Teq's Blog

Dạ khúc

leave a comment »

Đêm khuya rồi, hôm nay mới lại ngồi nhạc nhẽo. Suốt từ hôm về từ Đơn Dương, tôi chưa lôi cây đàn ra khỏi bao. Hôm nay cũng chưa lôi ra, chỉ làm mấy file nhạc cũ trên máy tính.

Mấy tuần trôi nhanh như chớp mắt. Công việc chộn rộn rối như một mớ bòng bong, cuối giờ về tới nhà là kiệt sức. Một chuyện đau buồn về chú em đồng nghiệp bất ngờ qua đời, mà những lời nhắc nhở như cuộc đời này thật mong manh, nghe mãi nói mãi rồi thì đời vẫn thế mà thôi. Những lo lắng và xích mích. Nhiều nhiều những thứ mà đôi khi dồn dập xảy ra khiến chúng ta chỉ thấy mình mở mắt ra rồi lại thấy đến giờ đi ngủ. Hôm nay ngồi nghe nhạc mình làm, cảm thấy xa lạ.

***

Dạ khúc (Nocturne) này là một ca khúc của một anh nghệ người Phần Lan, mà hơn năm trước AI cố ý bỏ vào weekly discovery Spotify của 3 thằng trong số 4 thằng của nhóm boytrip chúng tôi. Ô bài này hay quá này, ô Spotify cũng bỏ vào list của tôi, ô tôi cũng thế. Bài hát có giai điệu rất quen thuộc như đã nghe ở đâu đó rồi, cũng phải thôi vì có lẽ anh Phần Lan lấy cảm hứng từ dân ca Scandinavia nhà anh. Anh hát nghe rất sến, mà hay và đi vào lòng người. Sự sến súa, hay nói một cách tử tế hơn là sự buồn thương và nỗi cô đơn, là một đặc sản của loài người mà người ta nghe là hiểu bất kể ngôn ngữ. Bạn Kỳ cất công search lời, bỏ vào Google để đọc, và thấy rằng lời hát đúng như bạn ấy hình dung, nó có một câu gì đấy rất đẹp mà bạn nói rồi và tôi thì quên rồi.

Rồi chúng tôi đi boytrip Hà Giang – Cao Bằng. Chúng tôi nghe Nocturne trên xe. Chúng tôi đi bằng một con Pajero chắc được một nghìn năm tuổi của chú tôi hồi xưa. Nó uống xăng như nước lã. Nhưng lái nó rất sướng, dù đèn thì tù mù và chân côn thì bị nhão muốn nhả côn phải thò mũi giày móc ra. Tôi luôn thích những con xe cũ kỹ mà trâu bò, số sàn, analogue, lái xe như chơi một cái guitar classic cũ. Lại lan man sang chuyện xe rồi. Tóm lại chúng tôi nghe Nocturne trên xe, rồi Kỳ và anh Thao cho rằng cần phải viết lời Việt cho bài hát. Họ sẽ viết lời và tôi thì có nhiệm vụ cover bè nhạc. Chúng tôi đã hiểu bài hát này từ trước khi lời được biên và những câu guitar được viết. Anh ở Phần Lan mà sao chúng tôi thấy thật là Việt Nam, đặc biệt khi chúng tôi đứng trên đèo và nhìn xuống thung lũng nơi một ngôi làng dịu dàng khép mình trong buổi chiều tà đầy rung động mà không có cái máy ảnh nào diễn tả nổi.

Tôi biết mình sẽ cover bài hát này như thế nào, tôi sẽ dùng bass và guitar ra sao, tôi sẽ lấy nguyên câu intro dường như là cảm hứng của toàn bài. Tôi và Khánh sẽ chơi bằng guitar classic, tôi sẽ thu thêm một bè bass, trống sẽ viết cho máy tính đánh. Lời thì nhóm chúng tôi 4 thằng thì đã có 2 thằng nhà thơ. Đẻ lyrics với bọn đấy thì cũng như viết công văn, chỉ cần cho bọn chúng ít cảm xúc. Mà cảm xúc thì đường núi và những bữa rượu đêm đâu có thiếu. Rồi bạn Kỳ và anh Thao đã viết ra một bản lời Việt thật hay, chả liên quan gì tới bản gốc nhưng tinh thần của nó thì hoàn toàn phù hợp. Anh Phần Lan đạp tuyết trong nỗi cô đơn và nghĩ cái bỏ mẹ gì đấy, các bạn tôi uống rượu trên núi và cũng nghĩ cái bỏ mẹ gì đấy khác. Hai thằng nhà thơ bỏ nghề đều có gia đình con cái đề huề tiền bạc rủng rẻng, ngồi máy lạnh uống capuchino mỗi sáng, mấy khi được cô đơn diệu vợi, nay bèn viết ra những câu cứ như thể bị vợ bỏ bồ đá lang thang cơ nhỡ. Rượu mềm môi biên tái gió sương tràn núi đồi/Thân lữ khách có ai buồn nhớ với trông mong.

