Teq's Blog

Một ngày đẹp

leave a comment »

Tôi hay có duyên với những điều hay ho. Điều đó là sự thật. Dù đúng ra thì có duyên hay nợ gì đâu, những điều hay ho diễn ra đầy rẫy ở mỗi góc đường mỗi ngày, chỉ việc mở to mắt ra mà thưởng thức nó. Hồi xưa khi tôi còn hay viết linh tinh những thứ vớ vẩn ở các forum, có những bạn bảo rằng tôi lúc nào cũng treo tâm hồn trên cành cây, cái gì cũng thấy lãng mạn, vẻ rằng các bạn đó nói tôi thiếu thực tế, hoặc sung sướng quá. Cuộc đời cũng đôi lần hành tôi ra bã, và tôi không lạ gì những ngày như cứt, những con người như cứt và bản thân mình cũng thối inh cả lên. Nhưng điều đó không cản trở việc cuộc đời luôn đẹp. Chỉ cần yêu nó mỗi ngày, kể cả những ngày nó thôi inh lên.

Hôm nay tôi có một ngày đẹp. Chỉ vì mình luôn sẵn sàng để hưởng thụ những điều đẹp đẽ, và không đắn đo.

***

Band nhạc cây nhà lá vườn của chúng tôi, mà tôi chăm chỉ luyện tập mấy năm nay, có một anh tên là Hiếu. Anh Hiếu là một người thành đạt, theo nghĩa đại chúng, nhà xe công ty tài khoản vân vân… tuy nhiên anh Hiếu cũng đã có những năm tháng tuổi trẻ như cứt. Anh lang thang Sài Gòn và luyện đánh đàn đi đánh quán. Trong những năm tháng như cứt không quên ấy, anh chơi với một người anh, tên là anh Hoàng Lan. Anh Hoàng Lan là một cây guitar, một cây bass. Như guitar hero nổi tiếng Mark Knopfler đã hát cùng Chet Atkins “Nobody wants you when you just play guitar”, anh Lan cũng có một tuổi trẻ chẳng ra sao và có lẽ cuộc đời của anh cũng chẳng ra sao cả. Kệ cuộc đời anh ấy, anh ấy chơi đàn hay thì anh ấy đặc biệt. Chúng tôi đã mời anh Lan tham gia band nhạc, trả tiền cho anh chơi cùng, để được học hỏi từ anh. Tiếc rằng, anh ấy vừa nhận lời xong, thì đi khám phát hiện ung thư gan giai đoạn nặng. Tóm lại xác định. Anh Hiếu sốc vì tin này. Nhưng cuộc đời có phải lúc nào cũng đẹp đâu, tôi vỗ vai chia sẻ với anh HIếu, và quên vấn đề anh Lan, một người tôi chưa biết và chả liên quan.

Hôm nay cuối giờ làm, muộn rồi, thì anh Hiếu nhắn tin trên group, tối nay có một đêm nhạc phòng trà nho nhỏ mà anh em nghệ sỹ bạn bè chơi để gây quỹ giúp anh Lan và hầu như cũng là để chia tay anh ấy. Tôi báo cáo vợ phát một, rồi nhận lời đi cùng anh Hiếu. Trên kia tôi đã nói là tôi có duyên với những điều hay ho, vì mũi tôi thính và tôi rất quyết đoán khi đã ngửi thấy mùi hay ho. Thế là với 250k và chút đồ uống, tôi đã được thưởng thức một đêm nhạc dài 4h với những nghệ sỹ và band nhạc hàng đầu như Bằng Kiều, Quyền Văn Minh, Thái Thùy Linh, Đức Long, band Ngũ Cung, cây guitar Công Danh và band, tay trống Nam khổng lồ sư phụ âm nhạc của tôi… Mà có thể nói là may mắn cực kỳ, vì những nghệ sỹ ấy không diễn vì tiền, chả luyện tập gì cả, họ chơi với nhau thôi. Bài nào quen thuộc thì họ chơi đông người, bài nào không khớp band được thì họ chơi một mình. Như Bằng Kiều mặc áo phông quần bò đeo guitar tự đánh đàn tự hát, như cụ Công Danh nhảy nhót những bước của người già với tiếng guitar đầy công lực như một lão già cao thủ trong chưởng Kim Dung, khi âm thanh chập chọt thì Thắng Nháy của Ngũ Cung nhảy lên sân khấu tới thiết bị âm thanh vặn vặn chỉnh chỉnh, như Thái Thùy Linh nói trước khi đến đây thì tôi chả biết anh Lan là anh nào, tưởng là có chị Hoàng Lan nào đánh bass, rồi hát một bài rất hay. Họ chơi nhạc thôi, không diễn tí nào, có phải công việc đâu mà diễn.

