Teq's Blog

Giao thừa năm mới

with 4 comments

Khi người ta có một cảm xúc đẹp, người ta nên làm gì. Cảm xúc đẹp cũng giống như mặt trăng ở trên núi vào đêm trời trong, nó tuyệt đẹp, nó xa vời, nó không có thật, hoặc nó là một sự thật nằm ngoài phạm vi chạm tới. Mọi sự lý giải về nó, như môn thiên văn học diễn tả, đều không thể giải thích tại sao nó đẹp như vậy. Rồi nó trôi vào giữa những đám mây, rồi những đám mây lại thả nó ra, giữa một bầu trời mênh mông mà từ khi nó hiện ra ở góc chân trời này đến khi nó sang tới góc chân trời bên kia, biết bao nhiêu là kỷ niệm.

Hôm qua tôi có một cảm xúc đẹp và ngắn ngủi, rất rạng rỡ. Ấy là khi chúng tôi đưa bọn trẻ con đi xem pháo hoa giao thừa. Tôi chưa bao giờ thấy pháo hoa đẹp, nó chỉ là một thứ rực rỡ, để đám đông ngóc cổ lên nhìn. Trẻ con nhà tôi cũng không mê pháo hoa lắm, có thì xem thôi, song đi xem pháo hoa cũng là một điều vui vào lúc giao thừa. Năm nay ngoài hai đứa con chúng tôi thì có thêm đứa cháu gái nhỏ, con của thằng em trai. Tôi đậu xe ngay bên công viên thống nhất, cả nhà ngóc cổ nhìn trời. Gần chỗ bắn pháo quá, pháo nổ đinh tai nhức óc, xác pháo rơi rụng lả tả xung quanh mình, đứa trẻ nhỏ sợ không dám xem. Tôi lại đưa cả nhà vào xe, phóng đến hồ Thiền Quang, dừng xe lại trên đường, tiếp tục xem. Pháo hoa năm nay đốt dài tới 15 phút. Thế là trong khoảng 3 – 4 phút cuối, tôi nổ máy xe chạy, dọc từ hồ Thiền Quang lên Quang Trung, hướng bờ Hồ pháo hoa rạng rỡ. Cảm giác như trong một cảnh phim vậy, khi mình lái xe dọc phố (chỉ có mình mình chạy thôi vì các xe khác đều dừng, đường phố dân tình như bị bấm nút pause), những mái nhà hàng cây lấp lánh sáng, ở khoảng trống chân trời của con phố, pháo hoa vẫn tung từng nắm ánh sáng xanh đỏ lên không trung.

Từ góc công viên chỗ đầu đường Đại Cồ Việt, lên tới Lê Duẩn, rẽ ra Trần Nhân Tông, ngược lên Quang Trung – Trần Hưng Đạo, dưới bầu trời sáng rực pháo hoa, thoáng qua đầu tôi biết bao nhiêu là kỷ niệm từ lúc thơ bé cho tới ngày hôm qua ngày hôm kia, lấp lánh lấp lánh. Hà Nội vẫn là một thành phố đẹp đẽ, nó cứ đẹp như thế bất kể yêu nó hay ghét nó, bất kể những vẻ đẹp cũ mờ phai dần nhường chỗ cho những góc phố mới mình chưa kịp thấy quen.

Trên đường trở về nhà, vợ tôi nói dừng xe ở góc phố, mua một túi muối. Thằng bé bán muối chào hỏi rất lịch sự, lại còn em chúc mừng năm mới chị, chúc chị năm mới cái lọ cái chai. Năm mới nhận lời chúc của người lạ, theo một cách dễ thương như vậy, thật phấn khởi. Đi một đoạn, vợ lại bảo vòng trở lại, mừng tuổi thêm nó một phong bao lì xì. Thằng bé ấy sẽ là một kỷ niệm giao thừa của vợ tôi, sau nhiều năm nữa, và vợ tôi cũng là một kỷ niệm giao thừa bán muối của nó, sau nhiều năm nữa.

Ngoài phố nhà nhà đốt vàng mã giao thừa. Những đám lửa nhỏ cháy bập bùng dọc phố. Ai nói cần phải giản tiện hơn, văn minh hơn, thậm chí bỏ Tết nguyên đán… nhưng tôi không bao giờ nói thế. Tết nhất thật là vất vả, lắm việc. Nhưng chính sự chộn rộn, huyên náo, mua mua bán bán, thăm hỏi biếu xén, dọn dẹp nhà cửa, cãi cọ nhau vặt vãnh vì dọn nhà đón tết, rồi bụp phát tới giao thừa, bùm bùm pháo hoa bắn, trôi cái vèo sang năm mới, như trẻ con leo lên tới đỉnh cầu trượt thì trượt vèo cái là hạ cánh vào năm mới, lại xênh xang áo xống đi chúc nhau những câu trăm người như một, làm cho một năm mới đến có ý nghĩa đậm đà, không chỉ là một kỳ nghỉ và đổi một cái tên âm lịch.

Một năm mới luôn đem đến những hy vọng mới, năm nay biết đâu sẽ nhiều may mắn, cứ nghĩ như vậy đi đã. Chờ đợi vận may là đã may được bảy tám phần rồi.

Written by Tequila

January 26, 2020 at 1:39 am

Posted in Linh tinh

Một chiếc xe tốt

with 2 comments

Tết đã gần đến cửa nhà. Hôm nay ngoan ngoãn từ sáng, ngủ dậy đưa vợ đi ăn sáng, đi chợ mua đồ, treo vào xe máy ba bốn túi quà, rồi đến thăm những người lớn họ hàng bên vợ bên mình. Hôm qua nhắn cho vợ một cái tin, mà tôi nghĩ là tin nhắn tình cảm nhất trong nhiều năm, “mai anh đèo em đi chợ tết mua đủ đồ linh tinh về treo”. Ấy là khi vợ nhắn cho một cái ảnh vài món thiệp gì đấy người ta bán để treo cành đào, tôi mới bảo để tôi chở vợ đi mua. Cũng chẳng biết vì bây giờ tôi hiểu cuộc đời hơn, hay vì tôi chấp nhận thất bại, hay vì tôi đã sẵn sàng cho những việc làm mà thành công thất bại hay người khác nghĩ gì tôi cũng không quan tâm nữa. Và thế là tôi bắt đầu thấy vui với những điều nhỏ bé, rất nhỏ bé, đến nỗi phải kể ra đây.

Con chó nhà tôi gần đây không đái bậy đầy sân nữa. Ông già tôi giờ đây đã già, ông ấy không còn hứng thú với nhiều chuyện, trong đó có chuyện cho chó đi dạo mỗi khuya. Con chó thường bị nhốt trong nhà, cả ngày, ngày này qua ngày khác, và khoảng sân lúc nào cũng nồng nặc mùi nước đái chó. Gần đây tôi đã làm được một việc nhỏ bé, là cho chó đi dạo mỗi ngày. “Chơi” là một từ nó hiểu, khi tôi sẽ cho nó ra ngoài, đôi mắt nó long lanh. Tôi nuôi chó từ bé, tôi hiểu một con chó, nhất là một con chó đực, cần phải được đi ngửi các loại mùi, cần phải được tè vào chỗ nào nó cho là cần thiết, và thế là nó sẽ có một vị trí trong xã hội của nó, một điều gì đấy làm nó thấy nó an toàn, đang sống, và sống có ý nghĩa. Con chó của tôi hiện giờ được đi dạo mỗi ngày, được tè vào những chỗ nó thích, và thế là nó trở nên khá an yên, an yên như chó. Có hôm tôi uống rượu về say quá, tôi ôm nó, trêu nó, và nói những chuyện mà tôi chỉ nói với chó, những thằng nào nuôi chó từ nhỏ thì đều biết cái kiểu nói chuyện này “ê, mày là đồ chó, biết đéo gì, dẩu mẹ cái mũi mày ra đây tao bóp vỡ mũi, đồ chó ăn cứt, à mà mày đã biết ăn cứt chưa, chó mà không biết ăn cứt thì nói làm đéo gì…” Thế rồi do say quá, mà đêm đông thì con chó rất ấm, tôi ôm chó ngủ một giấc tới sáng ở ngoài sân.

Hà Nội hóa ra bé hơn tôi nghĩ, chạy xe máy vèo cái từ đầu này tới đầu kia, tết nhất không tắc đường. Cả năm nếu tôi có đi đâu ra khỏi nhà, là đi hàng trăm cây, còn thì chỉ có 2km từ nhà đến văn phòng rồi lại về. Có rất nhiều ngôi nhà mới xây và những hàng cây góc phố tôi chưa quen. Nhưng tới nhà cậu tôi, thì có một ông già tóc bạc ở đầu ngõ, tôi nghĩ tôi biết ông ta, tôi biết ông ta từ khi tôi mới ba tuổi. Lúc ấy cậu tôi còn chưa lấy vợ, còn ở nhà ông bà ngoại, ông ấy là hàng xóm. Ông chống một cái gậy, gương mặt đờ đẫn, chỉ tập trung cho việc chống gậy và đi, có lẽ là việc duy nhất ông ta – một người nổi tiếng trong giới của ông ấy – bây giờ cần làm. Ông ta mặc một cái quần ngủ có cái đũng lùng thùng, như thể ông ta đóng bỉm bên trong. Ngày xưa ông ấy (hoặc không phải ông ấy mà là người tôi còn nhớ trong ký ức) thường cực kỳ lịch xoạc với mũ nồi mũ vành và quần áo chỉn chu. Bất giác tôi nghĩ, khi nào tôi đến tuổi ông ta, tôi sẽ sẽ không bao giờ mặc một cái quần ngủ có đóng bỉm bên trong như thế ra đường. Có thể tôi sẽ kiếm được một góc nào đó để tôi có thể cởi truồng mà không phiền tới ai.