Không thể tin được bọn nhà thơ.

***

Còn tôi thì tập trung vào nhạc. Nhạc hay, ngoài những gì chúng ta nghe thấy, thì trong lòng nó có chứa những đoạn code, mà hiểu đoạn code đấy rồi thì biến nó thành rock rap hay nhạc vàng cải lương gì đều được cả. Tôi lấy câu intro của anh Phần Lan, lấy giai điệu và vòng hòa thanh, rồi tưởng tượng ra những vòng bass và nhịp trống. Thật dễ dàng để chép ra những nốt của bản gốc, mọi bè. Sau mấy năm GTP, với những bản nhạc không qua phức tạp, tôi có thể chép ra y chang. Thậm chí tôi có thể chuyển soạn Schubert trio để chơi trên guitar điện và bass. Nhưng tôi cũng muốn giống hai ông nhà thơ bạn tôi, tinh thần ấy nét nhạc ấy, tôi phải viết ra một bản cover của tôi, với những câu bass của tôi và những câu solo của tôi. Tôi đẩy tone cao ở đoạn cuối, tôi viết những câu guitar đi nền. Và tôi cho rằng tôi đã làm tốt việc của mình.

Chỉ có giọng hát của tôi là tệ. Hôm nay bạn Kỳ gửi cho tôi, bạn thu trên nền backing track nhạc tôi gửi. Bạn hát chi chít lỗi, chỉ được cái là hay hơn tôi hát. Sau ba bốn tuần không sờ vào nhạc, tôi nghe guitar của tôi xa lạ như của người khác. Nhưng ngồi nghe kỹ để bắt lỗi Kỳ, thì tôi bắt đầu thấy xúc động lúc nào không hay. Tôi sẽ yêu cầu Kỳ tập lại hát lại, cho đến khi nào đủ tốt, thì tôi sẽ post facebook chơi. Bây giờ thì chưa.

Có thể anh ta sẽ chẳng bao giờ tập hát cho thật hay cả, tôi sẽ không bao giờ ưng ý được. Cũng như chúng tôi hễ vắng mặt nhau là thằng này lôi thằng kia ra nhậu, có thể ngồi chê bai kể tội chửi bới thằng vắng mặt từ sáng đến tối, song vẫn chơi với nhau. Nghe nhạc của tôi, Kỳ có thể hiểu được code, nghe được những nỗi mong muốn và sự bất lực của tôi, rằng đáng lẽ bản nhạc này có thể hay như thế nào nhưng tôi chưa đủ trình để đẩy nó ra. Và nghe Kỳ hát, tôi có thể hiểu được anh ta sẽ có thể hát hay bài đó như thế nào, mỗi tội anh ta không bao giờ hát cho tới nơi. Tôi sẽ đợi.

Trong khi đợi, thì với cảm xúc sến súa với bài Dạ khúc mà Kỳ hát dang dở và đầy lỗi, tôi post bản của tôi hát. Tôi hát có vài lỗi, sửa đơn giản, nhưng vấn đề quan trọng là tôi không thể nào hát hay được, giọng hát của tôi chỉ đến vậy mà thôi.

https://soundcloud.com/nguyen-binh-duc/nortune-em-cm

Hai thằng nhà thơ bạn tôi, chúng viết ra một lyrics thật là hay, những kẻ sáng capuchino tối vang trắng, nhưng viết ra lời của bài hát như thể kể về một nhân vật trong truyện gì ấy mà tôi quên hết sạch rồi. Chỉ còn nhớ rằng người nhân vật ấy là một nhạc sỹ lang thang đói rách, anh ôm cây đàn của mình, lội trong bão tuyết, lội mãi lội mãi trong tuyết với cây đàn. Thậm chí tôi còn chẳng nhớ là tóm lại anh ta có chết cóng không. Tôi chỉ còn nhớ hình ảnh anh ta đi trong tuyết dày tới đầu gối trong một khu rừng mênh mông trong đêm mà màu trắng xóa xung quanh cũng không hẳn là màu trắng xóa.