Anh Lan cũng lên sân khấu chơi đôi bài, anh nói anh hạnh phúc đêm nay. Niềm hạnh phúc của người sắp từ giã cõi đời, dĩ nhiên không ai muốn trải nghiệm cả. Hồi bé tôi có đọc ở một cuốn sách nhảm nhí nào đó, rằng mỗi người nên tưởng tượng ra đám ma của chính mình, để mà sống. Tôi coi là nhảm nhí. Chết cụ nó rồi biết chó gì, quan tâm gì. Đám ma là dành cho người sống mà thôi. Tuy nhiên hôm nay ở đám ma anh Lan bass, xin phải nói như thế vì ung thư gan giai đoạn cuối thì hôm nay chính là đám ma của anh dù anh vẫn còn sống nốt một thời gian, thì tôi thấy rằng anh ấy đã có một đám ma hạnh phúc, đám ma chính thức tới đây chỉ là thủ tục và anh không cần quan tâm. Anh là một người sắp chết may mắn. Trong cuộc đời, mà khả năng cao là như dở hơi của anh, chắc hẳn anh đã sống không dở hơi tí nào. Ít nhất là với cây đàn và với bạn bè anh.

Chúc anh Lan hạnh phúc và vui vẻ những ngày cuối. Anh là một người may mắn. Tôi với anh Hiếu đến, ngồi chung bàn với anh Lan ba thằng, mời anh một ly nước cam, chào anh và bắt tay anh lần duy nhất, kể cũng là một hạnh ngộ trong đời.

Nobody wants you when you just play guitar. Chính thế. Nhưng một nghệ sỹ hầu như vô danh như anh Lan, chính là một người lính đã dành cả cuộc đời mình để chiến đấu trong một trận địa lầy lội và gian khổ mà nhờ có họ thì chúng ta mới có những track trên youtube hay spotify thắp sáng những ngày dài buồn tẻ, để có cái gì mà đồng hành và gửi gắm khi buồn vui, đôi khi để thấy là chúng ta đang sống, đôi khi để thấy là chúng ta đặc biệt khi mình nghe cái này chứ không nghe cái kia, đôi khi để thấy là cuộc đời mình không chỉ có đi làm và lĩnh lương. Thế giới này sẽ hoang vắng quá nếu không có họ.

Vĩnh biệt anh Lan bass, em gặp anh lần đầu tiên nghe anh chơi nhạc lần đầu tiên và chắc sẽ không bao giờ gặp lại.

Written by Tequila

November 26, 2020 at 2:07 am

Posted in Linh tinh

Một ly vang trắng

with 7 comments

Một đứa con ra đời là một sự kiện lớn, đến nỗi suốt ngày quay cuồng và tối thì giúp vợ một tay bỉm sữa ru bế, chả có lúc nào viết về cái sự kiện này cả.

