Teq's Blog

Ve sầu nhốt trong hộp diêm

Posted in Âm nhạc - Phim ảnh - Vẽ vời by Tequila on May 11, 2018

Hôm nay tôi được nghe một trình diễn tuyệt vời trên youtube, nghệ sĩ mù trẻ tuổi người Nhật Bản tên Nobuyuki Tsujii chơi bản Piano Concerto số 2 của Rachmaninoff.

https://www.youtube.com/watch?v=dGX3temma5Q

Thoạt tiên là không có gì nổi bật, youtube tự bật tự chơi theo list của nó. Bản nhạc quen thuộc này tôi đã nghe nhiều lần mỗi lần nghe một nghệ sỹ khác nhau trình tấu. Nghe một hồi, bỗng thấy lần này có cái gì đó đặc biệt. Các bản tôi thường nghe thì tiếng đàn của nghệ sỹ piano rất nổi bật, concerto cho piano mà. Lần này, tiếng piano hòa quyện với dàn nhạc dây một cách đáng ngạc nhiên. Nó như không phải là một concerto dành cho piano mà là một bản hòa tấu mà các bè đều được có vai trò cân bằng với nhau. Tiếng piano đứng cùng với những tiếng đàn khác, không nhảy ra phía trước, không đứng lên cao, khiêm tốn, tinh tế, nhưng rồi vẻ đẹp của nó vẫn cứ hiện ra uy nghi và sững sờ như sau khi xuyên qua một cánh rừng nhiệt đới rậm rạp bỗng ta nhìn thấy một tòa thành cổ bị bỏ quên cả nghìn năm.

Tôi phải chuyển qua màn hình youtube, bật lại từ đầu để xem.

Người nhạc trưởng lớn tuổi dìu nghệ sỹ piano Nobuyuki ra tới đàn piano, giúp anh ngồi xuống, rồi nhạc trưởng về vị trí của mình. Những nốt nhạc đầu tiên vang lên như từ chốn xa xôi chiếu tới, nó quyện vào rồi chìm đi trong bè dây. Nobuyki còng lưng ngồi bên đàn. Cái đầu của anh lắc bên trái, lắc bên phải, theo từng nhịp đàn, cách đung đưa đầu thường thấy của những người mù chơi nhạc. Anh không đeo kính, gương mặt anh có lẽ là đẹp trai nếu nó gắn với một đôi mắt sáng, nhưng với đôi mắt nửa nhắm nửa mở thì trông nó như thể một chiếc mặt nạ. Nhìn khá quái dị, dù không đáng sợ hay thương. Đôi bàn tay anh cũng quái, nhảy nhót trên phím đàn như là tự những ngón tay chúng thích nhảy nhót như thế chứ không ai điều khiển cả. Những ngón tay không có sự điệu đàng làm dáng của các nghệ sỹ mắt sáng. Chúng dính vào phím đàn này, rồi bật lên nhảy sang phím đàn kia, hoàn toàn tự nhiên do cái âm thanh nó cần phải thế, có điều sự tự nhiên thuần chất đấy lại khiến chúng có vẻ ma quái. Đôi bàn tay của Nobuyuki như những xúc tu của một con bạch tuộc bám dính và vê vảy trên phím đàn, hay đúng hơn là giống với những cái chân luôn quờ quạng loạn xạ của một con tôm biển.

Vậy là cái gương mặt như mặt nạ vô hồn, cái đầu lắc từ bên này sang bên kia chẳng ăn nhập gì với cái lưng còng, những cái chân tôm biển gõ gãi trên phím đàn… không hòa nhập gì với những gương mặt trí thức đẹp đẽ và biểu cảm của các nghệ sỹ xung quanh anh. Từ góc máy quay, ta thấy gần cạnh anh là một nữ nghệ sĩ vionlin tóc nâu áo hở ngực đẹp như một nàng công chúa, thật đối lập. Kết thúc chương, anh đung đưa người một cách kỳ quặc, rút trong túi ra chiếc khăn mùi xoa để lau mặt, rồi vào chương tiếp.

