Teq's Blog

Nhạc ngày mùa thu

Posted in Âm nhạc - Phim ảnh - Vẽ vời by Tequila on October 6, 2017

 Tháng 10 rồi, tiết thu đang rõ dần. Đã có những ngày đúng là mùa thu. Như mấy năm trước có lần viết. “Mùa thu Hà Nội là một mùa không rõ ràng, nó chỉ có vài ngày mà thôi, luôn qua đi trước khi người ta cảm thấy, phải ở Hà Nội nhiều năm người ta mới có thể nắm bắt được mùa thu. Chỉ vài ngày, diễn ra xen kẽ nhau, không liền mạch. Người ta không thể nói mùa này là mùa thu mà chỉ có thể nói đây là một ngày mùa thu. Hoa sữa chỉ thơm vào những ngày thu ấy”.

Những ngày thu, đi ra đường, tôi luôn có xu hướng hếch mặt lên mà ngó như con ếch. Đấy là vì những cửa hàng cửa hiệu trên phố ngày càng bóng bẩy, đẹp mắt, nhưng lại không phải là thứ thú vị để ngắm. Mà phải nhìn bên trên những cửa hàng và biển hiệu ấy, lấp ló sau những vòm cây. Đó là những ban công cũ, những cửa sổ cũ, những mái nhà cũ. Nhìn chúng, ta có thể đoán được ngôi nhà này đã tồn tại cả trăm năm, đã tồn tại năm mươi năm, hay là được xây từ những năm tám mươi, hoặc những năm chín mươi, những năm hai nghìn.

Tôi chẳng phải người ưa những gì cũ kỹ. Thành phố bây giờ đẹp hơn hồi trước nhiều, nhưng mà nó nhộn nhạo quá. Nó khiến cho sự tĩnh tại vốn đơn giản trở nên hiếm hoi. Cái đám đông xe cộ trên phố hòa mình vào đám đông trong các quán cafe, cùng với các cửa hàng biển hiệu, thành con nước lụt ngập lên đến lưng chừng tầng hai của các ngôi nhà. Bên trên con nước lụt ấy, những nóc nhà của Hà Nội ngày xưa ngập ngừng lấp ló. Thử tưởng tượng đường phố vỉa hè cứ rộng rãi sạch sẽ như giờ, mà con nước lụt này tự nhiên cạn đi, lại lộ ra những cửa ra vào sơn màu xanh đồng màu cửa sổ trên ban công, lại lộ ra cả một dãy phố toàn là những ngôi nhà cùng phong cách, cùng cả màu vôi ve, thì những ngày thu này đi dạo trên phố Hà Nội nó mới oách làm sao. Có khi như thế thì buổi tối, những quán rượu vỉa hè lại mọc ra đầy ở những ngã tư, bọn nó lại ngồi bệt xuống nói nhảm, tới quá nửa đêm khi chị lao công đi quét đường, chị ấy sẽ gom đầy những bài thơ mà bọn say rượu viết ra trên những vỏ bao thuốc lá.

Bọn chúng sẽ lại làm tiếp những bài thơ đã quá nhàm về là bàng hoa phượng, những con phố dài đầu đông heo hắt heo may, đôi tình nhân hẹn hò gặp nhau nơi góc đường mùa thu hoa sữa, bọn trẻ con sớm hè đi bắt ve khi trời tảng sáng. Và khi ấy, trên ban công hay gác thượng của những ngôi nhà, bọn trẻ trâu sẽ lại dặn nhau khẽ mồm thôi khi cầm guitar chuyền tay hướng dẫn nhau hát những khúc ballads.

***

Nhiều năm sau khi mà nhớ lại những ngày tháng này, thì bên cạnh những điều không tốt đẹp mấy trong cuộc sống và trong bản thân mình, tôi sẽ nhớ về những buổi đầu này, khi chúng tôi cùng nhau chơi nhạc. Chúng tôi điếc không sợ súng, lao đầu vào chơi nhạc do mình tự viết ra. Cuối tuần gặp nhau một buổi, chui vào phòng tập cày cuốc mấy tiếng mệt nhoài, rồi ra ven hồ ngồi uống bia, hoặc vào quán xơi vịt trời tiết canh, bàn tán tranh cãi liên tu bất tận.