Chúng tôi biết có cái thai, ngoài kế hoạch, khi đón Tết ở trên núi về. Không có một sự chuẩn bị nào, công việc thì bộn bề, bọn trẻ con thì năm nay đứa lớn lên cấp hai, đang bao việc phải lo. Nhiều việc, nhất là việc của vợ đang phát triển, đành phải gác lại. Tôi bảo vợ, thôi trời sinh voi trời sinh cỏ, khó khăn thì khắc phục. Rồi mùa Covid đến, tôi đưa vợ con lên núi tị nạn cả tháng, mình ở Hà Nội đi làm, rồi sau đó lại lên đón vợ con về kẻo nhỡ giãn cách quá lâu. Rồi đi khám bác sỹ được biết rằng vợ tôi bị một thể trạng tồi tệ nhất có thể của nhau thai, nguy hiểm tính mạng cả mẹ cả con, rồi vợ tôi phải nằm yên trong bệnh viện tròn một tháng, rồi khi cô y tá đưa cho tôi bế đứa bé kháu khỉnh, thì tôi vẫn còn phải đợi ca mổ kéo dài thêm bốn tiếng nữa để biết rằng cả mẹ nó cũng đã được an toàn. Ngắn gọn là như thế, cuối cùng trộm vía, các cụ phù hộ cho mẹ tròn con vuông sau bao nhiêu lo lắng vất vả, tôi có thêm một thằng bé trai rất đẹp trai.

***

Tôi có đứa con đầu tiên vào năm 30 tuổi, sau khi trải qua một thời hai mươi dặt dẹo đầy biến động. Đứa con thứ hai đến sau đó hai năm. Mọi việc hồi ấy đều có vẻ tốt, đến nỗi vào sinh nhật năm 34 tuổi tôi đã viết về cuộc sống của mình như thể tôi nắm được nó và hoạch định được nó trên một nửa trang A4. Tuy nhiên cuộc đời tôi thú vị ở chỗ không bao giờ tôi nắm được nó, toàn tưởng thế thôi. Như thể cầm trên tay một ly wisky hảo hạng thơm phưng phức vậy, tưởng là nắm được nó, nhưng chỉ mười giây sau đã uống mẹ nó mất rồi còn đâu. Whisky để uống chứ có phải để nắm đâu, nên là cuộc đời cũng vậy, sống nó chứ không phải để nắm nó. Nắm cũng chả được. Những kế hoạch và những tiên lượng hoàn chỉnh về tương lai hiện ra rõ nét và mờ tan dần, cơn giông bão kéo đến âm thầm và khốc liệt. Con thuyền buồm rách nát cuối cùng có vẻ như cũng ra được khỏi cơn bão và dập dờ neo được lại vào vịnh và chờ những ngày mới mặt biển sẽ đẹp hơn. Nó không chìm chính là vì nó nhỏ bé và người thủy thủ đã học được cách kiên nhẫn và khiêm tốn. Tôi đón đứa con thứ ba vào năm 41 tuổi.

Hai đứa trẻ đầu, mẹ tôi đón tay từ cô y tá aka bà mụ, rồi đưa cho tôi. Đứa lớn, tôi cảm thấy ngạc nhiên với cái sinh linh nhỏ bé mới sinh ra và từ nay nó là con mình, mình làm bố. Đứa thứ hai, và cảm giác về tình yêu chạm thấy được sờ thấy được, là thứ tình yêu dành cho đứa bé gái này nó bỗng phủ lấy mình như chui đầu vào một tấm áo mưa. Đứa thứ ba thì tôi tự đón tay từ bà mụ, khi ấy trông nó giống y đúc ông nội nó, tức ông già tôi. Tôi cảm thấy sự trách nhiệm. Tôi nhìn thấy sự ra đời của nó là sự tiếp nối của ông già tôi, của tôi và em trai tôi hồi nhỏ, của hai đứa anh chị nó mà tôi đã thấu hiểu nuôi những đứa trẻ lớn lên là như thế nào, là nỗi lo lắng mà mẹ nó vẫn còn đang trong phòng mổ chiến đấu với sự sống. Là gia đình cơm áo gạo tiền. Là những thành công và thất bại của tôi, mà dù tôi có là ai đi nữa thì những đứa trẻ này cần chúng tôi nuôi nấng chúng và cho chúng học hành.