Cái đầu anh vẫn lắc qua lắc lại. Lúc này, hình dạng cổ quái của anh không còn nữa. Tôi có thể nhìn thấy anh đẹp như một hoàng tử trong truyện tranh, với mái tóc dài, gương mặt thanh tú, mũi cao, đôi mắt sáng trong xanh mơ mộng, thân hình thanh thoát. Vị hoàng tử đẹp đẽ đó vì một lời nguyền cổ mà bị nhốt vào trong thân hình xấu xí, quẫy đạp trong cái vỏ thân xác bị người ta chụp lên mình, cô đơn trong miền tối tăm của đôi mắt đã bị bịt lại. Hoàng tử bị nhốt trong bóng tối ấy, không nhìn thấy những hình ảnh dẫu là đẹp đẽ hay là xấu xa, không nhìn thấy loài người. Đám đông đang lắng nghe bên dưới sân khấu, anh biết có đám đông ấy, đám đông với anh chỉ là một khái niệm, một cái gì đó gồm nhiều những thứ giống nhau. Cái anh nắm bắt rõ nhất là âm thanh của dàn nhạc dây, rõ từng nốt từng nốt một, tạo thành một thứ ánh sáng mà anh nhìn thấy. Anh điều khiển cho đám cẳng chân tôm biển của mình múa trên phím piano, tạo ra những viên bi lấp lánh hòa hợp với thứ ánh sáng đó. Đôi chỗ, ở những đoạn mà bản nhạc để riêng đất diễn cho piano, thì tiếng đàn của anh nổi lên một cách dõng dạc và mãnh liệt bất ngờ.

Tôi lắng nghe bản nhạc mà không thể rời mắt ra khỏi những cử động quái dị của cái đầu và đám càng tôm biển của Nobuyuki, thật là một phần trình diễn quá đẹp đẽ, chính xác tới từng chi tiết nhưng rất lại hoang đường.

***

Mùa hè đến rồi, tối nay đạp xe với vợ ra phố lượn một vòng, phố đêm o e tiếng ve gọi hè. Tầm này ve vẫn còn kêu giọng kim, chúng đang gọi hè thôi, hè còn chưa đến hẳn. Khi hè đến hẳn, chúng sẽ đông hơn, kêu to hơn thành một dàn nhạc hoành tráng hơn.

Nhớ hồi nhỏ thường chơi trò bắt ve. Bắt được con ve đực xong thì cũng ác, con ve sẽ bị cắt cánh để không bay mất được, bỏ vào hộp. Khi nào thích thì lôi nó ra, nắm trong lòng bàn tay, bóp nhẹ, thế là nó kêu váng lên. Tất cả các trò chơi trẻ con đều ác, ác theo nhiều cấp độ. Giật đuôi mèo, đá đít chó, vặt đầu châu chấu để xem các hiệp sĩ không đầu tiếp tục bò, bỏ đói cá chọi chôn xuống đất mấy ngày rồi lôi lên lắc lọ ầm ầm cho chúng say để lao vào đánh nhau, vặt chân bọ xít dính vào lá cây làm xe đua F1… Cái nhân tính của loài người, loài duy nhất có sở thích hành hạ các con vật khác và hành hạ nhau cho vui, thể hiện rất rõ trong các trò trẻ con.

Tính tôi vốn yếu mềm như gái, cho nên cũng không chơi mấy trò ác được lâu. Tôi từ từ bỏ mấy trò vặt chân bọ xít, rồi thường chăm sóc chó mèo, rồi bắt được ve cũng không cắt cánh chúng nữa, chỉ nhốt vào hộp diêm, bóp bóp chơi một hồi rồi khuya lại thả nó đi. Về sau cũng không ham bắt ve nữa, thấy tội tội, vì đọc sách biết là bọn ve chúng lóp ngóp dưới đất tới mấy năm rồi mới bò lên kêu ầm ĩ tán nhau, rồi đẻ trứng và chết. Cơ hội của chúng rất ít, bắt chúng vặt cánh và bóp cho kêu như kèn, quả là ác với chúng. Sau này lớn lên, đọc thêm nhiều những cuốn sách ba vạ, thì hiểu thêm là cái độc ác không chỉ đơn giản là bắt con ve và hành hạ nó, mà ác hơn là trong khi đó thì con ve không biết là chúng bị hành hạ ra sao. Con ve đâu biết gì, nó ở dưới đất tới mấy năm mới bò lên, lột xác, còn chưa kịp hiểu gì thế giới thì đã bị nằm trong bàn tay của đứa trẻ. Thế giới của nó chính là bao diêm và bàn tay, nó thấy bị bóp một cái, thì kêu thôi. Nó sẽ nghĩ rằng nó đã làm đúng những việc nó cần phải làm rồi, và khi bị bóp thì rung cái bụng là đương nhiên. Chắc hẳn nó rung hết mình đầy tự hào như nó cho rằng phải như thế.

***

Quay lại với phần trình diễn của hoàng tử Nobuyuki Tsujii.

Tiếng đàn của anh thật hay, sự chính xác của anh rất tuyệt, khả năng kiểm soát của anh khi trình diễn rất tốt… Một phần trình diễn tuyệt vời, nhưng sẽ không phải là phần trình diễn mà tôi sẽ muốn nghe đi nghe lại nhiều lần. Dẫu có là hoàng tử đi chăng nữa thì bị lời nguyền vẫn là bị lời nguyền. Trình diễn của Nobuyuki Tsujii xuất sắc, đẹp đẽ, đầy nhạc tính, nhưng nó thiếu tính người.