Chúng tôi đến nhà người bác của vợ. Năm xưa khi chưa lấy vợ, tôi đã từng say quá ngủ luôn ở nhà ông ấy. Hồi ấy vợ có lẽ khá thấy phiền lòng. Nhà bác ở tầng hai. Tầng một là một nhà cho gửi xe máy. Cái ông anh nhận trông xe ấy chả khác gì xưa, ngoại trừ tóc đã bạc trắng. Tại sao người ta có thể trông xe trong một góc chung cư cũ hàng mười mấy năm và hơn thế, cả đời người ta. Hỏi tức là trả lời. Tại sao người ta có thể sống từng ấy năm. Bác tôi, tức bác cả của vợ, từ xưa vẫn mực thước và giờ vẫn mực thước. Và nhà bác bao giờ cũng xấu, buồn, đến cây quất cành đào cũng chưa bao giờ có cái gì đẹp, đến chai rượu ấm trà mời khách tết cũng chưa bao giờ có gì ngon. Dưới sân nhà bác, cả các hàng xóm chung quanh, cũng thế, đều có vẻ gì tù đọng, ngoại trừ việc cái sân ngày xưa rộng rãi như vậy còn ngày nay thì chật cứng những chiếc ô tô xấu.

Ô tô, đắt rẻ mặc dầu, nó như con ngựa, mà người yêu ngựa chỉ liếc qua là biết con ngựa ấy có hạnh phúc hay không. Ngày xưa cậu tôi có một con Vitara, cậu mua mới nó, và đi nó đến nỗi cái cửa của nó gần như không thể đóng kín được, nhưng nó là một con ngựa hạnh phúc vì nó đã chạy quá nhiều đường đất. Hay như con Pajero của chú tôi. Con xe mà tôi đã đưa các bạn đi Hà Giang an toàn lành mạnh khỏe re đường núi hay đường bằng cũng như nhau, ngoại trừ việc khi đạp côn xong thì mình phải thò mũi giày móc cái côn ra. Con xe đó cũng là một con ngựa già hạnh phúc, vì nó đã đi hết đường đất ở cái đất nước này. Cũng như con xe Ford Laser của ông già tôi, con xe long lanh khi ông già mua nó và đúng ba tuần sau thì ông già đã cho nó lộn chổng ngược và từ đó trở đi nó không bao giờ còn ngon như ngày đầu. Nhưng không sao, con xe đó đã đi với tôi bao đường đất, trong nam ngoài bắc, dù đôi khi mũi nó bốc khói, và đôi khi cái mã của nó khiến người bán xăng phải lấy làm ngán ngẩm. Từ khi tôi phải bán con bán tải trâu bò của tôi đi, thì tôi chỉ đi nó, đi miết đến nỗi từ ghẻ lạnh chuyển sang yêu thương, nó là con ngựa mà các con tôi lớn lên trên yên. Tôi nghĩ ở Hà Nội này không có nhiều con ngựa già được yêu thương như con Pajero của chú tôi (nay đã chuyển cho bà cô) và con Ford Laser của ông già. Mỗi con trị giá không quá 150 củ nhưng đều có một cái chuồng riêng trong thành phố.

Tóm lại lan man chuyện xe cộ nhưng hôm nay cũng như tết năm ngoái, tôi đưa vợ đi thăm biếu xén họ hàng, những việc khi xưa tôi không bao giờ làm. Tôi ghét những chuyện đó. Bây giờ, có thể do vợ giáo dục, có thể do tôi đã trưởng thành keke, tôi thấy có ý nghĩa phết. Ông bác vợ đã già, mỗi năm tôi chỉ gặp ông ta đôi lần dịp lễ tết, cũng không gần gũi gì đâu nhưng cũng là họ hàng, và ông ấy là biểu tượng lưu giữ nhiều ký ức thơ bé của vợ tôi. Ông ấy có thể ra đi bất cứ năm nào, năm nào Tết cũng có thể là năm cuối. Cậu tôi cũng đâu có yêu thương gì tôi. Cũng như tôi, cậu tôi mỗi năm đều chỉ nhớ đến tôi một lần duy nhất khi Tết đến nhà bà ngoại ăn Mùng Một, nhưng cậu đã từng yêu tôi và người yêu của cậu cũng đã từng yêu tôi khi tôi năm tuổi ngồi trên xe Vespa của chàng và nàng dạo phố Hà Nội. Hai người đó sau này không lấy nhau, cho nên hình ảnh đẹp ấy vẫn còn mãi, khi chàng phong độ trẻ trung và nàng thì mặc một cái váy dài và sau đó tình yêu ra đi chàng giờ đã thành một ông già còn nàng thì chắc hẳn chỉ còn có tôi nhớ nàng đã đẹp thế nào.

Cô tôi, cô họ, tên Mai giống tên vợ tôi. Ngày xưa khi cô đẻ đứa thứ nhất, cô bị hậu sản và bị điên. Cô đầu trọc lóc, khóc cười như điên, mà điên thật. Xong cô tỉnh và không điên nữa, nhưng cũng chẳng bao giờ còn tỉnh như khi xưa chưa chồng cô đẹp quá thể đẹp. Ngày bé tôi ngỡ cô yêu tôi, vì lúc nào gặp cô cũng ôm tôi xoa đầu tôi và khen tôi đẹp trai giống bố, nét mày đẹp hơn bố nhưng mắt bố mày sâu hơn. Nay cô đã trải một đời và ngoài tôi ra chắc không còn ai nhớ ngày trẻ cô đã xinh đẹp thế nào. Cô dẫn người đàn ông bây giờ của cô tới nhà tôi để thắp hương ông bà tôi và ông bà nhà cô. Ông chú 60 tuổi bồ của cô bất giác, ông cháu đẹp giai, cô liền miệng, cháu cô Mai thì đẹp giai chứ. Cô chỉ là con nuôi trong nhà, không phải con đẻ, ông bà trẻ tôi không có con, từ nhỏ cô đã lạc loài. Và cô vẫn lạc loài trong già đình đến giờ. Nhưng Tết nhất cô vẫn đến. Dù ông bà đã mất cả, các anh em thì không ruột già và chẳng ai yêu cô cả, thằng cháu thì cũng chả biết nói gì hơn ngoài sự tôn trọng. Nhưng sau biết bao điều ghẻ lạnh mà người ta dành cho cô, và cô dành cho mọi người, cô vẫn đến lúc Tết nhất để thắp hương cho ông bà.

Cô ruột tôi rớt nước mắt, vì một lý do nào đấy, vì tôi, vì em tôi, vì bố tôi, vì cô út tôi, mặc dầu. Cô hai tôi, cô kề bên bố tôi, có gương mặt của một người đàn ông, luôn luôn cứng cỏi và lạnh lùng, mãi mấy năm gần đây để ý tôi mới biết cô tôi mau nước mắt. Suy nghĩ của cô có thể khác tôi, cô có lẽ cũng không yêu bố tôi, không yêu tôi, nhưng nếu kể tên những người quan tâm đến tôi thì cô ấy luôn có tên. Tôi thường từ chối những lời hỏi thăm của cô. Nhưng nhiều khi nghĩ lại, một người khó tính và nhiều suy nghĩ nhiều soi xét như cô, mà năm xưa đưa thằng con trai duy nhất đến nhà tôi ở cùng bọn tôi mấy năm, tình cảm nói vậy chứ không thể là nhẹ được.

Cô hai mới là người luôn gọi điện cho tôi để hỏi thăm bố tôi, hỏi xem bố tôi và chú tôi chiến nhau thế nào, hỏi xem bố mày có khỏe không, báo tin cô út ngày mai ra tòa đấy, đến với cô ấy. Tôi đến tòa, ngồi đằng sau nhìn cô út tôi đối đáp với quan tòa. Cô út tôi một đời sai lầm, nhưng hảo hán thiên hạ ít người được như cô ấy. Trước tòa đại án, những người đàn ông đàn ang oai phong sống trên thiên hạ cả một đời mà ra tòa như con giun con dế, còn bà cô tôi – một con mụ đi lên từ bán trứng ngoài chợ – thì dõng dạc can trường. Cô ấy coi tiền bạc, pháp luật và bọn đàn ông như rơm rác. Ngày trẻ cô đẹp lắm, là loại con gái mà đi đến đâu người ta phải ngóc cổ ngoái theo, mà theo như tôi thấy thì cô chẳng yêu ai. Rồi cô lấy chồng, một người chồng cô không yêu, đẻ ra hai đứa con. Ngoài hai đứa con đẻ của cô, thì cô yêu tôi, tôi biết. Tôi là cháu trưởng của cô mà. Khi cô bán trứng cháu cũng chẳng xin cô trứng, khi cô có một mả tiền và cháu nghèo như chó cháu cũng không xin cô tiền, cháu chỉ muốn cô Tết nhất đến chào bố cháu và thắp hương cho ông bà. Xưa cô út bế tôi trên tay, đi hội trại trường Bách Khoa, giai vây quanh cô đến cả trăm thằng, đàn bà quyến rũ như cô thật ít người, kể cả khi cô đã nhiều tuổi rồi và hình thể không còn thu hút người ta về tình dục. Có những người đàn bà mà uống một chén rượu thôi đủ khiến cả bàn đàn ông gục, đấy là cô út tôi.

Nhưng nếu không đến thăm cô hai tết nhất, thì cũng không có được số điện thoại của Minh. Minh là con cô út, đi Mỹ mấy năm, xong bằng, về. Cô hai bảo không có số của nó, chỉ có Facebook messenger. Tôi bảo, cô nhắn cho nó đúng thế này cho cháu, “gọi cho anh Đức, số đt….” ý là cháu lệnh cho nó phải gọi cho cháu. Đúng nửa tiếng sau nó gọi điện, và anh em gặp nhau, thắp hương cho ông bà, ông bà ngoại của nó và ông bà nội của tôi.

