Teq's Blog

Linh tinh 27/05/2022

with 3 comments

Bây giờ là nửa đêm và tôi vừa tỉnh giấc, trưa nay uống, chiều nay uống, còn hôm qua thì uống cả ngày. Những người tử tế không thể hiểu sao bọn bợm lại có thể uống nhiều như vậy và để làm cái gì. Thơ ca thì hay nói đến cái cụm từ “cơn say”. Làm gì có cơn say nào, say là một trạng thái sinh lý, một sự cân bằng động, rất giống với luật việt vị của bóng đá. Nếu ông uống nhiều quá, vượt quá thể trạng sức khỏe lúc ấy, thì ông nát và gục và bừa. Nếu ông giữ được trạng thái say cân bằng, giống như một thằng tiền đạo giằng co với hàng hậu vệ trên lằn ranh vô hình, thì cuộc đời trở nên rất đáng sống, ông sẽ nói những lời minh triết (hoặc ngớ ngẩn nếu có thằng tỉnh táo phải nghe ông nói), mấy chục năm chỉ là một phút giây và phút giây này sẽ kéo dài mấy chục năm.

Say xong tỉnh dậy vào giữa đêm, ngồi bật nhạc của mình nghe, thật là sung sướng vì thấy nhạc của mình thật hay. Đứa nào không thấy hay thì kệ nó, quan trọng nhất là mình phải thấy hay, thậm chí còn không hiểu sao có thể oánh những câu guitar trộn vào nhau hay như vậy. Mặc dù giọng hát tệ và trình độ mixing vỡ lòng khiến mình làm nổi bật những thứ tệ nhất, thay vì những thứ hay hơn, nhưng tổng thể vẫn hay là được. Tự thấy xúc động với nhạc của mình, là một cảm giác hạnh phúc cũng giống như lúc uống rượu say nghĩ về những năm tháng đã qua mà không thấy phải hổ thẹn gì. Một người tự tin như tôi thì rất ít khi cảm thấy tự tin, chỉ thấy việc nó đương nhiên phải như thế

Hôm qua, vì một chuyện công việc, tôi giới thiệu hai người xa lạ với nhau, cho bọn chúng uống bia với nhau nói chuyện làm ăn với nhau và chúng tin nhau, vì chúng tin tôi. Tôi có thật là một kẻ đáng tin không, tự tôi chả tin vào bất kỳ lời hứa lời tự nhủ nào của tôi cả. Bọn chúng có tin nhau không, chuyện đó cũng chẳng quan trọng, lòng tin thì cũng rất là giống với luật việt vị của bóng đá. Có một lằn ranh mong manh và vô hình, không vượt qua thì anh em tin nhau, vượt qua thì trọng tài sẽ thổi còi cái toét.

Trong khi vừa uống bia vừa gãi cho bọn chúng vừa nói chuyện công việc, tôi nghĩ về những ngày tháng xa xưa. Đã hai mươi năm tôi và cái thằng ngồi bên cạnh tôi gặp nhau và chơi với nhau. Vẫn như năm xưa, nó cao lớn to khỏe gấp đôi tôi, nhưng vẫn là thằng em tồ tệch của tôi. Vẫn như năm xưa nó và mấy thằng nữa nấu cơm tối xong thì không đứa nào ăn, mà đợi tôi về, chúng muốn đợi tôi để biết chắc là tôi vẫn an toàn trở về được chứ không bị đánh chết ở một trong vô vàn những công viên và khu rừng góc phố nào đó ở cái thành phố Matxcova chó chết dấu yêu. Vẫn như cái hôm tôi quay lại nước Nga băng giá và tôi với nó lạc đường dừng chân ở một cái ga xép giữa cánh đồng tuyết, tôi lạnh quá, bảo nó, chú chỉ đường như cứt, thôi giờ để anh quyết định, sẽ chẳng có đoàn tàu nào dừng chân ở cái ga này đâu, mình phải lội bộ đến cái làng ở phía xa kia, kiếm một cái xe hoặc ít nhất xin ngủ nhờ nhà nào đó. Nó luôn tin vào những chỉ dẫn và những lời khuyên của tôi, mặc dù nhiều năm đã trôi qua và nó đã trở thành một người đáng kính.

Hồi Tết, nửa đêm nó gọi cho tôi và muốn gặp tôi uống một chút. Nó có một việc quan trọng cần phải xử lý và nó lo lắng hồi hộp đến nỗi không thở đều được. Tôi rất hiểu thế nào là nỗi sợ. Mấy thằng chúng tôi từng sống với nhau những năm tháng đáng nhớ. Với nó, tôi vẫn là thằng anh lăn lộn cống rãnh năm xưa, chứ không phải thằng nhân viên cổ cồn bây giờ. Với nó tôi vẫn là thằng luôn biết cách trấn áp nỗi sợ để luôn tỉnh táo và hành động như một người dũng cảm. Tôi bảo nó, việc của chú đúng là khắc nghiệt, nhưng cứ từ tốn mà xử lý, tỉ lệ thua chỉ có 10% và phải ngu lắm thì mới rơi vào 10% đó. Hôm qua nó nói, vì câu đấy của anh, nên em đã tự tin thực hiện công việc và đến nay những khó khăn lớn nhất đều đã ở lại sau lưng. Tôi uống bia với nó và một ông em khác, để bọn chúng giúp nhau xử lý nốt khó khăn nho nhỏ còn lại. Xử lý xong thì nó sẽ hoàn toàn là một người đáng kính.

Đã nhiều năm mới lại ngồi với nhau uống nhiều như thế, khi nó chở tôi về nhà, trong trạng thái lờ mờ say và buồn ngủ, tôi nhận thấy rằng những quyết định của tôi trong năm nay là chính xác. Tôi cần phải trở lại là tôi của hồi xưa, giống như thằng anh của nó hồi xưa. Đã mười lăm năm tôi làm một anh nhân viên cổ cồn, sống và làm việc vì cái nhìn của người khác, theo những KPI do thằng khác đặt ra, tham gia những cuộc họp ngớ ngẩn mà chả đứa nào buồn quan tâm hay muốn hiểu những ý tưởng của mình. Quan trọng nhất là cái doanh nghiệp ấy có tôi hay không vẫn thế, tôi có làm hay không vẫn thế. Trong khi tôi có biết bao thứ khác đang chờ đợi.

***

Gia Long Nguyễn Ánh đại ca tôi vẫn đang đợi tôi viết tiếp về anh ấy. Trời vẫn đang lờ mờ sáng ở Phú Quốc, anh Ánh vẫn đang ôm đứa con ba tuổi của mình vội vã đi trên bờ cát, để tới bên thuyền nơi lão cha cố người Phú Lang Sa đang đợi. Anh sẽ trao đứa con của mình cho lão, để cầu viện người Pháp, việc mà hai trăm năm sau người ta vẫn chửi anh. Nhưng anh làm gì có con đường nào khác, anh đã mất hết người thân, Nguyễn Huệ đã giết hết đàn ông trong nhà, đang săn lùng nốt anh và thằng bé. Anh cần trao nó cho lão cha cố, để lão mang nó đi trong một chuyến đi chẳng biết có ngày về hay không. Nếu anh chết, lão sẽ nuôi thằng bé lớn lên, trở thành một dân chài ở một làng nào đó bên bờ biển xa xôi. Nó sẽ lớn lên làm một người đàn ông bình thường và không cần biết tới những chết chóc và hiểm nguy này.