Bản concerto số 2 của Rachmaninoff không phải là một bản nhạc vui, cũng không phải là một bản nhạc buồn, không giận dữ không thương cảm, nó là một bản nhạc mà theo tôi là một bản nhạc về sự xa cách và nỗi cô đơn. Chả thế mà chương hai của nó, đã được thằng nào chế thành ca khúc và Celine Dion đã hát All by myself rất phê. Hoàng tử Nobuyuki sinh ra đã mù, như một con ve bị bắt nhốt trong hộp diêm, chẳng bao giờ nhìn thấy mặt trời hay mặt người, sự xa cách là mặc định. Nỗi cô đơn và khác biệt cũng là mặc định. Nobuyuki đương nhiên luôn xa cách và cô đơn. Anh dĩ nhiên không thể hiểu về thế giới của loài người. Anh không nhìn thấy mâm cơm mà mẹ nấu cho anh ăn, anh không nhìn thấy đàn bà và không xem được JAV, anh không xem được bóng đá hay là không xem được phim ma để trau dồi nỗi sợ hãi, anh không xem được phim chiến tranh để mà hiểu bom rơi máu đổ, anh cũng không xem được tranh để mà hiểu cái đẹp phi thời gian mà một thứ gắn liền với thời gian như âm nhạc dù rất liên quan nhưng lại hoàn toàn khác biệt. Anh làm tôi nhớ đến một lần xem cố nghệ sĩ guitar Văn Vượng trình diễn trên TV, ông nói, sau khi trình diễn độc tấu Người Hà Nội, rằng Hà Nội đẹp lắm tôi biết thế nhưng chưa nhìn thấy Hà Nội bao giờ.

Và vì thế mà bản Concerto số 2 Racmaninoff mà Nobuyuki trình diễn thật tuyệt vời, đẹp đẽ, không thể nào mà không cảm động. Nhưng nó vẫn thiếu hay vì nó quá đúng. Nó đúng một cách đương nhiên và vì thế nó sai. Giống như chúng ta không thể nào hiểu tình yêu nếu xung quanh ta toàn tình yêu, chúng ta không thể nào hiểu được sự tử tế nếu lúc nào mọi người cũng tử tế với ta và ta cũng tử tế với mọi người. Chúng ta không thể vui được nếu lúc nào ta cũng vui và cũng không thể buồn cho ra buồn nếu lúc nào ta cũng buồn thảm.

***

Dưới phạm vi tác động của bản Concerto số 2 Rachmaninoff mà hoàng tử Nobuyuki trình diễn, và mấy lon bia, thật ra tôi rất muốn nói về một cái gì hoành tráng, mang tầm nhân loại. Nhưng một cách khôn ngoan thì những suy nghĩ mang tầm nhân loại ấy nên giữ riêng cho mình, không cần trình bày bởi vì chỉ cần nửa chai whisky là ai cũng phát biểu mang tầm nhân loại cả. Mẹ ơi hôm nay ăn gì thế, cũng là một phát biểu mang tầm nhân loại rồi.

Hôm nay trước khi nghe Noubyuki, trước khi nghe tiếng ve gọi hè, tôi cho bọn trẻ con xem một cái phim, xem cùng bố mẹ. Phim về một con chó, và dù đã tra cẩn thận độ tuổi để xem cùng với trẻ con, thì trong phim vẫn có một cảnh yêu đương hôn hít. Cô con gái 6 tuổi xem cảnh ấy bỗng bẽn lẽn, tự dưng đánh trống lảng bằng một câu nói gì đó, và sau đó thì kín đáo sờ môi mình. Gái mà, 2 tuổi đã ôm nựng búp bê và trong đầu suốt ngày công chúa hoàng tử và hôn hít và cầu hôn đám cưới, dĩ nhiên cũng thương con chó vì sao nó tình cảm thế vân vân. Thằng con giai thì cũng xúc động, như tôi, nhưng thiên về những thứ kiểu tình bạn, lòng trung thành. Đó là những dòng code của Thượng Đế.

Chứ còn thì cũng như một con ve sầu mà thôi. Chui lên, đầu tiên cố gắng bò lên gốc cây ở một độ cao ok, bám chắc, lột xác ra, chui ra khỏi cái vỏ cũ, người ướt át yếu đuối bò dần lên cao. Vỏ mới sẽ khô cứng lại, bắt đầu rung bụng được rồi, rung thôi toe toe. Toe toe. May mắn thì sẽ có một con ve cái nào đó bắt sóng, thế là ổn, phá đảo game, hoàn thành kiếp ve và rụng xác xuống đất. Còn nếu không, chả ảnh hưởng gì, mùa hè này và mùa hè sau đều có ngàn vạn con ve chui từ dưới đất lên và cố gắng làm những việc y chang như vậy.  Nếu một ngày nào đó những con ve bắt đầu tự hỏi nhau mình làm thế để làm gì, cho ai, tại sao, thế nào… thì nỗi đau khổ bắt đầu và những con ve bắt đầu cần đến tài sản và tôn giáo. Khi ấy chúng sẽ rưng rưng khi bỗng thấy có một con ve thuần khiết, chỉ có chui lên, lột xác, trèo cao hơn, và rung bụng, không suy nghĩ gì cả. Kể cả khi con ve ấy bị một đứa trẻ bắt được và bóp cho nó kêu toe toe.