***

Có nhiều điều nhỏ nhặt mà tôi thích kể bây giờ.

Mỗi lần về quê thắp hương ở mộ của dòng họ, là tôi lại thủ bao thuốc lá. Chả phong tục gì đâu, mà tôi nghe vợ. Vợ bảo, anh hút thuốc, các ông các chú các cụ đều hút thuốc, sao anh không mời các cụ một điếu. Thế là tôi thấy hợp lý, tôi cắm thuốc lá chi chít. Ông nội tôi hút như trĩ, tôi cắm cho ông một điếu. Ông Cán cũng thế, ông Hộ cũng thế, các ông khác mà tôi biết cũng thế.

Chú Thảo cũng thế. Lúc nào tôi cũng châm cho chú Thảo điếu thuốc, ông chú đẹp giai cao to nhất nhà chết trẻ quá, bao giờ tôi cũng châm cho chú một điếu. Bao giờ cũng khấn, chú Thảo, cháu Đức đây, mời chú điếu thuốc, chú hoành tráng ở đâu không biết nhưng nhớ phù hộ cho các em. Chú Thảo tôi đã mất nhiều năm rồi. Mỗi lần châm mời chú điếu thuốc, tôi đều nhớ chú quá đi, ông chú cao lớn đẹp trai, khi ấy tôi mới bảy tuổi đang tắm truồng dưới bếp, chú nhảy vào, ném tôi vào bể nước, mặc quả quần đùi bộ đội màu xanh, chú là sĩ quan biên phòng. Chú bảo, khi hai chú cháu lóp ngóp trong bể nước ngày hè mà nó vốn là bể nước ăn nhưng chú quá bựa, bố cháu chỉ biết bắn tên lửa, chú mới biết bắn súng này, chú có thể bắn chết con ruồi đang đậu trên tường. Tôi rất tin điều ấy, vì đưa tôi khẩu súng tôi cũng bắn được như vậy, đàn ông trong nhà tôi là như vậy. Lởm thế thôi, chỉ hay bắt nạt nhau, nhưng rồi thì người ngoài cũng không bắt nạt được. Tuy nhiên tuyên bố bắn chết ruồi của chú là biểu tượng, mãi không quên.

Thím tôi, vợ của chú, tôi cứ gọi là cô thôi, nuôi các em gái tôi đến lớn, rồi cô ấy mới đi tìm tình riêng dối già. Hôm nọ Tết tôi về quê, nhà tôi chạp họ vào tháng Chạp, tôi là cháu trưởng nên ngồi lễ các cụ, rồi cô vào, cháu chào cô. Cô tôi chồng mất đã bao năm, nuôi các em khôn lớn, mà chẳng yêu ai khác, hay yêu mà không đành lòng. Mà đàn ông trong họ mạc nhà tôi cư xử với cô chẳng đáng gì. Tôi cũng thế. Tôi chẳng bao giờ nói với cô là, tôi rất yêu ông Thảo chồng của cô, và nhìn thấy cô đến là tôi thấy cảm động, bất kể cô chú âm dương cách trở bao năm, các em đã lớn, nhưng cái lễ nghĩa tình cảm của cô khiến thằng cháu thấy rằng cháu cần vẫn thắp hương và đốt cho chú điếu thuốc, vì chú Thảo có đúng có sai gì trong cuộc đời chú nhưng chải hiểu sao đàn bà của chú vẫn nhớ đến chú dù chú chết lâu quá rồi.

****

Rồi thì mọi người già đều ra đi. Cả những người mình yêu mình gần và cả những người mình không yêu không gần. Mỗi người là một cuốn sách. Mình có thể đọc biết bao là sách vở của những thằng cha căng chú kiết. Mình có thể thấy vui và lý luận nhiều thứ. Vì mình giỏi mà, thông minh vãi đái, có cái gì là không thể hiểu nữa đâu.

Nhưng bạn tôi, một thằng đã đi khỏi nhà từ năm 20 tuổi, và sống ở nước ngoài. Bố nó bị ung thư, nó về chăm ông già những ngày cuối. Ông già vừa qua đời, chúng tôi vừa uống một chai whisky. Niềm hụt hẫng của nó là không diễn tả nổi, dù tình yêu là khó định nghĩa, dù cuộc đời là trôi qua. Người ta nói dễ lắm, khi người ta chưa thất bại. Người ta nói dễ về tình cảm gia đình lắm, khi chưa ký đơn li hôn. Người ta yêu mẹ lắm, khi mẹ vẫn đang alo sao con đi đâu giờ này chưa về., Người ta nói dễ vì tình cảm cha con, khi bố mình chưa chết.

Tôi mong bố tôi khỏe. Không chết sớm.

Tôi thấy sợ vãi đái nếu từ mai bố tôi không còn mắng tôi. Và tôi sẽ đéo bao giờ bán cái xe, tôi không thể kiếm ra được một cái xe tốt như thế nữa.

Written by Tequila

January 24, 2020 at 3:38 am

Posted in Linh tinh

Đêm uống grappa Mận nghe Claydermann

with one comment

– Grappa: Một loại rượu của Ý, chế từ bã nho. Vốn là một loại rượu dành cho anh em lao động, vì nước ép nho thì bọn quý tộc chúng nó làm thành vang hết rồi, người lao động nghèo chỉ còn lại bã, nấu lên thành rượu nặng mà uống.

– Grappa Mận: Lần đầu được uống cách đây hai năm trên Hà Giang, ở một địa điểm mà do không được trả tiền nên thôi không quảng cáo cho nó. Người ta chọn ra những quả mận ngon, đều, nấu theo kiểu grappa nho. Chất lượng tuyệt hảo, không thua gì một chai Grappa Ý giá trên hai củ, có khi hơn. Hôm nọ đến lại chỗ ấy, anh em bèn mua hai lọ đựng vào chai Lavie, bỏ ngăn đá lạnh ngắt.

– Claydermann: Richard Claydermann, nghệ sĩ oánh piano bình dân.

Số là chú em gửi cho một đoạn chú sáng tác, để ngửi thử xem có hương vị thế nào, có giống nhạc của ai không. Tôi nghe thử, ngay mấy giây đầu đã nhận ra một giai điệu rất quen thuộc mà không nhớ ra nổi. Bèn cầm đàn đánh cho điện thoại nghe, điện thoại cũng không tìm ra được. Một giai điệu chắc chắn là quen và tôi còn nhớ rõ nó, cầm đàn lên đánh ra ngay. Ngửa mặt nhìn trần nhà lục lọi một hồi thì nhớ ra là của Richard Clayderman. Lại mở Spotify duyệt nhanh qua gần chục album và hơn trăm bản nhạc, thì tìm ra nó. Báo cáo chú em xong, mới nghe lại cẩn thận bản nhạc. Nó hay mà. Bản “Couleur tendresse”

https://www.youtube.com/watch?v=nbJP955jYyM

Chỗ này phải nói thêm là, chuyện dân amateur thậm chí dân chuyên nghiệp viết nhạc ra bị giống, bị “đạo" của ai đó, là quá thường. Những trường hợp chủ ý đạo nhạc cũng có nhiều, nhưng thường thì là do vô thức bị giai điệu nghe đâu đó ăn vào não, biến thành chủ đề cho bản nhạc của mình. Song lý do thường gặp hơn cả, là dùng vòng hòa thanh đơn giản dễ nghe và vì thế dễ bị giống người khác.

Lúc nào rảnh, tôi sẽ dùng toán (đi học lại toán phát) để bảo vệ Thạc sỹ âm nhạc có đề tài là Nguyên lý đạo nhạc.

Về lý thuyết, dù nhạc chỉ có 7 nốt, nhưng với trường độ, cao độ, nhịp điệu khác nhau, sẽ ra vô vàn bản nhạc không lặp lại, nhiều như sao trên trời. Song khi chọn thể loại, số trường hợp sẽ giảm đi đáng kể. Rồi chọn tiếp đến nhịp, 4/4; 6/8,… tập hợp nhạc lại thu gọn đáng kể nữa. Chọn âm giai chủ, tập hợp lại giảm đi mấy chục lần. Đặc biệt, khi chọn tới vòng hòa thanh, thì tập hợp sẽ gọn lại cực kỳ cực kỳ đáng kể. Thể loại giống nhau, nhịp điệu giống nhau, âm giai giống nhau, vòng hòa thanh giống nhau, thì có thể nói là nhạc đẻ ra sẽ có mùi y như nhau, bài này lắp qua bài kia được. Như thằng em Tân tàu của tôi có đề tài tiến sỹ “Năm hợp âm chinh phục Nhạc Việt” là vì lẽ đó.

Vì thế, để chế tạo nhạc không giống ai, thì phải dùng vòng hòa thanh hoặc sự kết hợp không giống ai. Âm nhạc thật là đơn giản. Mỗi tội, nhạc hay chúng nó sáng tác hết mẹ rồi. Mình cố tìm ra cái mới không giống ai, thì chả khó, mỗi tội không hay mà thôi. Thôi thì người ta làm ra nhạc hay, thì mình làm ra nhạc dở, kể cũng không phải xấu hổ. 