***

Có rất nhiều điều để kể về chuyện ra đời của đứa bé thứ ba này, chủ yếu xoay quanh những gì mà vợ chồng tôi nhìn thấy và cảm thấy may mắn đến thế nào khi ở trong bệnh viện cùng với nhiều cảnh ngộ khác khi chờ đón đứa con. Chỗ mà vợ tôi nằm là khoa bệnh sản tuyến đầu, toàn là những ca khó nhất. Chúng tôi dù biết trước mắt còn nhiều nguy hiểm mà cũng cảm thấy mình may mắn biết bao so với những người phụ nữ và những người đàn ông khác. Có rất nhiều chi tiết và nhiều câu chuyện. Như khi vị bác sỹ vẻ mặt lạnh nhạt và cau có trao đổi với tôi về tình hình của vợ tôi “rất nguy hiểm, tôi nói cho anh biết, nhưng đấy là công việc của tôi và anh đừng hỏi nhiều những thứ có nói anh cũng không hiểu”, tôi bèn chắc chắn rằng anh ấy mới chính là người mà tôi nên giao phó mạng sống của vợ con mình chứ chẳng phải ai khác, tôi về bảo với vợ là không cần phải xin đổi bác sỹ mổ, cái ông đấy là chuẩn nhất (xin chúc sức khỏe và sự thành công cho anh và gia đình anh, vị bác sỹ mà sự lạnh nhạt khó chịu của anh khiến tôi đã quên cả tên anh rồi). Như một bà bầu trẻ tuổi cùng phòng với vợ tôi, tình trạng cũng chẳng khá hơn ai nhưng cô có một sức mạnh nội tâm đặc biệt chỉ đàn bà mới có, khiến cho mọi người khác không còn cảm thấy rầu rĩ trước khó khăn và rủi ro. Như cái khoảnh khắc mà cô hành chính đưa cho tôi và anh kia mỗi người một tờ giấy, tờ của tôi là con khỏe mạnh và ký nhận con về, còn của anh kia là chứng tử cho đứa con của anh, biết nói gì về ánh mắt cương nghị của anh khi nhận tờ giấy ấy mà tôi biết anh đang dồn hết sức lực chỉ để nghĩ xem sẽ nói gì với vợ của anh.

Con trai lớn của tôi đọc được ở đâu có dạo gần đây thường tuyên bố, “cuộc đời ấy mà”, bố tiên sư thằng ranh, cuộc đời là như thế. Có thành công có thất bại, có may mắn có rủi ro, có được có mất. Có những người sống vì những mục tiêu đẹp đẽ, có những người sống vì đã trót bị sinh ra. Tôi đã lâu rồi không còn đặt ra những câu hỏi và không tìm cách tự trả lời nữa.