Con thuyền của Bá Đa Lộc rời bến, trôi dần ra xa khỏi bờ cát, Ánh đứng nhìn trân trối. Một người đàn bà chạy đến tới chỗ anh. Thì ra Lan vợ anh đã tỉnh giấc và thấy con mình bị chồng bắt đi. Lan lao tới anh, nàng gào khóc gọi con, cấu xé anh, giọng nàng lạc đi và gương mặt đẹp đẽ của nàng trở nên điên dại. Chính sử nhà Nguyễn sau này sẽ viết rằng anh trao con cho người Pháp, bẻ đôi cái ngọc bội làm tin, trao cho Lan và nói Lan ở lại đảo Phú Quốc mà chăm sóc mẹ anh, còn anh sẽ đi lưu vong ở Xiêm La. Người ta chỉ viết thế thôi, nhưng chỉ anh mới biết rằng cái buổi tinh mơ trên bờ cát ấy, khi anh cướp đứa con ba tuổi của Lan mà giao cho người Pháp trong một chuyến đi chẳng biết có ngày nào về, thì anh như đã chém nàng một nhát gươm quá ác nghiệt và vợ chồng anh từ nay về sau sẽ chỉ là lễ nghĩa chứ không còn thanh mai trúc mã. Người từ nay sẽ đi cùng với anh trong ba mươi năm chiến trận tiếp theo, sẽ là Đang, cô vợ thứ hai mới có mười sáu tuổi. Đang mới là người đàn bà đi theo anh trên con đường lưu vong, ngủ với anh trong những lều trại tạm bợ, trong những trại lính nhếch nhác, trên những con thuyền dập dềnh giữa biển cả vô vọng. Lan sau này sẽ là Thừa Thiên Cao hoàng hậu, Đang sau này sẽ là Thuận Thiên Cao Hoàng hậu. Đứa bé kia sau này sẽ quay lại an toàn nhưng sẽ chết vì bệnh trước khi anh đạt được chiến thắng cuối cùng. Một đứa bé khác, do Đang sinh ra, sau này sẽ là Hoàng đế Minh Mạng, vị vua lẫy lừng sẽ diệt chủng hầu hết người Chàm. Hai thằng tướng, hai thằng bạn trẻ trâu bên anh lúc này trên đường trốn chạy, sau này sẽ là quan lớn. Lê Văn Duyệt sẽ là tổng trấn ở Gia Định, Nguyễn Văn Thành sẽ là tổng trấn ở Thăng Long, còn anh sẽ dối già những năm tháng cuối cùng ở Huế trong vinh quang và nỗi cô đơn, hàng đêm gánh nặng của những cái chết sẽ đè lên trái tim anh.

Nhưng đó là chuyện sau này. Lúc này anh không hề biết những chuyện đó, anh chỉ thấy tan nát khi nhìn con thuyền của lão cha cố đang mờ đi trên mặt biển, và bên tai anh là những lời nguyền rủa của vợ. Và anh đang chờ đợi tôi viết tiếp về cuộc đời anh.

Tôi cần phải thay đổi cuộc sống của mình, thay đổi cách kiếm ăn của mình, thay đổi cách mỗi sáng thức dậy và cách buổi tối đi ngủ, để có thể thực hiện ước mơ của cuộc đời mình, là viết cho xong tiểu thuyết Gia Long. Tôi sẽ đặt tên tiểu thuyết là Buồm Nâu, hay giản dị hơn, chỉ là Gia Long, một con người vĩ đại với dáng người thanh mảnh, kẻ mà từ khi là một đứa bé đã bị cuộc đời vùi dập, trải qua không biết bao hiểm nguy và hầu như luôn luôn thất bại trước kẻ thù lớn của đời mình. Tiểu thuyết của tôi sẽ không có nhiều những biện luận trình bày, mà rất nhiều những trận chiến trên mặt đất và trên biển. Tôi sẽ viết về những trận chiến mà Nguyễn Ánh trẻ trâu hay Nguyễn Ánh bốn mươi tuổi đều xung phong ở tuyến đầu, người đẫm máu và đen khói súng. Kẻ mà Nguyễn Văn Thành sẽ phải căn dặn bọn lính cận vệ võ nghệ tuyệt luân rằng, chúa công của chúng ta không phải là một vị vua mà là một thằng điên trong chiến trận, thằng điên ấy sẽ luôn lao lên tuyến đầu và nếu để thằng điên ấy bị thương, tao sẽ chém chúng mày từng thằng một.

Tôi sẽ thay đổi cuộc sống của mình để viết về anh ta. Tôi sẽ phải kiếm ăn một cách hiệu quả hơn, hoặc trở thành một thằng ăn bám toàn diện, để có thời gian cho việc này. Và rồi cũng sẽ giống như nhạc, tôi sẽ viết không phải để cho người ta đọc thấy hay, mà để tôi thấy hay. Tôi sẽ phải trở thành người mà tôi muốn là nhất, là một người viết.

Written by Tequila

May 27, 2022 at 2:22 am

Posted in Linh tinh

Cái máy bơm nước, hay là tiểu luận về chiến sự Nga-Ukraina

leave a comment »

Thế giới cần có hòa bình, còn hòa bình thì lại toàn vô nghĩa nếu không có chiến tranh. Vì vậy, chúng ta cứ lớn lên, tán gái, đi làm, uống bia bốc phét. Và các tổng thống, các lãnh tụ, các Sa hoàng… sẽ ngày đêm lao động khổ cực để tổ chức cho chúng ta những cuộc chiến tranh. Hình ảnh những thằng đàn ông con trai lởm khởm vô tích sự như chúng ta ngồi quán bia chạm cốc nói nhảm là những hình ảnh lãng mạn tuyệt vời, đầy tinh tế và dấu yêu, bởi biết đâu đấy, nhoằng một cái chưa ai kịp hiểu gì cả, thì bọn chúng đã cầm con mẹ nó trong tay thanh gươm hoặc quả lựu đạn rồi.

Trên mạng tiếng Việt, chắc tôi là một trong những người đầu tiên xưng tụng Tổng thống Putin là Sa Hoàng. Ngài xứng đáng với hình ảnh đó. Bởi vì việc của một Sa Hoàng là gì, là ngồi trong cung điện xa hoa, cai trị bọn mu-gích, trấn áp những sắc tộc trong vòng ảnh hưởng của nước Nga, tổ chức những cuộc chiến tranh, ghi tên mình vào sử sách.

Nhiều năm trước, tôi được nhìn thấy Putin bằng xương bằng thịt, khi nơi tôi làm việc có một sự kiện khai trương và được ngài ta ghé thăm trong một chuyến công du. Tôi khi ấy có nhiệm vụ lăng xăng dọn dẹp, rồi khi mọi thứ tinh tươm khiến sếp lớn hài lòng, thì tôi mặc vest thắt và vạt đẹp trai đứng bên cửa làm cây cảnh. Putin lướt qua tôi, tầm thước cương nghị và giản dị, không toát ra vòng hào quang quyền lực nào. Khi ấy Putin còn ở nhiệm kỳ thứ hai, chưa chơi trò lộn tu với anh Medvedev để làm thêm nhiệm kỳ nữa, rồi lại nữa. Năm tháng qua đi, Putin đã trở thành Sa Hoàng, ngài đã có tất cả mọi thứ quyền lực trên đời này, ngài chỉ còn thiếu sự bất tử đi vào lịch sử.