Quay lại Richard Clayderman. Tôi nghe lại bản Couleur Tendresse của chàng. Thấy hay, bèn nghe tiếp nghe tiếp những bài ngày xưa đã từng nghe. Tôi nghe Clayderman khá nhiều, vào những năm xưa khi nguồn nhạc chẳng có mấy, chỉ có vài cái cassette và đôi đĩa CD. Về sau thì bỏ, chê nhạc chàng nông dân, chả thèm nghe nữa. Tôi chẳng buồn search xem Richard có chơi cổ điển hay không, chắc có, nhưng chắc không đủ tài hay đủ đặc biệt để theo đuổi. Chàng có ngón đàn đẹp, dịu dàng, và chàng chơi thứ nhạc tạm gọi là nhạc không lời. Dễ nghe, dễ chịu, mau chán. Richard Clayderman, Paul Mauriat… trong nhiều năm tháng vang lên ở mọi miền mọi quán cafe.

Hôm nay nghe lại, thoạt tiên là nghe tí rồi next, nghe tí rồi next, rồi nghe dài hơn chút, rồi nghe cả bài, rồi nghe cả gần hai tiếng nay.

Những ngày hè trời cao không gợn mây và nắng gắt, những ngày thu trong xanh nắng hanh vàng, những ngày đông bầu trời xám xám… tôi đi học về nhóm cái bếp than ngoài sân để nấu cơm. Trong nhà chiếc máy cassette Tàu bật nhạc Richard, tiếng piano trong trẻo, bè dây đệm du dương, trống bass đẩy vào rõ ràng nhịp điệu. Giờ nghe lại mới thấy mình biết và thuộc nhiều bài của Richard như thế nào. Nghe lại vẫn thấy hay, vẫn xúc động (dù là vì những bài nhạc cũ kéo về không gian cũ), mà bao năm vẫn kỳ thị chê bai chẳng một lần mở ra nghe lại. Nhạc rock và nhạc cổ điển đã kéo tôi đi quá xa khỏi những bài nhạc cũ thuở nhỏ nghe nát cả băng mòn cả đĩa. Quên mất là chính từ những bài nhạc dễ nghe, đơn giản, nịnh tai ấy, mà mình bắt đầu nghe nhạc.

Hai shot grappa mận mà thấy bồi hồi. Buổi đêm khuya, ngày cũ đã qua mà ngày mới là một ngày khác. Nhà bà dì họ ở mặt phố Lò Đúc, đối diện rạp Mê Linh. Dì chơi thân với mẹ, nhưng những đứa con không chơi thân với nhau. Mãi lớn mới thân nhau. Phòng khách của nhà dì rất đẹp. Hồi đó tôi học lớp 12, cô em họ học lớp 11, hai anh em mới làm quen trở lại nhau. Tôi đi học thêm về, vứt túi xách lên bàn, ngồi nghe cô đánh đàn. Cô chơi một bản mà tôi nghe một lần nhớ mãi, cũng là một bản của Richard, nó rất đẹp, bản “Chùm hoa dại” – Les Fleurs Sauvages. Một cái phòng khách sang trọng, sa lông da, bàn gỗ khăn bàn màu huyết dụ, sàn trải thảm, piano, một cô gái chơi dương cầm, cô không vô cùng xinh đẹp nhưng cực kỳ sang trọng. Đó là hình dung của tôi về một gia đình thượng lưu, mà dì dượng họ của tôi đúng là thượng lưu hồi đó. Chỉ một năm sau, cô em họ đi Pháp học, ở lại, lấy chồng, suốt từ ngày đó chỉ gặp lại một lần thoáng chốc, cách đấy cũng đã nhiều năm. Trong lần chào hỏi ngắn ngủi ấy, chuyện mà tôi nói với em họ, chỉ là, cuối cùng anh đã tìm lại được bản nhạc hồi xưa em chơi cho anh nghe.

Cái hồi đó chưa có internet, biết là nhạc Richard (do cô em bảo) nhưng nó không hề có trong các băng đĩa mà tôi có hay ngoài chợ giời có. Em cũng chưa nghe bao giờ (cô nói), chỉ tập theo bản nhạc cô giáo đưa. Ngày cô lên đường đi Pháp, cô tặng tôi một cái CD tự ghi gồm những bài hát và bản nhạc mà cô thích, trong đó có Chùm hoa dại, nhưng không có tên bài trên bìa. Còn tôi thì tặng cô cuốn Phố của Chu Lai, để cô nhớ về Hà Nội.

Rồi cái đĩa tự ghi nhanh chóng hỏng. Song ấn tượng về căn phòng khách, chiếc piano với âm thanh rất đẹp, cô gái chơi dương cầm, khiến tôi mãi bao lâu sau vẫn tìm kiếm bản nhạc đó. Về sau có internet, nhưng nguồn nhạc thì cũng không có bao nhiêu, chưa có youtube, chưa có spotify, chỉ là những file mp3 free trên mạng. Nhưng cuối cùng một ngày kia tôi cũng tìm ra nó. Nghe xong, thỏa mãn, bố tìm được mày rồi nhé, rồi bỏ đó. Mãi đến 2015, khi nghe Hilary Hahn kéo đàn, nghe đến một bản cực kỳ quen thuộc (mà quen thế sao mãi mới nhận ra) tôi mới phát hiện Chùm hoa dại được anh Richard phát triển từ một câu của Chương ba bản Concerto cho Violin và dàn nhạc Op.61 Beethoven. Câu chuyện được đóng gói, lý giải tại sao nghe cô em họ chơi một lần mà tôi nhớ mãi, lý giải tại sao Richard lại có nhạc hay thế, thì ra là nhạc của ông điếc.

Nhạc của ông điếc, bản diễn tấu theo chủ đề ấy của anh Richard, em họ tôi chơi dương cầm trong căn phòng khách sang trọng, chú em nhờ tôi ngửi nhạc… cùng với một chút grappa mận, khiến tôi thức đền giờ này. Loài người cũng như loài kiến, sinh ra đã có code được ghi sẵn trong ADN, Thượng Đế kỳ lạ chứ chúng ta không hề kỳ lạ. Có những thứ, và tuyệt đại đa số những thứ, chúng ta giống nhau nhưng tưởng mình khác biệt. Con kiến không ngạc nhiên thấy mình giống con kiến khác, và cũng chẳng muốn khác đi. Con người biết mình giống con người khác nhưng vẫn muốn khác đi, một chút. Và điều đó làm nên lịch sử.

Grappa ngon quá nên phải triết thêm phát. Cuộc đời con người cũng giống như anh nhạc công trong dàn giao hưởng. Bản nhạc có sẵn, ghi chuẩn mẹ từng nốt một. Ông nhạc trưởng đứng kia, ông ấy muốn thay đổi một chút cho không giống nhạc trưởng khác. Đến lượt mình, mình lại gắng chơi thật đúng (cơm áo gạo tiền) như mọi người nhưng lại phải có chút gì khác để mình thấy là mình đang sống. Có người không khác được bản nhạc, hoặc chỉ hoàn toàn theo ông nhạc trưởng. Có người làm khác đi được, một chút. Làm khác đi được, thì lại chia làm hai loại, một loại được khán giả tán thưởng, một loại thì không.

Ai phán xét chuyện đó, ông nhạc sỹ thì tai đã điếc và lại còn đã chết rồi.

Written by Tequila

November 6, 2019 at 2:54 am

Posted in Linh tinh

Linh tinh 04/9/2019

with 7 comments

Một mùa thu nữa sắp đến. Hay như tôi vẫn quan niệm, đó là cái mùa mà lác đác có những ngày thu. Mà những ngày thu ấy, sẽ không có gì bằng ngồi bên Hồ Gươm, cái quán có mái hình tròn, yên lặng nhấm một đôi ly vang trắng lúc gần trưa. Nhưng mùa thu vang trắng ấy không còn nữa, quán đã quá đông, bờ hồ lúc nào cũng đông, để nhìn ra mặt hồ thì người ta phải nhìn lách qua những thân người gầy béo.

Tôi mất đi một người bạn. Tôi đúng, anh sai. Hay anh đúng, tôi sai. Chuyện đó thật quan trọng khi người ta thấy cần phải rành rẽ với nhau. Một sự quan trọng vô nghĩa sau nhiều nhiều năm chơi với nhau bằng một tình bạn mà cả tôi và anh đều muốn tìm kiếm một ý nghĩa gì trong đó. Cái kiểu nó phải như vậy. Tình bạn không khác đi, con người không khác đi. Khi tuổi trẻ thì sự khác biệt chỉ là lớp bụi mờ phẩy tay hay đổ bia vào mồm nhau là bay. Bay rồi lại lắng xuống. Đến khi năm tháng và cuộc sống đủ dày hỉ nộ ái ố, lớp bụi ngày nào đã đóng két lại, ken đặc vào những mạch vữa, mọc rêu lên, không cơn mưa nào gội đi được nữa. Nhưng nên rõ ràng, có thể một ngày không xa hoặc một ngày xa, chúng tôi sẽ lại ngồi với nhau và bảo “chả hiểu thế đéo nào ấy nhỉ”, hoặc sẽ chả bao giờ có cái thế đéo nào đấy.

Ngày lại ngày qua đi, những điều mình ước vọng chỉ mấy năm trước thôi, ngày nay đã chẳng còn muốn đạt được. Có những điều mình muốn, rồi nó đến, thấy chẳng còn ý nghĩa. Có những điều mình tránh, rồi nó đến, thấy chả sao. Tứ thập, nhi bất hoặc. Có lẽ là đúng thế. Tôi đã đến tuổi bốn mươi từ bao giờ, tự nhiên thấy người hiểu mình hay mình hiểu người không còn quan trọng. Tự nhiên thấy thành công hay thất bại chỉ như một trận bóng. Tự nhiên không thấy mừng rỡ khi được điều hay mà cũng không phiền não khi gặp điều dở. Ngay cả nỗi sợ mơ hồ trước cuộc đời cũng không còn nữa. Khéo mình lớn rồi. Mà lại chưa già. Hôm nọ ông bạn bảo, tuổi tâm lý của anh giờ khoảng 23. Tôi bảo tuổi tâm lý của em chắc tầm 18. Quả thật, tôi vẫn còn nhớ như in cuốn sổ tạm gọi là “nhật ký”, nhưng trang viết đầu tiên của tôi trước khi lên mạng viết, tôi bây giờ nghĩ đúng như cái hồi 18 tuổi ấy. Dĩ nhiên, ở một tầm cao và một tầm sâu mới. Giống như 10 tuổi đọc Tam Quốc, 15 tuổi đọc Tam Quốc, 30 tuổi đọc Tam Quốc, 40 tuổi đọc Tam Quốc, suy nghĩ có thể khác nhau nhiều và nông sâu khác nhau, nhưng Tam Quốc vẫn là Tam Quốc mà thôi.