Ngày xưa, ông thầy giáo già bé nhỏ của tôi, nói rằng, âm nhạc là nụ cười và nước mắt của con người. Tôi đã tin như thế nhiều năm, như trẻ thơ chúng ta vẫn thường tin rất nhiều điều người lớn nói. Ông ấy nói không sai, nhạc, văn, thơ,… mọi thứ nghệ thuật hay kể cả kỹ thuật, đều là như thế cả. Nhưng hồi thơ bé tôi cứ nghĩ rằng để làm ra được nhạc, người ta phải vui nổ trời hoặc buồn phát khóc, hoặc say rượu, thì mới làm ra được. Giờ hiểu rằng không phải thế. Nhạc cũng như ngôn từ, chỉ là những âm thanh vô nghĩa lý. Rồi một lúc nào đó tự nhiên thích lên, ta ngồi xâu chúng lại với nhau như một người thợ kim hoàn tỉa tót những hạt gỗ, sơn màu lên chúng và xâu lại với nhau, thành ra một thứ đáng để đeo lên tay một người đàn bà nào đó.

Tôi không được học nhạc lý, không biết ký xướng âm, nhắm mắt nghe một nốt nhạc tôi chịu chả biết là nốt gì. Từ hồi trẻ trâu rất nhiều khi tôi muốn làm một đoạn nhạc, mà không biết làm thế nào cả, không biết bắt đầu từ đâu. Tôi chỉ có thể nhìn bản nhạc của người khác và đánh theo, nghe bài hát của người khác và bắt theo.

***

Nhưng giờ tôi và các bạn đã thành ra một nhóm, và hiểu nhau. Chúng tôi mừng vui và hạnh phúc với nhau khi cùng thống nhất tôn chỉ là “cực kỳ nghiêm túc để làm ra những thứ như cứt” và khẩu quyết “In GTP we trust”.

Chúng tôi cực kỳ nghiêm túc, đến giờ tập là bỏ hết mọi thứ, việc cá nhân việc gia đình phải tự sắp xếp. Những buổi tập đầu còn vừa tập vừa uống bia, sau là chỉ có uống nước lọc, hút thuốc cũng ra ngoài dù cả band toàn con nghiện. Tập mấy tiếng mệt quá đá bóng. Rồi khi về nhà thì tranh thủ bất cứ thời gian nào rảnh là lại ngồi làm nhạc. Nhạc rác viết ra đầy một đống. Việc được đôi câu thấy được là lại phải ngồi tự google trong đầu, xem giai điệu này có quen hay không, có phải mình vô thức ăn cắp ở đâu đó hay không. Nhạc là phải của mình, chống ăn cắp dưới mọi hình thức. Nhạc như cứt cũng là cứt của mình. Đôi khi chúng tôi tranh cãi nhau, chơi nhạc làm nhạc để làm gì. Câu hỏi này khó trả lời quá đi. Dường như là chúng tôi sẽ gắng hết sức để làm ra những bản nhạc mà nó cứ nằm đâu đó trong người mình, là kết tủa của bao nhiêu buồn vui yêu thương tủi nhục hớn hở phê pha, việc giờ là viết chúng ra chơi chúng thành tiếng.

Rồi GTP. In GTP we trust. GTP là một phần mềm để viết nhạc, như Word để viết chữ. Trên GTP tôi bỏ qua nốt nhạc, chỉ ký âm bằng nốt TAB (một loại ký âm đặc dụng mô phỏng phím đàn guitar). Khi tôi có một đoạn nghịch được trên đàn, thấy hay hay, tôi viết nó vào TAB của GTP, bấm play nghe đi nghe lại và quan sát, quan sát bằng cả tai và mắt, trong đó mắt quan trọng hơn.