Đoạn trích trên kia, là một trong những đoạn viết hiếm hoi mà tôi còn nhớ được, trong cái blog dài dằng dặc này của mình. Đó là khi Tổng thống Putin tiến hành thu về Krưm. Hồi ấy bất giác tôi nhận thấy ngài đã thực sự tự nhìn nhận mình là Sa Hoàng của nước Nga thế kỷ 21. Tôi chẳng phải là một nhà nghiên cứu chính trị hay lịch sử, chỉ là một người vì lẽ gì đó luôn có liên hệ với nước Nga và đã dành vài năm tuổi trẻ khốc liệt của mình dưới đáy xã hội ở Matxcova. Tôi đã hình dung rằng Krưm chỉ là bước đi đầu tiên cho một tiến trình không thể đảo ngược.

Năm sau, vào năm 2015, có dịp quay lại Matxcơva, đi trên những con phố trung tâm mình từng mòn gót, bước lên cầu Moskvoretsky Bolshoy để chào hỏi những con vịt cổ xanh bơi trên sông Matxcơva và nhìn ngắm điện Kremlin, tôi thấy trên cầu có một nơi người ta đặt hoa tưởng niệm ai đó. Tôi chẳng biết là ai, chụp đại cái ảnh vô duyên mang tính check-in rồi mới google để tìm hiểu. Thì ra đó là Boris Nemtsov, thủ lĩnh phe đối lập, người đang chuẩn bị cho một cuộc mít tinh phản đối chiến tranh, phản đối Sa Hoàng, tường trình về sự hiện diện của quân đội Nga ở Đông Ukraina. Hai ngày trước cuộc mít tinh không bao giờ diễn ra ấy, buổi tối Boris đang đi dạo cùng bạn gái trên cầu, thì anh bị bắn bốn phát vào lưng.

Nemtsov

Lại một số năm qua đi. Ngày nay Sa Hoàng đã thực sự tấn công Ukraina, những thành phố tan nát, những chàng thanh niên đáng ra nên gặp nhau với chai vodka những lời tục tĩu trên môi cùng nhau bình phẩm về gái, thì đâm ra lại bắn nhau và ngã xuống, những cái chết của thường dân, những tao loạn ly hương và muôn vàn khổ đau. Có mấy người còn nhớ đến Boris Nemtsov.

***

Cuộc chiến ở Ukraina, như thường lệ, chia người Việt ra làm hai phe chửi nhau. Cái khỉ gì cũng chửi nhau sống mái được, nữa là một cuộc chiến tranh gây tranh cãi như thế này.

Bữa cơm tôi tránh bàn quan điểm với ông già, kẻo lại nổ ra xung đột gia đình. Trên mạng tôi chỉ đọc và like dạo cả hai phe, chả ý kiến gì. Đang bận bỏ mẹ ra, những ý kiến ý cò ngoài public chỉ khiến mình cũng sẽ lại sa đà. Tôi chỉ tự quan sát bản thân mình giữa hai luồng quan điểm, quan sát những mâu thuẫn nội tại bên trong ông già tôi.

Ông già tôi là một điển hình thú vị cho ca này: một phi công lái máy bay Nga oánh nhau trong cuộc chiến tranh chống Mỹ, một phi công vác bom thừa của Mỹ đổ xuống đầu Polpot ở Campuchia, một sỹ quan trải qua nhiều nhiệm vụ chống bành trướng Trung Quốc kể cả trong hòa bình, một người ủng hộ quan điểm địa chính trị của Putin, và một ông già buồn bã khi xem tivi thấy những thành phố Ukraina tươi đẹp đã bị băm nát hoặc bị bắn phá, những thành phố đầy kỷ niệm của những năm đại học mà ông đã làm quen và tán được vợ mình ở đó.

Ông ấy ở một thế hệ đổ máu xương của mình để bảo vệ tổ quốc nhỏ bé và yếu đuối này trước các đại cường, sau đó đổ máu xương khi tấn công và chiếm đóng một đất nước yếu hơn, sau đó lại đổ máu xương tiếp để bảo vệ biên giới với cái anh hàng xóm khổng lồ, yêu thích nhiều giá trị Mỹ, bài Tàu hết hồn, nhưng đồng thời vẫn lưu giữ những hình ảnh tươi đẹp của Liên Xô thậm chí đã từng trải nghiệm sự sung sướng của thiên đường XHCN. Liên Xô với ông ấy là nước Nga, ông ấy được đào tạo bởi Nga và bắn nhau bằng vũ khí Nga, dĩ nhiên giữa cuộc xung đột giữa Nga và Mỹ, thì ông ấy đương nhiên nghiêng hẳn về Nga, tuy vẫn thương xót cho Ukraina.

Riêng một mình ông già tôi thôi, mà đã chứa đầy những mâu thuẫn như vậy. Khơi ra là toi. Bố con tôi mà trao đổi quan điểm đến cùng, thì ngay cả việc nên bật máy bơm nước giờ nào, cũng có thể xảy ra xung đột.

Tôi chỉ thỉnh thoảng thả một vài câu bâng quơ. Như là việc xâm chiếm một nước có chủ quyền, bất kỳ lý do là gì, thì cũng sai. Như là, không thể lấy những cái cái sai của thằng đầu gấu thôn Đông mà biện minh cho hành động côn đồ của thằng đầu gấu thôn Đoài. Như mình là một nước nhỏ, thì không thể và không nên ủng hộ quan điểm nước lớn cần biến những nước bé xung quanh thành chư hầu, thành vành đai.

Và khi những câu bâng quơ ấy cũng có nguy cơ tạo thành xung đột, thì tôi thỏa hiệp bằng cách chuyển về khía cạnh mà hai bố con có thể đồng thuận. Rằng Việt Nam không phải là Ukraina, Việt Nam đánh nhau suốt lịch sử và bọn đầu gấu cũng có kinh nghiệm rồi. Rằng những nước lớn bao giờ cũng chỉ quan tâm đến lợi ích của chúng. Còn những nước bé thì cần niềm nở tươi như hoa em chào các anh ạ, nhưng đừng bao giờ rời tay khỏi con dao găm trong đít quần mình.

Mãi rồi cùng với những tin thời sự và hình ảnh chiến sự trên ti vi, có vẻ ông già dần thấy buồn nhiều hơn là hào hứng nói về chiến sự. Nga và Ukraina như là anh em một nhà và hòa thuận, trong lịch sử không có nhiều mâu thuẫn, từ nay với những cái chết và những thành phố bị san bằng, họ đã có nợ máu.

***

Cuộc sinh tồn lúc nào cũng khó khăn. Một thế giới đại đồng và hòa bình chỉ có trong tưởng tượng. Sa Hoàng ngồi trong điện Kremlin và nghĩ về vị thế của nước Nga. Ngài căm giận vì kẻ địch lôi kéo các đàn em của ngài, cắm tên lửa chĩa vào nước Nga. Ngài thừa hiểu dù chúng có cắm tên lửa chi chít dọc biên giới, thì có họa điên chúng mới dám bắn, những cột tên lửa ấy chẳng qua chỉ là bờ rào gỗ trang trí cho khu vườn của ngài mà thôi.