Advertisements

Trên đường 22/2/2018

Posted in Những con đường by Tequila on February 22, 2018

Cách Sapa không xa lắm, nhưng hôm nay tôi mới lần đầu đi Y Tý.  Đẹp quá. Mỗi tội đường đi vòng vèo, dốc không cao nhưng cua liên tục, có lẽ còn vòng vèo hơn cả đường Hà Giang. Khi gần đến Y Tý rồi, thì mới gặp cái thằng mà chúng tôi muốn thăm nhà nó, lại quay lại vài cây, tới một ngã tư mà lúc đi qua chỉ kịp liếc là rẽ trái thì là leo núi này, rẽ phải thì là leo núi kia. Thằng bé rẽ lên phía trái, lên được hai chục mét nó quay lại bảo “đường hơi khó đi đấy anh”, tôi phẩy tay ra hiệu cứ đi, anh mày mà phải ngại đường khó à.

Quên mất là tiêu chuẩn của người ta khác mình, đường không phải khó mà là cực khó. Có gần 5km thôi nhưng mà là đoạn đường đang làm dở rồi bỏ đấy, toàn đá hộc và chỗ nào là đất thì sống đất cao ngất, do xe tải đi lúc trời mưa bùn tạo ra. Tôi phải tập trung cao độ và thi triển hết kỹ năng đặt bánh xe. Hồi xưa tập lái xe, ông anh đồng hao dạy cho một bài mà sau này rất phải cảm ơn ông ấy, là phóng xe đá bay lon bia. Chạy xe làm sao để bánh bên phụ chạm vào lon bia cho nó bắn đi, chứ đâm cái rộp là hỏng. Dĩ nhiên không thể trăm phát trăm trúng nhưng có luyện tập và thỉnh thoảng thực hành khá ngon. Thế mà vào cái đường này, con sedan già cỗi của ông già cũng bị phang gầm xuống đường cành cành vài phát nhẹ nhẹ. Đường khó quá quên cụ của địa danh cái làng đấy.

Một cái làng cực đẹp ở một khu vực cực đẹp của Y Tý. Chúng tôi vào nhà thằng bé ăn cơm. Trong lúc chờ cơm, thì vợ đi ra ngoài xong quay về bảo có cái nhà vệ sinh đẹp nhất Vịnh Bắc Bộ. Tôi bèn ra xem, mặc dù không có nhu cầu. Quả thực là một cái nhà xí tuyệt trần.

wc y ty

Đấy là WC nhà thằng Thắng, 20 tuổi, sành điệu tóc cua hai bên dựng ngược trên đầu, áo trắng đeo kính đen hot boy.

Trên đời có tồn tại một cái hội gọi là hội Học làm Thợ. Hội này do một số thanh niên già giỏi võ và tốt bụng lập ra, chuyên hỗ trợ cho bọn trẻ dân tộc H’mong xuống Hà Nội học làm thợ, tất nhiên. Mỗi năm hội này xét duyệt thế nào đó, ra một số đối tượng chăm ngoan, rồi kêu gọi anh chị em quen biết tài trợ cho bọn chúng tiền đi học. Tôi cũng chả biết vợ tôi tài trợ cho thằng Thắng này lúc nào. Chuyến đi Sapa này, cậu ấy chỉ bảo là em có cho một thằng đi học, nó mời nhân tiện lên nhà nó, mà mình cũng đi Y Tý một chuyến cho biết. Hóa ra thằng Thắng này được vợ tôi tài trợ cho một học kỳ, rồi nó tự đi làm thêm kiếm tiền ăn ở, từ kỳ thứ hai là tự lập. Thằng bé rất ngoan, xứng đáng với bằng khen học sinh tiên tiến năm lớp 11 đóng đầy bụi treo trong nhà nó.

Lúc ăn cơm, vợ tôi lại dỗ dành thằng em nó, năm nay vừa lớp 11, là cố gắng học cho hết cấp ba, rồi lại xuống Hà Nội học, chị tài trợ cho. Trong chuyến đi này, đếm ra thấy vợ tôi dỗ dành tới mấy thằng trẻ con là học đi rồi chị/cô cho xuống Hà Nội học. Vợ tôi được cái tốt bụng, mà không kể. Chả bù cho tôi, giúp được ai cái gì thì kể lể đầy internet. Nhân tiện kể phát. Có lần buồn đời duyệt web, thấy có trường hợp thương tâm, bèn bấm chuyển khoản 1tr thấy tiếc tiếc nên chuyển 500k thôi không đề tên tuổi. Chuyển xong thấy mình tốt bụng quá, phục mình vãi, bèn đi uống bia với bạn hết 700k.