Hồi nhỏ tôi rất thích môn hình học, giờ tôi làm nhạc bằng tư duy hình học. Cái đoạn này nhìn có vẻ loãng loãng, phải thêm vài nốt vào chỗ bị trống này. Cái đoạn này nhiều nốt quá, đặc quánh, chen chúc, cần xóa đi vài nốt. Cái đoạn này mất cân bằng quá, cứ chạy từ thấp lên cao nhìn nó bị chênh vênh, phải cho vài nốt bass xuống phần nền. Cái đoạn này cân xứng quá, mà cái gì quá cân thì mất sướng, phải làm cho nó như sắp bị tuột ra khỏi nền, thì mới phê. Cái khúc này toàn phím 7 với 9 nhìn hơi tẻ, cho mẹ mấy số 8 hay 6 vào xem kêu thế nào. Cứ thế, rất nhiều khi tôi ra được một sản phẩm khiến mình tự ngạc nhiên, hợp âm quái đản mà tư duy nhạc theo lối mòn 5 gam chinh phục nhạc Việt của mình sẽ không bao giờ đánh ra, thế nhưng lại có một sự hợp lý bất ngờ.

Đấy là làm nhạc, dễ bỏ mẹ, cứ làm thì ra thôi. Hay hay không, lại là một chuyện hoàn toàn khác. Và không bao giờ có thể nắm được điều đó. Tự nghe nhạc của chính mình cũng giống như gái tự ngắm mình trước gương, sai số so với cái nhìn khách quan là cực kỳ lớn. Nhưng cái gì là cái nhìn khách quan lại là một câu hỏi không dễ trả lời.

***

Đây là một bài thơ của Kỳ, một bài thơ đẹp của bạn.

Làm điếm ở bến đò
mệt hơn ở thành phố
phải chòng chềnh sóng nước
phải ngước mắt thấy trời

Làm điếm ở bến đò
phải lò mò đêm tối
lối về là con nước
tiếp khách không là giường

Làm điếm ở bến đò
mò không ra hạt thóc
khách chơi thường trả rẻ
giá cơm cá trên trời

Làm điếm ở bến đò
đến con bò còn khóc

Một bài thơ rất không ăn khách, vi phạm thuần phong mỹ tục, nhưng thơ này đẹp. Tôi cứ thích bài này mãi, cứ đòi dùng để làm nhạc. Một tối bạn Kỳ giở iPhone ra, ư ử hát vài nét giai điệu bài thơ này rồi gửi cho tôi. Thơ là của bạn, concept giai điệu là của bạn, tôi ký âm vào GTP giai điệu đó, chỉnh sửa đi, rồi bắt đầu chơi trò vẽ hình nốt nhạc. Tôi mất gần cả đêm để làm nó, đủ các bè guitar trống bass solo, sáng đi làm mắt trũng sâu phải táng đôi cốc cafe mới tỉnh.

Bài này các bạn đã vote và quyết định sẽ làm kỹ nó, nó chắc chắn sẽ trở nên tốt hơn, nhưng cũng có nghĩa là cho tới khi thành phẩm thì sẽ có nhiều phiên bản mỗi phiên bản lại sẽ khác đi một chút. Tôi up youtube và post vào đây để giữ bản gốc làm kỷ niệm. Bản nhạc do phần mềm GTP chơi, sạch sẽ nhưng thiếu cảm xúc. Như một cô gái đứng trước gương, mình cũng xinh phết nhỉ, tôi thích bản nhạc này.

Mà vì bạn Kỳ bảo bài này ngày xưa làm ở Huế, nên trong câu solo tôi có trộn một câu Lý Mười Thương.

***

Chúng tôi đang là một band nhạc có trình độ chơi nhạc cụ kém nhất thiên hạ. Chắc còn lâu chúng tôi mới có thể chơi sạch được nhạc của mình như máy chơi, và có thể post nhạc của mình chơi mình hát thay cho nhạc máy chơi như thế này. Hồi mới tụ tập nhau, chúng tôi đặt mục tiêu đầu mùa thu sẽ có một bản thu bài hát đầu tiên. Giờ đã là giữa thu rồi, vẫn còn đang nhăn nhó vật vã vì chưa chơi được chuẩn nhạc của mình, không thằng này sai thì thằng kia sai, hoặc tất cả đều đánh hỏng.

Không sao, mặc dù chúng ta sinh ra là để chơi bời chứ không phải đề làm việc, song ngày nào mà chả phải đi làm. Cứ từ từ. Cái bài này, gọi là bài Đĩ Đò, oánh dễ, chắc sẽ sớm chơi được thôi. Chứ bài sáng tác đầu tiên là bài Đoàn Tàu, thì chắc đến Tết mới đánh tươm tươm được mất.