***

Nghỉ lễ 2/9 tôi lên Sapa như thường lệ, cùng vợ con và ông già. Tôi lười quá, trời thì mưa không dứt, nhưng cũng gắng bỏ ra một vài phút vài giờ làm vườn với ông già và vợ. Cỏ và cây dại lên ngập vườn. Như thể chúng nằm đấy đợi mãi mấy tháng khô hạn, giờ mưa xuống mới bùng lên. Nhổ một cụm cỏ, là nhổ cả lên một đống đất ướt nhẹp, và cơ man nào là giun. Bữa nhổ cỏ của tôi là bữa đại tiệc của hai con gà mái mẹ và hai đàn con của chúng, giun to giun bé bò lổm ngổm. Tính tôi lười biếng nhưng không quấy quá. Đã nhấc đít đi làm thì làm cho tới nơi. Sau vài phút lẩm nhẩm bực bội vì mưa, thì tôi đặt toàn tâm ý vào những gốc cỏ những chiếc lá cây. Thậm chí còn nhớ được lúc trước gốc cỏ này nó chỉ là hai cái lá bé xíu mà nay xum xuê như thế. Tự nhiên thấy thương gốc cỏ, bèn lấy kéo cắt trụi đi như ta cạo râu. Việc của bố mày là dọn, bố vẫn để cửa cho mày, bụi cỏ cũng có cái đẹp của bụi cỏ.

Anh Chư bị ốm, không uống rượu, cho nên tôi cũng không uống mấy. Mấy tối liền, tối nào cũng được ngồi đốt lửa, nhấm nhấm cafe còn lại từ ban ngày, rồi chơi đàn. Lẩm nhẩm ngồi sửa lại những bản nhạc cũ. Dù cuộc đời của mỗi con người khác nhau, hay dở cũng khác nhau, nhưng âm nhạc hay nghệ thuật nói chung là những thứ rất nghiêm trang, cẩn mật,. Sự sáng tạo cũng phải cẩn mật. Dẫu rằng luôn có một khoảng cách dài kinh khủng, giữa điều mình muốn, mình hình dung ra trong đầu, với cái mình có thể chơi ra, có thể viết ra. Nhạc của tôi hay. Tôi biết điều đó và tự tin. Nhưng còn một khoảng cách rất xa giữa những gì tôi hình dung trong đầu, với những gì tôi ghi được vào bản nhạc. Phải cần thời gian.

Cũng như chuyện viết của tôi. Tôi đang viết hai tiểu thuyết, một cái rất là dài và sâu nặng, một cái rất là vơ vẩn và nhẹ nhàng. Người ta nói là, viết thì cứ viết ra thôi. Song cũng như một bài nhạc, cái mà mình hình dung và mình muốn có, nó đẹp và nó sâu hơn rất nhiều cái mà mình gõ ra. Tôi đã đọc biết bao sách trên đời rồi, tôi biết thế nào thì là sách hay. Tôi đã nghe biết bao nhạc, tôi biết thế nào là nhạc hay. Chuyện đó không giải thích được, hay là hay thôi. Giống như mưa rơi không cần phiên dịch, gái đẹp không cần phân tích. Mưa vẫn rơi và gái vẫn đẹp hơn chúng tự biết.

Và cũng như cuộc đời của tôi, một khoảng cách dài dằng dặc giữa những gì tôi muốn và những gì tôi có thể. Từ năm 18 tuổi tôi đã định nghĩa mình không sống vì cái nhìn của người khác, chỉ cần mỗi tôi nhìn vào tôi mà thôi. Tôi chẳng có một thành công nào đáng kể, các thất bại còn đáng kể và đáng yêu hơn. Tôi đã trải qua những giai đoạn mà ai cũng yêu quý mình, và những giai đoạn mà ai cũng ghét mình. Ai cũng yêu mến mình tức là mình đã sai đâu đó hoặc giả dối quá thể, ai cũng ghét mình thì chứng tỏ mình là một thằng phò rồi còn gì nữa. Nhưng thế này hay thế nọ không quan trọng.

Những điều này tôi đều viết ra trong cuốn sổ nhật ký năm 18 tuổi. Nhưng hồi đó tôi không hiểu lắm, viết thì cứ viết thôi. Những trang viết đó tuy dớ dẩn, song cái gì viết ra bằng tay mình bằng bút hay bàn phím, thì mới có thật. Làm gì có cái gì thật hơn những lời nói, nhất là khi chúng được ghi ra.

Cuộc sống có biết bao điều tinh tế. Một tiếng sấm động trên trời, một đám mây sà xuống thung lũng, một con chó sủa óc óc vì lý do gì chỉ nó mới hiểu, một con bọ chui ra chui vào trên thanh củi mà mình đang đốt bếp muốn cứu nó mà nó lại tưởng mình bắt nó nên chui trở lại khe gỗ thôi thì bố đốt chết mẹ mày luôn, một đứa bé trai đang tưởng tượng về cuộc sống khi nó lớn lên và một bé gái đang tưởng tượng về cuộc sống khi nó lớn lên, một ông già đang tưởng tượng về những ngày mình nằm dưới mộ, một cái xe ô tô cà khổ tội nghiệp đến nỗi phải vật vã mới lên được dốc nhưng chê bai nó xong mình nhìn lại nó thì thấy nó thật là tận tụy và đàng hoàng biết mấy, một thằng giai bản đầu mít đặc nhưng mình trêu nó một hồi xong thấy ơ mùa đông sắp đến nó đã có cả đống củi to thế kia cho vợ con nó vậy mình có mít đặc được như nó không, một thằng tôi cứ nghĩ vẩn vơ bao điều nhưng nói tóm lại ông lẩn mẩn sống vì những điều gì, cứ cố giản dị hóa nhưng thật ra càng muốn giản dị lại càng thành ra phù phiếm.

***

Sinh nhật con gái, tôi mua tặng cho nó một bộ lego xếp ngôi nhà mơ ước. Hôm nay chị đã xếp xong. Xếp xong chị reo mừng nhảy nhót vỗ tay. Đẹp quá đẹp quá bố ơi. Rồi chị bá cổ tôi một cái, dụi đầu vào vai tôi. Sau này tôi đến ăn cơm nhà chị, kiểu gì tôi cũng sẽ uống bia hoặc rượu, rồi tôi sẽ đánh đổ bát nước mắm và rồi tôi sẽ xin lỗi rồi cười ngớ ngẩn. Chị sẽ nẹt con chị khi nó nhe răng định cười tôi.

Hẳn là chị sẽ làm thế, vì bây giờ chị hay ngồi cạnh tôi để nghe chuyện của ông già tôi, những chuyện chán ngắt mà tôi đã nghe hàng nghìn lần.

Written by Tequila

September 4, 2019 at 3:17 am

Posted in Linh tinh

Linh tinh 16/6/2019–đâu cũng thấy cổ điển

with 3 comments

Tôi đi làm về sớm, và dành thời gian từ lúc đó cho đến tối, để dọn cái góc của mình. Bàn máy tính đã quá chật chội, tôi lên kho gác download thêm một cái bàn cũ xuống, kê hai bàn một thấp một cao chập vào nhau, rồi xin bà già hai tấm vải cũ , chất liệu dày thô, đều màu xanh đen với hai sắc độ khác nhau, trải lên. Một là bàn sẽ rộng ra, hai là việc kê thêm cái bàn nữa khiến chỗ ngồi của tôi sẽ xa tường hơn, cặp loa sẽ có thêm 50cm khoảng không trước khi tới tai tôi, nghe nhạc sẽ hay hơn.

Cái bản đã trở nên khá rộng, tôi đặt lên đó cái đầu đĩa than, mà nửa năm nay vì nhiều lý do nó bị dẹp. Những chiếc đĩa cũ rích và nhiều chiếc trong số đó đã rất xước và nghe lẹt xẹt quẹt quẹt. Thư viện nhạc số online chất lượng cao bây giờ đã quá đầy đủ cho chúng ta. Nhưng âm thanh analog (cho dù từ đầu than tôi sẽ đẩy vào một bộ ampli số rẻ tiền, về lý thuyết là không có ích gì cả) vẫn mang đến một cảm giác khác. Có thể đó chỉ là cảm giác. Sự tường minh rõ ràng đôi khi vẫn thua cảm giác, dẫu cảm giác có thể sai đi nữa. Mà cảm giác ít khi sai, một đầu đĩa than vẫn hay hơn nhạc số, như một thằng hát hay thì nó hát ở quán karaoke hay ở phòng thu, thì đều hay cả.