Ông già tôi gần đây có xu hướng sắp xếp chuẩn bị cho cái chết của mình, ông ấy không bao giờ muốn mình là kẻ bị động. Ông ấy chả bệnh tật gì cả, ông chỉ thích nghĩ thế thôi, thích nghĩ đến cái chết. Ông ấy chỉ nghĩ rằng nếu sang năm bố mày chết thì như thế nào, bố mày đáng lẽ chết từ những năm hai mươi tuổi trong chiến tranh sống đến giờ là quá lâu rồi, bố mày phải nghĩ vì bố phải lo cho chúng mày, rồi bố lại còn có thêm đứa cháu nội mới đầy tháng. Vì nghĩ thế nên khả năng là ông còn sống rất lâu. Hiện giờ cùng một câu chuyện ông sẽ kể ba ngày liên tiếp như mới, hôm nào thư thái tôi vẫn nghe đủ cả chuyện mới và chuyện cũ đều là những chuyện lặp lại, hôm nào mệt là tôi kiếm cớ té. Tôi thấy là, với sự ra đời của một thằng cháu nội mới sinh, ông già lại có lý do để sống thêm nhiều năm, với một lý do đơn giản là nếu tao chết sớm thì mất mẹ lương hưu mười mấy củ một tháng mà số tiền đó tao có thể giúp chúng mày nhiều nhỡ mà chúng mày khó khăn quá. Ông già tôi là một người có cách suy nghĩ rất trực diện, đơn giản dễ hiểu và vì thế rất khó bẻ gãy, bất kể ông ấy đúng hay sai. À thế là tao có một đứa cháu nội, cháu trai, mới. Vậy là công thức cũ của tao phải thay đổi rồi, tao cần sống khỏe để lương hưu ổn định thêm một số năm, vấn đề thừa kế tao phải tính lại, chuyện họ mạc tao cũng tính lại, mọi thứ tao cần tính lại, và ông ấy đã tính rồi, tuần sau ông ấy sẽ tính lại lần nữa cũng y như thế.

Cuộc đời là thế. Khi tôi mới có hai đứa con thôi, câu chuyện nó khác, giờ ba đứa con là câu chuyện khác. Thời gian phải dành cho gia đình và cho chúng nó sẽ phải nhiều hơn, tiền bạc cần nhiều hơn, đến đi họp phụ huynh mấy năm nữa cũng sẽ phải sắp xếp khác hơn. Hư hỏng bị vợ đuổi khỏi nhà thì vấn đề cũng sẽ khác hơn.

Tôi vẫn nghĩ mình sẽ dạy dỗ con mình thế này thế kia, đại loại là làm sao để chúng nó trở thành một phiên bản tốt hơn mình. So sánh hồi xưa bố mẹ nuôi dạy mình thế nào, bây giờ mình nuôi dạy con cái sẽ phải khác đi làm sao để tránh đi những gì đó cho chúng. Như là mình không nên tát thằng con vập cả mõm vào tường sưng vêu lên như hồi xưa ông già tát mình chẳng hạn, ví dụ thế. Nhưng giờ khi đứa con thứ ba ra đời rồi, lại bỉm sữa, lại ru ngủ, lại ầu ơ, tôi bỗng thấy rằng chính bọn chúng dạy mình lớn lên. Lớn lên để sống thôi chứ cũng chẳng lớn thành cái gì cả. Tôi vẫn là tôi, y chang như hồi tôi mười mấy tuổi. Các con tôi thì đang hết dần tuổi thơ bé và bắt đầu học cách phát triển làm người lớn, còn đứa út thì đang học cách ăn cách ngủ. Nhưng tôi đã phát triển rất nhiều khi tôi lần lượt có chúng. Như tôi buộc phải lái xe giỏi hơn vì những chặng đường dài dằng dặc thì phải lái kiểu gì để vợ con ngủ ngon ở băng sau.

Như cách mà mấy năm giông bão vừa qua, tôi giữ tinh thần mình bằng cây guitar và tôi đã trở thành một người chơi guitar đúng nghĩa dù chưa giỏi.

***

Hôm nay Hà Nội trời rất đẹp, ngày mai cũng sẽ thế. Mỗi năm có không quá mười ngày thu như thế này. Nghiêm túc với mùa thu thì những ngày này ở Hà Nội, chúng ta nên ngồi ở Hồ Gươm và chỉ Hồ Gươm mà thôi, làm một đôi ly vang trắng và lúc 10h30 sáng hoặc 3h30 chiều. Ngồi với nhau và văn chương thi ca nhạc họa, đó mới là cách ứng xử hợp lý cho một ngày thu. Song mấy ai làm được thế, không phải vì công việc vì deadline hay vì gia đình hay gì cả, mà vì chúng ta cô đơn. Cô đơn vì chúng ta không bao giờ làm điều mình muốn vào đúng lúc nó cần phải thế và với người mà chúng ta cần.