Người đi đi mãi, xốn xang nào biết đâu.

Miền tịch liêu, bóng ta liêu xiêu chồng bóng ta.

Rượu mềm môi biên tái gió sương tràn núi đồi

Xa nghìn lối có ai buồn nhớ với trông mong

Một mình ta nâng chén chuốc say trời đất này

Cho sầu viễn xứ đong đầy cõi sâu lòng

Tôi không có gì buồn trong hôm nay, tôi cũng không cô đơn. Nhưng với nhạc anh Phần Lan, với thơ của bạn tôi, với những câu guitar của tôi, tôi thấy mình buồn và cô đơn biết bao, nỗi buồn và nỗi cô đơn giả lập. Có bao giờ con người sống hết lòng với thực tại của mình đâu, chúng ta chỉ sống với những điều giả lập. Một quá khứ mà chúng ta tô vẽ, một hiện tại chúng ta bao biện, một tương lai chúng ta hy vọng, một câu chuyện mà chúng ta tự kể về chính mình, một vai mà chúng ta diễn, một cuộc đời chẳng cho ta cũng chẳng cho ai.

Written by Tequila

July 3, 2020 at 1:44 am

Posted in Linh tinh

Dran và những con đường cao nguyên

leave a comment »

Đã khá lâu rồi, chừng mười năm vài tháng gì đó, tôi đọc được một bài blog của một nick trên diễn đàn cũ, viết về quê hương của anh – thủ phủ Dran của huyện Đơn Dương – Lâm Đồng. Nick này tôi biết cũng khá lâu trước đó, tức là cũng phải chừng gần mười năm trước của trước. Bài viết đó như một cái nút bấm khiến tôi muốn rút cái giắc cắm của matrix, mà làm quen với anh ta ngoài đời, nói rằng vì cái bài viết của anh mà tôi muốn một ngày nào đến thăm Đơn Dương. Thoạt là sơ giao, biết nói gì với nhau, giờ thì thân thiết lại càng không thấy cần phải chia sẻ kể lể đời anh đời tôi nữa. Chúng tôi hay trò chuyện với nhau bằng những con đường. Thành lệ được bốn năm, năm nào chúng tôi cũng thu xếp đi với nhau, một nhóm bốn thằng. Năm Hà Giang, năm miền Tây, năm lại Hà Giang Cao Bằng, năm nay thì đi Tây Nguyên, một góc thôi.

Chuyến lần này tôi ít được lái xe, đợt này cảnh sát giao thông làm căng mà tôi lại thiếu giấy tờ chưa làm lại. Tôi chỉ lái được chừng đôi trăm km, còn lại cả chặng đường ngồi bó gối ngủ gà ngủ vịt ở ghế sau. Anh bạn tôi, thanh niên Dran nói ở trên, có cách lái xe hơi gắt, khiến người ngồi sau hay bị lắc từ bên này sang bên kia. Ấy là vì tay cầm vô lăng của anh bị mắc một lỗi. Khi vào cua xong, anh không để cho chiếc xe từ từ theo tiến trình của nó đẩy vô lăng trở về với tim đường một cách tự nhiên. Anh thường bẻ vô lăng cưỡng chế cho xe thẳng trở lại, trước thời điểm cần thiết, khiến cho chiếc xe hơi giật lắc và người trong xe chao đảo. Tôi chẳng bao giờ bị say xe nên không phiền hà gì. Vả lại anh cầm vô lăng tuy không ngọt bằng tôi, nhưng anh kiểm soát anh và cuộc đời anh rất tốt, không như tôi lái xe thì êm ái nhưng những người sống quanh tôi luôn bị tôi làm cho lắc giật.