***

Ra khỏi nhà thằng Thắng, lại lên đường trở về Lào Cai để về nhà. Vừa ra khỏi cửa, thằng con trai bắt đầu đòi kể chuyện. Chuyện nó đọc được ở đâu đó. Chuyện rất dài dòng nhưng đại loại rằng có một ông nhà nghèo, nhưng mà lại rất thích cho tiền người khác. Cứ có tiền là cho. Sau tự nhiên ông ấy may mắn có rất nhiều tiền, ông bèn mở cửa nhà cho tất cả mọi người cần tiền, tới khi hết tiền thì thôi. Mấy năm sau những người được cho tiền, quay lại trả tiền ông ấy gấp đôi, đâm nhà lại còn nhiều tiền hơn. Ông tức quá, vì suốt ngày có người đến đòi cho tiền lại ông ấy. Bèn ra lệnh cấm là ai được cho tiền cũng cấm được trả lại.

– Thế ông ấy thích nghèo à?

– Vâng, bố, ông ấy thích nghèo lắm. Ông ấy còn cầu cả Thần Nghèo Khổ phù hộ để ông ấy được nghèo.

– Bố thích nhiều tiền không thích nghèo.

Vợ tôi xen vào, đấy con thấy không, nếu mình cứ giúp đỡ người khác thì lúc nào mình cũng giàu. Câu chuyện lại thành ra một bài đạo đức SGK mất. Tôi bèn hỏi tiếp câu chuyện cuối cùng thế nào. Con trai kể tiếp, ông ấy cho hết tiền và cấm người ta trả lại. Rồi ông ấy phá hết nhà cửa chỉ để lại một cái nhà bé, phá hết ruộng vườn để được trở nên nghèo khổ như xưa. Nhưng mà lúc ông ấy phá ruộng vườn san đất cho phẳng thì lại đào phải một đống tiền. Cuối cùng ông ấy vẫn rất nhiều tiền và ông ấy cực kỳ tức giận.

Tôi nghĩ, có khi lần sau lên nhà trên núi mình phải đào vườn một phát, biết đâu lại đào được hũ vàng mà người ta chôn từ hồi dân H’mong chuyên tâm trồng thuốc phiện. Chứ chắc phải làm thế nào mua cái xe khác thôi, con sedan già cỗi này của ông già không còn phù hợp nữa. Năm người, cả ông già, ngồi trong xe chật chội, điều hòa thì hỏng. Bọn trẻ con lớn rồi, chúng không nằm ngả ngốn trong xe 5 chỗ được nữa, phải kiếm xe 7 chỗ thôi. Mà con xe cũ và xấu quá, đi vào trạm xăng người bán xăng còn ái ngại cho mình, chắc họ nghĩ thằng này mới tập xe nên chạy con xe cà khổ sứt mẻ khắp nơi. Đâu biết rằng nó vốn là một con xe nhập khẩu cực kỳ lành và bon. Đâu biết rằng thằng lái xe là một tay lái cứng chỉ thua các bác tài chuyên nghiệp. Xe tao cũ xấu, chúng mày ngon cứ vượt, tao đi đúng tốc độ cho phép biển bao nhiêu đi bấy nhiếu. Bọn em chã phóng ầm ầm vượt  cho vượt, có thằng thì bị cảnh sát xích, còn những thằng khác mười thằng đến chín thằng cuối cùng bị vượt lại. Bọn em chã chạy được 50km, 100km phóng như chó, nhưng lên đến tầm 150km, 200km cuối cùng đều phải chậm lại. Thằng 29K, thằng 30U…, lần lượt tụt lại hết. Tao chạy xe máy cà khổ từ Mèo Vạc về Hà Nội trong ngày, chạy sedan cà khổ từ Hội An về Hà Nội trong ngày.

Bởi vì lái xe và những con đường là sở thích. Chỉ là vì làm cái nghề văn phòng, ít được đi cho sướng đời.

***

Chúng tôi đi nhiều, những đứa trẻ lớn lên với những chuyến đi, với rừng núi, qua thời gian chúng cũng ngấm dần qua những câu chuyện và những hình ảnh. Con gái 6 tuổi bảo, con chỉ thích Sapa như hồi trước ấy không tắc đường như thế này, ít người thôi. Con trai 8 tuổi bảo, đi chơi đã thích xịn là phải cực xịn, còn thích hoang vu là phải thật hoang vu cơ, xây nhà ít thôi, trồng cây nhiều vào. Thằng này khá, có thể làm được bộ trưởng bộ du lịch.