Sa Hoàng cũng không oánh nhau để chứng minh những thói giả dối và rởm rít của phương Tây, những cái đấy chính bọn Tây cũng kể lể suốt ngày ngoài chợ. Để nước Nga của ngài xứng đáng làm đại ca một cách đàng hoàng hơn phương Tây, ngài có thể phát triển kinh tế bằng tài nguyên vô cùng tận, ngài có thể úy lạo cho bọn khoa học gia ngày đêm cày cuốc, cho bọn nghệ sỹ đêm ngày vẽ vời hò hát, cho đội bóng đá biết ghi bàn chứ không ban chuyền lăng nhăng, cùng tạo nên những giá trị tốt đẹp và hấp dẫn để các đàn em đi theo. Tuy nhiên ngài không thể, ngài đã già. Ngài không chờ được một nước Nga như thế. Ngài cần bất tử ngay và luôn.

Vì thế Sa Hoàng ị vào những cái gọi là luật lệ quốc tế, ngài tổ chức một cuộc chiến tranh cho con dân ngài và con dân nước láng giềng giết nhau.

Trong các khả năng, thì có khả năng thấp, rất thấp, là Sa Hoàng đã biến thành quái vật từ trước cuộc chiến tranh này. Thật khó mà tin được rằng Sa Hoàng và các tướng quân của ngài vạch ra một kế hoạch chiến tranh với chú em hiền lành hàng xóm theo cái cách khiến nhiều người chết đến thế và nhiều thành phố bị hủy hoại đến đen ngòm như thế. Tuy nhiên đã nhiều cái chết và nhiều thành phố bị tàn phá. Máu tanh đã đổ và nợ máu biết khi nào mới có thể xóa bỏ.

Sa Hoàng bây giờ đang cầm lái một chiếc chiến thuyền tiến vào một vùng biển đen ngòm toàn máu và lửa và những tiếng kêu thét. Ngài không hề sợ hãi. Ngài có đủ lòng can đảm để tiếp tục tiến lên, để chiến đấu và chiến thắng, ngài sẽ khuất phục được bọn Ukraina, khiến cho thế giới phải sợ hãi, bất kể nước Nga của ngài bị cô lập và con dân ngài vốn bị xa lánh lại càng bị ghét bỏ hơn. Lòng can đảm của ngài đủ để ngài tin rằng mình làm được điều đó. Nhưng lòng can đảm ấy không đủ để ngài dám dừng lại, rời con tàu, xin lỗi về những cái chết những bãi máu những ngôi nhà đã cháy chỉ vì ý chí của cá nhân ngài.

Lịch sử sẽ ghi tên ngài, bất diệt, ngài sẽ dựng lên những tấm bia ghi công những người lính đã ngã xuống, ngài sẽ ghi tên tuổi của họ chi chít trên bức tường vĩ đại mang tên ngài. Còn những người mẹ, những người vợ, những đứa con, những cô gái chờ người yêu không về, những dân thường và trẻ em không may thiệt mạng vì tên bay đạn lạc… lịch sử loài người chưa và sẽ không bao giờ có chỗ cho những kẻ tầm thường ấy.

***

Quay lại với những cuộc trò chuyện với ông già tôi, bố con tôi còn có một điểm đồng thuận nữa, rằng chiến tranh là đen tối và đừng có đứa nào cổ vũ cho chiến tranh, bất kể ở phe nào, phe thắng cuộc phe thua cuộc, phe gây chiến hay phe tự vệ… Chiến tranh là đen tối, phản chiến là phản chiến toàn diện, không chơi trò phản chiến có lựa chọn.

Là một người lính trải qua nhiều cuộc chiến, không có ai nghi ngờ được gì vào lòng can đảm hay những nỗi đoạn trường của ông ấy. Dù ông có quan điểm thế nào về cuộc chiến đang xảy ra, ông rất sợ tưởng tượng đến một cuộc chiến nữa xảy ra với đất nước ông, với những đứa con của ông và những đứa cháu nội những đứa bé giai gái xinh đẹp của ông.

Trước đây từng có lần tôi ngồi uống rượu với ông và bàn về một kịch bản tưởng tượng khi Việt Nam lại xảy ra chiến tranh. Phải tránh chiến tranh bằng mọi giá – ông nói – nhưng để như thế thì lính bay bọn tao vẫn chết liên tục trong thời bình trong luyện tập, để chuẩn bị cho một cuộc chiến tốt nhất không được xảy ra. Bảo vệ Tổ quốc cũng là một vấn đề có thể gây tranh cãi bố ạ, bảo vệ tổ quốc hay bảo vệ chính quyền, đổ máu cho ai, ai sẽ đổ máu… Tao không biết, ông già nói, chính trị cũng là đen tối. Nhưng mày sẽ biết mày phải làm gì, khi mày phải nhìn thấy những đồng bào mình bị giết, những thành phố bị tàn phá, khi vợ con mày bị nguy hiểm. Lúc ấy không có đúng sai, lúc đấy máu trong người mày sẽ sôi lên nếu mày đúng là con tao và là cháu của ông nội mày.

Là một thằng lính – ông nói – tao yêu nước bằng máu của chính tao.

Ông già tôi, như đã nói, đã bớt dần hào hứng bàn về diễn tiến cuộc chiến tranh, ông ấy dần chuyển sang buồn bã. Còn tôi thì thích xem một trận bóng đá và phân tích chiến thuật bóng đá hơn là bàn về chiến thuật chiến tranh. Cá nhân tôi mong, dù Sa Hoàng trở thành vĩ nhân của nước Nga hay quái vật của thế giới, thì kệ mẹ ông ta. Tôi mong rằng bất kể quan điểm chính trị hay thế nào là chính nghĩa, người Nga sẽ sớm dừng cuộc chiến hoặc người Ukraina đầu hàng. Tôi không yêu đất nước Ukraina bằng máu của những đứa con trai của các bà mẹ Ukraina, tôi cũng không lên án nước Nga bằng nước mắt của những bà mẹ Nga. Kệ đứa nào đúng đứa nào sai đứa nào vui đứa nào buồn. Tôi nghĩ rằng cuộc chiến này, ở thời đại này và bối cảnh này, đem đến cho chúng ta những cái nhìn bớt xa lông hơn về địa chính trị, về tự do và áp đặt, về quyền quốc gia hay quyền con người.

***

Thế giới này vẫn thế từ thuở hồng hoang, luôn có chiến tranh, luôn có mạnh hiếp yếu, luôn có bất công, luôn có khát vọng hòa bình và luôn có những nỗi thất vọng vì hòa bình luôn ngắn ngủ phù du như là hạnh phúc. Nhưng xã hội loài người đã tiến hóa đến ngày nay, tiến hóa vượt lên tất cả các giống loài, tiến hóa đến mức chúng ăn tàn phá hại cả trái đất, chính là vì ngay từ khi ở trong hang đá thì vẫn có một bộ phận yếu đuối của chúng không tin vào luật rừng mạnh được yếu thua. Vẫn có một bộ phận luôn đấu tranh cho sự tồn tại công bình, đấu tranh cho luật lệ riêng của con người, tin rằng kẻ mạnh trong bầy không thể toàn quyền ức hiếp, bộ lạc mạnh không thể toàn quyền giết chóc, quốc gia mạnh không thể toàn quyền nô dịch. Nếu không có niềm tin của những kẻ yếu đuối ấy, chúng ta vẫn ở trong hang đá sợ hãi con đực đầu đàn, vẫn không thể tập hợp mà chống lại thú dữ hay cái đói cái lạnh.