Chúng tôi đi từ Sài Gòn lên Bảo Lộc, ngủ ở Bảo Lộc một đêm, ca hát váng trời, rồi hôm sau lượn vòng vèo trên đường Đắc Nông rồi về Tà Đùng. Hồ Tà Đùng là một cái hồ chứa nước của thủy điện, rất rộng, nước ôm vòng quanh những hòn đảo mà khi xưa là đỉnh núi, mây chiều khi xưa chắc lẩn khuất dưới thung khe thì nay lảng bảng mặt hồ. Nói chung là đẹp. Việt Nam rất nhiều chỗ đẹp, phá mãi không hết, như chúng tôi thường nhận xét. Nhưng người ta hay nói là, sự kiều diễm của giai nhân nằm trong đôi mắt của thi sĩ. Các thi sĩ của chúng ta dường như có đôi mắt khá khác lạ. Để giai nhân trở nên đẹp hơn, thì các thi sĩ người Kinh mà nhiều phần là bọn Thái Bình Nam Định (một người con Thái Bình là tôi cho hay) thường thích trang điểm cho nàng bằng những nếp mái tôn đỏ quạch hoặc xanh lè, những góc check-in không thể thiếu thảm cỏ nhựa và chiếc xích đu trắng, hay những ô cửa kính lớn mà từ đó có thể nhìn toàn bộ vùng hồ qua một lớp váng loang lổ mà mưa và bụi tạo ra.

Một con chó cái chừng hai năm tuổi, xách bộ vú ve vẩy của nó đón tiếp chúng tôi, dẫn chúng tôi đi ngắm giai nhân của nó. Nó gặp hai thằng chúng tôi (hai thằng kia lười quá uống bia ngắm hồ ở resort mái tôn) ở đầu bãi xe, cứ quanh quẩn bên chân, rồi chạy lon ton dẫn đường cho chúng tôi tới triền đốc, rồi đi xuống nữa, qua một cái ruộng hoang, qua một vườn ớt nơi có một người đàn ông đang cặm cụi làm nốt công việc cuối ngày chẳng buồn ngẩng mặt lên nhìn người lạ, tới tận mỏm đất mà từ đó con chó biết rằng một cơn mưa đang đến và cầu vồng sẽ hiện ra. Chúng tôi ngắm cảnh, cố gắng chụp vài cái ảnh, chờ trận mưa đang trút nước từ phía tay phải cách xa chừng hơn hai cây số, tiến lại gần. Rồi mưa bắt đầu lất phất, rồi cầu vồng hiện ra. Một cái cầu vồng gần đến nỗi có cảm giác như mình đi tới gốc cây kia là sẽ tới chân của cầu vồng, rồi người mình cũng thành ra bảy màu. Chưa bao giờ tôi thấy một cái cầu vồng gần đến như vậy. Mưa bắt đầu nặng hạt và khi chúng tôi chạy trở lại được xe thì người đã ướt sũng. Những ông bạn ngồi ở resort mái tôn uống bia cũng kể cho chúng tôi về cầu vồng, nhưng khổ thân bọn chúng không thấy cầu vồng ở một vị trí mà ném viên đá cũng xuyên qua nó được.

Sáng hôm sau tôi ngủ muộn hơn. Anh bạn Dran của tôi thì dậy sớm và anh ta đi chạy. Dẫn đường cho anh cũng chính là con chó cái đấy, thêm cả thi sĩ của nó nữa, là một con chó đực hoành tráng có khả năng chửi bới hết tất cả bọn chó trong làng dám làm phiền đường chạy. Chắc hẳn con chó cái dễ thương kia tối về kể cho thằng thi sĩ của nó là hôm nay em thấy có mấy thằng người đi ngắm cảnh chứ không phải đi check in xích đu.

Rồi chúng tôi về Dran.

***

Không có nhiều điều để nói về Dran. Chỉ biết rằng Dran là một thị trấn nhỏ và xinh đẹp. Dran giống như một cuốn sách mỏng với những câu chuyện dịu dàng, mà chúng tôi mới biết cái tên chứ còn chưa được đọc. Có một cuốn sách như thế thật, đang chuẩn bị đem in, được viết bởi ông già của anh bạn Dran. Tôi nghĩ trong lòng mà gọi ông ấy là ông già Dran.

Ông già Dran sống ở thị trấn Dran, một phố thị cao nguyên nhỏ xinh chỉ có hai ba con đường, nằm nép cạnh đập nước thủy điện Đa Nhim. Ở Dran có những ngôi nhà gỗ chừng hơn 80 năm tuổi, từ khi người Nhật đến xây thủy điện. Bên cạnh đó là những ngôi nhà xây từ trước giải phóng, rồi những ngôi nhà xây tầm 80 –90, và những ngồi nhà tầm 2010 – 2020. Có nhiều nhà cũ xấu, như mọi thị tứ trên đất nước này. Nhưng cái hay là những ngôi nhà mới xây thì lại khá đẹp. Dường như khi người ta sống ở một nơi đẹp, trầm tĩnh, rồi người ta giàu lên và có tiền xây nhà, người ta sẽ xây những ngôi nhà đẹp và khá sang, mà lại không quá phô trương.