Thằng con trai mẹ dặn thế nào thì dặn, hễ xuống tới suối là bất kể đông hè, nhảy ngay ra lội nước. Còn dạy bố là nếu bố sợ nước lạnh thì đầu tiên thò một tí chân xuống thôi, quen rồi thò cả bàn chân, rồi quen nữa thì nhảy luôn xuống lội là sẽ không lạnh đâu bố ạ. Bố mày chả thừa biết khỏi phải dạy, nhưng bố không thích lội suối nữa, bố chỉ thích ngồi trên tảng đá ngắm chúng mày thôi.

Đứa con gái thì đẹp quá. Nếu nó không có cái tính đành hanh và lớp một đã biết điều khiển bọn giai, thì bố mày lo cho mày lắm. Đôi khi bố nhìn mày chả hiểu sao đẻ ra mày xinh thế. Vợ bố đẹp thì tất nhiên rồi nhưng mày vẫn xinh quá con ạ, xinh quá sợ khổ. Vậy nên bố rất ưng thấy mày đanh đá và cứng đầu.

Đứa con gái hôm qua đi trèo núi cao ơi là cao mà không biết mệt, lại cùng các chị H’mong lấy được những cành hoa mận dại màu đỏ tía cực kỳ đẹp. Con cùng các chị mang về nhà, đào đất cắm chúng xuống gốc đào trong vườn, lấy nước tưới. Những chuyến đi và những việc làm của bố mẹ, chỉ mong các con biết được cái gì là đẹp, cứ đẹp là vui rồi.

Tôi bảo nó, Lam có thể trở thành công chúa xấu xí đấy. Nó cười phá lên. Con rất thích được là công chúa xấu xí. Tôi thường kể cho nó nghe chuyện công chúa xấu xí. Tôi sợ nó tự mãn mình xinh đẹp nên luôn kể chuyện công chúa xấu xí cho nó nghe. Ngày xửa ngày xưa ở một vương quốc nọ, có một ông vua rất đẹp trai và một bà hoàng hậu rất xinh đẹp, nhưng mà đẻ ra một công chúa cực kỳ xấu xí. Xấu vãi lúa. Mà không chỉ thế, nàng còn cực kỳ ngu ngốc. Mỗi khi tôi miêu tả nàng công chúa xấu thế nào, nàng công chúa ngu thế nào, con gái lại cười phá lên khoái chí và nó rất thích nàng công chúa xấu xí, bởi nàng xấu và ngu nhưng nàng rất là tốt bụng và dũng cảm.

Ngồi khép chân vào, ăn ngậm miệng vào không được chép chép… muốn thành công chúa hay muốn thành công nông! Biết xe công nông chạy pành pạch khói đen xì thế nào rồi đấy! Tôi là một ông già khắt khe của nó.

***

Còn ông già tôi, ông ấy trông già quá so với tuổi của ông. Ông chẳng có bệnh tật gì, nền tảng sức khỏe vô đối vì ông ấy là phi công. Nhưng từ khi về hưu ông chỉ nằm xem ti vi, và ông già đi từng năm một. Lần này đi cùng chúng tôi lên bản, ông làm vườn cả ngày, rồi tối ông uống rượu. Ông uống khỏe cứ như hồi tôi còn bé vậy, cùng uống như nhau và cùng say như nhau.

Ông mua phân lân về, rồi tự tay bón cho từng gốc cây đào cây mận con từng gốc hồng trên nhà. Ông bảo, rồi con xem, mấy bữa nữa mưa xuống, có bón phân vào thì cây cối sẽ tốt tươi khác hẳn. Rồi ông uống rượu với anh em H’mong rất phấn khởi, rồi bảo tôi cái này cái kia. Ông già tôi không tinh tế, ông không thể cảm nhận được những thứ rất nhỏ thôi mà nó có những căn nguyên rất khác. Ông thô mộc và giật cục, ông chỉ có đen và trắng. Như cách ông lái xe, cà giật cà giật khiến ngay cả tôi ngồi bên cạnh còn muốn say xe. Mày đừng đòi bố mày lái êm, ông nói, bố mày toàn lái máy bay ném bom với trực thăng, êm thế nào được mà êm, mà bố thấy lái xe khó hơn lái máy bay.

Tối ngồi ở nhà Chư uống rượu say, có anh say khác tên là Sang đến uống cùng. Sang bảo, chú là bố của Đức à, thế gọi là bố. Bố ơi, sáng mai sang nhà tôi uống rượu nhá. Bố ơi, bố uống thêm đi. Bố ơi, cái lọ cái chai, bố ơi. Ông già chắc sướng được gọi là bố, sáng sau tôi bận tự ông sang nhà Sang uống rượu. Ừ, con trai và con dâu tao đã lên chơi kết bạn với chúng mày được mười hai năm rồi, tao rất vui và tao sẽ uống với chúng mày. Ông già sung sướng và ông không thể hiểu hết được những điều nhỏ nhỏ, mà cũng không ai hiểu hết được. Làm khách vui với nhau khác, làm bạn thân nhau khác, mà thân nhau sống với nhau lâu đến thế này nó khác. Ngày xưa ông già có làm thơ, giờ ông không làm thơ được nữa rồi.