Ơ nhưng mà như thế thì mẹ trái đất sẽ thoải mái hơn, các loài động vật sinh sống hòa bình theo chuỗi thức ăn, thiên nhiên thật là tươi đẹp. Bọn động vật sẽ được hưởng sự bình đẳng hơn, an toàn hơn, Chúa sẽ phù hộ cả chúng chứ không chỉ con người. Ơ mà đấy lại là đề tài khác.

Hồi ấy, khi tôi được thấy Putin bằng xương thịt lướt qua chỉ cách một bước chân, lướt qua vào trong tòa nhà cười cười chụp dăm ba cái ảnh rồi lại lướt qua tôi ra về, tôi đã ngạc nhiên liệu ông ta có phải là hàng tàu hàng fake không. Sao công tác an ninh lại lỏng lẻo vậy. Cứ coi như tôi đã được xét ba đời lý lịch, thì tại sao không hề có một ai kiểm tra tôi dù là tối thiểu. Giờ nghĩ lại thì hồi ấy cần gì an ninh, Putin được mến yêu, ông ta chưa thành Sa Hoàng, ông ta đến một đất nước đồng minh nhiều thiện cảm với nhau, với thế giới thì ông ta chưa phải là mối nguy với bất cứ ai, cũng không phải là đối tượng bị lợi dụng bởi bất cứ thế lực nào. Ông ta đang chăm chỉ làm công việc của mình một cách cứ coi như là chính trực và đang xây dựng một hình ảnh nước Nga cởi mở hòa bình.

Nhưng rồi quyền lực tối cao trong một thời gian quá dài đã khiến Sa Hoàng nhập vào Putin. Khi tất cả mọi thứ anh đều có, mọi điều anh cần đều được đáp ứng, khi anh nói cái gì người ta cũng vỗ tay, khi anh làm gì người ta cũng không thể chống lại, thì anh trở thành một đứa trẻ hư, lời của quỷ dữ và thần chết sẽ vang bên tai anh, tiếng ca của nhà thơ sẽ không còn khiến anh rung động, nỗi đau của người khác không còn truyền được tới trái tim anh.

Vì thế, cho dù từng cá nhân của chúng ta khá là ngu dốt, không bằng các anh ấy, cho dù chúng ta thậm chí không thể lựa chọn nổi một cái máy giặt thật sự tốt, thì chúng ta vẫn cần được cầm trên tay tấm phiếu bầu để lựa chọn lãnh đạo của mình. Sự ngu dốt của đám đông chúng ta sẽ khiến các anh ấy không thể thông minh quá, thông minh hết phần thiên hạ.

Những anh hùng được ghi danh bởi những người lính chết gục dưới chân thành, những nhà thơ vĩ đại được nhớ đến và vinh danh bởi vô vàn những nhà thơ con cóc, những nhà khoa học thiên tài triển khai những ý nghĩ của mình trên cơ sở vô vàn những thí nghiệm thất bại và những sai lầm của những anh giáo làng dốt nát, những hoa hậu được ngưỡng mộ bởi từ nhỏ chúng ta đã thấy bao nhiêu những cặp chân hay những khóe mắt nào đó trên đường dạy cho biết thế nào là sự xinh đẹp.

***

Cuối cùng, ông già tôi vẫn luôn cắm máy bơm nước vào giờ ăn cơm, đơn giản vì giờ đó ông ấy mới rời cái ti vi và xuống dưới nhà. Tôi phản đối cắm máy bơm giờ cơm vì tiếng ồn khiến tôi điếc tai, tôi cho rằng nên bơm lúc 10h sáng nhưng tất nhiên giờ ấy tôi lại chẳng có nhà. Vợ tôi chặn đứng cuộc tranh luận giữa hai bố con tôi, bảo là cắm giờ nào thì cắm miễn sao bể nước trên nóc nhà luôn phải có nước là được.

Tôi dừng tiểu luận khoa học của mình về cuộc chiến tranh Nga – Ukraina ở đây. Bản thân tôi cũng có nhiều mâu thuẫn giữa các quan điểm các góc nhìn về lý do và tiến trình của cuộc chiến này. Những ý kiến của tôi chỉ đại diện cho sự phiến diện, hoài nghi và thiếu hiểu biết của mình. Với tư cách là một công dân internet, hoàn toàn tự do để biểu đạt ý kiến, tôi chỉ mong muốn đóng góp sự ngốc nghếch của bản thân mình hòa vào sự ngốc nghếch chung của nhân loại. Anh chị em dốt nát toàn thế giới đoàn kết lại, sự ngu dốt của chúng ta sẽ là bức tường thành bảo vệ chúng ta khỏi những kẻ thượng đẳng và kiệt xuất. Chúng ta sẽ sống và chết, sẽ khổ đau và hạnh phúc, trên con đường vô minh và ngơ ngác của chính mỗi người chúng ta, chứ không phải do những kẻ thông minh quá ấy chúng chỉ định cho ta.

Written by Tequila

April 7, 2022 at 3:01 am

Posted in Linh tinh

Linh tinh 18/2/2022

leave a comment »

Khuya nay xem xong cái phim hay quá, phim “Tony Erdmann”, một phim của Đức. Phim châu Âu mà hay, thì thường là rất hay. Xem xong chưa thấy hay ngay, ơ phim nói cái gì ấy nhỉ, thấy ly cafe pha hồi tối vẫn còn vài hớp, nhấp nhấp ngon quá, bắn điếu thuốc, vương vấn tí, ơ cái phim nói cái gì mà cũng hay hay nhỉ, rồi thấy hay ơi là hay.

Xem phim Hollywood nhiều, ngoại trừ những phim bắn nhau tá lả đã mắt, thì những thể loại tâm lý xã hội thường có vị chicken soup rất nặng. Vài cảnh ngộ éo le, vài phút giây cảm động, rồi cuối phim kiểu gì cũng có thằng con nào đấy đứng nói một số câu rất deep. Ngấy chả muốn xem nữa. Phim kiểu như phim này thì không thế, điều muốn nói chỉ nói nửa lời, buồn chỉ hơi hơi, vui chỉ hơi rôm rả, không cao trào không thổn thức. Lắng đọng lại là một cảm giác vừa mênh mang vừa chật chội, “cuộc đời vẫn thế, dẫu là mặt trời nồng nàn khát khao hay đêm mịt mù lấp lánh đầy sao”.

***

Tôi đốt một cái nến, loại tea light, đặt nó vào trong cái cốc của nó. Tôi thường dùng nến để khử mùi thuốc lá trong phòng. Vào mùa lạnh, ngọn lửa bé nhỏ không đủ làm tan chảy toàn bộ bề mặt nến, ở giữa thì cháy hết trũng xuống mà bên rìa thì còn đóng lại cả đống. Vì thế khi dùng nến tôi có thêm công đoạn là bẻ nến cũ thừa thành từng mảnh nhỏ rồi bỏ dần vào cái nến đang cháy. Cho đỡ phí.