Ông già Dran có ba người con, tất cả ông đều đặt trùng một cái tên là Thao. Yên Thao – Nguyên Thao – Vũ Thao. Tên gì toàn tên đẹp quá đi. Chị Yên Thao nói, khi về nhà chỉ có chị được gọi tên Thao bản quyền, còn hai em chỉ được gọi bằng tên đệm là Nguyên và Vũ. Chị Thao hơn chúng tôi nhiều tuổi, là một người phụ nữ đã có cháu gọi bằng bà, nhưng còn rất trẻ và mi nhon, xưa ắt hẳn là hotgirl. Chị về Dran trước chúng tôi một ngày, lừa ông già rằng khách mà Vũ dẫn về nhà là hai cặp vợ chồng và một đứa con. Ông già Dran và bà già Dran lọ mọ dọn dẹp nhà cửa, sắp xếp phòng ốc. Ông nói rằng có phụ nữ tới nhà là mình phải chỉn chu cẩn thận, vì phụ nữ họ rất tinh tế. Chứ mà biết chúng mày toàn một lũ đực rựa thì tao chỉ cần cho chúng mày cái đệm rồi muốn sao cũng được. Tôi đoán ông nói thế thôi, như thể ngượng nghịu về sự chuẩn bị chu toàn chăm sóc mà ông dành cho chúng tôi. Ba con của ông thì có anh Nguyên là ở Dran, còn chị Thao và Vũ ở Sài Gòn cả năm chỉ về vài lần. Khi chiều xe xịch tới đậu bên lề đường, một thằng trong chúng tôi xuống mở cổng, cổng chưa mở xong thì ông bà già và chị Thao đã đứng ở bậc thềm để đón.

Một bữa cơm gia đình ấm cúng với thời lượng rất vừa phải, rồi ông già bà già rút vào phòng xem tivi, nhường không gian thoải mái cho khách tự nhiên tán phét. Ông tinh tế hơn phụ nữ nhiều, tôi nghĩ. Chúng tôi ra vườn sau đốt lửa uống rượu chơi đàn hát hò. Có một khắc ông già Dran thò đầu ra vườn, chụp ảnh chúng tôi bên bếp lửa. Sáng sau ngủ dậy tôi thấy ông đang uống cafe bên cửa sổ, trước một cái laptop. Khi chúng tôi đi rồi, ông viết một cái tút rất tình cảm post facebook kèm cái ảnh.

Anh bạn Dran của tôi, ngoài sở thích lái xe, thì còn là một nhà thơ. Tôi nghĩ, anh lớn lên ở một nơi như vậy, một gia đình như vậy, không yêu thơ và không làm thơ sao được. Dran không có vẻ đẹp mĩ lệ, không làm người ta sững sờ, mà nó nên thơ. Có lẽ nó nên thơ vì con người hơn là vì những triền cỏ hay đồi thông. Chẳng thế mà anh Trịnh Công Sơn năm xưa lang thang ở Dran mà viết vài bức thư sến súa nồng nàn cho em Dao Ánh nào đó, khiến đến giờ biết bao nhiêu Dao Ánh trên facebook vẫn hàng ngày nức nở.

Rồi chúng tôi rời Dran, trôi xuống biển, ăn nhậu một đêm, rồi về Sài Gòn, rồi giải tán.

***

Người ta nói rượu ngon phải có bạn hiền. Với chúng tôi thì đường đi mà hay ho là phải có bạn hợp cạ. Anh bạn Dran thường đọc thơ cho chúng tôi nghe trên đường, anh thuộc rất nhiều thơ. Chuyến đi năm ngoái trên Hà Giang anh khiến tôi ngấm thơ Quang Dũng. Năm nay trên đường cao nguyên Lâm Đồng anh khiến chúng tôi ấn tượng với thơ Nguyễn Đức Sơn. Tôi thường chỉ nói chuyện ba lăng nhăng không có chủ đề. Hai thằng còn lại thường cãi nhau về rất nhiều chủ đề. Chủ đề nào mặc dầu, thì tóm lại càng đi càng thấy đất nước mình đẹp, phá mãi chưa hết. Tiếng Việt hay và thơ của nó quá hay, càng đọc càng cảm động.