***

Tôi ngồi viết kể chuyện đêm nay, vì sau gần 12 tiếng chạy xe thì cũng mệt, nhất là vì đường xấu và vòng vèo khu Y Tý. Lần nào chạy xe lâu, về nhà, tôi cũng không ngủ được. Tôi phải ngồi uống bia và ngồi máy tính thật lâu, cho đầu nó giãn ra dần, và những ý nghĩ của mình được giải phóng ra.

Khi đạp côn đạp ga và vòng vèo qua những con đường núi, rất nhiều khi tôi nghĩ đến những con đường xa xôi vạn dặm của người xưa. Ví như con đường tơ lụa chẳng hạn. Có biết bao nhiêu thằng mà hồi xa xưa ấy đã bỏ cả đời ra để đi vài chuyến đi như thế, có thằng đi vài lần, có thằng đi vài bước đã gục. Làm sao hiểu nổi những gì đã xảy ra, những hạnh phúc nào và những buồn thương nào trên những chặng đường dằng dặc khổ ải khó khăn như thế. Những yêu thương không bao giờ được kể, những niềm vui đã bị quên lãng, những oán thù hay ti tiện mà thời gian đã chôn vùi.

Khi tôi ngồi trong đêm và cố gắng tìm một ngôi sao mà mình yêu thích trên trời, tôi có thấy thích một ngôi sao mà nó mờ tỏ quá đến nỗi không chắc là lần sau lại tìm ra đúng nó. Có điều gì là thực sự của mình hay không, mà liệu có nhất thiết phải có gì đấy là của mình hay không, kể cả là bản thân mình đi nữa thì có cần phải là mình hay không. Chẳng cần thiết, khi nếu thích thì mình có thể sở hữu được cả một ngôi sao miễn là mình thích thế.

Giao thừa năm mới

Posted in Linh tinh by Tequila on February 16, 2018

Tôi có nhiều điều để nghĩ trong đêm nay, vì thế lại ngồi máy tính, sau nửa chai Ararat với ông em trai. Để tôi dốc nốt phần còn lại của chai whisky này đã. Một chai Chivas, cụ cái hãng Chivas, mẹ tôi xách về từ đâu đó cho tôi, cho nên nó ngon làm sao. Tôi dốc hết chai được phân nửa cái chén uống trà to. Hãy quên đi những chuyện như là uống whisky phải làm sao dùng cốc như thế nào. Chai này của mẹ tao mang về, do đó tao uống kiểu gì cũng đều ngon cả.

Tôi đưa vợ con đi xem bắn pháo hoa. Đã nhiều năm nay chúng tôi thường xem pháo hoa ở chỗ đó. Phải đúng ở chỗ đó. Đến nỗi khi tôi bảo vợ đứng dịch ra một chút, để xem cho rõ, chứ chỗ này bị vướng cột đèn, xem pháo hoa bị chắn cột đèn. Nhưng vợ tôi không chịu dịch đi, em muốn đứng ở chỗ đó. Tôi ôm cái eo của em, em tựa đầu vào vai tôi, nhìn pháo hoa rực rỡ sau cái cột đèn, sau bao nhiêu những tình yêu và đau khổ mà tôi đã gây ra, và chắc là tôi còn sẽ còn gây ra. Căn nhà cũ của vợ chồng tôi cách đây không xa, chúng tôi có nhiều kỷ niệm. Vài ba năm ấy, tầm tối 30 Tết, chúng tôi sẽ cố gắng bán hàng, rồi lên nhà tắm rửa, rồi cho bọn trẻ con lên xe ô tô, chở đến đúng chỗ này để trẻ con xem pháo hoa. Rồi chúng tôi đến xông nhà bố mẹ vợ, uống một vài ly rượu, rồi chúng tôi về nhà tôi, uống rượu với ông bà già, rồi về, rồi tôi sẽ mang vàng mã xuống đốt ở cái lò công cộng chân chung cư. Ôi bao là thương nhớ. Tôi còn nhớ những con ốc sên trượt trên lá cỏ mà những đứa trẻ của tôi tìm thấy, khi tôi dẫn chúng chập chững tập đi.