Vào một ngày thu đẹp, chúng ta sẽ nghĩ về một điều gì đó đẹp, viết một tút hay hay và chụp một tấm ảnh đẹp, trong khi thực tế thì chúng ta đối xử với ngày thu đẹp đẽ và với cuộc đời mình với những người thân yêu của mình một cách chả ra sao.

Bây giờ tôi đi ngủ, và nếu ngày mai trời vẫn đẹp như tôi nghĩ, thì việc tốt nhất tôi có thể làm cho bản thân tôi, cho chính tôi mà thôi, là vào lúc 10h sáng tôi sẽ kệ mẹ việc cơ quan, tôi về đón vợ và đứa con trai hơn tháng tuổi, lên Hồ Gươm mời họ uống với tôi một ly vang trắng.

Một ly vang trắng vào một ngày thu đẹp, trang nhã giản dị và phấn khởi. Có biết bao điều nhỏ bé và đẹp mà mình chẳng bao giờ làm, bởi vì mình luôn nghĩ, tệ hơn nữa là khiến những người xung quanh nữa nghĩ rằng, mình sẽ làm cái gì đấy đẹp hơn. Trong khi chẳng có gì đẹp bằng mời người ta một ly vang trắng vào lúc 10h30 sáng một ngày thu Hà Nội.

Written by Tequila

October 8, 2020 at 2:59 am

Posted in Linh tinh

Dạ khúc

leave a comment »

Đêm khuya rồi, hôm nay mới lại ngồi nhạc nhẽo. Suốt từ hôm về từ Đơn Dương, tôi chưa lôi cây đàn ra khỏi bao. Hôm nay cũng chưa lôi ra, chỉ làm mấy file nhạc cũ trên máy tính.

Mấy tuần trôi nhanh như chớp mắt. Công việc chộn rộn rối như một mớ bòng bong, cuối giờ về tới nhà là kiệt sức. Một chuyện đau buồn về chú em đồng nghiệp bất ngờ qua đời, mà những lời nhắc nhở như cuộc đời này thật mong manh, nghe mãi nói mãi rồi thì đời vẫn thế mà thôi. Những lo lắng và xích mích. Nhiều nhiều những thứ mà đôi khi dồn dập xảy ra khiến chúng ta chỉ thấy mình mở mắt ra rồi lại thấy đến giờ đi ngủ. Hôm nay ngồi nghe nhạc mình làm, cảm thấy xa lạ.

***

Dạ khúc (Nocturne) này là một ca khúc của một anh nghệ người Phần Lan, mà hơn năm trước AI cố ý bỏ vào weekly discovery Spotify của 3 thằng trong số 4 thằng của nhóm boytrip chúng tôi. Ô bài này hay quá này, ô Spotify cũng bỏ vào list của tôi, ô tôi cũng thế. Bài hát có giai điệu rất quen thuộc như đã nghe ở đâu đó rồi, cũng phải thôi vì có lẽ anh Phần Lan lấy cảm hứng từ dân ca Scandinavia nhà anh. Anh hát nghe rất sến, mà hay và đi vào lòng người. Sự sến súa, hay nói một cách tử tế hơn là sự buồn thương và nỗi cô đơn, là một đặc sản của loài người mà người ta nghe là hiểu bất kể ngôn ngữ. Bạn Kỳ cất công search lời, bỏ vào Google để đọc, và thấy rằng lời hát đúng như bạn ấy hình dung, nó có một câu gì đấy rất đẹp mà bạn nói rồi và tôi thì quên rồi.

