tuy nhiên có nhiều chi tiết hay.

Trong phim, anh Al Pacino đóng vai một thằng trung tá về hưu và mới bị mù, thế giới của hắn đột nhiên toàn bóng đêm. Hắn là người mà tất cả chúng ta khi xem phim đều ngưỡng mộ, đặc biệt là đàn bà sẽ yêu hắn. Hắn có cả một quá khứ dài dằng dặc của chiến tranh và những thất bại, có nỗi cô đơn khôn tả. Hắn nhảy tango tuyệt vời kể cả khi đã mù. Khi một người đàn bà đi qua gần bên hắn, hắn có thể gọi tên thứ xà phòng mà cô ta tắm, gọi tên được thứ nước hoa mà cô ta đang dùng, cảm nhận được vẻ đẹp của cô ta dù hắn không thể nhìn.

Đầu phim, trên máy bay, hắn nói những câu rất hay mà công nghệ làm phim Holywood ít khi thơ đến thế. Thượng Đế ắt là một thiên tài khi sáng tạo ra đàn bà. Mày đã bao giờ vùi mũi mày lên một mái tóc xoăn để ngủ và mày không bao giờ muốn thức dậy nữa. Và đôi môi của họ, khi họ áp môi vào môi mày, giống như thể một cốc rượu đầu tiên sau nhiều ngày khô khốc trên sa mạc. Bộ ngực của họ, lớn hay nhỏ, là những ánh đèn pha bí mật. Đôi chân của họ, tao không quan tâm nếu chúng giống những hàng cột cẩm thạch Hy Lạp hay một cây Steinway secondhand, và thứ ở giữa chúng, là passport tới Thiên đường.

Những thằng như thằng Al Pacino đóng vai ấy, là thể loại mà đàn bà yêu, nhưng sẽ luôn cô độc bởi không ai muốn sống với một kẻ yêu đàn bà đến như thế. Họ sẽ ca ngợi những thằng thợ mộc, hàng ngày cưa xẻ tối về nhà, rồi họ ước vọng tới Al Pacino trong phim. Al Pacino trong phim thường mơ rằng một ngày kia thức dậy, người đàn bà sẽ còn ở lại với hắn. Còn thợ mộc thì dẫu vợ cứ ở bên, lại ước gì cô vợ của hắn có thể yêu hắn như yêu Al Pacino trong mộng tưởng. Và đó là trò cút bắt của tình yêu, mà Al Pacino trong phim và thợ mộc, nếu có gặp nhau trong một bar nào đó uống wishky, biết nói gì với nhau ngoài bóng đá.

Written by Tequila

March 6, 2015 at 3:57 am

Posted in Linh tinh