Cái việc nhỏ đấy cũng là một việc rất thú vị, những vụn nến cần phải đưa vào cẩn thận, không thì dập tắt cả ngọn lửa, hoặc cho nhiều quá thì nến tan chảy dềnh lên ngập cả bấc cũng làm tắt lửa. Khi thực hiện công việc này, bên cạnh mùi thơm nhẹ từ ngọn nến đang cháy, thì vụn nến cũng làm đầu ngón tay của mình thơm theo. Như thế kể cũng gọi là thiền. Mấy anh sư hay bàn về chuyện “quán chiếu” vào thực tại, nghe thì nguy hiểm nhưng bản chất là làm việc gì thì chú tâm vào việc đó mà thôi, bẻ nến, rửa bát, chơi đàn, gãi ngứa…

Tập đàn cũng là một kiểu thiền. Khi tập một bản khó, hay đôi khi chỉ là một câu khó, ta cần chú tâm rất nhiều, đôi tay thường không bao giờ vào khuôn khổ như mình muốn, phải ép nó, để nốt nhạc bật ra đúng lúc, âm lượng vừa đủ và độ ngân vừa đủ. Thường là khi tập đàn ta chẳng nghĩ gì cả, chỉ chú ý đôi tay mình và những nốt nhạc. Không có chỗ cho những suy nghĩ linh tinh lang tang. Lái xe cũng là một kiểu thiền rất hay. Thiền trên vô lăng thì được phép suy nghĩ lung tung đủ mọi thứ có thể, nhưng song song thì luôn dành rất nhiều CPU để chú tâm đến con đường. Thực tại và thực tại, chú tâm vào thực tại, không có khắc giây nào được rời xa thực tại. Chú tâm vào thực tại luôn đem đến sự nhẹ nhõm và thanh thản.

Thì ai chẳng biết rằng hạnh phúc không tồn tại dưới dạng một cục to tướng, chẳng có cục hạnh phúc to tướng nào cả. Chỉ có những mẩu niềm vui mẩu khoan khoái nho nhỏ mà chúng ta nhặt được ngày hôm nay hay ngày kia, những thời khắc đen đủi thì nhiều ngày chẳng nhặt được mẩu nào, kiểu thế. Những mẩu hạnh phúc thường là giản dị, rất giản dị. Nhưng đừng nghe các anh sư giao giảng, chúng không dễ kiếm. Chúng cần rất nhiều nền tảng. Ví như cái vụ thiền trên vô lăng mà tôi rất thích kia, thì phải có cái vô lăng mà vặn và phải đổ xăng vào. Đang chẳng có cái xe nào đây.

***

Cuối tuần rồi tôi chở vợ con lên Mộc Châu chơi, ở nhà Mộc Châu. Gọi là nhà Mộc Châu cho oai, nó là một dự án nhỏ của vợ tôi và các bạn của cô ấy, một ngôi nhà nhỏ rất xinh đẹp ở giữa đồi chè và cạnh một tán rừng thấp. Ở đó vào buổi sáng hay có biển mây, mà tôi thì ít khi lên nên chưa được nhìn thấy bao giờ. Nhà có trẻ con tuổi rưỡi, trông và chăm nó cũng hết ngày, chuyến đi khó có thể coi là thư giãn nghỉ dưỡng. Thời gian thư giãn của tôi là vào tối khuya khi đã ru con xong, tắt đèn và ngồi bên lò sưởi. Xách cái đàn theo nhưng không chơi được vì cả nhà còn ngủ, ra ngoài hiên thì quá lạnh. Nên tôi ngồi bên lò sưởi, chăm sóc ngọn lửa và oánh Sudoku. Cũng như trò Dò mìn hồi xưa, trò Sudoku này tôi đã chơi thông thạo, ngay cả mức độ khó nhất cũng không cần nghĩ vì đã nắm hết các quy luật của nó. Chơi chủ yếu để phá kỷ lục về thời gian. Cũng như dò mìn, trò Sudoku cuối cùng cũng chỉ làm khó người chơi ở những lúc phương trình không đủ dữ kiện, phải lựa chọn 50/50. Tung đồng xu trúng thì trúng trượt thì trượt.

Vừa đốt lửa chơi Sudoku vừa nghĩ lung tung. Năm nay tôi sẽ thay đổi công việc, chốt thì đã chốt rồi chứ không phải 50/50 Sudoku. Khó mà biết được phía trước là gì, nhưng rồi sẽ ổn cả thôi. Tôi yên tĩnh chờ đợi cái lúc được thu xếp đồ cá nhân và nói lời chia tay với chỗ làm mà tôi đã làm mười lăm năm, chỗ làm duy nhất từ khi đi làm. Tuy không mỹ mãn nhưng công việc này đối đãi với tôi không hề tệ. Chỉ là đến lúc tôi muốn thay đổi, và cần thay đổi để. Một công việc mới, một format mới, kiểu gì đó mà tôi có thể làm việc hiệu quả hơn, và dành được nhiều thời gian hơn cho bản thân. Một sự thay đổi đương nhiên là đi kèm với những khó khăn không thể tiên liệu trước. Tôi sẽ giải quyết những khó khăn ấy như cách mà đôi năm nay tôi tập đàn và học mix nhạc. Lợi thế của một thằng hơn bốn xịch khi đứng trước con đường mới, là nó biết rõ nó muốn đi đến đâu, nó có gì trong tay và không có những cái gì.

Tôi đã có mười lăm năm làm việc hăng hái và nhiều khi hãnh tiến. Rồi đến lúc trẻ con lớn lên quá nhanh, ông bà già thì già đi nhanh, tôi nhận thấy phải có chế độ đãi ngộ mới cho những năm tháng tiếp theo. Tận dụng thể trạng và tinh thần vẫn còn trẻ trâu, tôi cần thay đổi và đi một con đường mới, để thiết lập một hệ điều hành mới phục vụ cho công việc mà tôi yêu thích nhất, là viết. Ước mơ từ thời tuổi trẻ và đến giờ vẫn không thay đổi, tôi muốn ở trong một ngôi nhà trên núi, yên tĩnh và vắng lặng, để viết. Tôi sẽ dành những năm tới đây để xây dựng chế độ này. Một ngày không xa tôi sẽ biến hình thành dạng đúng như tôi muốn. Từ thằng công sở sơ mi quần tây giày đen lúc nào cũng phẳng mướt, tôi sẽ quần bò áo phông hoặc khoác một cái áo khoác vải thô, xách cây đàn trị giá trăm củ và cái ampli bảy mươi củ, bỏ lên cốp chiếc xe cũ trày sơn nhưng to khỏe trâu chó, băng đèo lên núi. Sáng ra tôi pha một bình cafe thật ngon, bật Bach hoặc Mark Knopfler cho mix với tiếng chim líu ríu, mở máy tính bất kể là laptop hay PC nhưng phải có một cái bàn phím cơ gõ kêu choanh choách, biến mình thành một thằng nhãi hoặc một lão già hoặc một con ranh hâm dở, viết ra câu chuyện không hề có của mình. Tối đến tôi cắm đàn vào ampli, và lại viết những khúc nhạc của mình.

***

Giá như không có ruồi. Tôi không viết được cho đến nay, vì nhiều ruồi quá. Thực ra nếu tổ chức công việc và cuộc sống tốt hơn, như vợ tôi mong muốn, thì về nguyên tắc vẫn viết được. Nhưng mà tôi không đủ kỷ luật và sự chuyên nghiệp như thế được. Như vậy là quá sức. Việc tôi vẫn duy trì cái blog này đã là cố gắng lắm rồi. Tôi không biết người khác viết ra sao, nhưng tôi thì để viết, tôi cần nhiều thời gian và không gian. Tôi cần nghe rất nhiều nhạc, để kéo mình từ thực tại vào một không gian khác.