Một buổi biểu hòa nhạc diễn ra cách đây 60 năm, rồi âm thanh của buổi hòa nhạc ấy được lưu đâu đó bằng cách gì đó, băng cối chăng, âm thanh ấy một số năm sau được vạch lên chiếc đĩa than, rồi chiếc đĩa được quay trên những chiếc máy quay nào đó của một gia đình nào đó, rồi chuyển nhà và thấy thừa thãi họ đem cho nó đi, một chàng trai lấy nó về bỏ vào máy quay đĩa của mình và nghe nó trong khói xì gà mù mịt của căn hộ độc thân, vừa nghe vừa vuốt mông người tình. Rồi chàng trai năm nào trở thành một người đàn ông buồn tẻ với hai đứa con thiếu niên phơi phới cùng một bà vợ cũng buồn tẻ, ông ta dọn nhà và lại một lần nữa bán chiếc đĩa cho đồng nát. Người đồng nát ấy sống ở ngoại ô St. Peteburg, bà gom nó cùng những chiếc đĩa khác nữa, đem bán cho một cửa hiệu đĩa than cũ. Cửa hiệu ở ngay mặt phố, nhưng từ trên vỉa hè người ta sẽ phải bước theo một khúc cầu thang dẫn xuống hầm, mở cửa hầm ra là một quán cafe xinh xắn với một chiếc piano màu nâu và một cô hầu bàn có cái tạp dề thuê hoa tím, rồi thì rẽ phải và vào tới kho đĩa. Tôi đã nhấc chiếc đĩa đó lên, cùng một tập đĩa khác, trả tiền, đi bộ trong cơn mưa tuyết rồi xếp chúng cẩn thận vào vali, trở về nhà. Và mỗi lần nhặt nó ra trong xấp đĩa, tôi lại nhìn cái bìa của nó và dòng chữ mình viết lên bìa đĩa, đánh dấu thời gian mà tôi gặp nó, rồi đặt vào cái máy quay đĩa tuổi đời hơn tuổi tôi, nó sẽ vang lên những âm thanh xuyên qua cả những câu chuyện vừa mới kể, bay về tận một thời rất xa xôi, khi người đàn ông đầu bù tóc rối hôi hám và đau khổ ấy ngồi bên cây dương cầm bong tróc và viết những nốt nhạc xao xuyến mà nay vang lên bên tai tôi.

41OmCOJziZL._SX466_

Đoạn trên viết từ hôm nọ. Hôm nay là một chuyện khác.

Hơn bảy giờ tối, từ nhà bạn về sau buổi tập cuối tuần, tôi gọi xe Grab. Người lái xe có khuôn mặt rất chất phác, chừng khoảng bốn bảy bốn tám tuổi, quay đầu lại ngó chăm chú khi tôi để cây đàn ở băng sau, rồi mới lên ghế trước ngồi. Xe chạy đi, anh hỏi:

– Chú đi dạy đàn à?

– Không, em đến nhà bạn chơi thôi.

– Sướng nhỉ. Anh thích đàn lắm mà không biết chơi.

– Dễ mà anh, thích thì cứ tập thôi – tôi hờ hững đáp, cũng nhiều ông Grab nói chuyện chơi đàn guitar rồi.

– Hồi còn trẻ anh có hai sự lựa chọn, một là học đàn hai là học tiếng Anh, mà vì mưu sinh nên anh chọn tiếng Anh, tiếc thì chẳng tiếc vì cần phải thế, nhưng lúc nào cũng thèm được chơi đàn. Biết chơi đàn nó cảm xúc nhỉ chú nhỉ.

– Vâng cũng thú vị.

– Thú vị không đủ, phải gọi là cảm xúc chú ạ.

Rồi anh lôi tôi vào câu chuyện cuộc đời của anh. Sinh ra ở Hải Phòng trong một gia đình nghèo, khi mới lớn lên, có một ông tây tốt bụng cho anh hai lựa chọn, một là ông ta dạy tiếng Anh cho, hai là dạy đàn cho. Anh chọn tiếng Anh để đi làm. Làm lái xe cho người nước ngoài, làm du lịch gì đó. Nhưng ước mơ về cây đàn luôn cháy bỏng. Lấy vợ, hai vợ chồng sinh được một bé gái đầu lòng, ba bốn tuổi lập tức cho nó đi học đàn, mà điều kiện kinh tế và môi trường xung quanh chỉ khiến anh chị cho đứa bé đi học organ. Rồi thầy dạy organ thấy bé có năng khiếu, tự chuyển cho sang học piano. Bé học rất khá. Đỗ được vào Cao đẳng nghệ thuật Hà Nội. Hai bố con đèo nhau bằng xe máy chạy hơn trăm cây từ Hải Phòng lên Hà Nội tìm cách nhập học. Trường nhạc thì nhận, nhưng không có suất học văn hóa, mà do trái tuyến nên đôn đáo cũng không thể xin được vào trường phổ thông nào. Hai bố con đành quay về Hải Phòng, học thêm một năm cho hết tiểu học, quyết tâm lên thi lại. Lần này thi vào Nhạc viện, điểm đủ vào trường nhưng lại không vào được khoa piano, chỉ có khoa đàn dây. Bố mẹ vẫn quyết tâm, mà hỏi đứa nhỏ, thì nó cũng quyết tâm nốt, học đàn dây thì đàn dây, cần gì cứ phải piano. Nó học contrabass, cái đàn còn cao hơn cả anh em mình.

Anh chị chuyển nhà lên Hà Nội, làm lao động tự do, đủ mọi nghề, chỉ để cho con đi học trường nhạc. Các thầy cô giáo cũng ngạc nhiên vì đứa bé này học khá mà xuất thân lại từ một gia đình chả có liên quan gì tới âm nhạc nghệ thuật. Hàng xóm của anh chị cũng ngạc nhiên thấy ông bà này làm buôn bán lặt vặt và lái xe, mà lại cho con đi học trường nhạc. Được cái, con bé học giỏi.

– Anh bảo nó, bố mẹ chả biết gì về nhạc, không thể giúp con hướng dẫn cho con được cái gì cả, con phải theo các anh chị lớn hơn giỏi hơn mà học, mà nhờ người ta hướng dẫn cho. Vừa rồi thi một cái giải nhỏ gì đó, nó được điểm cao hơn cả cái chị vẫn hướng dẫn nó, được chọn thay vì chị ấy.

– Giỏi quá nhỉ, anh.

– Uh, của đáng tội là nó biết thương bố mẹ. Đúng là hy sinh cả vì con. Thương nó đi học mưa nắng, anh phải quyết tâm mua cái xe này để ngày ngày đưa nó đi học, rồi mình chạy Grab kiếm ăn.

– Học đàn khó lắm anh, nó phải có năng khiếu và thích nữa, chứ anh hy sinh thế hy sinh nữa, nó không học được thì vẫn cứ là không học được. May nó học giỏi.

– Uh chú ạ, nó cũng có năng khiếu mà cũng mê. Anh thì chả hiểu gì, nhưng đôi khi đến trường xem nó tập, nó chỉ cho chỗ này mô tả rừng cây, chỗ này mô tả nước chảy, chỗ này thì là đàn chim bay lên… anh nghe mà cứ mê tơi luôn. Sướng quá.

Nhiều nhà, bố mẹ có ước mơ gì mà không làm được, lại quàng gánh nặng ước mơ đó cho con cái. Nhưng có vẻ gia đình này không phải thế. Con bé này chắc là mê nhạc và học giỏi thật. Chứ con em nó, anh kể, cũng rất có năng khiếu anh cho đi học thử thầy cô nào cũng khen tấm tắc, nhưng nó lại chẳng thích học đàn, nó đi học võ rồi.

Bây giờ hàng ngày mỗi sáng anh đều lái xe đưa con đến trường học rồi mới đi làm. Tối lại đón về. Nhà không có đàn để tập. Thầy giáo bảo để nó học thêm một thời gian nữa, rồi anh chị sẽ gom góp vay mượn mua cho nó cái đàn. Một chiếc contrabass rẻ nhất cũng phải trăm triệu, mà chất lượng chưa ra gì. Cái tốt phải ba trăm bốn trăm triệu. Anh sẽ cố gắng kiếm cho nó một cái đàn tốt hẳn hoi luôn, để nó còn đi biểu diễn với người ta.

Quãng đường xa mà nói chuyện vui thoắt cái đã về đến nhà. Vui vẻ chào nhau. Tôi chúc anh và cô bé mười bốn tuổi của anh thành công. Rồi tôi vào siêu thị Vinmart gần nhà mua ít đồ linh tinh. Một ông bảo vệ của hàng quán nào đó gần đấy, bước vào mua bao thuốc. Ông này với cái ông bảo vệ Vinmart có vẻ quen thân nhau, ông Vinmart trêu “ông này lại còn nghe nhạc giao hướng thính phòng hay sao mà điện thoại kêu éo éo thế”. Ừ hóa ra cổ điển thật, loa ngoài của cái điện thoại trong túi ông ta đang éo éo giai điệu symphony 25 của Mozart. Một ông bảo vệ quá là dị.

– Ừ, ngồi cả ngày buồn, tôi nghe nhạc này thấy nghe được lâu.

– Thế hả chú – tôi quay sang hỏi ông ta – nghe lâu hết hay nghe lâu chán hả chú.

– Lâu hết bài, mà cũng không thấy chán, càng nghe càng thấy hay. Cháu cứ nghe thử đi mà xem.

Thật là một ngày kỳ quặc, hết gặp người nuôi cổ điển đến người nghe cổ điển, mà toàn thành phần gây bất ngờ. Thấy mình vui lây niềm vui của họ.

***

Một ông lái xe chẳng hề hiểu biết gì về nhạc, mà nuôi một đứa con học nhạc viện, cứ nhớ cái câu ông ta nói “anh thấy người biết nhạc có cái gì đó rất khác với những người khác, như là khác khí hậu ấy, khác như nóng khác với lạnh”. Rồi một ông bảo vệ già nghe Mozart bằng loa ngoài điện thoại, chẳng cần gì đến dàn âm thanh đắt tiền và những khái niệm kiểu như “cổ điển phải nghe bằng ampli như này, loa như kia”.