Sau mười năm, có thể chúng tôi sẽ ra được album, tên bài hát toàn là Đĩ đò, Tàu hỏa, Nắng đéo tả, Vợ vắng nhà, Sò huyết, Tư Lò… có ai mà chịu nghe thì ăn mừng hết cả thùng single malt mất. Nhưng mà sợ gì, niềm vui GTP chúng tôi đang được hưởng mỗi ngày, niềm vui tập nhạc với nhau được hưởng mỗi thứ bảy hàng tuần, mệt phờ ra rồi ra quán Tư Lò xơi tiết canh vịt trời, thì có ai hưởng được thay chúng tôi đâu.

In GTP we trust!

Advertisements

Một người bạn buồn

Posted in Bạn bè và những người sống quanh tôi by Tequila on September 16, 2017

Trưa nay qua đường phố quen

Gặp những tiếng ve đầu tiên

Chợt nghe tâm hồn xao xuyến

Điệp khúc tiếng ve đầu tiên

Bây giờ chẳng phải là đầu hè nữa, mà đã cuối hè rồi, hình như trời cũng đã dần sang thu tới nơi. Thế nhưng mà hôm qua, khi lần đầu tiên đến nhà nó, một thằng bạn tuổi thơ, tự nhiên tôi lại cứ văng vẳng bên tai bài hát quen thuộc này. Tôi nhớ về những ngày xưa sinh viên, trên vỉa hè phố Lý Thường Kiệt, trước cổng thư viện Khoa học kỹ thuật, tôi với nó đã ngồi với nhau và các bạn, chè đá dưới vòm cây đầy tiếng ve mùa hè, chèn nóng những sáng mùa đông gió bấc lồng lộng dọc phố. Chúng tôi không phải bạn thân. Rất nhiều năm mới vừa gặp lại nhau và giờ đã thế này.

Nếp nhà đơn sơ chật chội trong một ngõ phố chật chội, neo đơn, chiếc bóng. Tôi ngắm kỹ gương mặt thằng bạn mình trong tấm ảnh. Một tấm ảnh đẹp. Tôi chưa từng nhìn nó lâu như thế, hóa ra nó đẹp trai. Cái lễ nghĩa của một đám ma, thắp nén hương, vái ba vái, rồi là về thôi chứ biết đứng đó làm gì. Mà tôi những muốn được ngồi bệt xuống góc nhà một lát, ngắm tấm ảnh của nó, bên cạnh quan tài của nó.

Thằng bạn tôi từ thời thơ ấu đến những năm sinh viên và cả thời gian gần đây, đều có vẻ khắc khổ cô độc, một sự khắc khổ cô độc mà nhìn một cái là thấy luôn. Là vì cái mặt và cái dáng nó thế. Chứ tôi không biết cuộc sống của nó thế nào cả. Nó chết đi như thế, nó sẽ nhanh chóng chìm vào lãng quên như chưa bao giờ tồn tại. Cuộc sống một con người tính ra có gì đáng kể đâu. Cầu cho linh hồn bạn yên nghỉ.

***

Người ta thường nói, mà thôi người ta nói thì rất nhiều thứ hay ho.

Nhưng mà sau mười lăm năm mới gặp lại thằng bạn, kết bạn trở lại, lấy số điện thoại của nhau, rủ nhau đi đá bóng, uống với nhau đôi trận bia, rồi lại phải đột ngột chào bạn đi như thế này, thật là đau lòng. Những cốc bia với nhau ấy hóa ra là đáng giá, những câu chuyện về những chuyến công tác nước ngoài làm nhiệm vụ mà không xu dính túi của bạn hóa ra là đáng giá, cái dáng liêu xiêu dặt dẹo của một hậu về thòng cứng cựa năm xưa nay cắt hụt quả bóng hóa ra là đáng giá. Biết là đáng giá khi tự nhiên thấy hóa ra đã tan biến đi như bọt xà phòng.

Và rồi những lúc đứng trước nghịch cảnh mới thấy quý những tháng ngày thư thả.