Nhạc dễ hơn, nhạc dù sao cũng ngắn và nhiều logic. Tôi có thể đang viết dở một câu guitar, save vào đấy, đi làm, tối về lại mở ra nghe và viết tiếp. Nhưng viết văn lại là chuyện khác hẳn. Tôi cần phải được chui vào cái không gian mà mình đang viết ra. Tôi cần nhìn thấy cái mà thằng nhân vật nhìn, tôi cần cảm thấy được mùi whisky mà nó uống, cảm thấy cơn điên rồ hay nỗi sợ hãi của nó, nhìn thấy cái cần cổ thon thon lấm tấm mồ hôi của người đàn bà mà nó đang thèm muốn, nhìn thấy ánh mắt khinh bỉ và ngạo mạn của cô ta. Không gian rõ ràng ấy cần nhiều thời gian và năng lượng.

Toàn nhấp một tợp whisky, chai này không ngon lắm, hơi khô trong cổ họng. Đêm rồi mà không khí vẫn còn vương hơi nóng dù ban công quán rượu nơi Toàn và Linh ngồi vẫn có cái quạt phe phẩy. Linh đang quay nhìn xuống phố, đường gân màu xanh trong suốt sáng lên trên cái cổ trắng mịn hơi ẩm ướt mồ hôi, trên đó một lọn tóc lượn xuống xương quai xanh, lọn tóc ấy vương một vụn lá phượng. Sẽ thật thích nếu bây giờ mình hôn lên cái cổ kia, Toàn nghĩ. Linh bất giác quay lại như cảm thấy cái nhìn của anh. Anh nhìn gì thế – Linh hỏi. Anh muốn em – Toàn nói. Linh cười nhẹ, cô cầm ly cốc-tai của mình lên, chúm môi mút cái ống hút màu trắng, nhìn Toàn như giễu cợt. Mà không chỉ giễu cợt, Toàn thấy đôi mắt Linh ánh lên vẻ ngạo mạn nữa, có cái gì còn như khinh bỉ anh nữa. Một đôi mắt đẹp đẽ, đen láy, và trong veo như ánh nước, thấu suốt và không để lại cho anh một chút thể diện nào. Nooo! – Linh nói với giọng của một cô giáo tiểu học – anh ngoan đi. Về sau này, mỗi khi Linh nói yêu anh, kể cả khi cô nằm gọn trong tay anh trên căn gác phố Bát Sứ, cắn hầu như rách cả môi anh, Toàn vẫn nhớ đến ánh mắt ấy, như lời nhắc nhở rằng cô không thuộc về anh, anh không thuộc về cô, và hai bọn họ chỉ cố gắng vẽ ra những kỷ niệm đẹp cho mình. Hôm nay hay ngày mai chỉ toàn là kỷ niệm.

Khi tôi định viết về thằng Toàn và con Linh ấy, tôi cần được ngồi ngay ở cái ban công ấy, nơi có một cái quạt treo tường phe phẩy gió, dưới gốc một cây phượng già, trong một buổi tối mùa hè nóng nực. Tôi cần biết thằng Toàn uống whisky gì, giá bao nhiêu một shot, con Linh uống cốc-tai gì, mojito hay long island. Có lẽ tôi cần biết tên cả thằng bồi bàn là sinh viên làm thêm, vẻ mặt nghiêm túc và cố gắng ra vẻ hiểu biết về các đồ uống. Tôi cũng nhìn thấy cả chiếc xe sedan màu đen đậu bên đường có một vết xước dài ở đuôi. Tôi muốn nghĩ ra một câu nào hay ho cho Toàn nói với Linh, nhưng mà cũng như thằng ấy, tôi ngọng chẳng nói được gì và đành tợp thêm một ngụm whisky. Anh – Linh nói – em thích anh. Thế à – cố gắng để không nuốt nước bọt khan, tôi, à Toàn chau mày. Ừ – Linh cười mắt lấp láy – nên, đừng tán tỉnh em.

***

Có lẽ tôi sẽ cần hai đến ba tuần để thiết lập mọi thứ cho cái tiểu thuyết ngôn tình này. Tiểu thuyết nói về thế hệ của chúng tôi, những thằng trai Hà Nội và những thằng trai ngoại tỉnh thiết lập cuộc sống của mình ở thành phố này. Hà Nội là một thành phố luôn mất đi, như có lần tôi đã viết blog về nó. Tôi mất đi những gì gắn bó với tuổi thơ của mình, các ông bạn tôi thì mất đi quê hương họ để cố gắng lập nên một cuộc sống công việc – nhà – xe ở cái thành phố chẳng bao giờ thuộc về họ. Thành phố này chỉ thuộc về con cái của chúng ta, để rồi khi chúng lớn lên thì nó lại mất đi lần nữa với chúng. Khác với Sài Gòn, nơi một người thủ đô như tôi mỗi lần đến với nó đều thấy phấn khích và muốn vào đó sống, muốn cái nhịp sống năng động ấy, tính cá nhân ấy, công việc ở khắp mọi nơi tiền ở khắp mọi nơi và khắp mọi nơi chả có thằng đéo nào để uống rượu cùng, Hà Nội thì khác. Hà Nội giống như biểu tượng của nó, Tháp Rùa (dù ờ thì nó chả có ý nghĩa lịch sử văn hóa nào, nhưng ai chả dạo Hồ Gươm, ai chả ngắm Tháp Rùa), Tháp Rùa nằm ở giữa hồ, đẹp đấy xấu đấy mặc dầu, chẳng ai thực sự chạm vào nó, chẳng ai selfie bên nó, mãi chỉ là ngồi ghế đá bên hồ và nhìn ngắm, nhớ về những kỷ niệm thời thơ ấu, nhìn những du khách hay những anh chị ranh con sinh viên chụp ảnh với nó, chụp kiểu gì vẫn cách một mặt nước xanh lè nông choèn nhưng không ai lội qua bao giờ. Ở Hà Nội, không bao giờ ta thiếu bạn nhậu, không bao giờ ta thiếu bạn để dốc gan ruột ra để nói với nhau những điều abcdxyz nào đấy. Nói chân thành, nói nghiêm cẩn, nói tếu táo, nói lỗ mãng, chửi nhau… nói xong lại về, như đi quanh mọi góc Hồ Gươm mà selfie với Tháp Rùa. Nói mãi nói mãi chán quá đéo nói nữa rồi lại nói, nói hay không thì đọng lại là nỗi cô đơn.

Cô đơn không phải là không có ai bên cạnh. Cô đơn là khi có rất nhiều ai, vô cùng nhiều, gia đình bạn bè đồng nghiệp người lạ, nhưng dường như ta đã chia sẻ quá nhiều trong suốt những năm tháng tuổi trẻ của mình, trên khắp các quán cafe các quán rượu dân tộc các quán bar pub Hà Nội. Này, anh hãy nói xem, điều gì ngay lúc này làm anh muốn chia sẻ với tôi, cứ cho tôi là một tri kỷ của anh, thì anh có gì để nói? Anh ạ, điều sâu lắng nhất mà bây giờ tôi có thể nói với anh, là cái đéo gì tôi cũng chia sẻ lên mạng rồi, làm đéo còn gì điều gì đủ gọn gàng để nói với anh. Điều tôi có thể nói chân thành với anh là tôi đéo muốn nói gì với anh hết. Rượu ngon đéo chịu, chậc!