Có khi tôi phải cắm đầu đĩa nghe một cái đĩa, và uống đôi shot whisky chúc sức khỏe ông lái xe grab và ông bảo vệ thôi.

Written by Tequila

June 16, 2019 at 2:08 am

Posted in Linh tinh

Chứng nghiện nhạc

with one comment

Nhìn lại wordpress thấy năm vừa qua viết ít thật. Không phải vì không có gì để viết, cái quái gì chả viết được nếu mà có thời gian ngồi gõ. Chủ yếu vì bao nhiêu thời gian rảnh dành hết cho nhạc. Đang đợi ông em dịch giả in được cuốn sách dịch có tên là Kẻ nghiện nhạc, đọc thử xem giống khác cái gì. Nhớ năm xưa lần đầu dấn thân đi tán gái, bị từ chối thất tình chỏng gọng, leo lên nhà thằng Hải Dóng định hỏi xem nó có tiền không hai thằng đi uống cafe đỡ buồn, thì thằng bạn quẳng cho bản nhạc trên máy tính “đéo có đồng nào, có bài này hay đấy tập đi cho đỡ buồn”. Cắm đầu vào tập một lúc xong bài, quả nhiên thấy hết thất tình, thế mới tài. Đó là một khúc romance nhỏ, vô danh, đến giờ vẫn nhớ như in.

Đang bị vợ giận vì tội đêm qua đi tới gần 4h mới mò về tới nhà. Nhưng cũng không tránh được, phải cày thôi. Có những lúc nhạc nó đang vào, bỏ dở đi là mất. Chúng tôi hai thằng cưa với nhau nửa chai buốc-bông, ngồi bên cửa sổ tầng cao chung cư, nó bỏ cây bass của nó xuống và chỉ ngồi nghe tôi hát và nhận xét.

Bài hát đầu tiên tôi viết là phổ thơ Lưu Quang Vũ. Tôi yêu bài thơ đó ghê lắm, đọc bài thơ đấy của anh mà thấy cả thời tuổi trẻ của mình và các bạn. Bài hát khá tốt, tôi tự biết nhạc có hay hay không chứ. Bài khác không nói, bài này tôi muốn tự hát. Chả hiểu ra sao mà cho chúng nó nghe thử, đều không chê bài hát mà chê hát quá dở. Hôm qua sau khi biêng biêng bàn chuyện nhạc, Nguyên lác đề nghị tôi bỏ qua mặc cảm, thử hát lại bài đấy cho nó nghe. Mà phải hát cao lên hẳn một quãng tám “anh hát mọi khi nó khô khan lều phều không tới, thử cao hẳn lên xem”. Tôi ờ bảo “để em thử xem”, và quả là, với một tone cao phải hơi với một chút, giai điệu và lời của bài hát nó bay ra một cách tự nhiên, buồn thương đến nỗi tự tôi cũng thấy xúc động. Nguyên lác bảo “gai người đấy, phải hát như thế này mới đúng”. Tuổi mười bảy chúng ta thường tới đó/Nói rất nhiều về những cửa biển xa/Tuổi trẻ ồn ào mà cay cực của chúng ta/Trước cuộc đời mênh mông khu rừng tối…

Cuộc đời tôi không tối nhưng mà nó mông mênh, đi mãi không biết mình đi đâu. Đêm qua thì tôi đã biết mình có một bài hát hay rồi. Và không cần phải trốn tránh vào cây classic để cái màu mộc mạc của đàn gỗ làm cho bài hát dễ nghe. Tôi hoàn toàn có thể chơi trên đàn điện, với bass và trống, với giọng hát của tôi và cao lên một quãng tám so với thiết kế ban đầu.

Làm một shot wishky đã, chai Glenlivet này ngon quá, uống thơm như uống nước cam.

***

Cây guitar là một trong những đồ vật đẹp nhất thế gian. Những đường cong của nó. Cái cần dài với sáu sợi dây. Nhất là cây guitar điện, những nút vặn và những cái pickup, thêm một cục phơ là nó có thể mô tả cả thế giới. Tôi không hy vọng có thể làm chủ được cây guitar, cứ từ từ mà luyện dần thôi. Nếu ước mơ là thứ mà cứ dõi mắt theo nó rồi một ngày kia nó sẽ dừng lại chờ mình, thì tôi đã chờ được đến lúc chạm được vào cây guitar theo cách mà ngày nhỏ mơ ước. Đó là cây đàn trong tay mình có thể phát ra được một thứ âm thanh như mình nghe trong đĩa, nghe “như băng”. Dĩ nhiên là trình tôi chỉ mới có thể đánh được những câu không quá khó, không phải những câu chạy lằng nhằng ngoáy loạn lên. Nhưng mà đã có thể đánh được ra nhạc rồi, ở mức độ có thể gọi là âm nhạc chứ không phải tiếng đàn ngô nghê như mấy chú sinh viên quạt chả tán gái.

Đó là một chặng đường dài, mà lần bỏ cuộc đầu tiên là khi tôi viết bài Cây guitar màu đen, sau khi bỏ sư phụ guitar điện đầu tiên. Có những thời gian đến mấy năm chẳng động vào đàn, những cây đàn phủ bụi treo trên tường. Có cả những niềm đắng cay buồn bã xấu hổ khi từ trên sân khấu bước xuống. Nhưng giờ thì chứng nghiện nhạc đã quay trở lại. Tôi không những dám đánh đàn, dám nghe một bản nhạc ưa thích rồi ngồi GTP chép từng nốt nhạc ra đưa cho các bạn, mà còn sáng tác nữa. Trong một năm qua tôi đã vượt qua được rất nhiều cột mốc mà trước đây là quá xa vời.

Cùng với việc nộp đơn nghỉ việc và đợi dọn đi những bãi rác để nghỉ, càng ngày tôi càng dấy lên một ý muốn, là quên sạch đi những khái niệm về sự nghiệp và thành công của dân văn phòng. Làm việc gì đấy tạm đủ chi dùng là được. Có những thời gian mà vợ tôi rất ghét tôi vì cái thói hãnh tiến văn phòng. Vị trí công việc làm mình cảm thấy oai phong, mình muốn tiến lên nữa, với những cuộc họp và những email… Giờ đây tôi không còn hứng thú gì với những thứ đó nữa. Tôi đang nghĩ xem, liệu mình có thể dứt bỏ hoàn toàn bàn giấy, chẳng nghĩ tới một công việc mới nào dù hay ho.

Mỗi lần nghe một bản nhạc hay, hoặc tự mình viết ra được một câu hay, tôi chẳng còn thấy màng đến bàn giấy nữa. Tôi vẫn yêu thích chuyên môn của mình, mà chính ra tôi chẳng có chuyên môn gì thật sâu sắc. Sự thành công hay thất bại trong việc tôi đều đã trải và cảm thấy nó thật là chẳng quan trọng gì. Chỉ có tiền là quan trọng. Mà đã bao giờ tôi cần có tiền để khoe đâu, tôi chỉ cần có tiền để tiêu mà thôi. Những ngày này tôi đang suy nghĩ, để xem liệu mình có thể sống xa rời bàn giấy được không. Vợ tôi có nhiều chỗ để cho tôi làm, tôi vẫn trêu thằng em dịch giả là, mày hãy như anh mày đây, điều quan trọng nhất trong đời một thằng đàn ông là lấy được một cô vợ giàu.

***

Vợ tôi rất giàu. Dạo tết lên núi ở mấy ngày, tôi đi với cô dạo một vòng quanh bản thăm mọi người. Gặp Sùng, hắn bảo, cô Mai giúp con tôi đi, nó bị tim. Những việc đó bọn đàn ông trên bản chẳng bao giờ nói với tôi, họ biết cần nói với ai. Bây giờ con trai thằng Sùng đang ở trong bệnh viện Bạch Mai chờ xét nghiệm để mổ hoặc đặt stein xử lý, thằng Sùng thì đang ngủ ở phòng các con tôi, các con tôi thì ngủ với mẹ chúng. Tôi thì đang ngồi viết đây. Khi vợ tôi đưa thằng bé con Sùng vào khám, mà cô ấy đã huy động được một khoản tiền cho chúng, bác sỹ biết thế nên nhờ vợ tôi tìm tiền giúp để chữa cho một thằng người Mường 27 tuổi, cần 100 triệu để phẫu thuật. Ngay trong một buổi chiều vợ tôi đã kiếm được đủ tiền cho thằng người Mường, trên đời có nhiều người tốt, mà người tốt cụ thể của vụ ấy là một ông bạn tôi. Khuya hôm ấy tôi với ông bạn ngồi cưa một chai rượu ngâm của ông già, chỉ để an ủi vợ tôi. Tiền thì đã có, nhưng thằng người Mường đã chuyển biến nặng và tiền không còn giải quyết được nữa, nó sẽ chết nay mai.

Sự giàu có ấy của vợ tôi khiến cho tôi có thể đi khắp miền núi non phía Bắc, mà nơi nào đẹp cũng có thể dựng một ngôi nhà gỗ. Tôi hoàn toàn toàn có thể dựng năm bảy ngôi nhà, làm ra những homestay đúng nghĩa mà bọn Tây sẽ tranh nhau đến ở, như ngôi nhà giờ ở Sapa. Thu nhập của tôi có khi còn hơn cả bây giờ. Tôi sẽ mua một con xe xấu xấu ghẻ ghẻ như cái guitar điện này của tôi, mà khỏe và chạy tốt. Tôi sẽ đặt cây đàn vào trong cốp xe. Trong tuần sẽ chạy quanh các ngôi nhà để trông coi. Tôi sẽ làm việc mà mình cũng yêu thích, là trồng cây, là điện đóm gỗ gộc chăm sóc các ngôi nhà. Cuối tuần là chạy đến phòng tập chơi nhạc với các bạn. Và các buổi tối thì sẽ viết. Tối sẽ hoàn thành được cuốn tiểu thuyết mà mình đang viết, tôi biết nó sẽ hay theo kiểu của nó. Tôi sẽ có những trang sách của mình và  những bản nhạc của mình, thật ra đó là thứ tôi yêu nhất và là ước mơ của tôi. Hồi trẻ trâu tôi thường ước rằng, mình sẽ một ngôi nhà lưng tựa vào núi và tôi sẽ ở đó để viết. Giờ đây ước mơ cũng đã thành một nửa rồi, nó có thành hẳn hay không chỉ là phụ thuộc vào việc tôi có từ bỏ được quán tính văn phòng hay không.