Nơi đây con đường vẫn qua

Chợt thoáng tiếng ve gần xa

Giọng chim im lìm trưa vắng

Lại ngỡ tiếng ve gọi ta

Một chuyện vớ vẩn

Posted in Ngày xưa Hà Nội by Tequila on August 22, 2017

Tôi có một vài người bạn ở khu phố quanh văn phòng làm việc. Vài bác xe ôm quen, rất thân ái với tôi, dù đi xe không nhiều, nhưng tôi hay chào hỏi họ. Kiểu như, chào bác, khỏe không bác. Ờ cảm ơn cháu, bác vẫn khỏe, trẻ con nhà cháu đi học ngoan chứ. Vâng chúng nó ngoan, bác. Thế thôi, một tình bạn rất vui vẻ chả liên quan đếch gì đến nhau. Một ông bạn khác bằng tuổi, chủ quán cafe đầu phố, cafe nhà anh ta chẳng ngon chẳng dở. Khi đông khách thì anh ta gọi tôi là anh, khi vắng khách gọi tôi là bạn, chả hiểu sao. Còn một ông bạn khác là ông hàng bún.

Vợ ông ấy mới là bà hàng bún, còn ông ấy làm chân rửa bát giúp việc. Bà vợ bày một tủ kính nhỏ và một cái bàn con ở ngoài vỉa hè, chỗ đấy chỉ tiếp khách là mấy bà bầu hay trẻ con. Quán thực sự thì nằm trong nhà của ông bà, đi vào ngõ hẹp thì mới tới. Chỉ có một chiếc bàn dài, kê hai cái ghế dài hai bên. Một chiếc TV, một quạt trần trên đầu, một cầu thang sắt đi lên gác xép chắc là nơi ở của hai ông bà, và vài đồ lặt vặt khác. Khách chỉ có ba loại, một là các ông già bà cả hàng xóm hay họ hàng gì đó xung quanh, hai là mấy con bé chíp con mấy thằng bé choai choai ở đâu mới lên thành phố làm thuê cho cửa hàng cửa hiệu gần đó, ba là dân văn phòng. Loại ba này chỉ có mỗi tôi làm đại diện duy nhất, chưa gặp đứa nào khác.

Ông chủ chừng hơn sáu mươi, nhưng thoáng nhìn thì trẻ hơn tuổi. Ông rửa rửa lau lau, pha trà đá, dọn bàn, tiếp chuyện khách ăn bún. Ông ưu tiên nói chuyện với khách loại một, các ông già bà cả, những câu chuyện liên quan hàng xóm láng giềng những người đã sống hàng chục năm ở cái góc phố này. Ông không bao giờ nói chuyện với khách loại hai. Khi khách loại ba, tức tôi, có mặt tháng đôi lần, thì ông nói chuyện với tôi sau khi loại một đã dứt chuyện. Câu chuyện bao giờ cũng bắt đầu bằng kết quả một trận đấu kinh điển nào đó vừa diễn ra vài ba hôm, thằng này thế này, thằng kia thế kia. Tiếp theo sẽ là, tôi nói cậu nghe, ngày xưa ông A, ông B đá ở đội C đội D gì đó của Hà Nội, đá hay lắm, tây cũng phải khiếp, nó gọi là ma quái cậu hiểu không, bóng đá là phải như thế. Cái tay đó xấu trai dặt dẹo lắm, nhìn rất chán, nhưng mà khi vào sân mà hắn có bóng ở biên, thì cậu biết không, cả khán đài phải đứng dậy nín thở chờ, vì hắn đi bóng thì quên sầu, nhìn rất sướng, rất đã. Chuyện qua lại có từng đó thứ, nhẩn nha nói trong chừng 10 phút của bát bún. Đôi khi ông kể lại hồi trẻ đi xuất khẩu lao động bên Đức, Đông Đức với Tây Đức, những chiếc Simson, thuốc tây, đồng hồ, thuốc lá…