Hôm rồi tôi dọn văn phòng, dọn cả những tờ giấy cũ ghi chứng từ thuê nhà. Căn hộ chúng tôi đi thuê những năm ấy. Chúng tôi ôm đứa bé trai đầy tuổi để đến căn hộ chung cư ấy, rồi chúng tôi đẻ bé gái thứ hai ở đấy. Tôi đã bảo vợ mình, thôi ăn cơm đi, xong rồi mình đi đẻ. Rồi trong cái bếp nhỏ nơi tôi đặt bàn máy tính của mình, tôi đã ru những đứa con trên tay, trong tiếng nhạc. Rồi khi bọn trẻ đã ngủ, khi ấy tôi lại ngồi vào bàn máy tính và rầu rĩ.

Tôi rầu rĩ vì những điều gì, toàn những điều nhảm nhí mà thôi. Tôi muốn được là hình ảnh mà cha mẹ tôi muốn tôi là, tôi muốn là đại ca trong những hội nhóm vớ vẩn, tôi muốn được là tôi, một tôi hoành tráng mà tôi muốn là. Đó là cách mà tôi để cho cuộc sống của tôi diễn ra, và nó thật vớ vẩn quá.

***

Đêm ba mươi hôm nay, tôi uống rượu với thằng em trai. Chúng tôi nói những điều hoành tráng và giản dị. Khi nào tôi nói hoành tráng thì thằng em nói giản dị, và ngược lại. Rồi vợ tôi ở trên nhà nhắn tôi một cái tin. Tôi đứng dậy, vào nhà, vác thùng bia Ken trên vai, ra mở cổng bước những bước hoành tráng đàng hoàng mà tôi luôn đàng hoàng như vậy, tiến tới bãi rác.

Đã sang Mùng một Tết, ở bãi rác còn hai anh chị công nhân môi trường. Chị chửi anh gì đó rồi đẩy cái xe đi. Còn anh đứng đái bên thùng rác. Chắc hẳn anh rất buồn đái, anh đái lâu đéo chịu. Tôi bước chầm chậm, đợi anh đái xong và vẩy chim xong. Anh trố mắt nhìn tôi. Tôi tiến đến gần bảo, các bác vất vả quá, nhà nào cũng đón Tết, các bác vẫn làm việc, em vác két bia ra biếu anh, chúc mừng năm mới. Chúc anh và mọi người năm mới vui.

Anh thợ rác rất ngạc nhiên xong hiểu ngay, ờ, cảm ơn em, đéo gì rác nhiều vãi cả đái mãi anh đéo được về gì cả. Rồi anh chìa tay ra. Đôi bàn tay anh thật bẩn vì rác và vì mới vảy chim. Tôi bắt tay anh thật chặt. Nhà em đầu ngõ này, lại có mấy quán chè đá, mong các anh chị giúp đỡ, thôi năm mới em có két bia chúc các anh chị và gia đình mạnh khỏe. Ừ cảm ơn em nhé, Tết vui em ơi, anh mệt quá rồi nhưng cũng phải xong quả rác này em ạ, thôi em về nhé, chúc gia đình vui.

Tôi chia tay bác rác xong về nhà, đéo cần rửa tay, ngồi luôn vào bàn uống tiếp cognac với ông em trai. Rửa làm đéo gì khi đêm về sáng Mùng một Tết mình đã được bắt tay một bàn tay bẩn vãi đái nghĩa đen, nhưng tử tế. Chúng ta nên sống tử tế và yêu nhau, bẩn đéo gì.

Vợ đang trên nhà cho trẻ con ngủ, tôi nhắn một cái tin, anh mang két bia biếu các bác rồi. Vợ trả lời bằng một cái hình đại loại là yêu anh. Tôi nhắn lại một cái tin là, cảm ơn em, vì em cứ bảo anh làm những việc này nọ mà làm xong anh thấy rất vui.

***

Tôi lại nhớ đến buổi chiều hôm đó, chúng tôi ở trong ô tô và chạy trên một con đường mưa Hà Tĩnh. Một đôi vợ chồng chạy xe máy ôm đứa con nhỏ, mưa ướt hết cả hai. Vợ tôi vỗ vai tôi, rồi kéo kính xuống, em ơi lên đây. Người chồng ngần ngại dừng xe, người vợ ôm đứa con chưa đầy tuổi nhảy lên sau xe. Sau đó những người đàn bà chăm sóc những đứa trẻ. Tôi lái xe phóng vun vút, anh chồng kia phóng xe máy vun vút, mưa ướt hết anh ấy. Đến ngã ba gần tới nhà, tôi dừng xe, những người đàn bà cảm ơn nhau, tôi và anh kia cảm ơn nhau.

Một lúc nào khi em đừng quá để tâm đến anh, con chúng ta, bố mẹ chúng ta, bố mẹ em, bà của anh, mẹ của anh, những đứa em út… anh sẽ chở em sang nhà ngoại, và ở ngã tư chợ Mơ, anh sẽ chỉ cho em thấy em của năm xưa, mặc áo khoác màu vàng đạp cái xe đạp xanh, tóc dài buộc thả sau gáy, diễm tình xinh đẹp và đanh đá.