Rồi chúng tôi đi boytrip Hà Giang – Cao Bằng. Chúng tôi nghe Nocturne trên xe. Chúng tôi đi bằng một con Pajero chắc được một nghìn năm tuổi của chú tôi hồi xưa. Nó uống xăng như nước lã. Nhưng lái nó rất sướng, dù đèn thì tù mù và chân côn thì bị nhão muốn nhả côn phải thò mũi giày móc ra. Tôi luôn thích những con xe cũ kỹ mà trâu bò, số sàn, analogue, lái xe như chơi một cái guitar classic cũ. Lại lan man sang chuyện xe rồi. Tóm lại chúng tôi nghe Nocturne trên xe, rồi Kỳ và anh Thao cho rằng cần phải viết lời Việt cho bài hát. Họ sẽ viết lời và tôi thì có nhiệm vụ cover bè nhạc. Chúng tôi đã hiểu bài hát này từ trước khi lời được biên và những câu guitar được viết. Anh ở Phần Lan mà sao chúng tôi thấy thật là Việt Nam, đặc biệt khi chúng tôi đứng trên đèo và nhìn xuống thung lũng nơi một ngôi làng dịu dàng khép mình trong buổi chiều tà đầy rung động mà không có cái máy ảnh nào diễn tả nổi.

Tôi biết mình sẽ cover bài hát này như thế nào, tôi sẽ dùng bass và guitar ra sao, tôi sẽ lấy nguyên câu intro dường như là cảm hứng của toàn bài. Tôi và Khánh sẽ chơi bằng guitar classic, tôi sẽ thu thêm một bè bass, trống sẽ viết cho máy tính đánh. Lời thì nhóm chúng tôi 4 thằng thì đã có 2 thằng nhà thơ. Đẻ lyrics với bọn đấy thì cũng như viết công văn, chỉ cần cho bọn chúng ít cảm xúc. Mà cảm xúc thì đường núi và những bữa rượu đêm đâu có thiếu. Rồi bạn Kỳ và anh Thao đã viết ra một bản lời Việt thật hay, chả liên quan gì tới bản gốc nhưng tinh thần của nó thì hoàn toàn phù hợp. Anh Phần Lan đạp tuyết trong nỗi cô đơn và nghĩ cái bỏ mẹ gì đấy, các bạn tôi uống rượu trên núi và cũng nghĩ cái bỏ mẹ gì đấy khác. Hai thằng nhà thơ bỏ nghề đều có gia đình con cái đề huề tiền bạc rủng rẻng, ngồi máy lạnh uống capuchino mỗi sáng, mấy khi được cô đơn diệu vợi, nay bèn viết ra những câu cứ như thể bị vợ bỏ bồ đá lang thang cơ nhỡ. Rượu mềm môi biên tái gió sương tràn núi đồi/Thân lữ khách có ai buồn nhớ với trông mong.

Không thể tin được bọn nhà thơ.

***

Còn tôi thì tập trung vào nhạc. Nhạc hay, ngoài những gì chúng ta nghe thấy, thì trong lòng nó có chứa những đoạn code, mà hiểu đoạn code đấy rồi thì biến nó thành rock rap hay nhạc vàng cải lương gì đều được cả. Tôi lấy câu intro của anh Phần Lan, lấy giai điệu và vòng hòa thanh, rồi tưởng tượng ra những vòng bass và nhịp trống. Thật dễ dàng để chép ra những nốt của bản gốc, mọi bè. Sau mấy năm GTP, với những bản nhạc không qua phức tạp, tôi có thể chép ra y chang. Thậm chí tôi có thể chuyển soạn Schubert trio để chơi trên guitar điện và bass. Nhưng tôi cũng muốn giống hai ông nhà thơ bạn tôi, tinh thần ấy nét nhạc ấy, tôi phải viết ra một bản cover của tôi, với những câu bass của tôi và những câu solo của tôi. Tôi đẩy tone cao ở đoạn cuối, tôi viết những câu guitar đi nền. Và tôi cho rằng tôi đã làm tốt việc của mình.