***

Chuyện về ông hàng bún ấy chả có gì cả, có mỗi thế thôi, và ông ta sẽ cứ thế nhiều năm nữa. Chẳng có gì phải bàn về một người như ông ấy, những người già có khắp trên các xó xỉnh phố phường Hà Nội cũ này. Tất nhiên phải là Hà Nội cũ mới có cái kiểu người như thế. Kiểu người có dẫu có từng đi đây đó như ông hàng bún, hay chả đi đâu cả như ông xe ôm tóc bạc, thì hàng ngày vẫn cứ làm đúng những việc hàng ngày, không một mảy may sốt ruột. Ông tóc bạc xe ôm bảo tôi, bác cả đời chỉ ở đúng cái ngã tư này, bé chơi ở đây, lớn đàn đúm tán gái ở đây, có mỗi mấy lần xin đi làm công nhân hơi xa một tí để trốn đi bộ đội, đỡ chết, bạn bác chúng nó chết cả, giờ già thì bác chạy xe ôm, trưa về ăn cơm bà vợ nấu, rồi lại ra đây ngồi chờ khách. Cuộc đời thật đơn giản.

Tháng trước đi ăn bún, quán vắng có mỗi tôi. Sát tường thấy kê một chiếc xe máy, phủ vải từ trên xuống dưới kín mít. Ông hàng bún khoe tôi, chú mới mua cái xe máy này cháu xem có được không. Đoạn ông lật lớp vải phủ, như lật lớp gấm vóc phủ châu báu, như chú rể gỡ tấm voan che mặt cô dâu. Một chiếc xe mới cáu cạnh hiện ra, một chiếc xe tay côn, hạng ruồi làng nhàng, 125cc, dáng naked bike. Chú mới mua hôm qua đấy, bốn mươi ba triệu đấy.

Đoạn ông đọc một loạt thông số kỹ thuật của chiếc xe, rồi kể chú chọn xe màu đỏ đun này vì màu đen thì nó đẹp hơn đấy nhưng hơi quá gấu so với tuổi của chú. Rồi chú chọn nó vì cái giá buộc hàng ở sau xe khá vừa vặn, chú có thể buộc ở đó cái làn của bà vợ, để chở bà ấy đi thăm mộ hay đi thăm họ hàng xa. Rồi chú sẽ lên Hà Trung đặt làm hai cái túi da treo hai bên, để đựng thêm đồ. Rồi chú đã xem kỹ hướng dẫn sử dụng, bao lâu thì phải thay dầu, bao lâu thì đưa đi bảo dưỡng, vân vân… Ấy nhưng mà khi dừng xe ở ngã tư thì chú cứ bị chết máy cháu ạ. Thằng bán xe nó bảo chú là phải bóp côn mà chú bóp thế nào cứ chết máy.

Thế là tôi mới dành mười phút để ngồi lại, chứ không chuồn luôn sau bát bún, để hướng dẫn ông chú về xe côn tay. Tôi giải thích cho ông ấy côn là cái gì, tại sao phải bóp nó, tại sao phải nhả nó. Khi chú mới đi, thì lúc xuất phát chú bóp chặt côn rồi nhả dần, xe chạy là được, rồi chú chỉ cần nhớ là mỗi khi chuyển số thì bóp côn. Mà chú nhả dần dần thôi đừng nhả bụp phát, mỗi xe mỗi tính, cách nhả côn tùy chỉnh mà khác nhau. Như con xe này mới, chú chỉ cần đừng nhả nhanh quá là được, rồi đi sẽ quen dần. Rồi, chú có biết cái đồng hồ này làm gì không, đó là đồng hồ chỉ vòng tua động cơ. Chú nên vê ga tới khi vòng tua lên khá cao, xe này chắc cỡ nghìn rưởi hai nghìn, thì chuyển số nó sẽ êm. Rồi khi mà chú đi quen rồi, tự chú sẽ cảm thấy động cơ nó nổ thế nào và số nó đang thế nào, bóp côn ra sao. Rồi đi xe côn người ta điều tốc bằng côn chứ chẳng cần nhiều đến ga, vân vân… Ông chú ngồi nghe mồm há cả ra.