Thôi nhé ngàn năm em đi qua
Hồn tôi cô tịch bóng trăng tà
Trời sinh ra để chiều hôm đó
Tôi thấy mây rừng bay rất xa

(thơ Nguyễn Đức Sơn)

Written by Tequila

June 16, 2020 at 12:57 am

Nhạc phẩm

with 11 comments

Đã lâu không viết blog. Viết blog bây giờ chán. Càng ngày tôi càng thấy bớt đi cái ý muốn trình bày các ý nghĩ của mình ra chữ. Mà cũng có thể vì lâu nay thấy nhẹ nhõm vì chẳng nghĩ gì mấy. Lâu lâu cũng phải giải phóng mình, giãn cách mình, ra khỏi các suy nghĩ. Suy nghĩ là rất nguy hiểm. Suy nghĩ là thứ thuốc độc, một thứ ma túy, gây ra ảo giác là mình có một cuộc sống riêng biệt, một số phận riêng biệt, một sự tồn tại riêng biệt độc nhất và có ý nghĩa. Xong rồi chúng ta hăm hở đi chia sẻ những suy nghĩ dưới nhiều hình thức, trong khi, mày nghĩ gì kệ mẹ mày chứ. Thằng nào chả suy nghĩ và con nào chả có cuộc đời riêng, yêu quý những suy nghĩ riêng biệt của mình cũng như một con ong thợ yêu quý lộ trình tìm hoa của nó, rốt lại có gì đâu.

Tôi vừa uống hết một chai vang. Uống vang (may quá nhà có, bạn mới cho) để hát. Tôi hát rất chán, nhưng khi uống vào thì hát rất hay. Ấy là vì khi mình biêng biêng, thì não mình sẽ tiết ra một thứ chất hóa học huyền diệu khiến mình tự nghe giọng mình (âm vang trong hộp sọ và dưới xúc tác hóa học) thấy chả kém gì Cohen hay Kurt hoặc ít nhất cũng như Eric Clapton hay Mark Knopfler. Tôi phát hiện là không chỉ có giọng hát, mà cả tay đàn, bài viết, hay cả cuộc đời mình… với mười cốc bia hoặc hai chai vang, thì não chúng ta sẽ tiết ra những hoạt chất rất hiệu quả, trở thành một cái simulator của thượng đế vẽ nên những hoạt cảnh khiến chúng ta vui sướng vì sự cô đơn độc nhất vô nhị của mình, mà những con ong thợ xung quanh thật thảm hại vì chúng không sao hiểu được.

***

Ví như bây giờ tôi có thể mô tả lại tường tận tại sao tôi đang bị chấn thương nhẹ ở vai phải. Hôm qua, sau một pha bật tường rất đẹp, tôi nghiêng bàn chân phải của mình tiếp quả bóng, đẩy quả bóng trôi lên chừng năm sáu mươi phân. Tất nhiên thằng đối phương sẽ phải tác động, nhưng khi nó tiếp đến nơi một cách không khoan nhượng, thì chân chái tôi đã bước lên 40cm và trụ rất chắc, cùi chỏ tay trái theo kỹ năng luyện tập bao năm sẽ vươn ra sau, bảo vệ hoàn toàn sườn trái. Tiếp theo, là một chuỗi liên hoàn, chân phải tôi đưa lên ngang bằng với quả bóng, với thế nghiêng mình bên trái tôi sẽ quại tay phải theo một đường vòng cung ở tầm cổ, loại bỏ hoàn toàn thằng đối thủ thứ hai đang lao vào từ phía phải. Dĩ nhiên nó sẽ phải chựng lại nếu không muốn ăn một gạt vào cổ họng. Và tiếp theo tôi rướn thêm một nhịp nhỏ nữa, gạt chân trái đảo chiều quả bóng sang phải, lấy trụ, rồi nhẹ nhàng đưa chân phải sút gọn gàng vào góc gôn.