Khi tôi và các bạn ngồi với nhau uống rượu, trong những cuộc gặp mặt đẹp đẽ nhất, chân thành không giả dối và không khoan nhượng, chúng tôi nghe nhạc. Uống rất say, không nói gì chỉ phát âm, chuẩn chỉ giọng Hà Nội, giọng Hải Phòng, giọng Quảng, giọng Sài Gòn. Tôi thường uống hết nấc trong những buổi phát âm ấy, nội dung có gì quan trọng, đời anh đời tôi có gì quan trọng, chúng ta đã uống hết hai chai rượu ngon và phát âm rất nhiều, đặt câu đúng ngữ pháp tùy bối cảnh văn nói hay trần thuật hay chính luận, dừng lại khi líu lưỡi và phát âm không chuẩn nữa. Hôm nay anh đã có một buổi phát âm giọng Hà Nội thành công, tôi những muốn bảo vợ thế khi chân nam đá chân xiêu bò lên được phòng.

– Anh đi uống kiểu gì mà say thế này, bọn bạn ấy có bao giờ thật sự quan tâm đến anh không – vợ Toàn nói, khi Toàn tháo giày và ném vào góc phòng, anh đã quá say, hôm nay ngồi với các bạn cưa mấy chai ngon quá, chuyến bay đẹp vì toàn rượu ngon và không có đề tài nào hardcore, chỉ uống.

– Em chả khác gì ông già anh, lúc nào cũng lo bạn làm hư con mình. Anh không làm hư chúng nó thì thôi.

Toàn uống say quá, nếu như vợ không mắng, anh muốn phát âm thêm một chút bằng giọng Thái Bình quê nhà. Rằng dù gì đi nữa, dù anh say quá rồi, dù vợ mắng, anh vẫn yêu vợ. Hai đứa học cùng lớp cấp hai, rồi cấp ba, rồi đại học mỗi đứa một trường nhưng đều trên Hà Nội. Rồi lấy nhau. Vượt qua bao nhiêu là khó khăn, rồi có con, rồi có căn chung cư, rồi có xe ô tô, rồi vợ anh được làm phó phòng ở công ty, rồi anh được làm đồn phó, người ta gọi anh là Thiếu tá chứ không gọi là anh công an hay thằng công an nữa. Điều anh không hiểu là sau bao nhiêu gắn bó và trải qua bao khó khăn, anh không thể nói được với vợ, hay đúng ra là đéo thể nói được với vợ, một lời chân thành bình dị như năm xưa. Em ăn cơm chưa, đừng đợi anh, ăn trước đi nhé, anh về muộn. Chúng mình yêu nhau và gắn bó với nhau mà em. Gắn bó với nhau, chứ không gắn bó với phó phòng phó đồn, không gắn bó với trường học của con, không gắn bó với căn chung cư tái định cư này, không gắn bó với chiếc xe ô tô mà mình mừng vui biết bao khi mua được nó, không gắn bó với những vấn đề của em ở công ty, không gắn bó với bọn tội phạm trong khuôn khổ mà anh kiểm soát, khi làm tình với nhau anh muốn em là em ngày ấy, khi anh luồn tay vào trong áo em, em nhìn anh ngỡ ngàng và tin tưởng và dại dột.

Toàn nhìn vợ hồi lâu, nàng nằm nghiêng trên giường, đã chìm lại vào giấc ngủ mà gương mặt vẫn còn phảng phất câu mắng chồng. Toàn không phát âm giọng Thái Bình của mình được nữa vì chẳng có ai nghe. Vân vẫn yêu anh và hiểu anh, quá hiểu, hiểu hơn mức cần thiết. Sáng nay Toàn mới đá cho thằng phạm một cước, nó gây nguy hiểm cho anh nên anh mới đá nó thế. Đá xong nó gục lại phải bế nó đi chăm sóc, kẻo mai khéo lên báo. Toàn nghĩ, nếu như mà giống trong phim, có một bối cảnh nào xảy ra, anh dù thế nào cũng sẽ bảo vệ vợ con như con người trong mắt mình. Nhưng những cảnh phim ấy có bao giờ diễn ra đâu, anh đá một thằng phạm vì nhiệm vụ. Anh có đá một trăm thằng thì cũng chẳng bao giờ có thằng nào động đến vợ con anh để anh làm người hùng. Anh chỉ là thằng đồn phó, vợ anh chỉ là một cô phó phòng công ty nhỏ, bọn anh đã có căn chung cư này và cái xe ô tô, cho hai đứa trẻ con đi học. Vân chẳng bao giờ còn nhìn anh ngỡ ngàng, như cái ngày ấy khi anh cắt đặt bạn bè giữ chốt chặn hết bọn đầu gấu làng, để anh đến tán Vân và cởi áo cô ra.

Ấy là trước khi bọn anh chia tay. Bây giờ đã li hôn rồi, anh nằm chòng queo trên căn gác phố Bát Sứ này, chỗ mà thằng Nguyên bạn anh nói là anh nên ở, mày hãy nên thử sống như bọn phố cổ, Nguyên nói thế. Nguyên bảo anh, mày cứ để Vân lo chăm sóc con cái, mày thử sống một mình cho mày một thời gian. Sáng làm đồn phó công an phường ở quận ngoại vi, tối làm thằng giai phố cổ, xem sao. Nguyên thuê cho anh căn gác này, phố Bát Sứ, gác hai, cầu thang gỗ, một căn phòng đẹp như mơ và lại có WC riêng.

Rồi anh gặp Linh. Nói sao nhỉ. Chẳng sao cả, em Linh đẹp quá, Nguyên nói.

***

Đó là tiểu thuyết tôi muốn viết, một tiểu thuyết ngôn tình nhỏ nhỏ thằng này yêu con kia vân vân, làm cái gọi là viết giải trí bên cạnh dự án chính của tôi. Dự án chính của tôi thì to phạc, tốn năng lượng hơn gấp bội. Tôi thích và tôi muốn làm. Tôi cảm thấy sắp đến lúc tôi viết được, dù tôi đã viết cả hai mươi năm nay trên các forum hồi xưa và blog sau này. Chả khác gì việc tôi chơi guitar từ năm 12 tuổi mà đến nay tôi mới cảm thấy là tôi có thể chơi đàn.

Tôi bỏ ra hơn một năm để thu âm, làm đi làm lại, và mixing, rồi lại làm đi làm lại, bản Cafe ngoại ô. Tôi đã post nó trên youtube và sẽ không thay đổi nữa. Nó đã là một bản nhạc hay, chất lượng của nó nằm ngoài tưởng tượng của tôi một năm trước đây. Những điểm dở của nó thì thôi kệ nó thôi mà.

Hôm ấy vì vui quá, vì thấy bài nhạc của mình hay vãi, tôi post blog rồi hôm sau nghiêm cẩn xóa đi. Giờ post lại.

https://www.youtube.com/watch?v=8XOiv9sWVWI

Written by Tequila

February 18, 2022 at 5:01 am

Posted in Linh tinh