Dĩ nhiên ông ấy hơn sáu mươi rồi, và cái xe của ông ấy mới tinh, nó sẽ rất dễ tính. Tôi chém một hồi thế để cho đỡ thèm. Hơn năm rồi con xe cà khổ dựng ở góc nhà, buồn bã, chẳng được lôi ra đi. Cái con xe cà khổ, cũng chỉ có 125cc, mà đến giờ vẫn có thể nhá côn để nó nhảy dưới ổ voi đầy bùn lên mặt đường như một con ngựa. Ngồi giải thích cho ông hàng bún, mà thèm cài cảm giác chạy một con xe tay côn, khi vào cua dốc núi thì giảm tốc và phanh cho đến gần như là cạn tốc độ, bóp chặt côn, chiếc xe sẽ có một điểm rất tĩnh, mình nghiêng người cho xe nghiêng chừng 30 độ, tới đúng cái điểm tĩnh ấy, như thể vượt qua nó thì xe sẽ đổ, thì nhả côn vê ga một cái, búng nhẹ côn phát nữa, xe sẽ hộc lên vọt đi như một con chó bẹc giê tung chân chồm về phía trước, khi ấy sau đường cua thì cả một phong cảnh mới hiện ra, gió thổi lồng lộng.

Tôi chẳng có nhiều thời gian để mà đi thật nhiều, mỗi lần nhảy lên xe đi đâu thì chỉ hầu như đi những cung chính, rồi hành xác mình vài trăm km mỗi ngày để thỏa mãn cảm giác đường đất, chứ không có nhiều điều kiện để mà lang thang vào những lối nhỏ đường vắng thôn bản xa xôi. Ôi, cả năm trời ngồi văn phòng, chỉ thèm xách xe đi bốn năm ngày. Cứ đi tới đâu thì tới, xa mấy thì xa, ngày cuối chạy về nhà, cao lắm thì cũng chỉ 500km.

***

Hôm nay đi ăn bún, như thường lệ, bàn về bóng đá Việt Nam đi đấu Seagame. Ông chú bàn, chứ tôi thèm vào để ý. Tôi bảo, ôi giời cái bóng đá VN, bọn trẻ con U15 đã dạy dỗ chúng nó đánh nhau trên sân, triệt hạ người ta, muôn đời không khá được, chú xem làm gì. Ông chú bảo, ừ đúng đấy, nhưng mà bọn bây giờ là người lớn thì hồi bé chúng nó cũng được dạy đánh nhau rồi. Chú nhớ hồi xưa có ông Z đá đội Y, ông ấy đá bóng với bọn Cu Ba, hồi đấy Cu Ba sang đây giao hữu, chém thế nào mà mấy thằng Cu Ba khỏe như vâm chán quá xin không đá nữa.

Tôi ăn xong bát bún, đứng dậy ra về. Chợt nhớ ra, quay lại hỏi, chú đi quen xe chưa, đi được bao nhiêu km rồi. Chú đi được 86km rồi, cháu ạ. Tôi cười hehe, sao chú đi nhiều thế. Thì cháu thấy đấy, chú chỉ toàn là rửa bát, bao giờ có việc gì bà ấy ra lệnh thì chú mới được xách xe ra khỏi nhà thôi. Nhưng chú cũng khá quen rồi đấy, không bị chết máy nữa.

Ra tới ngoài cửa ngõ, tôi thanh toán tiền cho bà chủ. Ông chủ vẫn đang đi sau lưng, chắc thèm nói tiếp chuyện xe máy. Chú nói cháu nghe, chú sẽ tập đi con xe này cho thành thạo, bà ấy bảo nếu mà chú đi giỏi được cái xe này, bà ấy sẽ cho chú mua con xe to hơn, phân khối lớn hơn, cho nó đàn ông hoành tráng, cháu ạ. Tôi quay sang bà chủ quán cười. Bà chủ quán một tay cầm nắm tiền bán bún, một tay chống nạnh, lườm ông chủ quán một cái, nguýt dài. Ông chủ nhún vai, nhe hàm răng lổn nhổn, rồi quay lại với chậu bát trong nhà. Tôi cho rằng chỉ có những bà chủ quán đanh đá bán hàng ở phố mới có cái kiểu lườm chồng dễ thương như thế.

Cái lườm nguýt ấy đáng yêu đến nỗi tôi vui vẻ thư giãn cả buổi sáng, hết cả mấy cuộc họp vẫn không thấy mình cần phải nghiêm túc. Nhưng mà sắp đến lúc phải đi đếm cột cây số rồi.