Tôi đã thực hiện tất cả các động tác một cách hoàn hảo, dù trình bóng đá sơ cấp nhưng đã chơi trên sân trải qua nghìn trận, những cái đó là bản năng. Tuy nhiên, quy trình hoàn hảo ấy của tôi, mỗi bước chậm mất một tẹo tẹo. Và tôi thấy mình ngã sõng soài ra đất, bản năng võ nghệ bóng đá tuyệt luân chỉ khiến cho tôi kịp nghiêng vai khi chạm đất, tránh cho mình bị cày cả hàm răng xuống sân. Xung quanh đồng đội thốt lên “nhẹ thôi chứ, anh ấy già rồi!”. Bờ-lẹt, chửi bậy tiếng Nga, tôi đứng dậy thấy mình xước đầu gối trái, xước vai trái, vai phải tê bại. Hết trận về nhờ vợ bóp Salonpas.

Tôi thì chưa già, dĩ nhiên. Mình già so với chúng nó thôi, mấy thằng trẻ trâu. Tiên sư, ngày xưa khi anh 25 tuổi thì chúng mày phải thêm một thằng nữa mới có thể làm anh mày ngã. Mà ngã xong anh mày còn uốn người lăn đôi vòng lấy đà bật lên chạy tiếp ấy chứ. Nghĩ xong mới thấy mấy thằng trẻ trâu 90 thì giờ chúng nó đã ba mươi tuổi mẹ nó rồi.

***

Năm nay tôi 41, à không nếu tính theo tuổi các cụ thì đã là 42. Nghe già vãi. Do nhiều vấn đề liên quan đến đạo đức xã hội nên về cơ bản tôi khá chững chạc. Trong lòng thì tôi nghĩ mình chừng hai mươi ba. DĨ nhiên là trong một số trường hợp như đá bóng chẳng hạn thì tôi chậm rõ ràng hơn so với hồi xưa, còn lại thì không có nhiều khác biệt. Hai chục năm từ lúc 20 tuổi đến nay tôi vẫn chưa tích lũy được bao nhiêu kinh nghiệm, chưa trưởng thành lên được bao nhiêu. Năm tháng qua đi, thấy mình không thay đổi gì mấy. Những ban nhạc mình thích hồi xưa thì giờ vẫn thích, nhất là mấy band nổi tiếng như Beethoven hay Schubert. Những loại bia hồi xưa mình thích thì giờ vẫn thích. Còn hồi xưa khi say rượu mình ngu như thế nào giờ vẫn ngu như vậy.

Sự khác biệt, tức là khi mình thấy mình chững chạc và mực thước, ấy là khi đi dạo qua mấy quán trà sữa hay cái của nợ gì đấy gần nhà. Khi đi qua mấy quán ấy, tôi thấy các bạn nữ vẫn thật xinh đẹp và vẫn thật khó hiểu khó đạt được thành công nếu mình gắng tiếp cận. Bọn đàn bà đấy ngoài việc chúng ít tuổi thì chả có gì khác biệt bọn nhiều tuổi hơn. Còn mấy bạn nam thì tổ sư bọn trẻ trâu nứt mắt ranh cầm cái điếu thuốc còn lóng ngóng thật chỉ muốn bảo mấy thằng cháu có vấn đề gì ra chú dạy từ uống rượu đến hút thuốc đến chơi guitar, đéo phải là cứ quạt ầm ầm điếc mẹ hết cả tai như thế đâu nhé tiên sư bọn ranh con sao mẹ chúng nó đâu không bắt về nhốt nhà trẻ đi nhỉ.

Ấy vậy mà con gái tôi sắp sửa lớn thành một thành viên của một giống loài khác biệt. Còn con trai tôi sắp sửa lớn lên thành một thằng trẻ trâu mà tôi rành rẽ từng chân tơ kẽ tóc những suy nghĩ bệnh hoạn ngu xuẩn mà hồn nhiên đẹp đẽ long lanh và vì thế càng đáng thương, với những câu hỏi về vũ trụ và câu hỏi về tôn giáo câu hỏi về cuộc đời, câu hỏi về cái chết của những chiến binh câu hỏi cái gì làm nên những nghệ sỹ rồi câu hỏi về lịch sử và câu hỏi dâm đãng bản năng muôn thuở về đàn bà. À mà tôi còn có, à mà thôi.