Quán tính ấy rất mạnh. Nhưng mà trong thâm tâm mình, tôi vẫn thèm rằng nếu cuộc đời cho phép, tôi sẽ làm những việc mà tôi thích nhất: lái xe, chăm cho hoa nở, đánh đàn, viết. Cuộc đời cho phép hay là tự tôi phải cho phép mình.

***

Mỗi người có một kiểu sống và một con đường của mình. Có thể tôi sẽ cần phải chiều chuộng bản thân mình hơn, dũng cảm hơn cho nó. Những trang viết và những bản nhạc của tôi cần tôi dành thời gian cho chúng. Tôi cần hát cho ra hai ca khúc thơ của LQV, tôi cần làm cho xong bốn ca khúc phổ thơ tiếng Anh của một nhà thơ bạn tôi. Tôi cần làm cho xong bài hát dang dở theo ý cô bạn một lần uống bia nói, bài hát về một cô gái chọn đôi giày để đi ra phố, ngần ngừ rồi vẫn đi đôi giày xanh mà bạn trai mới chia tay tặng cho cô ấy vào năm ngoái, em chẳng còn yêu anh. Tôi cần viết tiểu thuyết lịch sử mà tôi đã bắt đầu, bốn mươi năm chiến tranh của một con người vĩ đại. Tôi cũng cần viết một tiểu thuyết về một anh phó công an phường sống cuộc đời thị dân của cái thành phố vừa sâu xa vừa bế tắc này. Tôi cũng cần viết một cuốn cho cha tôi và những người đồng đội của ông, những người hầu như đã bị chiến tranh giết sạch. Tôi cũng cần viết một tiểu thuyết tình yêu, khi anh ả yêu nhau, dọn dẹp cuộc đời mình, rồi xây đắp biết bao nhiêu thứ chất lên cái tình yêu ấy, trong khi sợi dây tình yêu thì mong manh đến nỗi đôi khi phải tự hỏi nhau là nó còn tồn tại hay không, nhưng mà còn hỏi như thế là nó còn tồn tại, bởi vì hễ nó mất đi là mọi thứ đột nhiên trở nên rõ ràng rành mạch như người vừa tỉnh mộng.

Written by Tequila

March 18, 2019 at 1:52 am

Posted in Linh tinh

Boulevard of broken dreams

with 2 comments

I walk along the street of sorrow
The boulevard of broken dreams
Where gigolo and gigolette
Can take a kiss without regret
So they forget their broken dreams

Bài hát thật hay thật cảm động. Giai điệu của bản tango này đã khiến tôi giật mình ngay khi nghe nó lần đầu tiên. Tôi đi dọc con đường sầu muộn, đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, nơi những gái nhảy trai nhảy có thể trao nhau một nụ hôn không hối tiếc để rồi họ quên đi những giấc mơ đã vỡ tan ấy.

Đầu năm ngoái, chúng tôi ăn trưa tại một nhà hàng Năm Căn, bàn ăn đặt trên một cái chòi lớn nằm trên mặt nước. Từ chỗ chúng tôi ngồi, rừng cây ngập mặn từ hai bên chạy dọc ra tít tắp tạo thành một dòng sông lớn, ở giữa dòng sông là một hàng đước cũng thẳng tắp như vậy, nhìn không khác nào một đại lộ có hàng cây, một бульвар. Tôi chợt thốt lên tên bài hát, mặt nước như một đại lộ vậy nhỉ, Boulevard of Broken dreams. Thằng Khánh à lên một tiếng, em biết bài đó, rồi bật điện thoại cho tôi nghe. Không phải, bản broken dreams Khánh biết là một bài mới của band Greenday. Còn bản Broken dreams tôi thích là bản của Tony Bennet thu âm từ 1950. Một bản tango đẹp tuyệt.

Chủ nhật tuần trước giới thiệu cho anh em nghịch thử, rồi về ngồi chuyển soạn lại viết nốt nhạc ra trên GTP, cơ bản bắt đúng âm sắc của bản gốc chứ chưa thêm thắt gì. Tối nay thèm quá, cắm đàn cắm bass thu thử luôn, tất nhiên là trống và vocal thì vẫn để bè midi máy tính mà thôi. Chưa tập gì chơi luôn nên chưa được khớp đẹp, post luôn vào đây làm kỷ niệm.

Nghe lại thấy sai, giai điệu điền thiếu tí, hehe kệ mẹ.

***

Dạo này cứ có thời gian là chơi đàn. Bao nhiêu bài cả cover lẫn nhạc tự chế, mỗi tuần chỉ gặp nhau một buổi chiều nên sốt ruột, tôi xách thêm cây bass acoustic của thằng em trai về, cắm vào máy tính chơi cả guitar cả bass. Thỉnh thoảng chơi được khúc nào đẹp đẹp là sướng tưng người. Mỗi tội không dám hát. Đàn thì còn tạm được chứ đêm hôm cắm mic gào thì vợ con không ngủ được mà mắng cho chết.

Của đáng tội, sau vụ nhạc Nga, được hai ông sư phụ chửi như chó ép cho ra bã, mấy buổi tập phải vượt qua tới mười lăm bài hát, cho nên trình tôi cũng lên đáng kể so với trước. Đúng là rơi xuống tuyệt cốc gặp được cao nhân. Cao nhân lại còn đưa cho cả kiếm, cái đàn xấu xí ghẻ lở mà tiếng quá hay. Chỉ tiếc là năng lực có hạn, thiếu nền tảng, lại không có nhiều thời gian để cày như thời trẻ trâu, cho nên có vượt bậc cũng chỉ là vượt bậc với chính mình mà thôi. Vậy cũng là sướng rồi. Tay chân và tai nghe giờ tốt hơn rất nhiều, hồi xưa chẳng thể nào một buổi tối mà key lại được hết một bài như thế này.

Chẳng có cái game nào hay hơn game nhạc. Nhạc nó cũng là một giấc mơ của tôi. Mình không mơ gì cao xa, chỉ mơ viết ra được và chơi được một vài thứ mà mình ưng ý, để mình tự yêu nó. Có những hôm viết nhạc cả buổi tối, đêm ngủ nằm mơ thấy ra cả một chuỗi bass hay ơi là hay mà sáng ra quên mất. Có khi cái hay ấy là cái hay của giấc mơ, như thỉnh thoảng nằm mơ thấy mình viết cả một truyện ngắn, hay ơi là hay, sáng ra bần thần ngồi nhớ lại, nhớ lại được vài phần, mà với đầu óc lúc tỉnh thì thấy chán và phi lý. Giấc mơ nhạc này có phải là một giấc mơ tan vỡ hay không. Không cần biết, mình giống một gigolo, một anh đĩ đực, sẵn sàng hôn một nụ hôn ngọt ngào đẹp đẽ không hối tiếc và quên đi cơn mơ nát vụn.

***

Những ngày này đi làm như bài hát của Ngọt, đến ngồi vào bàn và không làm gì. Vẫn làm mọi thứ, vẫn email, vẫn họp hành, vẫn cái nọ cái kia khi cần nhưng hoàn toàn không để tâm, chỉ làm như máy mà thôi. Tôi đã nộp đơn, lần đầu tiên trong đời làm một việc là viết đơn nghỉ việc. Một con đường rất dài rồi cũng đến lúc kết thúc. Liệu có phải là một Boulevard of broken dreams hay không? Có những bâng khuâng nhưng không có hối tiếc. Rồi một đôi tháng nữa tôi sẽ được tự do ra khỏi một không gian mà mình đã dành nhiều nhiều năm và cũng nhiều tình cảm.

Tôi sẽ làm gì tiếp theo. Chắc chắn đã thôi nơi này thì sẽ không vào một nơi tương tự nữa, phải làm một cái gì khác hẳn. Bên cạnh nỗi bâng khuâng thì tôi cảm thấy một niềm vui và sự phấn khích đang từ từ dâng lên, khi nghĩ mình sẽ vứt con mẹ nó hết tất cả những kiến thức ngành nghề đã có, vứt mẹ nó hết những kinh nghiệm vào sọt rác, trẻ trâu again. Trong những suy nghĩ thiếu tính toán nhất (mà đôi khi, lại hay), tôi nghĩ mình sẽ làm cái gì đó tay chân ở trên núi để kiếm ăn, cứ lên núi là tôi tươi như nắng hạn gặp mưa và thấy mình lành mạnh từ trong ra ngoài, tôi kiếm ăn trên núi khéo còn tốt hơn ở thành phố. Nếu được thế thì tôi sẽ kiếm một con xe trâu bò to phạc và có khi nên là một con cũ mèm mốc meo, bỏ cây đàn vào cốp, chạy chỗ nọ chỗ kia, rời xa đám đông, chơi những cái game mình thích nhất và sẽ không bao giờ chán, là viết, và nhạc.

The joy that you find here you borrow
You cannot keep it long it seems
But gigolo and gigolette
Still sing a song and dance along
The boulevard of broken dreams

Written by Tequila

March 7, 2019 at 12:31 am

Posted in Linh tinh