Chỉ có giọng hát của tôi là tệ. Hôm nay bạn Kỳ gửi cho tôi, bạn thu trên nền backing track nhạc tôi gửi. Bạn hát chi chít lỗi, chỉ được cái là hay hơn tôi hát. Sau ba bốn tuần không sờ vào nhạc, tôi nghe guitar của tôi xa lạ như của người khác. Nhưng ngồi nghe kỹ để bắt lỗi Kỳ, thì tôi bắt đầu thấy xúc động lúc nào không hay. Tôi sẽ yêu cầu Kỳ tập lại hát lại, cho đến khi nào đủ tốt, thì tôi sẽ post facebook chơi. Bây giờ thì chưa.

Có thể anh ta sẽ chẳng bao giờ tập hát cho thật hay cả, tôi sẽ không bao giờ ưng ý được. Cũng như chúng tôi hễ vắng mặt nhau là thằng này lôi thằng kia ra nhậu, có thể ngồi chê bai kể tội chửi bới thằng vắng mặt từ sáng đến tối, song vẫn chơi với nhau. Nghe nhạc của tôi, Kỳ có thể hiểu được code, nghe được những nỗi mong muốn và sự bất lực của tôi, rằng đáng lẽ bản nhạc này có thể hay như thế nào nhưng tôi chưa đủ trình để đẩy nó ra. Và nghe Kỳ hát, tôi có thể hiểu được anh ta sẽ có thể hát hay bài đó như thế nào, mỗi tội anh ta không bao giờ hát cho tới nơi. Tôi sẽ đợi.

Trong khi đợi, thì với cảm xúc sến súa với bài Dạ khúc mà Kỳ hát dang dở và đầy lỗi, tôi post bản của tôi hát. Tôi hát có vài lỗi, sửa đơn giản, nhưng vấn đề quan trọng là tôi không thể nào hát hay được, giọng hát của tôi chỉ đến vậy mà thôi.

https://soundcloud.com/nguyen-binh-duc/nortune-em-cm

Hai thằng nhà thơ bạn tôi, chúng viết ra một lyrics thật là hay, những kẻ sáng capuchino tối vang trắng, nhưng viết ra lời của bài hát như thể kể về một nhân vật trong truyện gì ấy mà tôi quên hết sạch rồi. Chỉ còn nhớ rằng người nhân vật ấy là một nhạc sỹ lang thang đói rách, anh ôm cây đàn của mình, lội trong bão tuyết, lội mãi lội mãi trong tuyết với cây đàn. Thậm chí tôi còn chẳng nhớ là tóm lại anh ta có chết cóng không. Tôi chỉ còn nhớ hình ảnh anh ta đi trong tuyết dày tới đầu gối trong một khu rừng mênh mông trong đêm mà màu trắng xóa xung quanh cũng không hẳn là màu trắng xóa.

Người đi đi mãi, xốn xang nào biết đâu.

Miền tịch liêu, bóng ta liêu xiêu chồng bóng ta.

Rượu mềm môi biên tái gió sương tràn núi đồi

Xa nghìn lối có ai buồn nhớ với trông mong

Một mình ta nâng chén chuốc say trời đất này

Cho sầu viễn xứ đong đầy cõi sâu lòng

Tôi không có gì buồn trong hôm nay, tôi cũng không cô đơn. Nhưng với nhạc anh Phần Lan, với thơ của bạn tôi, với những câu guitar của tôi, tôi thấy mình buồn và cô đơn biết bao, nỗi buồn và nỗi cô đơn giả lập. Có bao giờ con người sống hết lòng với thực tại của mình đâu, chúng ta chỉ sống với những điều giả lập. Một quá khứ mà chúng ta tô vẽ, một hiện tại chúng ta bao biện, một tương lai chúng ta hy vọng, một câu chuyện mà chúng ta tự kể về chính mình, một vai mà chúng ta diễn, một cuộc đời chẳng cho ta cũng chẳng cho ai.

Written by Tequila

July 3, 2020 at 1:44 am

Posted in Linh tinh