***

Tôi vừa hoàn thành một bài nhạc mà tôi thấy rất hay. Bài nhạc, theo nghĩa của tôi, tức là một nhạc phẩm, bao gồm và không tách rời cả các bè nhạc, lời hát, các câu đàn,… mà mỗi note của nó, dù là lời hát, tiếng guitar, bè bass, tiếng trống vân vân, đều phải nằm trong một thể thống nhât. Thể thống nhất của tôi, và tôi thỏa mãn, dù có thể các bạn coi nó như cứt, đấy chẳng phải việc của tôi. Cả luật pháp, văn hóa, tôn giáo, hay mọi thể chế, chẳng có gì cản trờ người ta sáng tạo cả. Sáng tạo là tự do. Rốt cuộc thì một con ong thợ vẫn đi tìm những đóa hoa của nó dù có con ong nào khác công nhận hay không. Nếu mình cứ đi tìm sự công nhận thì mình còn đâu tự do nữa. Từ khi tôi là một trẻ trâu ngưỡng mộ các anh lớn, cho tới nay, các anh vẫn đéo lớn thêm, các anh vẫn thèm sự công nhận.  Các anh ấy hóa ra chả hiểu rằng điều cần nhất là các anh tự công nhận chính mình đi, các anh quá giỏi và cứ tự vỗ ngực một cách thật thoải mái và hoành tráng chứ sợ đéo gì ơi kìa @Pín thật ra có ai quan tâm đến anh em đâu ơ kìa. Hãy thủ dâm tinh thần khi nào chúng ta còn có thể.

***

Bây giờ, thật là dũng cảm, tôi muốn nói về ước mơ của mình. Vì tôi đã uống vang đến nửa chai thứ hai rồi, và tôi cứ nghe mãi bài hát mà tôi mới hoàn thành hôm nay. Một bài hát quá hay, tôi thật, nếu nhỡ các bạn nghe phải mà thấy chán thì kệ các bạn, tôi chả quan tâm. Ừ thì tôi cũng quan tâm, tôi sẽ vui sướng nhảy tưng tưng nếu các bạn thích, nhưng nếu không được thế thì tôi bảo nhạc của tôi chán à. Không có đâu, nhạc của tôi tuyệt hay. Nếu bạn không thấy hay thì rất đáng tiếc một cách bình thường chẳng khác nào chúng ta lướt qua nhau trên phố với biết bao bộn bề mỗi người, thế mà lại chẳng thể ngồi làm với nhau mười cốc bia tươi và sau đó cái gì cũng đúng.

Ước mơ của tôi là làm ra những bài nhạc hay, các bạn thích hay không kệ các bạn, tôi sẽ làm những bài nhạc từ những bài thơ mà tôi thấy nó đẹp quá. Thơ của anh Vũ, của anh Thao, hay của Kỳ, hay của chính tôi, những ngôn từ mà theo kiểu gì đó làm tôi xúc động.

Bây giờ trời đang sáng lên. Ôi hôm nay mình hư quá, thức nguyên đêm.

Một con chim sắp hót, tất nhiên, vì bốn năm nay sáng đéo nào nó cũng hót. Hôm cuối tuần tôi vừa huýt sáo cho bố vợ tôi nghe, tiếng cái con này. Nhạc phụ đại nhân bảo, đấy gọi là Chim gọi Vịt. Song, ông huýt sáo chuẩn luôn. Bố vợ tôi thật manly! Ông áy là một người bị thời cuộc vùi dập, nhưng thay vì chửi bới thiên hạ, ông ta lại thấy hài lòng mới hề, tôi nghĩ ông ấy đã bị bạn bè chê bai cả cuộc đời. Bữa nay tôi ăn rau bí do ông ấy tước nhặt. Ông già vợ tôi là một loser, ý nghĩa cuộc đời ông ta chỉ là dạy dỗ những đứa con gái của ông ta sống cho đàng hoàng, dù số phận có thế nào thì con gái của ông ấy luôn đàng hoàng. Thật ra với tôi thì ông già vợ, cái ông hiền lành lúc nào cũng nhặt rau, và cam chịu những ẩn ức, là hero. Nhưng vì tôn trọng nên tôi chả bao giờ nói thế với ông ấy cả. Mình có phải trẻ trâu đâu, nhìn nhau là biết rồi, (ông ấy) tao lạ đéo gì chúng mày, nói thế cho nhanh.

Chim gọi vịt đang hót trên cây buổi sớm.

***

Tôi rất buồn cười mấy thằng nhà thơ. Sao người ta lại làm được thơ!?

Written by Tequila

May 6, 2020 at 6:13 am

Posted in Linh tinh